Chính Là Không Ly Hôn


Cận Hằng lôi kéo Yến Thù Thanh đi ra tiệm cà phê, giống như là nhiều hơn một giây cũng không muốn ở nơi đó, bước chân rời đi vừa gấp vừa nhanh.


Yến Thù Thanh vẫn cứ đắm chìm trong khiếp sợ không phục hồi tinh thần lại, lảo đảo theo ở phía sau, không nhịn được mở miệng, "Này, anh đi nhanh như vậy chuẩn bị đi chỗ nào."


Cận Hằng rõ ràng nghe được Yến Thù Thanh nói chuyện, nhưng căn bản không có tiếp lời, thậm chí ngay cả đầu cũng không quay lại vẫn cứ lôi kéo anh bước nhanh đi về phía trước, Yến Thù Thanh bây giờ không có biện pháp, đột nhiên dừng bước chân, "Cận Hằng anh trước tiên dừng lại, tôi cảm thấy chúng ta cần phải nói chuyện, vừa nãy —— "


Lời anh còn chưa nói hết, Cận Hằng lại đột nhiên xoay đầu lại, cổ tay đột nhiên dùng sức, đem người trực tiếp kéo đến trước mặt, gương mặt lạnh giống như nổi lên dông bão nói, "Tâm tình hiện tại của tôi rất gay go, nếu như cậu không muốn tôi đánh ngất xỉu trực tiếp vác cậu đi, lập tức ngậm miệng lại một câu nói cũng đừng nói."


Nói xong lời này, hắn gần như thô bạo đem Yến Thù Thanh vác trên lưng, không nói lời gì tiếp tục đi về phía trước.


May là lúc này đã là đêm khuya, không có người nào nhìn thấy, bằng không nhìn thấy bộ dạng hung thần ác sát này của Cận Hằng, còn tưởng rằng gặp được cướp bóc chặn đường, sức mạnh của hắn quá lớn, khiến cổ tay Yến Thù Thanh đỏ lên, đau đến nỗi khiến anh nhe răng nhếch miệng, không nhịn được quát, "Cận Hằng con mẹ nó anh mau thả tôi xuống! Cánh tay tôi sắp bị anh bẻ gảy rồi!"


Nói xong anh "tê" một tiếng hít vào một ngụm khí lạnh, nghe nói như thế Cận Hằng mới đột nhiên dừng bước, mà lúc này hai người đã cách tiệm cà phê Hope mười vạn tám ngàn dặm.


Quay đầu lại liếc mắt nhìn, phát hiện đã không nhìn thấy cái bóng tiệm cà phê, lúc này Cận Hằng mới cảm thấy khá hơn một chút, vào lúc này nhìn thấy cổ tay đỏ lên của Yến Thù Thanh, trong lòng không khỏi mềm nhũn, vừa định xoa cho đối phương, kết quả không biết nghĩ tới điều gì, hừ lạnh một tiếng, mạnh mẽ đem cánh tay đã duỗi ra thu về.


Yến Thù Thanh xoa xoa vai đau, liếc mắt một cái nhìn Cận Hằng mặt lạnh đứng trước mặt, tức giận nói, "Cái tên nhà anh là thổ phỉ sao, có chuyện gì không thể từ từ nói, buổi tối nay tôi không muốn động thủ với anh, anh còn thật sự cho rằng tôi đánh không lại anh sao?"


Cận Hằng đột nhiên nhíu lông mày, "Làm sao, cậu vì Lý Khác Nhiên còn muốn động thủ với tôi?"


Yến Thù Thanh thực sự không hiểu hắn làm sao nghĩ ra cái kết luận này, xoa xoa thái dương nói, "Ai vì cậu ta động thủ với anh, rõ ràng là anh không nói câu nào, không giải thích được gọi tôi tới nơi này."


