Chính Là Không Ly Hôn


Chiếu ra toàn bộ hình ảnh, màn hình hoàn thành xong công việc tự động đóng lại, trong lúc nhất thời toàn bộ khoang thuyền vũ trụ lâm vào tĩnh mịch kéo dài không giới hạn.


Nếu như thời gian có thể chảy ngược mà nói, thời khắc này Yến Thù Thanh hận không thể trực tiếp để bản thân bị nòng súng của kẻ địch bắn cho nổ chết, cũng tốt hơn rơi vào hoàn cảnh lúng túng như bây giờ, không có chuyện gì khó chịu bằng chuyện được chính tình địch của mình cứu mạng, hơn nữa tên đó còn lấy chuyện này ra khoe khoang.


Anh nợ ai không nợ, tại sao nhất định là Cận Hằng?


Trước đây người này làm cho anh khịt mũi coi thường phiền chán cực kì, bây giờ lắc mình biến hoá thành "ân nhân cứu mạng", điều này làm cho anh không biết cần phải bày ra vẻ mặt gì để đối mặt với người này.


Anh có thể cả đời làm trâu làm bò lập tức trả lại phần ân tình này, nhưng người này tuyệt đối không thể là Cận Hằng, nếu như là Cận Hằng...


Nghĩ đến hình ảnh này, Yến Thù Thanh liền không nhịn được ai oán một tiếng, tàn nhẫn mà run lập cập.


Cận Hằng vẫn ung dung theo dõi biến hoá thất thường trên gương mặt của đối phương, một hồi lâu mới mặt không thay đổi mở miệng, "Xem ra cậu đã nhớ ra tất cả rồi, thực sự là nhờ có máy lưu trữ của cậu, nếu không tôi chính là bị thiệt thòi lớn."


Tâm lý Yến Thù Thanh mới vừa có tâm tình cảm kích, trong nháy mắt bị khẩu khí không âm không dương của hắn làm cho biến mất không còn một mảnh, cậu hít sâu một hơi, hai chữ cảm ơn vừa đến bên mép lại bị cậu hung hăng nuốt xuống, tâm tư của người khác có lẽ anh không biết, nhưng tâm tư của Cận Hằng anh lại rất rõ ràng.


Cái tên này rõ ràng có thể trực tiếp nói rõ với anh, lại nhất định phải dùng phương thức này nhắc nhở anh thiếu hắn một mạng, nói cho cùng chỉ là sợ anh quỵt nợ cho nên mới dùng phương thức này cố ý "nhắc nhở" khiến cho anh lúng túng.


"Cận Hằng anh... Anh như vậy có ý tứ gì?"


"Đương nhiên là có ý tứ."


Cận Hằng gật gật đầu, gương mặt coi là chuyện đương nhiên, "Thật sự thì cậu so với chó con không nghe lời khó dạy bảo hơn nhiều, lần này mạng của cậu nằm trong tay tôi, nếu như là cậu, cậu sẽ dễ dàng buông tha cơ hội này sao?"


Một câu nói khiến tâm lý Yến Thù Thanh một tia cảm kích cuối cùng cũng tan thành mây khói, có mấy người chính là có bản lĩnh trong nháy mắt đốt cháy lửa giận của người khác.


"Cận Hằng anh thành tâm tìm đánh đúng không, anh nói ai là chó?"


Anh sớm biết không nên đối với Cận Hằng tồn tại cái gọi là ý tốt, cái tên này mặt người dạ thú, ỷ vào thế gia quân sự hiển hách, chưa bao giờ đem người khác để vào trong mắt, mặt ngoài diện mạo nhìn như quý công tử tinh anh, đối với người khác đều rất lịch sự lễ phép, trên thực tế chính là lòng dạ đen tối, kiêu căng tự đại, nắm được cơ hội liền thừa cơ trả đũa.


