Chính Là Không Ly Hôn


Yến Thù Thanh vốn tưởng rằng sau khi anh đồng ý kết hôn, hai người có thể tạm biệt nhau, thế nhưng Cận Hằng lại thừa dịp anh đi rửa mặt, trực tiếp khởi động phi hành khí, chờ đến lúc Yến Thù Thanh từ phòng vệ sinh đi ra, phi hành khí đã dừng lại trước cửa lớn nhà họ Cận.


Nhìn cảnh sắc xa lạ ngoài cửa sổ, Yến Thù Thanh nhất thời ngẩn mặt ra, "Tôi còn muốn về nhà mà, anh mang tôi tới nhà anh làm gì?"


Cận Hằng ấn xuống công tắc, cửa phi thuyền từ từ mở ra, một bên cầm lấy tay Yến Thù Thanh một bên coi là chuyện nhiên nói, "Về nhà? Về nhà nào, cậu còn nhà để về sao, cũng không đến nỗi nửa đêm bị tôi bắt gặp trên đường."


"Tôi..." Yến Thù Thanh nhất thời nghẹn lời, anh không nghĩ tới mình chỉ là thuận miệng đề cập với hắn một ít chuyện trong nhà, Cận Hằng có thể đoán ra triệt để như vậy.


"Tôi đi chỗ nào là chuyện của tôi, coi như tôi phải ngủ ngoài đường, cũng không có nghĩa là cần phải đến nhà anh a."


Vừa nghe lời này, Cận Hằng sầm mặt lại, "Bây giờ cậu đã là vị hôn thê của tôi, vừa nãy chính miệng cậu cũng đáp ứng rồi, hiện tại cùng tôi về nhà một chuyến cậu liền không vui, chẳng lẽ muốn từ hôn? Đừng quên vừa nãy cậu đã tặng tôi sính lễ rồi."


"Ai là vị hôn thê của anh..."


"Vị hôn thê" ba chữ này làm cho Yến Thù Thanh thực sự xấu hổ mở miệng, vừa tức vừa buồn cười lườm hắn một cái, làm gì có người nào coi túi đồ ăn vặt là sính lễ chứ, cái tên mặt cá chết này thậm chí lại còn tin tưởng lời anh nói."


Xoa xoa thái dương đau nhức, Yến Thù Thanh không khỏi bó tay toàn tập, "Đồng ý rồi tôi tuyệt đối sẽ không đổi ý, thế nhưng anh cũng nhìn mà xem bộ dạng lôi thôi này của tôi, làm sao tiến vào được cửa nhà anh?"


Cận thượng tá à chỗ này chính là phủ công tước, người dưới một người nhưng lại trên vạn người, còn anh chỉ là một vị thiếu tá nhỏ nhoi sắp bị xoá tên khỏi quân bộ, bây giờ ăn mặc như vậy không khỏi quá thất lễ.


Thế nhưng đối diện với lo lắng của Yến Thù Thanh, rơi vào trong mắt Cận Hằng hoàn toàn thay đổi mùi vị, vợ chưa cưới quan tâm diện mạo như thế, chẳng lẽ lo lắng bản thân ăn mặc không đủ lịch sự, một hồi gặp cha mẹ chồng sẽ khiến họ không vui?


Nghĩ đến những thứ này, khóe miệng của hắn lộ ra một vệt nụ cười không dễ nhận ra, mặt không thay đổi nói, "Không cần sợ, cha mẹ tôi không phải là người quan tâm đến vẻ mặt bề ngoài, dù xấu hay đẹp cũng không quan trọng, cậu có xấu thì cũng phải gặp mặt cha mẹ chồng mà."


Lúc thường diện mạo của Yến Thù Thanh đẹp đẽ như vậy, giống như con chim khổng tước trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, khiến hắn càng thêm lo lắng.


Đáng tiếc câu an ủi này phối hợp với gương mặt than của Cận Hằng khiến Yến Thù Thanh không nhịn được lườm một cái: Tên mặt cá chết này anh mắng ai xấu!


Đang nói, Cận Hằng đưa tay ra ôm lấy eo anh, hơi dùng sức đem anh ôm vào trong lồng ngực.


"!"


Cảm xúc quỷ dị giống như bị điện giật khiến Yến Thù Thanh trong nháy mắt nổi một thân da gà, "Anh làm cái gì đấy?"


