Chính Là Không Ly Hôn


Lúc Yến Thù Thanh từ buồng tắm đi ra, Cận Hằng đang ngồi ở bên giường lau mái tóc ướt nhẹp.


Trong phòng một mảnh mờ nhạt, chỉ có đầu giường một chiếc đèn bàn toả ra tia sáng sâu kín, hắn đưa lưng về phía Yến Thù Thanh, lộ ra toàn bộ phía sau lưng, đường nét trôi chảy bắp thịt rắn chắc bao trùm ở phía trên khung xương cao gầy, không khác nào một pho tượng, mỗi một tấc cơ nhục đều ẩn chứa sức mạnh, dưới ánh đèn sâu thẳm đem cả người hắn nhuộm thành màu mật ong mê người, lúc này một giọt nước óng ánh từ bả vai lăn xuống, lướt qua bả vai rắn chắc lăn xuống nhân ngư tuyến, cuối cùng đi vào bên hông bên trong khăn tắm màu trắng.


Rõ ràng đây là thân thể hoàn toàn tương tự cơ thể của anh, thế nhưng Yến Thù Thanh làm thế nào cũng không di chuyển được tầm mắt, phút chốc dĩ nhiên cảm thấy Cận Hằng như vậy khiêu gợi gần như đáng sợ.


Chóp mũi đột nhiên có chút ngứa, Yến Thù Thanh chật vật nhanh chóng dời đi tầm mắt, lúc này mới ý thức được bản thân dĩ nhiên cứ như vậy đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm thân thể Cận Hằng hồi lâu.


Yến Thù Thanh mày điên rồi sao, tên mặt cá chết này có cái gì đẹp mà nhìn!


Không nhịn được ở trong lòng mắng bản thân vài câu, Yến Thù Thanh lắc lắc đầu, vừa định ổn định tâm tình đi tới, lúc này Cận Hằng lại đột nhiên đứng lên, tiện tay mở ra khăn tắm bên hông của hắn...


"!!!" Phút chốc Yến Thù Thanh cảm giác mình bị mù rồi.


Cái tên này cuồng khoe thân sao, làm sao một lời không hợp liền cởi quần áo! Hắn chẳng lẽ không biết bên trong phòng này còn có người thứ hai sống sờ sờ à!


Yến Thù Thanh ở trong lòng rít gào, liếc mắt một cái lườm Cận Hằng không coi ai ra gì, theo bản năng muốn chậm rãi đi về phòng tắm, ai biết Cận Hằng nghe thấy tiếng bước chân của anh, trực tiếp mở miệng nói, "Bên trong chiếc tủ phía tay phải của cậu có áo ngủ của tôi, cậu giúp tôi lấy một cái lại đây."


Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, cái tên này đang nói chuyện với anh sao?


"Đừng lo lắng, nơi này còn có người khác sao?"


Cận Hằng lần này trực tiếp quay đầu lại, hình ảnh quá mức kích thích khiến Yến Thù Thanh quát to một tiếng, đột nhiên nhắm mắt lại gầm nhẹ: "Cận Hằng tên biến thái nhà anh!"


Cận Hằng chưa từng thấy bộ dạng thẹn quá hoá giận của Yến Thù Thanh, không khỏi cảm thấy buồn cười, "Là cậu không lấy áo ngủ cho tôi, còn muốn chửi tôi biến thái, cái tên nhà cậu không nói đạo lý như thế."


"Đừng chửi thầm tôi, nhanh chóng giúp tôi lấy quần áo đi, đương nhiên, nếu như cậu muốn buổi tối tôi cứ như vậy cùng cậu ở chung một phòng, tôi cũng không có ý kiến gì."


Yến Thù Thanh chưa từng thấy người vô sỉ như vậy, cũng không phải không tay không chân, dựa vào cái gì muốn coi anh như người hầu để sai khiến, thế nhưng giờ khắc này anh không thể làm gì, bởi vì anh không hề hoài nghi nếu như anh không nghe theo hắn, bằng cái trình độ không biết xấu hổ của tên này, đêm nay hắn thực sự nói được làm được.


Có vẻ như tên này vẫn còn tức tối chuyện ở trong buồng tắm cho nên mới muốn chọc giận anh như vậy, Yến Thù Thanh nhắm chặt hai mắt, ở bên tủ tiện tay lấy ra một bộ quần áo, giống như đang cầm vật bẩn thỉu ném xuống nhanh chóng vứt cho Cận Hằng, "Cho anh cho anh! Nhanh chóng đem áo ngủ mặc vào, cơ thể cũng không được đẹp lắm, lộ ra cho ai xem a."