Tại trường quân đội khi còn đi học, cái tên này chính là như vậy, ỷ vào mình là con cưng của trời, nhìn đời bằng nửa con mắt, trong miệng các vị phụ huynh chính là "con nhà người ta" trong truyền thuyết, dù cho anh có nỗ lực ưu tú tới cỡ nào, vẫn luôn bị tên này cưỡng chế, nếu như chỉ là như vậy đại khái vẫn không thể thoả mãn cảm giác ưu việt của Cận đại thiếu gia, cho nên không biết bắt đầu từ lúc nào, anh liền trở thành cái gai trong mắt người này, dù là con người hay đồ vật anh xem trọng, tên này cũng muốn thò một chân vào, từ năm thứ nhất đến khi tốt nghiệp.. Người mà anh thích, dù chỉ một người Cận Hằng cũng không buông tha.


Càng nghĩ tới chuyện lúc trước, Yến Thù Thanh càng cảm thấy Cận Hằng cứu mình là một chuyện rất nhục nhã, thậm chí dường như Cận Hằng còn nhìn thấu được tâm tư của anh, trong mắt hắn tựa hồ tất cả đều là trêu tức xen lẫn khiêu khích, trên mặt còn viết: "Tôi chính là vô liêm sỉ như vậy, cậu làm gì được tôi?"


Yến Thù Thanh nhìn thấy Cận Hằng như vậy trong bụng không nhịn được lửa giận, cũng không đoái hoài tới chính mình trọng thương chưa lành, giơ tay hướng về mặt đối phương vung một quyền mạnh mẽ.


Thực sự là có thể nhịn chứ tuyệt đối không thể nhẫn!


Cận Hằng hiển nhiên rất sớm đã có phòng bị, một giây trước khi Yến Thù Thanh động thủ trong nháy mắt giơ tay nắm lấy quả đấm của anh, nắm chặt trong lòng bàn tay, nghiêm mặt nhíu mày liếc anh một cái, "Yến Thù Thanh, cậu đối xử với ân nhân cứu mạng của mình như vậy? Vào lúc này không phải nên dựa vào lồng ngực của tôi cầu tôi an ủi sao?"


"Ai dựa..." Câu nói kế tiếp Yến Thù Thanh không nói ra được, rõ ràng Cận Hằng không dùng hết sức mạnh, nhưng anh lại hoàn toàn không thể giãy dụa thoát ra khỏi tay hắn.


Tuy rằng lúc thường huấn luyện thành tích Cận Hằng vẫn luôn vượt qua cậu, thế nhưng thân thủ của hai người đủ để ngang hàng, nếu như anh thật sự động thủ, Cận Hằng cũng tuyệt đối không chiếm được lợi lộc gì, thế nhưng vào lúc này anh không chỉ không có biện pháp thoát ra, thậm chí còn cảm thấy đầu choáng váng mắt hoa, hai chân như nhũn ra.


Động tác này tựa hồ khiến thân thể hai người dán lên, trên người Cận Hằng có một mùi vị cây cỏ thơ ngát, bay vào trong lỗ mũi Yến Thù Thanh làm cho anh mê muội càng thêm lợi hại, trước đây anh nhìn thấy Cận Hằng đều là mang theo chiến ý tràn đầy, thế nhưng lúc này lại là bộ dạng mềm yếu tựa hồ không còn sức lực.


Trong lòng Yến Thù Thanh không khỏi sợ hãi, cảm thấy phản ứng của chính mình thực sự quỷ dị đến lợi hại, dùng hết toàn lực tránh khỏi cánh tay Cận Hằng, trong đầu lại nghĩ linh tinh, nhất định là do anh trọng thương chưa lành, cho nên mới có thể bị tên này ảnh hưởng, nói chung đều là do tên này lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.


Lắc đầu hỗn loạn, anh cắn chặt răng nói, "Tôi không mất trí nhớ, nhờ anh ban tặng hiện tại tôi rất tỉnh táo, anh không cần đặc biệt nhắc nhở tôi chuyện này."