Cận Hằng nhíu mày, không chỉ không buông tay lại còn dùng sức đem Yến Thù Thanh ấn vào trong lồng ngực của hắn, "Cậu cũng nhìn thấy tôi làm gì rồi mà, chẳng lẽ tôi không nên làm sao?"


"Đương nhiên không nên, hiện tại hai chúng ta không có xác định quan hệ, anh đừng có mà táy máy tay chân."


Vừa nghe lời này Cận Hằng nheo mắt lại, "Yến Thù Thanh, cậu đừng quên cậu đã đáp ứng hợp tác cùng tôi, hiện tại phải có nghĩa vụ làm người yêu của tôi, tôi ôm vị hôn thê của mình có cái gì không đúng, cậu còn không phối hợp như vậy, nếu như bị người khác nhìn thấy truyền tới trong tai người nhà của tôi, bọn họ làm sao nghĩ hai chúng ta chuẩn bị kết hôn."


Một câu nói chặn họng Yến Thù Thanh khiến anh á khẩu không trả lời được, nửa ngày không nói ra được một câu, anh không phải không thừa nhận Cận Hằng nói ra lời này trực tiếp chọc vào nhược điểm của anh, ngày hôm nay người chủ động đưa ra hôn ước là anh, đáp ứng hợp tác cũng là anh, hiện tại bọn họ chỉ là quan hệ " hợp tác", cùng nhau diễn một tuồng kịch mà thôi, cũng không phải đùa mà thành thật, anh căn bản cũng không có lý do cự tuyệt.


Dưới ánh mắt sắc bén của Cận Hằng, anh cuối cùng cũng thua trận, siết nắm đấm thật chặt, hít sâu một hơi dài mới khắc chế kích động lập tức đẩy người này ra, nhẫn nhịn cảm giác tê dại toàn thân, giống như là cục đá bị Cận Hằng ôm lấy, nhận lệnh bước vào biệt thự nhà họ Cận.


Phủ công tước đến cùng không phải nơi tầm thường, toà nhà Yến Thù Thanh thấy đầu tiên chỉ là khu cảnh vệ của nhà họ Cận, đi xuyên qua vườn hoa, đập vào mi mắt là một kiến trúc không khác nào pháo đài, nói "pháo đài" cái từ này tuyệt đối không hề khoa trương một chút nào, bởi vì phong cách phục cổ của nó rất giống với kiến trúc lâu đài châu Âu trước đây anh từng nhìn thấy trong sách lịch sự về địa cầu cổ đại.


Phía trước toà lâu đài chính là một vườn hoa cỡ lớn, lúc này đang là giữa mùa hè, đóa hoa màu sắc sặc sỡ tranh nhau đua nở, sân trước hai bên nhà chính chính là đài phun nước, hòn giả sơn, được thiết kế rất tỉ mỉ và độc đáo. Lúc này một loạt thị vệ đứng cách đó không xa nhìn thấy được Cận Hằng, vội vã tiến lệ chào đón, đồng loạt nói, "Thiếu gia chào buổi tối, hoan nghênh về nhà."


Âm thanh nghiêm chỉnh giống hệt như quân đội diễu binh trước quảng trưởng, chấn động đến mức khiến Yến Thù Thanh trợn mắt ngoác mồm, nửa ngày chưa hoàn hồn lại.


Tuy rằng anh đã sớm biết Cận Hằng xuất thân quý tộc, của cải thâm hậu, thế nhưng không nghĩ tới lại "hoành tráng" như vậy, cái tên này quả thực không phải là loại công tử nhà giàu bình thường, rõ ràng là đùi vàng lớn, vừa to vừa thô lại vừa có tiền!


Yến Thù Thanh cứng ngắc quay đầu, nhìn chằm chằm Cận Hằng hồi lâu, biểu cảm giống như táo bón nói ra một câu, "...Nếu như bây giờ tôi hối hận, có phải vẫn kịp không?"


Mặt Cận Hằng không thay đổi ném cho anh một cái ánh mắt "Cậu nói xem", lại giống như đang thảo luận thời tiết ngày hôm nay, hết sức thản nhiên mở miệng nói, "Nơi này có chút đơn sơ, thế nhưng lão già nhà tôi lại chọn nó làm nơi nghỉ hè, trước tiên cậu cứ ở tạm ở đây đi, lần sau tôi cùng cậu về nhà cũ."


