Chính Là Không Ly Hôn


Người ngồi ở đối diện không ai khác chính là tên tù binh mười mấy tháng trước trốn thoát trong tay anh, hại anh suýt chuýt nữa mất mạng, thủ lĩnh quân địch đế quốc Á Hi... Trạch Long.


Giờ khắc này gã khá là thanh thản ngồi ở trên ghế, vóc người cao to được một cái áo sơ mi đen bao lấy, cửa tay áo kéo lên một đoạn dài lộ ra cánh tay mạnh mẽ che kín vết sẹo, một đôi mắt chứa đựng con ngươi màu vàng nham hiểm không khác nào động vật máu lạnh, giống như con trăn nấn ná ở trên cành cây to lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra cái miệng lớn như chậu máu, đem con mồi vồ lấy xé nát.


Bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, cơ nhục toàn thân Yến Thù Thanh chỉ một thoáng căng thẳng, đôi mắt cũng triệt để chìm xuống.


Cái tên này ở đất nước A Hi, có biệt danh gọi là "Rắn hổ mang" ám hiểu nhất chính là ám sát cùng đánh lén, trước đây lúc hai quân khai chiến không biết bao nhiêu binh lính Thương Kiếm chết ở trong tay gã.


Cũng chính vì như thế, lúc trước vì muốn bắt được Trạch Long vĩnh viễn trừ hậu hoạn, dưới tình huống chiến hạm bị hỏng không cách nào rời đi, Yến Thù Thanh vẫn như cũ lựa chọn bí quá hoá liều, thậm chí lúc trước còn có ý nghĩ cùng cái tên này đồng quy vu tận, kết quả lại trúng một chiêu bị cái tên âm hiểm này ám toán, không chỉ để cho tên này trốn thoát, thậm chí còn hại đến thân thể của mình biến dị thành cái bộ dạng này.


Thù mới hận cũ tính gộp lại, Yến Thù Thanh không khỏi nắm chặt nắm đấm.


Lúc này Trạch Long thấp giọng nở nụ cười, "Yến thiếu tá, làm gì nhìn tôi như vậy, nói thế nào chúng ta cũng là bạn cũ, lâu như vậy không gặp, cần phải ngồi xuống ôn chuyện một chút."


Yến Thù Thanh nhìn mấy tên lính cầm súng đứng khắp bốn phía, cười lạnh một tiếng, "Muốn ôn lại chuyện cũ, thế nhưng lại đối xử với khách như vậy sao? Huống hồ tao thật sự không biết giữa chúng ta có chuyện cũ gì."


Vẻn vẹn nói một câu nói này, cơ hồ đã tiêu hao hết toàn bộ thể lực của anh, trong thân thể nóng rực cùng ngứa ngáy giống như từng trận sóng lớn kéo tới, nhưng trên mặt anh vẫn cứ bình tĩnh, không nhìn ra một chút xíu hoảng loạn dù cho bản thân đang rơi vào hiểm cảnh.


Trạch Long nghe lời này, trong nháy mắt từ trong đôi mắt chợt loé lên ánh sáng nguy hiểm, "Yến thiếu tá nói lời này quá khách khí rồi, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, làm sao không có chuyện để tán gẫu, mười mấy tháng trước cậu bắn tôi một phát, tôi vẫn luôn nhớ đến bây giờ."


Nói xong gã đứng lên, đi tới trước mặt Yến Thù Thanh, lúc cúi người xuống, lộ ra vết sẹo trên động mạch cổ.


"Yến thiếu tá, một phát súng này của cậu cũng thật là lợi hại, khiến tôi ở trong bệnh viện nằm hơn một tháng, bằng không tôi làm sao có khả năng muộn như vậy mới tới tìm cậu."


Lúc nói lời này, gã nâng tay sờ vào vết sẹo, trong con ngươi chợt lóe thần sắc dữ tợn, giống như là một giây sau liền muốn đem Yến Thù Thanh xé nát.


Vốn là dựa theo kỹ thuật chữa bệnh hiện nay, ngoại trừ một vết sẹo cơ hồ rất dễ xử lý, thế nhưng một súng này của Yến Thù Thanh thương tổn yết hầu của gã, rốt cuộc không thể chữa được, lúc này mới để lại vết sẹo đầy sỉ nhục này.