Vừa nghe lời này, Cận Hằng trừng Yến Thù Thanh liếc mắt một cái, hừ lạnh nói, "Nếu như tôi không gọi cậu ra ngoài, cậu còn dự định ở đó cùng cậu ta đầu mày cuối mắt bao lâu? Cậu có phải là quên mất mình bây giờ là thân phận gì, nếu tôi không ngăn cậu, chỉ sợ cậu không dứt nổi cậu ta."


Lời vu oan này không hiểu ra sao, Yến Thù Thanh trực tiếp bị tức nở nụ cười, "Nếu như không phải anh hẹn tôi đến tiệm cà phê, tôi làm sao biết Lý Khác Nhiên cũng sẽ ở đó."


Cận Hằng cười lạnh một tiếng, một đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chặp Yến Thù Thanh, khóe miệng mím lại chặt chẽ, như là đang cực kỳ gắng sức kiềm chế lửa giận của hắn, "Tôi hẹn cậu đến không phải vừa vặn khiến cậu toại nguyện hay sao, ngày hôm nay cậu vẫn luôn mồm luôn miệng nói với tôi muốn gặp mặt cậu ta, tôi tác thành cho cậu chẳng lẽ không tốt? Hay là nói có tôi ở đây gây trở ngại đến hai người, vậy thì tôi khiến cậu thất vọng rồi?"


Yến Thù Thanh nghe được một mặt mộng mị, hôm nay anh thật sự muốn hẹn Lý Khác Nhiên gặp mặt, thế nhưng chỉ là vì làm rõ ràng quan hệ của hai người, không muốn để cho Lý Khác Nhiên hiểu lầm anh còn tình cảm với cậu ta, làm sao đến miệng Cận Hằng lại thay đổi hoàn toàn ý nghĩa, "Tôi..."


Yến Thù Thanh há miệng, không biết nên làm sao tìm từ, Cận Hằng khoát tay liền ngắt lời anh "Được cậu không cần nhiều lời, tôi còn không biết ý đồ của cậu sao."


Nói xong lời này, hắn giống như lại nghĩ tới chuyện xảy ra lúc ban ngày, nhất thời tức giận nói, "Tôi cho cậu biết Yến Thù Thanh, tôi không quản trước đây cậu đối với Lý Khác Nhiên là tâm tư gì, nhưng cậu nhớ kỹ bây giờ hai chúng ta đã kết hôn rồi, cậu mau chóng thu hồi cái tâm địa gian xảo đó đi."


"Dù sao ngày hôm nay tôi đã chặt đứt đường lui của cậu, sau này cậu đừng nghĩ hi vọng tiếp tục trêu hoa ghẹo nguyệt, bằng không tôi cũng không ngại cản đào hoa cho cậu, nhà họ Cận không thiếu tiền, thiệp cưới cũng đã phát ra, sẽ không sợ không ngăn nổi miệng của những người đó."


Nhớ tới buổi trưa, Yến Thù Thanh mới vừa nhận được thông tin của Lý Khác Nhiên liền đem hắn gạt sang một bên, Cận Hằng lại nổi giận, vào lúc này huyệt thái dương thình thịch nhảy lên, nếu như không phải ở trên đường cái, hắn thực sự muốn trực tiếp đem Yến Thù Thanh ăn tươi nuốt sống nuốt vào trong bụng.


Yến Thù Thanh đứng tại chỗ, nửa ngày không nói gì, chỉ là nháy mắt không quen nhìn chằm chằm Cận Hằng, trong đầu đã sớm trống rỗng, phảng phất qua một thế kỷ mới tìm về âm thanh của mình, gian nan nuốt một ngụm nước bọt nói, "Cho nên... Anh là vì nói cho Lý Khác Nhiên chuyện hai chúng ta kết hôn, tối hôm nay mới hẹn cậu ta ra ngoài?"


Cận Hằng liếc Yến Thù Thanh một cái, lộ ra một vệt biểu tình cực kỳ khó hiểu, "Bằng không thì sao?"