"Cơ thể tôi có đẹp hay không, vừa nãy cậu không thấy sao?"


Cận Hằng nhìn chằm chằm cái cổ ửng hổng của Yến Thù Thanh, không nhanh không chậm trêu đùa một câu, lúc này bên tai truyền đến âm thanh vải vóc va chạm vào nhau, Yến Thù Thanh lúc này mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, lại châm biếm nói, "Dù sao không cần nhìn tôi cũng biết, anh chính là con gà yếu!"


Trong lúc hai chữ cuối cùng mới vừa bật thốt lên anh liền mở mắt ra, kết quả Cận Hằng còn chưa mặc quần áo vào.


Con mẹ nó!


Vào lúc này Yến Thù Thanh thật sự muốn giết chết cái tên này, thế nhưng Cận Hằng lại bày ra vẻ mặt vô tội, giơ tay lên, "Nếu như không thấy rõ vậy bây giờ cậu nhìn lại một chút, tôi không ngại."


"Con mẹ nó anh..." Cả khuôn mặt Yến Thù Thanh đỏ ửng tựa hồ sắp rỉ máu, hận không thể tiến lên đánh cái tên không biết xấu hổ này.


Đúng lúc này ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, "Thiếu gia, Yến thiếu tá, chăn màn gối đệm đã chuẩn bị xong."


Cận Hằng đáp một tiếng, "Biết đến, mau vào đi."


Vừa nghe lời này, Yến Thù Thanh không khỏi chấn động, căn bản không để ý tới, cầm lấy áo ngủ đập về phía Cận Hằng, giận dữ xấu hổ nói, "Anh nhanh lên một chút mặc quần áo vào! Bị người ta nhìn thấy anh không ngại mất mặt, thế nhưng tôi ngại.


Anh là lo lắng bộ dạng này của Cận Hằng sẽ bị người khác hiểu lầm, thế nhưng rơi vào trong tai Cận Hằng lại hoàn toàn thay đổi ý tứ, khóe môi hắn dao động câu ra một vệt ý cười, chế nhạo nói, "Làm sao, cận sợ tôi bị người khác xem a?"


Vị hôn thê của hắn thì ra đối với hắn cũng không phải thờ ơ không động lòng, rõ ràng đối với thân thể của hắn nảy sinh dục vọng chiếm hữu, còn lo lắng hắn bị người ngoài nhìn thấy, ngoài miệng lại chết sống không thừa nhận, nhất định là nói một đằng làm một nẻo.


Yến Thù Thanh lườm một cái, "Tôi sợ người khác nhìn thấy sẽ bị mù đôi mắt."


Nói xong anh đem chăn hất lên trên người Cận Hằng, mắt không nhìn thấy tâm không phiền, Cận Hằng theo dõi lỗ tai hơi đỏ lên của Yến Thù Thanh, không có vạch trần, trầm thấp nở nụ cười một tiếng.


May là hắn không để cho người khác nhìn thấy thân thể của mình, chờ lúc người hầu tiến vào hắn đã phủ thêm áo tắm.


Người hầu nhìn thiếu gia nha cùng "thiếu phu nhân" tương lai nhà mình, mang theo gương mặt đỏ ửng ngồi cùng một chỗ, không biết làm sao chính mình cũng có chút đỏ bừng mặt, nhanh chóng thả xuống chăn gối trong tay, vội vàng bắt đầu trải giường chiếu, chỉ lo làm lỡ "Chính sự" của hai người.


Giữa lúc người hầu đang định đem hai cái chăn trải ra, Cận Hằng bên cạnh lại khoát tay ngăn cản nói, "Chăn hai chúng ta đắp chung một cái là đủ rồi, còn dư lại cô mang đi."


"Còn có, chăn sao lại lớn như vậy, tôi nhớ tới trong phòng khách có chăn nhỏ, cô đi đổi một chút."


Người hầu vừa nghe ngẩn người một chút, lập tức ý thức được đây là thiếu gia cùng thiếu phu nhân muốn cùng giường cùng gối đắp chung một cái chăn, nhất thời mặt càng đỏ hơn, "Cái này... Thiếu gia, quý phủ chúng ta tất cả chăn đều là kích thước này, ngài để tôi hiện tại đi thay cái nhỏ hơn e sợ..."


Cận Hằng không nói nữa, chỉ là nhìn chằm chằm cái chăn còn lớn hơn cả cái giường Kingsize.


