Chiêu Diêu


Nghe Chỉ Yên khóc lóc kể lể một hồi, đại khái ta cũng nắm được nàng bị bắt nạt ra sao.


Trước khi ta rời đi có nói nàng phải ôm chặt lấy bắp đùi của Mặc Thanh, nhưng cô nương này rụt rè mà lòng tự ái lại đặc biệt cao, cho nên nàng không tính làm như vậy. Nàng dự định dựa vào bản lĩnh của mình ở Vạn Lục môn tu ma thật tốt, sau khi học thành công sẽ đi tìm Liễu Nguy lão nhân của Giám Tâm môn để báo thù.


Ta nghe xong thì cười nhạo một tiếng, thiếu nữ nhà ngươi quá ngây thơ rồi.


Quả nhiên, không quá mấy ngày, đám tu ma ở Hí Nguyệt Phong phát hiện ra “đồ đệ của Môn chủ” được đưa về này cũng chẳng lợi hại như bọn họ nghĩ, quan hệ với Môn chủ lại không tốt đẹp như bọn họ tưởng.


Vì vậy, những người mà lúc trước dùng vẻ mặt ôn hòa đối xử với nàng bắt đầu nói năng lạnh nhạt. Những người quan tâm chiếu cố nàng thì bắt đầu trêu ghẹo, thậm chí xúc phạm nàng. Nàng muốn lặng lẽ dựa vào bản lĩnh của mình để tu ma thành công, căn bản là không thể.


Không tới một tháng, nữ tử tu tiên của chính đạo luôn duy trì thái độ ‘dĩ hòa vi quý’ này, bởi vì ít khi phản kháng, đã trở thành cái đích để mọi người chỉ trích, phát tiết bất mãn. Nam ma tu của Hí Nguyệt Phong bắt đầu sàm sỡ nàng, mà hôm nay, sự xâm phạm đó đã chạm đến ranh giới cuối cùng của nàng. Rốt cục nàng không thể nhịn được nữa, tức giận phản kháng, lúc này, hoàn toàn không có người nào đứng ra giúp đỡ. Đám nữ ma tu thì đứng xem náo nhiệt, còn đám nam ma tu thì nói nàng là một tiểu đãng phụ, gia tăng hành động quá phận.


Trong sự hốt hoảng, Chỉ Yên dùng ngự kiếm trốn thoát, đám ma tu đuổi theo sá đằng sau, cho đến khi nàng chạy vào cấm địa bọn họ mới không dám đuổi theo nữa.


Nàng nghẹn ngào kể xong quãng thời gian khổ cực chua xót đó thì cũng gần đến giờ Tý.


Ta đứng ở trước mặt nàng, nhìn nàng rồi nói: “Tiểu cô nương, dựa vào bản lĩnh của mình là việc tốt, cái thế giới này nhiều khi quả thật chỉ có thể dựa vào chính mình, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải đủ mạnh. Mà nếu đã không đủ mạnh thì…” Ta nhíu mày một cái, “Ngươi đã không thể động não rồi, chẳng lẽ không nghĩ đến lời khuyên của ta, đi lấy lòng Lệ Trần Lan sao?”


“Ta phát hiện ra không thể dựa vào chính mình nên mới tới tìm ngươi đây còn gì…”


Ừm, cái đó cũng có thể coi là một biện pháp.


Nàng lau nước mắt, nhìn ta một cái: “Hơn nữa, muốn tìm Lệ Trần Lan… nhưng hắn là Môn chủ đó, cao cao tại thượng như vậy… Có mấy người ở Hí Nguyệt Phong đợi mấy chục năm còn chưa từng nhìn thấy mặt của Lệ Trần Lan bao giờ. Thế thì sao ta… có thể lấy lòng hắn, để hắn giúp đỡ ta.”


Nghe nàng nói xong, ta hết sức tức giận: “Ta cũng là Môn chủ á! Ta cũng đã từng cao cao tại thượng á! Là bởi vì ta đã chết nên ngươi cảm thấy bắt nạt ta dễ hơn một chút sao?”


Nàng lại nhìn ta một cái: “Đúng vậy nha.”


“…”


Ta cắn răng, chỉ cảm thấy cô nương trước mặt này và tên thủ vệ giữ cửa mũi tẹt kia đều là cùng một dạng không có trái tim. Chỉ có điều, thấy nàng dâng thân xác lên giao cho ta, ta cũng chẳng tính toán, bỏ qua ngôn ngữ bất kính của nàng:“Sự lo lắng của ngươi đối với Lệ Trần Lan là hoàn toàn dư thừa. Chẳng phải lúc trước ta đã nói rồi sao, Lệ Trần Lan nói, người nào tự tiện xông vào cấm địa đều phải giết chết, nhưng tại sao hắn lại không giết ngươi?”