Từng ấy năm tới nay, có lúc nào hắn đơn độc hẹn gặp mặt Lý Khác Nhiên, lần nào cũng là vì Yến Thù Thanh tên khốn kiếp này hắn mới nguyện ý lộ diện, lần này nếu không phải vì chặt đứt tưởng niệm của Lý Khác Nhiên, hắn làm sao có khả năng bỏ qua chuyện quan trọng vội vã chuẩn bị lễ cưới đi gặp mặt người như thế.


Nghe hắn nói như thế, Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, sau đó lộ ra biểu tình dở khóc dở cười.


Mẹ nó đến cùng là chuyện gì a, thì ra anh và Cận Hằng từ khi vừa mới bắt đầu đã có chung mục đích, nhưng vì cái gì cuối cùng lại biến thành như vậy?


Lượng thông tin quá lớn làm cho anh nhất thời có chút không biết nói gì, vuốt mũi, nín thở nửa ngày mới thốt ra một câu, "Thế nhưng... Tại sao anh phải làm như vậy? Không phải anh vẫn luôn yêu thích cậu ta sao?"


Vừa nghe lời này, Cận Hằng phút chốc trợn to hai mắt, "... Cậu nói cái gì?"


"Lẽ nào người anh thích không phải Lý Khác Nhiên sao?" Yến Thù Thanh đối diện tầm mắt của hắn, chính mình lại lộ ra ánh mắt phức tạp.


Cận Hằng đột nhiên nhắm mắt, giống như đang phải chịu đựng kích thích cực kỳ lớn, cả khuôn mặt trở nên tái nhợt, giơ tay lên một cái hận không thể nắm cái cổ Yến Thù Thanh dùng sức lắc lắc, thế nhưng bàn tay giơ đến một nửa lại phải thu lại.


"Con mẹ nó đến cùng con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi thích Lý Khác Nhiên! Đến cùng là vì chuyện gì khiến cậu sản sinh ảo giác như thế?"


Hắn bị nghẹn giọng, bên tai vang lên ong ong, biểu tượng quý công tử nhã nhặn giữ gìn cho tới nay cũng không thèm để ý tới, vừa mở miệng đã mắng chửi thô tục lại ngay cả bản thân cũng không phát hiện.


Nghe hắn nói như thế, Yến Thù Thanh cũng là một mặt mộng mị, không biết Cận Hằng làm sao lại phản ứng lớn như vậy, hành động của cái tên này cho tới nay không phải chứng tỏ hắn thích Lý Khác Nhiên sao?


Lúc trước hai người vẫn chưa tốt nghiệp, Cận Hằng rất ưa thích xen vào giữa hai người bọn họ, chỉ cần thấy Lý Khác Nhiên nói chuyện với anh, hắn nhất định sẽ nghĩ hết tất cả biện pháp gây sự với anh, mỗi lần anh cùng Lý Khác Nhiên gặp mặt, Cận Hằng đều sẽ giống như cảnh sát bắt cướp đề phòng toàn bộ hành trình, mọi thời khắc đều theo dõi anh, một bộ dạng sứ giả bảo vệ chỉ lo anh sẽ đối với Lý Khác Nhiên có ý đồ bất chính.


Một cầm kiếm giả năm lần bảy lượt vì một phục tùng giả gây sự với anh, Yến Thù Thanh coi như không am hiểu chuyện yêu đương cũng hiểu được hành động của Cận Hằng có mục đích gì, thế nhưng Cận Hằng hiện tại lại nói cho anh biết, hắn không thích Lý Khác Nhiên?


Một cầm kiếm giả đối với phục tùng giả làm đến trình độ như thế, hắn lại nói với anh không phải yêu thích? Con mẹ nó thật giống như anh bị hắn đùa giỡn vậy!


Yến Thù Thanh hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy đầu lại bắt đầu đau, sắc mặt cổ quái liếc mắt nhìn Cận Hằng một cái, "Lúc trước anh nói cùng tôi kết hôn là bởi vì trong nhà thúc giục anh kết hôn, cho nên muốn tìm bia đỡ đạn trước tiên tránh né khó khăn, sau đó hai ta sẽ theo nhu cầu của đối phương, anh sống cuộc sống của anh, tôi sống cuộc sống của tôi, ý tứ lời này chẳng lẽ không phải ám chỉ trong lòng anh đã có người thích rồi sao?"