"A" Cận Hằng hiếm thấy cười khẽ một tiếng, thuận thế đem găng tay cởi xuống đặt ở bên cạnh, lúc ngẩng đầu lên ánh mắt lại chìm xuống.


"Được, nếu như Yến thiếu tá không muốn cùng người bạn là tôi tán gẫu việc riêng, vậy chúng ta tâm sự một chuyện khác, tôi nghĩ nên mời cậu giải thích một chút, lúc trước tại sao lại tự ý hành động cãi lời quân lệnh?"


Hắn thay đổi khẩu khí lúc trước, gương mặt vốn dĩ không có biểu tình gì trong nháy mắt trở nên lạnh như băng.


Yến Thù Thanh hít sâu một hơi, sờ môi nói, "Tôi không cho là tôi cãi lời quân lệnh, tình huống lúc đó anh cũng thấy đấy, tôi bị kẻ địch vây quanh căn bản không có thời gian lựa chọn—— "


Lời anh còn chưa nói hết, Cận Hằng liền khoát tay ngắt lời, "Thiếu tá, đừng mượn cớ cường điệu lý do với tôi."


"Quân lệnh chỉ có phục tùng, không có mượn cớ, coi như lúc đó cậu có nguy hiểm đến tính mạng, cũng không phải lý do cậu tự ý hành động, huống hồ cậu tự ý hành động kết cục là gì, không phải là suýt chút nữa mất cái mạng nhỏ hay sao, cuối cùng chờ tôi đến lau mông cho cậu."


Mặt Yến Thù Thanh nghẹn đến đỏ bừng, da dẻ vốn dĩ trắng trẻo giờ khắc này thêm một tầng ửng đỏ, vừa mở miệng thậm chí ngay cả hô hấp cũng không ổn.


"Cận Hằng, lúc đó nếu như anh ở trong máy truyền tin trực tiếp nói cho tôi sẽ có viện quân đến đây trợ giúp, tôi sẽ không ngốc đến nỗi liều lĩnh tự ý hành động, là anh chuyên quyền độc đoán căn bản không tin tưởng tôi."


Anh là quân nhân đế quốc, căn bản đã sớm làm xong chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể vì quốc gia hiến thân, anh không phải sợ chết, mà là không thể tiếp thu Cận Hằng chỉ trích như vậy.


Cận Hằng không nói gì, ánh mắt rơi vào hầu kết của Yến Thù Thanh vì tâm tình chập trùng mà chậm rãi chuyển động lên xuống, chốc lát mới rời đi, "Yến thiếu tá, cậu tựa hồ quên mất tôi mới chính là chỉ huy trưởng của nhiệm vụ lần này, cậu không có tư cách nghi ngờ chỉ thị của tôi, tôi cũng không có nghĩa vụ trong lúc quyết định báo cáo cho cậu lý do."


Nói xong lời này hắn không đợi Yến Thù Thanh mở miệng, lại cứng rắn nói tiếp, "Còn có, hiện tại chúng ta vẫn là cấp trên cấp dưới, đừng gọi tên của tôi lung tung nỗ lực bấu víu quan hệ, trong trường hợp công việc xin gọi tôi là chỉ huy."


Được gọi anh là nữ Vương đại nhân có được hay không?


Yến Thù Thanh bị một câu nói của đối phương làm cho nghẹn họng, không nhịn được ở trong lòng mạnh mẽ mắng chửi một trận, tôi bấu víu quan hệ của ai tuyệt đối cũng không bấu víu quan hệ của anh, chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như thế.


Anh xem như là nhìn ra rồi, bất kể là anh nói vấn đề gì Cận Hằng cũng có thể mặt dày đáp trả, cho nên anh cũng lười lãng phí môi lưỡi.