Đối diện con mắt hung tàn của gã, sắc mặt Yến Thù Thanh vẫn như thường, thậm chí nở nụ cười nhạt nhòa nói, "Là như vậy sao? Tao ngược lại thật ra cảm thấy súng của tao còn chưa đủ lợi hại, không thể trực tiếp bắn chết mày."


Vừa nghe lời này, Trạch Long cười ha ha, "Cho nên đây chính là ý trời, lúc trước mày không có thể giết tao, cũng phải biết sớm muộn có một ngày sẽ rơi vào trong tay tao."


Lúc nói đến mấy chữ cuối cùng, mặt của hắn đột nhiên âm trầm lại, bắt lấy cằm của Yến Thù Thanh, nhìn chằm chằm con mắt của anh chà chà hai tiếng nói, "Nói đến, mấy ngày không gặp, nghe nói Yến thiếu tá đã kết hôn rồi, đối tượng còn là Cận Hằng, tôi cũng không kịp nói tiếng chúc mừng, không thể làm gì khác hơn là đem cậu trói đến đây, coi như là quà tôi tặng cho Cận Hằng, hai người có thoả mãn với món quà của tôi không?"


Yến Thù Thanh quay mặt sang một bên, lạnh lùng hất tay của gã ra, ngoài cười nhưng trong không cười cong cong khóe miệng, "Làm sao, nghe lời của mày, chẳng qua chỉ là muốn báo thù vết súng kia của tao? Nếu như đúng là như vậy mày thật sự quá nhàm chán, quân nhân Á Hi đều rảnh rỗi như mày sao, chẳng trách bị chúng ta đánh tè ra quần, ngoan ngoãn lăn về nhà."


Trên trán Trạch Long gân xanh nhảy một cái, trong nháy mắt đôi mắt trở nên nham hiểm, lúc này Yến Thù Thanh còn không quên cười nói với gã, "Nếu mày đã biết tao và Cận Hằng kết hôn rồi, cũng nên biết tao đột nhiên mất tích, vào lúc này anh ấy nhất định đang tìm kiếm khắp thành phố, mày trốn không xa lắm, nếu như tao là mày liền trực tiếp hạ đòn sát thủ, làm sao ngu xuẩn giống như mày, mang theo tao chạy khắp nơi."


Vừa dứt lời, Trạch Long đột nhiên giơ tay bóp lấy cổ của anh, âm độc nói, "Yến Thù Thanh, mày nhanh mồm nhanh miệng như thế, có tin tao hiện tại liền bẻ gẫy cổ của mày hay không? Mày cũng đừng quên lúc trước mày giết bao nhiêu binh lính A Hi, nếu như tao đem thi thể của mày mang về nước, những gia đình của chiến sĩ đó có thể xé nát mày hay không, lúc đó e sợ mày cũng không giữ được toàn thây đâu."


Vì cố gắng giữ tỉnh táo, không bị đau đầu kịch liệt ảnh hưởng, thời khắc này Yến Thù Thanh thân thể đều hơi run rẩy, ngón tay bóp ở trên cổ anh chẳng khác nào sắt thép, chặt chẽ giữ cổ họng của anh, chỉ cần Trạch Long nguyện ý, một giây sau anh sẽ tắt thở, thế nhưng Yến Thù Thanh chỉ là khinh thường khẽ cười một tiếng, "Vậy mày... Khụ khục... Khục... Cứ việc động thủ, dù sao bây giờ tao đang ở trên tay mày, sống hay chết không phải chỉ một câu nói của mày thôi sao?"


Nói xong anh ngẩng đầu lên, đem toàn bộ yết hầu yếu ớt lộ ra, một bộ dạng phá quán tử phá suất mặc cho Trạch Long làm khó dễ.


"Yến Thù Thanh!"


Trạch Long từ kẽ răng rít lên ba chữ này, đôi mắt cũng nhiễm phải huyết sắc hung ác, thời khắc này gã thật sự nổi lên sát tâm, thế nhưng trong lúc nắm đấm vang lên tiếng kẽo kẹt, gã lại chậm chạp không hề động thủ.


Nhìn thấy sắc mặt xanh lên của gã, trong lòng Yến Thù Thanh thở phào nhẹ nhõm, biết mình lần này rốt cuộc đánh cược thắng.