Một câu nói khiến Cận Hằng nghẹn tại chỗ, nửa ngày cũng không nói ra được một câu, gương mặt càng trở nên trắng bệch.


"Tuy rằng cuộc sống riêng của anh tôi cũng không thể biết rõ, mà hai chúng ta là bạn học là đồng nghiệp nhiều năm như vậy, ngoại trừ Lý Khác Nhiên, tôi cũng không thấy bên cạnh anh có phục tùng giả khác a."


Cận Hằng không khỏi ngưng thở, cả khuôn mặt đều cứng lại rồi, hắn chưa từng nghĩa tới bản thân vì lừa gạt Yến Thù Thanh kết hôn thuận miệng tìm một lý do nói bừa, bây giờ dĩ nhiên lại khiến hắn á khẩu không trả lời được, cũng rốt cuộc cảm nhận được cái gì gọi là tự làm bậy không thể sống.


Vào giờ phút này hắn hận không thể trực tiếp giơ tay đánh chính mình một cái thật đau, lại muốn vọt thẳng tới Yến Thù Thanh rống một câu: Lão tử nói dối như vậy chẳng lẽ không phải bởi vì cậu sao!


Thế nhưng lời nói đến bên mép lại tàn nhẫn mà nuốt xuống, bọn họ bây giờ đã đăng ký kết hôn, chỉ thiếu một chút nữa hắn có thể đem Yến Thù Thanh toàn bộ ăn vào trong bụng, hiện tại Yến Thù Thanh đối với hắn mà nói chính là con thỏ trước miệng con hổ, tuy rằng há mồm có thể trực tiếp nuốt xuống, nhưng là vẫn chưa chắc chắn, người này có thể sẽ lập tức chạy không thấy hình bóng.


Hắn hiểu rất rõ tính khí của Yến Thù Thanh, quân bộ, Vượng Trọng Sơn, Lý Khác Nhiên còn có bố mẹ nuôi luân phiên đả kích, đối phương đã ghét cay ghét đắng sự dối trá, nếu như cho đối phương biết hắn đã tự mình bố trí hết thảy thiên la địa võng, mục đích chính là lừa Yến Thù Thanh vào bẫy, như vậy quan hệ của người khả năng sẽ tan thành mây khói.


Nghĩ tới đây, mặt Cận Hằng không thay đổi hít sâu một hơi, cứng rắn mà nói, "Tôi đã có người thích, nhưng người này tuyệt đối không phải Lý Khác Nhiên, cũng vĩnh viễn không thể nào là Lý Khác Nhiên!"


Nghe lời này, Yến Thù Thanh gãi đầu một cái, trong lòng không giải thích được thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng tâm tình không có chuyển tốt hơn là bao.


Anh cũng không biết mình tại sao có phản ứng như thế này, bây giờ biết đến hai người xưa nay cũng không phải tình địch, tất cả đều là một hồi chuyện cười do anh tự mình suy diễn, lẽ ra anh nên cao hứng mới đúng, thế nhưng lúc nghe thấy tên kia nói hắn có người thích, trong lòng anh dĩ nhiên sinh ra một loại cảm giác mất mát cổ quái.


Yến Thù Thanh, mày điên rồi sao, hai người chỉ là quan hệ hợp tác mà thôi, hắn yêu thích ai có quan hệ với mày sao?


Ở trong lòng mắng bản thân vài câu, anh lắc đầu nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, ngăn chặn cảm giác không thoải mái trong lòng, lộ ra một vệt nụ cười giảo hoạt, kéo dài âm điệu nói, "Ồ —— thì ra Cận thượng tá còn có một mặt ngây thơ như thế, nếu anh đã nói thẳng vậy, không bằng nói cho tôi biết người này là ai, tôi khẳng định giúp anh bảo vệ bí mật."