"Cận Hằng, nói cho cùng anh chính là bí mật mang theo thù riêng lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, cố ý đưa tôi vào bẫy, nếu như lúc đó biết đến bên trong viện quân có anh, tôi tình nguyện chết ở trên chiến trường cũng không muốn nhận phần ân huệ này."


Cận Hằng nghe xong lời này hé mắt, từ từ đi sát vào, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Yến Thù Thanh nói, "Lúc cứu cậu, không thấy cậu thuyết tam đạo tứ, hiện tại bảo toàn được mạng nhỏ rồi, liền muốn phủi mông không chịu trách nhiệm?"


"Tôi chính là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn thì đã làm sao? Cũng bởi vì lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, cho nên cứu cậu không phải tôi? Một đường đem cậu ôm trở về, nhẫn nhục chịu khó hầu hạ cậu một buổi tối cũng không phải tôi?"


Âm thanh của hắn trầm thấp thuần hậu, giờ khắc này lại cố ý giảm thấp xuống mấy phần, quả thực mang theo oan ức cùng chất vấn.


Mấy lời này trực tiếp khiến cả người Yến Thù Thanh nổi da gà, ngay cả lỗ chân lông cũng không kiềm chế mà dựng lên, cái tên này nói năng lung tung gì vậy, cái gì gọi là phủi mông bỏ đi không chịu trách nhiệm, cái gì mà nhẫn nhục chịu khó hầu hạ một buổi tối... Nghe tới quả thực giống như anh thiếu nợ tên này không trả nổi vậy.


Mặt của anh lại một lần nữa đỏ ứng, bị Cận Hằng vô liêm sỉ như thế khiếp sợ á khẩu không trả lời được.


"Làm sao, không tin?"


Cận Hằng như là nhìn thấu tâm tư của anh, sau đó lại nhẹ nhàng dứt khoát đâm thêm một đao, "Phía sau lưng và trên đùi của tôi đến bây giờ còn có vết máu ứ đọng do cậu làm ra, cậu có muốn kiểm tra hay không?"


Nói xong hắn liền làm bộ muốn cởi quần ra, Yến Thù Thanh vội vàng đè tay hắn lại.


Biết rõ Cận Hằng là cố ý nói như vậy chứ không thực sự hành động, nhưng lời nói nghe tới thực sự quá mức ám muội, tuy rằng lúc này nơi này chỉ có hai người bọn họ, thế nhưng không thể bảo đảm lúc nào đó sẽ có người khác tiến vào, có người chứng kiến chuyện này sẽ đi theo chiều hướng khác. Yến Thù Thanh thật sự không biết nên trốn đi đâu, huống chi anh hoàn toàn không có đam mê biến thái thưởng thức thân thể người khác.


"Được, tôi thừa nhận là tôi cãi lời quân lệnh tự ý hành động gây thêm phiền phức cho anh, là tôi thiếu nợ anh một mạng, sau này tôi làm trâu làm ngựa cũng sẽ trả lại anh, như vậy có được không? Anh đến cùng còn muốn thế nào."


Nghe xong lời này Cận Hằng nhất thời không hé răng, chỉ là đưa mắt rơi vào cổ tay vừa nãy Yến Thù Thanh đụng vào, chốc lát mới ngẩng đầu lên, tuy rằng vẫn mang theo gương mặt không cảm xúc, thế nhưng Yến Thù Thanh lại nhạy cảm bắt lấy được một vệt gần như nụ cười loé lên trong ánh mắt của hắn.


Sau khi nghe thấy "Tích" một tiếng tiếng nhắc nhở vang lên, thiết bị truyền tin trên cổ tay Cận Hằng vang lên âm thanh hệ thống: 【 ngài đã lưu ghi âm thành công 】


Yến Thù Thanh; "..."


