Chính Là Không Ly Hôn


Yến Thù Thanh từ bên trong một trận xóc nảy nhẹ nhàng tỉnh lại, khiến thân thể trường kỳ được huấn luyện nghiêm ngặt của anh dù cho rơi vào tình huống cực kỳ nguy hiểm cũng có thể bảo trì cảnh giác, mặc dù giờ khắc này đã không còn sức lực, thần trí cũng đã bắt đầu chậm rãi khôi phục tỉnh táo.


Từ một giây kia tỉnh lại, cơn đau đầu kịch liệt một lần nữa bao phủ tới, cảm giác quỷ dị khô nóng lúc trước khi hôn mê không chỉ không biến mất trái lại càng lúc càng kịch liệt, cả người lại như tiến vào bên trong núi lửa nóng bỏng, ngay cả hơi thở cũng nóng rực, khiến anh ý thức được khả năng anh không phải trúng thuốc mê bình thường.


Là một quân nhân trường kỳ chiến đấu ở tiền tuyến, thân thể của anh đối với thuốc mê bình thường đã sớm có dược tính kháng lại, cho dù là lượng thuốc mê gấp bội cũng không đến nỗi có phản ứng lớn như vậy, thế nhưng vật này rốt cuộc là cái gì, giờ khắc này anh đã không rảnh bận tâm, bởi vì trước mắt anh không nhìn rõ bản thân đến tột cùng ở nơi nào.


Bị bịt mắt cái gì cũng không nhìn thấy, anh cũng lười tốn sức, thẳng thắn nằm ở dưới đất điều chỉnh hô hấp, tận lực tiết kiệm thể lực, điều động lên hết thảy cảm quan, tỉ mỉ nhận biết tình hình bốn phía.


Giờ khắc này anh hiện đang ở bên trong trong phi hành khí đang chạy, căn cứ tần suất lắc lư cùng âm thanh trong không khí, đây hẳn không phải là máy bay quân sự, hơn nữa động cơ phát ra tiếng ầm ầm, kéo dài mạnh mẽ, một chốc cũng sẽ không xảy ra khả năng bị chết máy.


Bên ngoài phòng giam giữ anh, có âm thanh đi lại, ủng chiến giẫm trên mặt đất, phát ra âm thanh "cùm cụp", trong đó còn xen lẫn âm thanh của súng đạn như có như không


Yến Thù Thanh quá quen thuộc âm thanh này, cho nên dù có yếu ớt cũng trong nháy mắt nhận biết được, nhất thời trong lòng nhảy một cái, không dám tin trợn to hai mắt.


Thanh âm này... Là MP- 443?


Chính là súng có tính năng tập hợp ánh sáng có tính sát thương cực lớn? Vật này ở bên ngoài không được phép lưu hành, lúc thường chỉ có người trong quân bộ mới được sử dụng, dù cho hiện tại thị trường vũ khí không thể mua được, vào lúc này làm sao lại xuất hiện ở đây?


Trái tim Yến Thù Thanh nhảy tới cổ rồi, trong lòng nhất thời có dự cảm không ổn.


Người bắt cóc anh tám phần mười là người có bối cảnh quân đội, nhưng bọn họ rốt cuộc là quân địch hay là quân ta, mục đích của bọn họ là cái gì, tại sao phải tận lực che giấu thân phận quân nhân...


Vô số nghi vấn tràn vào trong đầu, đầu Yến Thù Thanh lại đau đớn.


Anh không nhớ rõ bản thân từng ở trong quân đắc tội với người nào, nếu như nhất định muốn tìm người có quan hệ, cũng chỉ có thể là Vương Trọng Sơn, mà lão hồ ly này nếu quả như thật muốn xuống tay với anh, ngày đó ở hành lang quân bộ ông ta đã động thủ, không thể vẫn luôn chờ tới bây giờ.


Mà nếu như không phải Vương Trọng Sơn, chuyện này càng thêm trầm trọng.


Bởi vì trước tiên dù cho người bắt cóc anh này là ai, làm sao có thể thần không biết quỷ không hay đem anh mang ra ngoài khách sạn, chỉ nói riêng việc người này dám mạo hiểm lớn như vậy ở trong lễ cưới xuống tay với anh, chứng tỏ mục đích không thể tầm thường.


Nghĩ đến những thứ này, Yến Thù Thanh chặt chẽ nắm lấy nắm đấm, mà lúc này trong thân thể nóng rực tựa hồ lại tăng lên mấy phần, bên trong toàn thân như là mọc ra vật sống, giống như ngàn vạn con nhện thi nhau cắn xé, khiến cho anh thống khổ cuộn mình co hai chên lên, giữa eo lại sinh ra một cảm giác ngứa đến quỷ dị.


"A ân..."