Ở trong lòng mắng bản thân vài câu, anh lắc đầu nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, ngăn chặn cảm giác không thoải mái trong lòng, lộ ra một vệt nụ cười giảo hoạt, kéo dài âm điệu nói, "Ồ —— thì ra Cận thượng tá còn có một mặt ngây thơ như thế, nếu anh đã nói thẳng vậy, không bằng nói cho tôi biết người này là ai, tôi khẳng định giúp anh bảo vệ bí mật."


Cận Hằng lạnh lẽo cứng rắn liếc nhìn Yến Thù Thanh một cái, khóe miệng căng thẳng, không nói một lời.


Yến Thù Thanh cho là hắn xấu hổ, không nhịn được đến gần vỗ vỗ ngực hắn, "Này, người này có ở quân bộ không, tôi có biết không?"


"..." Lỗ tai Cận Hằng quỷ dị đỏ lên, xoa xoa chỗ Yến Thù Thanh vừa vỗ, lại vẫn cứ trầm mặc.


"Ai nha nói mà, hai ta hiện tại là quan hệ hợp tác, anh để tôi làm bia đỡ đạn, thế nào cũng phải nói cho tôi, tôi đang thay ai đỡ đạn chứ."


Yến Thù Thanh đâm đâm lỗ tai của hắn, nơi này vừa vặn là nơi mẫn cảm của Cận Hằng, trong nháy mắt hắn như bị điện giật, đột nhiên nắm lấy bàn tay làm loạn của Yến Thù Thanh, táo bạo nói câu tiếp theo "Sao cậu lại nhiều lời như vậy!" Sau đó hắn xoay người rời đi, trực tiếp bỏ lại Yến Thù Thanh đứng giữa đường.


Theo dõi bước đi cứng rắn cùng với lỗ tai đỏ ửng dưới ánh đèn đường chiếu xuống của Cận Hằng, Yến Thù Thanh ngẩn người, một lúc sau mới nở nụ cười, cái tên này sẽ không phải thực sự xấu hổ đi?


Tâm tình không giải thích được trở nên tốt hơn, Yến Thù Thanh bước nhanh theo sau, cân nhắc một chút, chuyển đề tài nói, "Lời anh nói với Lý Khác Nhiên... còn có thiệp cưới nữa, rốt cục là xảy ra chuyện gì mà tôi không được biết vậy?"


Nghe đến hai chữ "Thiệp cưới", lúc này Cận Hằng mới quay đầu nhìn chằm chằm vào Yến Thù Thanh, cứng rắn mà nói, "Còn có thể xảy ra chuyện gì, chính là như vậy."


Cho nên đến cùng là xảy ra chuyện gì?


Yến Thù Thanh bị phương thức nói chuyện của người này đánh bại, sờ sờ chóp mũi nói, "Lúc trước tôi không nghe anh nói đến chuyện thiệp cưới? Hơn nữa tự nhiên chuẩn bị thiệp cưới, khẳng định phải chuẩn bị tiệc cưới, thế nhưng quan hệ của chúng ta như vậy, có cần thiết làm tiệc cưới không?"


Vốn là chuyện biến đổi gien đã làm anh đủ mất mặt, bởi vì chuyện này không chỉ khiến người nhà từ bỏ anh, còn thiếu chút nữa ném mất bát cơm, hiện tại lại trắng trợn phô trương cử hành hôn lễ, chẳng khác nào nói cho tất cả mọi người biết anh đã biến thành phục tùng giả, hơn nữa còn phải gả cho một người đàn ông, chuyện này dù thế nào cũng cảm thấy xấu hổ, tưởng tượng một chút biểu tình của mọi người khi nhìn thấy thiệp cưới... Ạch thực sự là hình ảnh quá đẹp.


Anh chỉ là thuận miệng nói một cậu, lại làm cho Cận Hằng đột nhiên dừng bước, phút chốc quay đầu lại một chút, "Cậu có ý gì?"


Yến Thù Thanh bị ánh mắt lạnh lùng của hắn nhìn đến sững sờ, "... Cái gì có ý gì?"


"Cậu có phải là không muốn chịu trách nhiệm?"