Đối diện Yến Thù Thanh chỉ một thoáng biến sắc mặt, Cận Hằng vẫn ung dung sửa sang lại cửa tay áo của mình, "Vừa nãy lời của cậu nói đã được ghi lại, sau một giây đồng hồ sẽ tự động gửi đến thiết bị truyền tin của nguyên soái, quân tử lời hứa đáng giá nghìn vàng, Yến thiếu tá cần phải nhớ kỹ lời chính mình vừa nãy nói."


Yến Thù Thanh hoàn toàn không nghĩ tới Cận Hằng dĩ nhiên sẽ cùng anh chơi trò này, chỉ trong chốc lát trố mắt ngạc nhiên, trong óc chỉ còn lại một ý nghĩ: Giết, người, diệt, khẩu!


Đối xử với Cận Hằng chỉ cần động thủ không cần mở miệng nói chuyện, không nói hai lời liền giơ tay lên muốn cướp máy truyền tin, chỉ bằng lòng dạ đen tối của Cận Hằng, ai biết tên này sẽ cầm vật này chạy đến trước mặt nguyên soái thêm mắm dặm muối cái gì, đến lúc đó anh sợ ngay cả một lời giải thích cũng không nói ra được.


Quả nhiên đối với tình địch nhân từ chính là tàn nhẫn đối với mình, anh tuyệt đối không nên tin tưởng Cận Hằng!


Động tác Yến Thù Thanh cực kỳ nhanh, thế nhưng Cận Hằng còn nhanh hơn anh, trong chớp mắt anh ra tay, hắn liền lùi về sau một bước thoải mái tránh né công kích, sức lực của Yến Thù Thanh không kịp thu hồi, vì lý do nằm ở trong khoang chữa bệnh quá lâu, lảo đảo một cái trực tiếp té xuống đất, nửa ngày không thể bò lên.


Cận Hằng vốn định kéo cậu lên, nhưng khi hắn cúi đầu lại nhìn thấy tấm lưng của Yến Thù Thanh nghiêm chỉnh lộ ra ngoài của, trên mặt lộ ra biểu tình cổ quái, chẳng biết vì sao còn hơi hít vào một ngụm khí lạnh, thu tay về dời đi tầm mắt, cứng rắn nói, "Sử dụng một chiêu đến hai lần sẽ mất linh nghiệm, lúc thường cậu không phải là đối thủ của tôi, hiện tại lại bị trọng thương cho nên đừng tốn công vô ích nữa, không bằng suy nghĩ thật kỹ sau khi trở lại đế quốc, cậu nên làm sao báo cáo kết quả cho ngài nguyên soái."


Nói xong lời này, hắn tựa hồ nóng lòng rời đi, liếc nhìn Yến Thù Thanh một chốc quay người liền đi ra ngoài, đi tới một nửa tựa hồ đột nhiên nghĩ đến cái gì liền dừng bước chân quay đầu lại, từ đầu tới đuôi quan sát Yến Thù Thanh một phen, tiếp đó lại nở nụ cười mang theo hàm xúc không rõ, tựa hồ mang theo ý giễu cợt.


"Đúng rồi, quên mất nói cho cậu một chuyện, lúc trước cậu ở trước mặt Khác Nhiên nói người cao to như tôi, nhất định nơi đó không lấy ra dùng được, ngày hôm nay nhìn cậu một cái, cảm thấy không chỉ có chiều cao không so sánh được, ngay cả nơi này thật giống như cũng có chút đáng thương."


Nói xong lời này, hắn cũng không quay đầu lại đi ra khoang thuyền vũ trụ.


Nhìn chằm chằm cửa tự động đã khép lại, Yến Thù Thanh sửng sốt nửa ngày mới phục hồi tinh thần lại, cứng ngắc cúi đầu nhìn lướt qua, rốt cục cân nhắc được lời của Cận Hằng có ý gì, nhất thời tức giận ngay cả tóc cũng dựng ngược.


"Cận Hằng, con mẹ nó anh chính là tên xấu xa!"


Hết chương 2.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...