Kỳ thực một khắc kia nhìn thấy Trạch Long, anh còn lâu mới có được bình tĩnh giống như bên ngoài đang thể hiện ra, biệt danh của người này chính là "rắn hổ mang" cách làm việc giống như động vật máu lạnh không có nhân tính, không chỉ am hiểu ám sát cùng đánh lén, còn là một phần tử khát máu cuồng nhiệt, trên tay nhiễm máu trên dưới một ngàn người, chỉ bằng mối thù của hai người, anh sợ rằng ngày hôm nay thực sự lành ít dữ nhiều.


Thế nhưng sau khi tỉnh táo lại, anh rất nhanh phát hiện không đúng, dùng phòng cách hành sự của Trạch Long, nếu như chỉ là vì báo thù riêng, tuyệt đối sẽ không hao hết tâm tư bố trí bẫy rập bắt anh như vậy, nếu là Trạch Long gã sẽ cài đặt một quả bom hẹn giờ trong lễ cưới, nhuộm máu toàn bộ lễ đường, đây mới gọi là "bất ngờ" chân chính.


Nhưng gã không chỉ không làm như thế, hơn nữa vẫn luôn thận trọng ẩn giấu tung tích của mình, thậm chí bây giờ còn tốn công phí sức cùng anh nói nhảm nhiều như vậy, rất hiển nhiên mục đích của gã so với việc báo thù quan trọng hơn rất nhiều, cho nên mới muốn giữ lại cái mạng nhỏ của anh.


Biết mình tạm thời không có nguy hiểm tính mạng, Yến Thù Thanh cũng không có nửa phần thoải mái, nếu như anh không biết được mục đích của Trạch Long thì càng không có cách nào giải quyết vấn đề, vậy chuyện này càng nghiêm trọng hơn...


Tâm lý hơi trầm xuống, anh quyết định dò xét một chút mục đích của bọn họ, vì vậy giả vờ thoải mái quơ quơ cái cổ, ngáp một cái nói, "Này, ngu xuẩn, mày đến cùng còn muốn động thủ hay không, không động thủ có thể trước hết để cho tao ngủ một lát hay không?"


Thái độ thờ ơ của anh triệt để chọc giận Trạch Long, nhưng lúc gã không thể lập tức giết chết Yến Thù Thanh, chỉ là trong lúc nghiến răng nghiến lợi, gã đột nhiên liếc về gò má đỏ ửng cùng lồng ngực mơ hồ run rẩy của đối phương.


Lúc nãy gã chỉ lo hưởng thụ vui sướng khi tận tay bắt được Yến Thù Thanh, đều không có tỉ mỉ quan sát, vào lúc này định thần nhìn lại mới phát hiện hô hấp của đối phương mất quy luật, như là đang cực kỳ gắng sức kiềm chế cái gì đó, một đôi mắt ướt nhẹp mơ hồ đỏ lên, rõ ràng vẫn là gương mặt khiến người ta chán ghét, thế nhưng vào lúc này sau khi nhiễm phải một tầng đỏ ửng, khóe mắt tựa hồ cũng trồi lên một tầng ý xuân.


Trạch Long sửng sốt một chút, giống như là rốt cục ý thức được cái gì, trầm thấp nở nụ cười, ánh mắt nhìn Yến Thù Thanh còn mang theo mấy phần ngả ngớn.


Gã đưa tay ra lại một lần nữa nắm lấy cằm Yến Thù Thanh, ngón tay như có như không vuốt ve gò má của đối phương, trong nháy mắt cảm giác được thân thể Yến Thù Thanh đột nhiên căng thẳng, vì vậy trong mắt gã ý cười càng sâu, "Yến thiếu tá, tao mới phát hiện mày thoạt nhìn có vẻ không thoải mái cho lắm, làm sao, mày rất hồi hộp sao?"


Yến Thù Thanh tàn nhẫn mà hất tay của gã ra, vừa nãy Trạch Long chạm vào anh, anh chỉ cảm thấy ghê tởm, cả người anh trong nháy mắt lỗ chân lông nổ tung, toàn thân đều nổi da gà, "Không động thủ giết tao, thì cách xa tao ra một chút."