"... A?"


Yến Thù Thanh đầu óc mơ hồ, triệt để theo không kịp dòng suy nghĩ của người này.


Kết quả vẻ mặt mờ mịt của anh rơi vào trong mắt Cận Hằng, liền biến thành bộ dạng giả vờ hồ đồ, nhất thời tức giận nửa ngày cố gắng nhẫn nhịn rốt cuộc không khống chế được bộc phát ra.


"Yến Thù Thanh, cậu cho rằng tôi là con dâu nuôi từ bé cậu nhặt ở ven đường sao, tuỳ tuỳ tiện tiện cũng có thể đuổi tôi đi, không chỉ không muốn chịu trách nhiệm với tôi, hiện tại lễ cưới cũng không muốn tham gia? Sau này tôi đã là người của cậu, bây giờ cậu ngay cả một danh phận cũng không muốn cho tôi, cậu có phải quá đáng lắm không!"


Một câu nói khiến Yến Thù Thanh không kịp thở suýt chút nữa sặc chết, trợn mắt hốc mồm há to miệng.


Cái gì gọi là "Sau này tôi đã là người của cậu, cậu ngay cả một danh phận cũng không muốn cho tôi." Lời này nghe tới làm sao giống như anh chính là thổ phỉ ức hiếp con gái nhà lành, còn nhấc quần lên bỏ chạy không chịu trách nhiệm? Đại ca, lời này muốn nói cũng để nên tôi nói mới đúng, anh cầm nhầm kịch bản đúng không?


Anh khiếp sợ nửa ngày không khép miệng được, lúc này ngẩng đầu lên đối diện đôi mắt đen kịt của Cận Hằng, tựa hồ ở trong đó còn nhìn thấy một vệt oan ức cùng lên án không dễ phát giác..., làm cho anh càng giống như phụ lòng hắn...


Yến Thù Thanh nhất thời cảm thấy một trận đau "cúc hoa", bất đắc dĩ vuốt mũi nói"... Tôi không phải ý này, tôi chẳng qua là cảm thấy quan hệ của hai chúng ta thực sự..."


"Quan hệ của hai chúng ta làm sao?"


Cận Hằng từng bước ép sát, đi sát vào một bước, siết chặt ngón tay mang theo nốt ruồi son của Yến Thù Thanh, ở trên cao nhìn xuống nhìn nói, "Chúng ta có dấu chứng thực được bộ tộc Thương Kiếm chấp nhận, hiện tại ngay cả giấy đăng kí kết hôn cũng có, cậu nói quan hệ của hai chúng ta làm sao."


Hắn áp sát quá gần, hormone cầm kiếm giả mang theo hô hấp cực nóng phả vào trên mặt Yến Thù Thanh, làm cho trong lòng anh nhất thời cứng lại, ngay cả hô hấp cũng có chút khó khăn, theo bản năng trốn về phía sau một chút, tránh né con mắt sâu thẳm của Cận Hằng.


Nhưng ngay khi trong nháy mắt anh nghiêng đầu đi, Cận Hằng giơ tay nắm lấy ngón tay của anh, cưỡng bách anh nhìn vào đôi mắt của hắn, nói "Cậu nói xem, quan hệ của hai chúng ta làm sao, ngoại trừ lý do cậu không muốn đối với tôi phụ trách, còn có lý do gì không làm lễ cưới, hả?"


Hắn dựa vào càng ngày càng gần, đôi môi cơ hồ kề sát chóp mũi của Yến Thù Thanh, mùi thơm cây cỏ nồng mặc mang theo mùi hương kích thích của kem cạo râu, Yến Thù Thanh trong nháy mắt có chút run chân, mặt đỏ bừng lên, một câu nói cũng không nói được.


Thấy anh vẫn cứ không nói lời nào, Cận Hằng rất nhạt nở nụ cười, "Cậu xem, chính là cậu không muốn đối với tôi phụ trách, thế nhưng cậu không chịu thừa nhận cũng không sao, tôi không ngại để người chung quanh đều làm chứng, ngày mai nếu như cậu lên báo, vừa vặn tiền gửi thiệp cưới cũng bớt đi."