Mặt nàng ngấn lệ, ngẩn ngơ nhìn ta: “Tại sao?”


Ta nghiêm túc nói: “Bởi vì hắn coi trọng thân thể này của ngươi nha!”


Chỉ Yên toàn thân chấn động: “Cái gì?”

Chỉ Yên toàn thân chấn động: “Cái gì?”


“Là thế chứ còn gì nữa, bằng không hắn còn có lý do nào khác để không giết ngươi hả?”


Chỉ Yên nghĩ nghĩ: “Khi đó là ngươi ở trong thân thể của ta mà. A, nói không chừng, khi đó hắn nhìn ta nhưng lại nhớ đến ngươi trước kia thì sao?”


Ta cười nhạo một tiếng: “Hiện giờ Mặc Thanh đã là Vạn Lục Môn chủ, vị trí này của hắn là giành từ trong tay ta mà có. Hắn thật vất vả mới ngồi vững được trên vị trí này, để hắn biết được chuyện ta đã mượn xác hoàn hồn thì ngươi nói xem, hắn sẽ đối xử với ta như thế nào?”


“Nhổ… Nhổ cỏ tận gốc?”


“Coi như ngươi không quá đần.” Ta ngẩng đầu nhìn sắc trời, thấy đã bước vào giờ Tý, liền gọi Chỉ Yên một tiếng: “Thời gian vừa vặn, chúng ta thử một chút xem sao.”


Chỉ Yên thẳng lưng ngồi xuống. Ta cũng thu lại tâm trạng, chuyên tâm gạt bỏ tạp niệm, đụng đầu thật mạnh vào thân thể của Chỉ Yên.


Trong thoáng chốc, đầu ngón tay ấm áp, hai chân trầm xuống, thân thể nặng nề quen thuộc cùng các giác quan nổi lên. Ta chớp mắt một cái, nhìn về phía bia mộ, hồn phách của Chỉ yên vừa bị ta hất ra ngoài, ngơ ngác đứng đó.


Quả nhiên! Loại chuyện như chiếm thân thể của người khác này phải làm buổi tối mới có hiệu quả tốt!


Ta đứng yên, nắm chặt quyền, cảm nhận sức mạnh trong lòng bàn tay, nhất thời nội tâm sáng bừng rực rỡ. Rốt cục, vòng tới vòng lui thân thể này vẫn thuộc về ta!


Vậy mà, ta còn chưa cao hứng được bao lâu, bỗng phát giác ra một luồng hơi thở nhanh như chớp xuất hiện ở sau lưng. Ta trầm mặc, vừa muốn tránh thì đã có một bàn tay bấm vào cổ, đem ta nhấc lên.


Hô hấp trong nháy mặt bị đoạt đi, ta hít thở không thông nhìn người ở trước mặt. Hắn vẫn mặc một bộ hắc bào như cũ, vẻ mặt như sương lạnh, ánh mắt tựa như đao, cạo từng khúc xương: “Lại là ngươi.” Giọng nói hắn lạnh lẽo, “Tự tiện xông vào cấm địa, đừng mơ ta sẽ tha cho ngươi đến lần thứ hai.”


Linh hồn của Chỉ Yên ở một bên bị dọa sợ chết khiếp, liên tiếp hít sâu, thất thanh kêu to: “Ngươi xem đi, ngươi xem đi! Ngươi còn bảo ta đi lấy lòng Lệ ma đầu, lại còn nói hắn có ý với ta, có ý muốn giết ta thì có! May mà ta không cố lại gần hắn!”


Tâm trạng của ta cực kỳ không tốt. Nếu không phải vì thân thể của Chỉ yên quá vô dụng thì ta đâu có bị Mặc Thanh chỉnh cho thảm như vậy!


Hơn nữa, tên Mặc Thanh này cũng quá buồn cười, cứ nhắm vào lúc ta và Chỉ Yên vừa thay đổi thân thể xong thì chạy tới làm khó ta. Đúng là mệnh hắn nhất định phải khắc chết ta mà!Ta nắm chặt lấy tay hắn, liều mạng dùng sức đẩy ra một chút kẽ hở, khàn khàn nói: “Lần trước là bị ép, lần này ta… cũng bị buộc…”


Mặc Thanh cười lạnh một tiếng, hung hăng ném ta xuống đất.


Ta vội vàng ôm cổ vừa ho khan vừa thở gấp, hai tai on gong không ngừng, nghe tiếng hắn lạnh lùng châm chọc ẩn chứa sát khí: “Bị buộc? Là đám ma tu bên ngoài sao?”