Yến Thù Thanh bị ánh mắt của hắn kích thích tê cả da đầu, tại một giây trước khi Cận Hằng lên tiếng nói lung tung cái gì đó, anh nhanh chóng cầm lấy chăn trong tay người hầu, kiên trì cười nói, "Cô đừng nghe thiếu gia nhà các người nói hưu nói vượn, anh ấy chỉ thích đùa một chút thôi, ngày hôm nay tôi cũng cảm thấy hơi lạnh, chăn này tôi nhận, cám ơn cô, muộn lắm rồi, cô cũng về nghỉ ngơi đi."

Yến Thù Thanh bị ánh mắt của hắn kích thích tê cả da đầu, tại một giây trước khi Cận Hằng lên tiếng nói lung tung cái gì đó, anh nhanh chóng cầm lấy chăn trong tay người hầu, kiên trì cười nói, "Cô đừng nghe thiếu gia nhà các người nói hưu nói vượn, anh ấy chỉ thích đùa một chút thôi, ngày hôm nay tôi cũng cảm thấy hơi lạnh, chăn này tôi nhận, cám ơn cô, muộn lắm rồi, cô cũng về nghỉ ngơi đi."


Nói xong anh mở mắt to, cười đến hai con mắt cong lên, phối hợp lúm đồng tiền trên má phải, hiện ra đặc biệt mê người, người hầu đứng đối diện trong nháy mắt mặt đỏ mặt tim đập nhanh hơn, nhất thời quên mất thiếu gia nhà mình đã phân phó cái gì, mơ hồ liền bị Yến Thù Thanh dao động đi ra phòng ngủ, chờ đi xuống cầu thang mới nghi ngờ phục hồi tinh thần lại: Thời tiết bây giờ là mùa hè a, Yến thiếu tá làm sao lại cảm thấy lạnh?


Sau khi nhìn chằm chằm người hầu rời đi, Yến Thù Thanh lúc này mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, nếu như tiếp tục bị người hầu dùng ánh mắt mập mờ nhìn chằm chằm, anh thật sự muốn tìm miếng đậu phụ đụng chết.


Lúc này Cận Hằng co quắp nghiêm mặt, ôm lấy chăn trong tay Yến Thù Thanh nói, "Tại sao vừa nãy cậu lại cười với cô ta như thế? Chẳng lẽ chỉ vì muốn giữ lại cái chăn này?"


Yến Thù Thanh không giải thích được nhìn hắn liếc mắt một cái, "Tôi cười với cô ấy thì sao?"


"Cậu..." Cậu cố ý trêu chọc cô ấy, hơn nữa xưa nay cậu chưa từng cười với tôi như thế."


Câu nói này Cận Hằng thiếu một chút liền bật thốt lên, thế nhưng vừa nói ra khỏi miệng liền hiện ra quá mức lập dị, chỉ có thể nín nhịn nuốt xuống, mím chặt môi, nửa ngày mới nghiêm mặt cứng rắn mà nói, "Cậu cười với cô ấy cũng vô dụng, dù sao cái chăn này buổi tối cậu cũng không dùng tới."


"Ai nói tôi không dùng tới." Yến Thù Thanh liếc nhìn hắn một cái, lấy lại chăn ôm vào trong lồng ngực, trực tiếp dải ở trên mặt đất.


Cận Hằng vốn đang lo lắng Yến Thù Thanh muốn cùng hắn chia chăn, cho nên mới cố ý chỉ để lại một cái chăn, không nghĩ tới dĩ nhiên từ khi vừa mới bắt đầu đối phương liền đánh chủ ý muốn ngủ dưới đất không muốn ngủ chung với hắn.


Nghĩ tới đây, hắn cầm lấy chăn, không nói lời gì cuốn lại ném qua một bên, "Dù thế nào, cậu còn muốn ngủ ở dưới đât sao? Cậu đừng quên hai chúng ta sắp kết hôn rồi."


Bởi vì Yến Thù Thanh cố ý xa lánh, trong lòng hắn rất không thoải mái tự nhiên vẻ mặt cũng không hề dễ chịu, động tác cướp chăn bá đạo hận không thể trực tiếp đem vật này ném ra ngoài.


Động tác của Cận Hằng quá mạnh, lập tức gỡ bỏ nút áo ngủ, lộ ra hơn nửa lồng ngực, Yến Thù Thanh theo dõi màu da đồng cổ rắn chắc của hắn, trên mặt nóng lên không được tự nhiên dời đi tầm mắt, lại lặng yên không tiếng động hơi di chuyển sang bên cạnh, thấp giọng khụ vài tiếng nói, "Cận Hằng, tôi cảm thấy chúng ta cần phải nói chuyện một chút."


"Đúng... Tôi đã đáp ứng kết hôn không sai, nhưng chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác không phải sao? Nếu là đôi bên cùng có lợi, có một số việc gặp dịp thì chơi cũng liền thôi, không cần phải quá mức làm thật."