Nói xong đôi môi hắn đã dính vào, ngón tay thuận theo sống lưng Yến Thù Thanh trượt xuống phía dưới thắt lưng.


Yến Thù Thanh không nghi ngờ chút nào vào lúc này nếu như không lên tiếng, tay người này nhất định sẽ tiến vào quần của anh!


Hai người hiện tại đứng dưới đèn đường, xung quanh có hai ba người đi đường, nếu có người chú ý nhất định sẽ phát hiện động tác mập mờ của bọn họ, nghĩ đến những thứ này, mặt Yến Thù Thanh hoàn toàn đỏ, thời khắc này thậm chí không dám giãy dụa, chỉ lo gây ra động tĩnh quá lớn ngày mai trực tiếp sẽ lên trang nhất, hai sĩ quan nửa đêm ở ven đường công khai trình diễn màn hôn nhau thắm thiết, ngẫm lại da đầu đã tê rần.


Quỷ thần xui khiến, anh sờ sờ mũi, tại một giây trước khi tay Cận Hằng vén lên vạt áo sơ mi của anh nhanh chóng đè tay hắn lại, nở nụ cười, "... Anh nói đúng, tôi cũng cảm thấy quan hệ của hai chúng ta... Rất tốt, tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì, cho nên tiệc cưới liền theo lời anh làm đi..."


Nói xong lời này anh nhanh chóng lui về sau một bước, né tránh bàn tay làm loạn của Cận Hằng, Cận Hằng không dễ phát giác cau lại lông mày, ánh mắt lóe lên thần sắc đáng tiếc, sao lại đáp ứng nhanh như vậy, hắn con muốn nhân cơ hội này ăn một chút đậu hũ... Bằng không chẳng phải là vẫn luôn phải chờ tới đêm tân hôn?


Trong lòng hắn không cam tình không nguyện liếc mắt nhìn Yến Thù Thanh một cái, sau đó nói, "Chuyện này còn tạm được" nói xong lại hướng Yến Thù Thanh đưa tay ra.


Yến Thù Thanh lúc này nhảy về sau một bước, cảnh giác nói, "Cái tên nhà anh làm cái gì đấy?"


Cận Hằng không nói lời gì lườm Yến Thù Thanh một cái, "Cậu chuẩn bị phụ trách vậy thành ý đâu? Còn không mau cầm tay của tôi."


"..."


Yến Thù Thanh bất đắc dĩ, vừa bực mình vừa buồn cười liếc nhìn hắn một cái, đồng ý cầm tay hắn, "Như vậy được chưa?"


Cận Hằng hừ hừ hai tiếng không tiếp tục phản ứng, thế nhưng ngón tay nắm chặt, lúc này trong mắt mới mơ hồ lộ ra một vệt nụ cười không dễ phát giác.


Hai người đàn ông cao một mét tám, giống như hai người bạn nhỏ nắm tay đi ở dưới ánh đèn đường màu vàng nhạt, bóng lưng kéo rất dài, Yến Thù Thanh lơ đãng ngẩng đầu nhìn lên, hình bóng cao lớn của Cận Hằng dưới ánh đèn đường, chiếu rọi ra ngũ quan tựa như đao tước được cắt gọn kỹ lưỡng của hắn, anh tuấn đến mức khiên Yến Thù Thanh có chút đố kị.


Mất tự nhiên dời đi tầm mắt, anh cảm thấy được tim đập có chút không quá bình thường, chờ đến lúc mơ mơ màng màng ngồi trên phi hành khí, anh mới ý thức được một vấn đề nghiêm trọng, anh còn chưa kịp hỏi thời gian địa điểm cùng khách mời của tiệc cưới, cho nên anh sẽ trở thành chú rể duy nhất trong lịch sử hoàn toàn không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong tiệc cưới của mình.


Thực sự là rất đau "bi"...


******


Hết chương 28-phần 1.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...