Thế nhưng hai tay anh bị trói ở phía sau lưng, căn bản là không thoát khỏi kiềm chế của Trạch Long, gã siết cổ áo của anh đem anh kéo đến trước chân mình, một cái tay khác thuận thế chui vào vạt áo của anh, sờ tới một mảnh da dẻ bóng loáng, không khỏi chà chà hai tiếng, "Lúc trước nghe thấy thân thể của mày biến dị thành phục tùng giả, hơn nữa còn muốn cùng Cận Hằng kết hôn, tao còn kỳ quái Cận Hằng không cảm thấy buồn nôn khi kết hôn cùng với một kẻ bị biến dị giống như quái vật hay sao, không nghĩ tới hôm nay nhìn kỹ, khuôn mặt này của mày ngược lại thật sự rất đẹp đẽ, chẳng trách khiến Cận Hằng đầu óc choáng váng, ngay cả chuyện mày là cầm kiếm giả cũng không quan tâm."

Thế nhưng hai tay anh bị trói ở phía sau lưng, căn bản là không thoát khỏi kiềm chế của Trạch Long, gã siết cổ áo của anh đem anh kéo đến trước chân mình, một cái tay khác thuận thế chui vào vạt áo của anh, sờ tới một mảnh da dẻ bóng loáng, không khỏi chà chà hai tiếng, "Lúc trước nghe thấy thân thể của mày biến dị thành phục tùng giả, hơn nữa còn muốn cùng Cận Hằng kết hôn, tao còn kỳ quái Cận Hằng không cảm thấy buồn nôn khi kết hôn cùng với một kẻ bị biến dị giống như quái vật hay sao, không nghĩ tới hôm nay nhìn kỹ, khuôn mặt này của mày ngược lại thật sự rất đẹp đẽ, chẳng trách khiến Cận Hằng đầu óc choáng váng, ngay cả chuyện mày là cầm kiếm giả cũng không quan tâm."


Nghe đến ba chữ "Phục tùng giả", Yến Thù Thanh như rơi vào hầm băng, Trạch Long làm sao biết được chuyện anh biến thành phục tùng giả!


Lẽ nào đây chính là nguyên nhân Trạch Long phí hết tâm tư bắt cóc anh?


Nhìn thấy sắc mặt đột nhiên cứng đờ của Yến Thù Thanh, Trạch Long cười đến càng ngày càng không có ý tốt, "Xem ra lúc trước tao bắn ra viên đạn kia không chỉ không giết chết mày, trái lại còn giúp mày một việc lớn a, làm phục tùng giả tư vị như thế nào, mới vừa biến dị liền cùng Cận Hằng kết hôn, mày có phải là đã sớm không thể chờ đợi?"


Nói xong gã cúi đầu tỉ mỉ ngửi một cái, cố ý đem hô hấp của mình phả vào trên mặt Yến Thù Thanh, một cái tay suồng sã giống như chơi đùa ở trên người anh, "Mày có biết bộ dạng của mày bây giờ rất câu dẫn không, Cận Hằng có nhìn thấy mày như vậy chưa, hay là tên đó đã hưởng qua tư vị của mày rồi?"


Gã càng nói càng ác độc, một đôi mắt tham lam nhìn chằm chằm áo sơ mi bị ướt đẫm mồ hôi của Yến Thù Thanh đã sớm không còn tác dụng che đậy, lúc này gã mới phát hiện Yến Thù Thanh bản thân vẫn luôn căm hận thì ra sau khi biến dị lại có một mặt dụ người như thế.


Yến Thù Thanh giờ khắc này đầu vang lên ong ong, trong lúc Trạch Long đùa giỡn anh, mùi hormone xen lẫn hô hấp của gã tiến vào trong lỗ mũi, khí lực toàn thân anh phảng phất trong nháy mắt bị rút khô, bản năng của thân thể đang kêu gào vui thích, trước mắt càng ngày càng mơ hồ, anh tự mình cắn môi, trong nháy mắt khôi phục tỉnh táo, đột nhiên há mồm, trong lúc Trạch Long đắc ý dào dạt không hề phòng bị, tàn nhẫn mà cắn vào mũi của gã.