"..."


Anh không nghe lầm chứ? Như vậy cũng gọi là đơn sơ!? Trong nháy mắt Yến Thù Thanh không khỏi lộ ra biểu tình kinh ngạc mắt chữ A mồm O.


Một đường ngơ ngơ ngác ngác bị Cận Hằng kéo đi, mãi đến tận khi đi vào sân vườn anh mới thoáng phục hồi tinh thần lại, trong lúc tò mò nhìn khắp bốn phía, lỗ tai hơi động, đột nhiên nhạy bén bắt lấy được tiếng gió sắc bén, sau đó thân thể trước tiên theo bản năng nghiêng đầu sang một bên, một cái tên dài sát lỗ tai bay qua, Yến Thù Thanh tay mắt lanh lẹ xoay người một cái, trong một giây trước khi mũi tên bay về phía trước đánh nát chậu cây Lan điếu, vững vàng mà cầm nó nắm ở trong tay.


"Ai?"


Trong phút chốc anh xoay đầu lại, còn không nhìn thấy người liền nghe đến tiếng cười thẳng thẳn, "Đứa nhóc này thân thủ không tệ."


Men theo âm thanh nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên oai hùng cao to, mang theo một cây trường cung cười híp mắt đi tới, trên người ông ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu nhạt nhàn nhã, dưới chân đi một đôi dép lê, thoạt nhìn có chút lôi thôi lếch thếch, gương mặt thẳng tắp vừa vặn, lại phối hợp cánh tay rắn chắc mạnh mẽ, vừa nhìn chính là người biết công phu.


Trong nháy mắt nhìn thấy gương mặt của ông ấy, Yến Thù Thanh nhất thời hoảng hốt, cho là thấy được phiên bản trung niện của Cận Hằng, thật sự là quá giống, nếu không phải khóe mắt xuất hiện vài vết chân chim, hai người quả thực giống như là từ trong một khuôn đắp ra.


Ý thức được thân phận của người này, lòng bàn tay Yến Thù Than thấm ra một tầng mô hôi, lần thứ nhất nhìn thấy hoàng thân quốc thích, còn là công tước Cận Vinh tại quân bộ tiếng tăm lừng lẫy, thế nhưng lại gặp trong trường hợp như vậy, anh không khỏi lúng túng lập tức đứng thẳng người giơ tay chào một cái, "Công tước các hạ, chào ngài."


Cận Vinh liếc mắt nhìn Yến Thù Thanh, không khỏi cười nhẹ một tiếng, "Ta hiện tại chỉ là một người về hữu nhàn tản, còn gọi công tước làm gì, anh bạn nhỏ thì ra cũng là người quân bộ, chẳng trách thân thủ tốt như vậy, trước đây luyện qua bắn tên sao?"


Bị công tước gọi là "anh bạn nhỏ" Yến Thù Thanh mặt đỏ lên, không biết làm sao đột nhiên công tước Cận Vinh lại gọi anh như vậy, theo bản năng sờ sờ chóp mũi, "Chỉ là thỉnh thoảng chơi đùa thôi ạ, thế nhưng không thành thạo, cũng chỉ là chút trò mèo qua mắt mà thôi."


Cận Vinh nghe vậy cười ha ha, vừa nãy ông đứng xa xa nhìn Yến Thù Thanh đi tới, liền cảm thấy thân hình của cậu nhóc này kiên cường, bước chân mềm mại, vừa nhìn chính là hạt giống rèn luyện võ thuật rất tốt, cho nên mới cố ý thả mũi tên kia, chính là vì thử xem thân thủ của cậu nhóc, kết quả thật sự không làm cho ông thất vọng.


Bản thân ông là người thượng võ, nhìn thấy thân thủ Yến Thù Thanh, dù cho còn chưa nói cũng đã đối với Yến Thù Thanh nhiều hơn mấy phần ưu ái, "Anh bạn nhỏ không cần khiêm tốn, vừa nãy cậu tay không bắt lấy cung tên của ta, một chiêu kia tuyệt đối không phải trò mèo, nếu cậu đã cầm được cung tên của ta, vậy chúng ta liền nhân cơ hội này tỷ thí một chút.