Một trận tê dại đột nhiên xông tới, anh rên lên một tiếng, đem đầu đặt ở trên sàn nhà, chặt chẽ cắn môi, đối kháng thân thể càng ngày càng mềm, mồ hôi thuận theo cái cổ tí tí tách tách rơi xuống mặt đất, trên người áo sơ mi trắng hoàn toàn bị thấm ướt, anh cũng không cần tận mắt nhìn cũng biết giờ khắc này bản thân chật vật cỡ nào.


Trong lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, trong phút chốc anh nhắm mắt lại, lại nghe người ngoài cửa hỏi: "Cậu ta tỉnh chưa?"


"Vẫn chưa, vẫn luôn hôn mê."

"Vẫn chưa, vẫn luôn hôn mê."


Người đến xì cười một tiếng, "Thằng nhóc họ Lý kia bỏ thuốc vào trong nước cũng thật là hữu hiệu, dù sao cũng bớt việc cho chúng ta."


Vừa nghe lời này, người kia cười rộ lên, "Đúng vậy, vốn đã có biện pháp bắt được Yến Thù Thanh, lại sợ rằng sẽ tốn thêm thời gian, không nghĩ tới thằng nhóc kia lại giúp chúng ta một đại ân, cậu ta nghĩ trong lúc bỏ thuốc an thần thần không biết quỷ không hay, kỳ thực chúng ta đã sớm để ý đến cậu ta, chỉ chờ cậu ta cam tâm tình nguyện dẫn đường cho chúng ta."


Nói xong lời này, hai người lại là một trận cười, bên trong cửa tâm tình Yến Thù Thanh đã nổi lên sóng lớn mãnh liệt.


Anh đã sớm đoán được chén nước đầu giường kia có vấn đề, thế nhưng vẫn cho là tác phẩm của nhóm người này, bây giờ vừa nghe mới biết ngày hôm nay anh sở dĩ rơi vào trong tay những người này, một phần cũng là nhờ vào Lý Khác Nhiên.


Trong lúc nhất thời anh không nói ra được trong lòng là tư vị gì, bị người đã từng yêu thích nhiều năm tự tay chọc vào một đao, cảm giác này vừa hoang đường lại buồn cười.


Nhưng anh đã không còn cảm giác thương tâm, chỉ cảm giác từ nơi sâu xa nhất trong lòng hiện ra chán ghét mãnh liệt, cực kỳ chán ghét người bản thân đã từng yêu thích nhiều năm.


Trong lúc này, ngoài cửa lại đi tới một người, giống như là so với hai người trước kia chức vụ cao hơn, chỉ chỉ cửa phòng nói, "Hai người các cậu đừng nói chuyện nữa, cấp trên muốn gặp cậu ta."


"Dạ!"


Hai người không còn dám trì hoãn, ngậm miệng sau đó liền mở cửa phòng ra, Yến Thù Thanh không nhúc nhích nằm tại chỗ cũ, bộ dạng hôn mê giống hệt như lúc trước, cái người có thân phận kia tiến vào thừa dịp nhìn một vòng, hài lòng gật gật đầu, "Được rồi, thừa dịp cậu ta chưa tỉnh, áp giải cậu ta qua phòng cấp trên đi."


Vừa dứt lời, Yến Thù Thanh liền bị hai người thốc lên, anh tiếp tục nhắm mắt lại giả chết, lại âm thầm nhớ rõ đường đi.


Đi tới trước một cánh cửa, bên tai truyền đến tiếng kiểm tra thân phận, trải qua từng lớp xác nhận quyền hạn, cửa lớn rốt cục mở ra, Yến Thù Thanh bị người trực tiếp đẩy vào.


Nặng nề ngã xuống đất, anh đau đến mức chặt chẽ cắn chặt hàm răng, trong phòng cực kỳ yên tĩnh, như là không có một người, thế nhưng cho dù bị bịt mắt, Yến Thù Thanh vẫn là cảm giác được một ánh mắt sắc bén đang nhìn về phía anh.


Lúc này bên tai vang lên một thanh âm trầm thấp khàn khàn, cười cười đối với mấy thuộc hạ nói, "Các cậu làm việc thật không phải phép, Yến thiếu tá đã tỉnh rồi, cần gì phải tiếp tục che lại con mắt của cậu ta."


Thanh âm này khiến Yến Thù Thanh cảm thấy được bất ngờ quen tai, thế nhưng đến tột cùng nghe được ở nơi nào, nhất thời làm thế nào đều không nhớ ra được.


Lúc này miếng vải đen trên mắt được gỡ bỏ, trước mắt đột nhiên một mảnh sáng choang, Yến Thù Thanh thích ứng một hồi lâu mới mở ra đôi mắt tối tăm, sau đó thấy được một bóng người quen thuộc phía đối diện, nhất thời thân hình cứng đờ.


Người kia tự tiếu phi tiếu nhìn anh nhíu mày, ý vị thâm trường nói, "Yến thiếu tá, đã lâu không gặp."


Yến Thù Thanh nheo mắt lại, trong con ngươi chợt loé lên một vệt tiêu điều, vào lúc này mới xem như là đã hiểu mục đích những người này đem anh mang tới đây.


"Thì ra là mày."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...