Trạch Long không nghĩ tới Yến Thù Thanh trúng thuốc mê vẫn còn có sức lực giãy dụa, trong nháy mắt đau đớn quát to một tiếng, giơ tay đánh một quyền về phía bụng Yến Thù Thanh, Yến Thù Thanh cảm giác nội tạng của mình e sợ vỡ nát, trong miệng phun ra một bụng máu, thế nhưng anh vẫn không có khả năng nhổ ra, hàm răng dùng sức cắn một cái, thuận theo vẻ giãy dụa quyết liệt của Trạch Long, vẫn cứ cố tình cắn đứt một miếng thịt trên mũi của gã.


Sự việc này xảy ra quá nhanh, chờ đến lúc người xung quanh phản ứng lại đồng loạt nhào lên, Trạch Long đã gầm nhẹ rít gào lên, lấy tay che mũi, máu me đầy mặt.


Yến Thù Thanh nhổ ra một miệng đầy máu thịt, anh tàn nhẫn nở nụ cười, "Mẹ nó, mùi gì vậy, hôi quá."


Giờ khắc này trong miệng anh đầy máu, không nhận rõ đến tột cùng là của mình hay là Trạch Long, một đôi mắt đỏ ngòm lạnh như băng nhìn chằm chằm Trạch Long, nhất thời khiến mọi người xung quanh sợ hãi, Yến Thù Thanh trúng nhiều thuốc mê như vậy, làm sao đến giờ vẫn còn sức lực?!


Trạch Long triệt để tức giận, gã không nghĩ tới sau khi YếnThù Thanh biến dị thành phục tùng giả, còn có thể ở trong tay gã lật tung trời đất, nhất thời siết cổ tay đối phương, tàn nhẫn mà đánh đối phương vài cái bạt tai, bưng mũi đầy máu của mình, mí mắt dường như muốn rách ra, gằn từng chữ nói, "Tiện nhân, mày chán sống đúng không!"


"Được, vốn là tao còn không nghĩ sớm như vậy dùng chiêu này đối phó mày, nhưng mày dĩ nhiên rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, vậy tao liền thẳng thắn tiễn mày một đoạn đường! Người đến, đem cậu ta mang đến phòng thực nghiệm cho tôi!"


Ra lệnh một tiếng mấy người đem Yến Thù Thanh ấn xuống mặt đất, vừa nãy cắn Trạch Long một phát đã tiêu hao hết toàn bộ sức lực của anh, giờ khắc này cho dù anh có nỗ lực cũng không có cách nào tránh thoát, chỉ có thể trở mắt nhìn mình bị đưa lên, một đường đi tới phòng thí nghiệm nằm tại nơi sâu xa nhất của phi hành khí.


Trải qua từng tầng xác nhận thân phận cùng quyền hạn, trước mắt cửa lớn màu xám chậm rãi mở ra, đập vào mi mắt Yến Thù Thanh chính là bức tường hoàn toàn trắng xoá, cùng với vô số máy móc không biết tên.


Những dụng cụ này trong phút chốc cửa lớn mở ra đều đang vận chuyển, một cái bồn chứa trong suốt đặt ở giữa đang được đưa lên trên, mười mấy cái ống tự động duỗi ra, kèm theo đó là từng cái dây xích được trang bị bốn phía, khiến người ta nhìn vào khó giải thích được không rét mà run.


Yến Thù Thanh giờ khắc này dù chỉ là có một chút xíu khí lực cũng sẽ không tùy ý để người khác sắp xếp, nhưng anh thật sự đã chống đỡ quá lâu, thân thể đã đến cực hạn, không chịu nghe đại não chi phối, mặc cho mấy người đem anh để vào bên trong bồn chứa trong suốt.


Trong nháy mắt anh nằm xuống, mười mấy cái dây xích đột nhiên đưa ra ngoài, tự động cố định lại tứ chi của anh, sau đó một cánh tay kim loại quay lại, nhắm ngay cổ của anh, phát ra âm thanh "Két két" khiến người ta sởn cả tóc gáy.


Lúc này Trạch Long đi tới, mũi của hắn đã băng bó xong, một người đàn ông cao to như vậy chóp mũi lại băng một tấm vải trắng, người ngoài nhìn vào cảm thấy rất buồn cười


Yến Thù Thanh liếc nhìn gã một cái, khinh thường ngoắc ngoắc khóe miệng, lộ ra biểu tình giễu cợt, không chút nào cảm giác sợ hãi.