Câu nói kế tiếp anh có chút không nói được nữa, trong đầu lập tức hiện ra ánh mắt giống như sói đói của Cận Hằng trong phòng tắm lúc nãy, còn có lồng ngực mạnh mẽ trước mắt, dưới ánh đèn chiếu xuống.. Quả thực quá mức nguy hiểm.


Đặc biệt anh còn là phục tùng giả, hơn nữa lại đối với hormone của Cận Hằng có cảm ứng mạnh mẽ, bị trêu chọc lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, anh thật sự không xác định bản thân một khi mất lý trí sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa gì...


"Tôi hiểu mục đích kết hôn giữa hai chúng ta, sau này tôi chắc chắn sẽ không hỏi đến chuyện tình cảm của anh, dù sao hai ta cũng là vì nhất thời giải quyết khẩn cấp, không bằng thẳng thắn làm cái ước định, nếu như một ngày kia anh tìm được người chân chính yêu thương, chúng ta liền lập tức ly hôn, đối với anh hay đối với tôi đều tốt, cho nên... Sau này chúng ta vẫn là giữ khoảng cách một chút, không cần làm chuyện khiến người khác hiểu lầm."


"Được rồi đừng nói nữa."


Cận Hằng lạnh lẽo cứng rắn ngắt lời Yến Thù Thanh, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào đối phương, trong con ngươi tản ra ánh sáng khiếp sợ.


Yến Thù Thanh không biết hắn có hiểu hay không, hay căn bản cái gì cũng không hiểu!


"Tôi không biết cái gì gọi là gặp dịp thì chơi, chỉ biết là chúng ta đã kết hôn rồi phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, cũng muốn hưởng thụ quyền lợi phải có sau khi kết hôn, cho nên tôi không quản cậu nghĩ như thế nào, từ khi cậu đáp ứng cùng tôi kết hôn bắt đầu từ thời khắc đó, tôi cũng chỉ có thể coi cậu là vợ mình, tôi cùng vợ mình tắm chung một chỗ, ngủ cùng một ổ chăn có cái gì không đúng."


Một câu nói khiến mặt Yến Thù Thanh đỏ ửng, con mẹ nó ai là vợ anh!


"Cái tên nhà anh nói chuyện làm sao thay đổi nhanh như thế, lúc trước rõ ràng anh nói kết hôn chỉ vì hợp tác, làm sao hiện tại liền trở mặt không nhận?"


"Tôi là nói chúng ta hợp tác, nhưng không có nghĩa là không có quan hệ? Cậu cùng tôi tắm rửa cùng đắp chung một cái chăn cũng không muốn, còn hi vọng người khác tin tưởng chúng ta kết hôn sao?"


Lại quay về cái đề tài này... Cái tên này đến cùng tại sao đối với chuyện tắm rửa, chung ổ chăn, lại chấp nhất như thế!


Yến Thù Thanh bó tay toàn tập, anh phát hiện trên phương diện lời nói anh hoàn toàn không phải đối thủ Cận Hằng, "Chúng ta không phải không có chuyện khác để làm, tại sao cần phải ngủ chung một chỗ, huống hồ nơi này chỉ có hai người chúng ta, chúng ta làm như vậy cho ai xem a."


Vừa nghe lời này, Cận Hằng đột nhiên hé mắt, "Cậu nói những chuyện khác là chỉ chuyện gì."


"... Đi dạo phố mua đồ, ăn cơm xem phim và vân vân..."


Rõ ràng có nhiều chuyện hài hoà tao nhã có thể biểu diễn quan hệ thân mật của bọn họ, tại sao phải làm mấy chuyện khẩu vị nặng như vậy.


"Chuyện này có khác gì mấy cặp tình nhân bình thường. Không nằm ở trên một cái giường, ai biết chúng ta đã kết hôn rồi."


Tên mặt cá chết này rốt cục trong đầu chứa cái gì.


Yến Thù Thanh sắp muốn điên, không cẩn thận liền rơi vào bẫy của Cận Hằng, "Coi như không kết hôn cũng có thể nằm chung một giường mà."


Cận Hằng đột nhiên nở nụ cười, liếc mắt một cái, từng bước tiến đến nói, "Nếu cậu nói không kết hôn cũng có thể nằm chung một giường, vậy chúng ta bây giờ đã có hôn ước, có phải tôi nên đòi một chút phúc lợi hay không?"


"Cái...cái gì?"


Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, còn không đợi hiểu được ý tứ của Cận Hằng, cằm lại đột nhiên bị nắm lấy, sau đó hai mảnh đôi môi ấm áp liền dán vào.


Hết chương 21.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...