Nói xong ông trực tiếp bỏ rơi con trai mình sang một bên, căn bản không hỏi đến xuất thân của Yến Thù Thanh, lôi kéo Yến Thù Thanh đi đến bãi bắn bia, Cận Hằng đứng bên cạnh không nhìn nổi, một bước tiến lên chặn ở phía trước, cau mày nói, "Cha, ngài hết chuyện để làm rồi sao? Con mang cậu ấy về đây không phải để cha dẫn cậu ấy đi tỉ thí."


Nghe vậy Cận Vinh bĩu môi một cái, chà chà hai tiếng, "Nhá, dù thế nào, cũng không nỡ a?"


"Con đứa bé này chính là không đáng yêu như thế, mỗi ngày không phải chạy ra bên ngoài, thì cũng giống như cái cọc gỗ đứng ở trước mặt cha, không hề muốn chơi cùng người cha này, hiện tại thật vất vả mới có anh bạn nhỏ thân thủ tốt có thể chơi cùng với cha, con ở nơi này làm gì, mau về phòng nghỉ ngơi đi, đừng quấy rầy cha cùng cậu nhóc này.." Nói được nửa câu, Cận Vinh đột nhiên ý thức được cái gì, trên mặt nhất thời giống như không nhịn được xấu hổ ho khan vài tiếng, "Đúng rồi, anh bạn nhỏ, cậu tên là gì?"


Nói hồi lâu mới nhớ tới hỏi tên của anh, Yến Thù Thanh vẫn nở nụ cười, còn Cận Hằng bên cạnh trực tiếp không hề nể mặt mũi nhìn cha mình lườm một cái.


Sau một phen náo loạn, cuối cùng Yến Thù Thanh lại ngồi ở trong phòng khách nhà Cận Hằng.


Có lẽ là quá lâu không có nhìn thấy người mới, công tước Cận Vinh đối với Yến Thù Thanh thể hiện ra hứng thú nồng đậm, sau khi biết đến anh không chỉ cùng Cận Hằng tham gia nhiệm vụ chiến đấu, hai người còn là bạn bè nhiều năm, nhiệt tình của ngài công tước càng thêm tăng vọt, vẫn luôn cùng Yến Thù Thanh nói liên tục.


"Tiểu Yến a, lúc thường cháu làm bạn với thằng nhóc thối Cận Hằng có phải rất khổ cực không, ta vừa nhìn cũng biết tính cách cháu rất hiền lành, bằng không làm sao nhịn được nó, không gạt cháu, từ nhỏ đến lớn, cháu là người bạn duy nhất nó dẫn về nhà, hai đứa có phải quen biết rất lâu rồi không?"


Yến Thù Thanh bị Cận Vinh hỏi dở khóc dở cười, rất muốn nói công tước ngài thực sự là mắt sáng nhận thức sâu, con trai của ngài thật sự không phải người bình thường có thể chịu được, thế nhưng lo lắng đến đối tác của mình, anh vẫn là hàm hồ cười cười, "Chúng cháu là bạn học trong trường quân đội, quen biết cũng có năm sáu năm rồi, không giống ngài nói tới nghiêm trọng như thế, Cận Hằng anh ấy... rất dễ ở chung."


Che giấu lương tâm nói trái lương tâm, Yến Thù Thanh không thể không bội phục tinh thần chuyện nghiệp của bản thân, kết quả Cận Vinh vừa nghe lời này lập tức kinh ngạc nhíu nhíu mày, "Đã năm, sáu năm rồi? Tiểu Yến, thật khó khăn cho cháu."


Nói xong ông ấy mang một mặt khổ đại cừu thâm* thở dài, "Cháu nói xem, tính xấu của đứa nhỏ này rốt cục giống ai, ta và mẹ nó không có tính cách này, làm sao lại sinh ra đứa con giống như cục đá vậy... Tiểu Yến cháu không cần thay nó nói tốt, nó ra sao ta hiểu rất rõ, cháu nói xem sau này nó có thể thành gia lập nghiệp hay không?" Nói đến đây ông ấy giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, vỗ tay Yến Thù Thanh nói, "Đúng rồi Tiểu Yến, cháu cùng thằng nhóc thối này nhận thức lâu như vậy rồi, vậy hiện tại nó đến cùng có đối tượng hay không?"


"..."


Yến Thù Thanh không kịp hít thở, suýt chút nữa bị sặc, cái vấn đề này con mẹ nó quả thực rất lúng túng!


Hết chương 18.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...