Nhìn thấy dáng vẻ ấy của Yến Thù Thanh, Trạch Long hừ lạnh một tiếng, ở trên cao nhìn xuống bồn chứa trong suốt thâm trầm cười nói, "Yến thiếu tá, trước khi trở lại Á Hi, e sợ phải oan ức mày đợi ở nơi này mấy ngày, thế nhưng mày yên tâm, tự nhiên người tới là khách, nước Á Hi không có làm đạo lý khó dễ khách quý, nơi này tất cả mọi thứ cũng là vì mày mới cố ý chuẩn bị, tin tưởng nhất định có thể khiến mày hài lòng xem như ở nhà."


Mấy chữ cuối cùng gã nói ý tứ sâu xa, thế nhưng Yến Thù Thanh lại nhạy bén tìm được một tin tức trọng yếu, nếu như phi hành khí bay thẳng đến Á Hi, như vậy dựa theo lộ trình kể từ bây giờ tính đến thời gian anh thoát thân đã không đủ hai ngày.


Nghĩ tới đây tròng mắt của anh chìm xuống một chút, trên mặt lại vẫn mang theo cười, yếu ớt nói, "Được, đừng giả bộ nữa, mày cứ vòng vo như vậy, mày đến cùng muốn làm gì thì cứ nói thẳng đi."


Vừa nghe lời này, Trạch Long nở nụ cười, cúi đầu tiến đến bên tai Yến Thù Thanh dùng khẩu khí gần như mập mờ nhẹ giọng nói, "Tao còn có thể làm gì, đơn giản chính là cho mày hưởng thụ một chút cái gì gọi là cực hạn vui sướng cùng thỏa mãn thôi."


Nói xong lời này, gã hơi híp mắt lại nhìn lướt qua bụng bằng phẳng của Yến Thù Thanh, tự tiếu phi tiếu nói, "Nếu mày đã biến dị, hẳn phải biết mỗi phục tùng giả bên trong thân thể đều có một khoang sinh sôi nảy nở, con vật nhỏ này lúc thường sẽ yên lặng giấu ở trong bụng mày, chỉ khi nào trải qua cường liệt kích thích sẽ không ngừng phát dục, mãi đến tận khi nắm giữ hoàn chỉnh công năng sinh sản mới thôi."


"Tao rất hiếu kì là một người biến dị thành phục tùng giả, thân thể của mày có phải là cũng có công năng kỳ diệu như vậy, cho nên đưa phật phải đưa đến Tây thiên, tao trước hết thay Cận Hằng giúp mày triệt để thúc giục khoang sinh sổi nảy nở trong bụng thế nào?"


Lời này vừa nói, sắc mặt Yến Thù Thanh nhất thời trắng bệch, nhất thời càng đoán không ra cái tên này rốt cục định làm gì.


Nhìn thấy sắc mặt Yến Thù Thanh thay đổi, đôi mắt Trạch Long nham hiểm nổi lên khoái ý, ngoắc ngoắc khóe miệng khoái trá nói, "Cứ vui vẻ hưởng thụ đi, bảo đảm mày trọn đời không quên."


Nói xong lời này, gã vung tay lên, "Làm đi!"


Hết thảy máy móc cấp tốc vận chuyển, trong nháy mắt dây xích cố định tay Yến Thù Thanh, cánh tay kim loại lơ lửng ở giữa không trung lúc này duỗi ra một cái kim nhỏ thật dài, bỗng nhiên đâm vào tuyến dịch trên cơ thể anh.


"A!"


Một trận xót ruột đau đớn, toàn thân Yến Thù Thanh hung hăng co quắp một chút, sau đó cảm giác có chất lỏng lạnh lẽo thuận theo cổ của anh tràn vào toàn thân.


Thấy cảnh này, Trạch Long hài lòng cười rời đi, lúc quay người còn không quên dùng giọng điệu giễu cợt căn dặn hai người trông coi, "Cẩn thận chiêu đãi Yến thiếu tá, tuyệt đối đừng để cậu ta chết, hiện tại cậu ta chỉ là phục tùng giả yếu ớt."


Nói xong lời này, gã quay người rời đi, cửa lớn màu bạc ở trước mắt chậm rãi khép lại, toàn bộ phòng thực nghiệm trong nháy mắt lâm vào bóng tối vô biên..


Hết chương 30-phần 1.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...