Lần trước, khi ta và Mặc Thanh vừa gặp mặt, hắn liền nhận của ta một lúc hai kiếm chiêu. Nếu xét về thực lực thì toàn bộ đám ma tu cấp thấp của Hí Nguyệt Phong không kẻ nào có thể là đối thủ của hai kiếm chiêu đó; nhưng thời điểm thân thể này bị bắt nạt là do Chỉ Yên yếu còn hơn cả gà kia khống chế! Ta giải thích việc này thế nào đây, để tránh cho Mặc Thanh hoài nghi, ta đành phải tùy cơ ứng biến, chỉ vào mộ phần của chính mình nói: “Là nàng, ta bị nàng ép.”


Lời này vừa thốt ra, Mặc Thanh đột nhiên lặng lẽ chớp mắt một cái.

Lời này vừa thốt ra, Mặc Thanh đột nhiên lặng lẽ chớp mắt một cái.


Ta lại ngẩng đầu lên nhìn hắn, thấy ánh mắt hắn mang theo đánh giá, nhìn ta đang gục người trên mặt đất: “Ngươi có biết đây là mộ của người nào không?”


“Biết, của Lộ Chiêu Diêu…”


Ánh mắt hắn lạnh lẽo, vẻ mặt khắc nghiệt: “Từ đâu mà ngươi biết?”


“Ở trong mộng.” Ta nghĩ đến đâu liền diễn đến đấy, “Cứ đến lúc trời tối nàng lại vào trong giấc mộng của ta, ép ta hóa vàng mã cho nàng….”


“Nàng vào trong giấc mộng của ngươi?” Mặc Thanh cắt đứt lời ta, híp mắt, hoài nghi đánh giá.


Ta thoáng suy nghĩ, nếu để Mặc Thanh biết hồn phách của ta vẫn còn tồn tại thì có vẻ không được tốt cho lắm. Nhưng thôi kệ, quản hắn làm cái khỉ gì, mấy chuyện quỷ quỷ thần thần này, nếu như không phải chính ta chết thì ta cũng chẳng biết được con người sau khi chết lại có thể biến thành quỷ. Loại chuyện hư vô mờ mịt đối với người sống này, hắn có điều tra cũng chẳng tra ra được gì.


Ta trực tiếp nghĩ ra một kế hoạch mới.


Để cho Mặc Thanh biết hồn phách của ta vẫn còn ở đây, nhưng hắn lại không có cách nào tìm được ta. Vì để bảo vệ địa vị của mình, hắn nhất định sẽ tiêu tốn sực lực và thời gian đi tìm quỷ. Mà trong lúc hắn đang làm việc này, ta có thể dùng thân thể của Chỉ Yên ẩn núp bên cạnh hắn; dùng cái cớ Lộ Chiêu Diêu hằng đêm đều tiến vào giấc mộng của ta, giả vờ giúp hắn tìm kiếm “Lộ Chiêu Diêu”. Một bên nhiễu loạn suy nghĩ của hắn, một bên từ từ đến gần, chậm rãi đi vào cuộc sống, giành được sự tin tưởng của hắn. Lúc ấy, địch ở ngoài sáng ta ở trong tối, thời điểm hắn dỡ xuống phòng bị, ta sẽ cho hắn một đao đoạt mệnh!


Thật quá hoàn mỹ!


Chớp mắt một cái đã có thể vạch ra cả một kế hoạch chu toàn, ta vì trí tuệ cao siêu của chính mình mà thầm khâm phục. Sau đó, ta lại nhìn chằm chằm Mặc Thanh, nghiêm túc nói:


“Đúng, nàng muốn ta hóa vàng mã cho nàng, nếu không sẽ quấy phá, giết chết ta.”


Mặc Thanh trầm mặc hồi lâu, cặp mắt đen kia như dòng nước xoáy sâu thẳm, ẩn giấu tất cả tâm tư, khiến ta không đoán ra được suy nghĩ của hắn.Ta đợi hắn tỏ thái độ, đợi một hồi lâu, ai ngờ hắn lại chỉ mở miệng nói ra ba chữ: “Không thể nào.” Hắn cúi đầu, tự lẩm bẩm một mình, “Nếu nàng vẫn ở đây thì nhất định sẽ tìm tới ta trước.”


Ô, tên quái dị này thế mà lại hiểu rõ lòng ta. Ta ở nơi trần thế này, tiếc nuối lớn nhất chính là cuối cùng không thể dẫn ngươi ùng đi. Nếu ta có thể sống lại, dĩ nhiên điều đầu tiên là phải tới tìm ngươi, sau đó dẫn ngươi đi.


Giống như bây giờ.


Tuy nhiên lúc này ta không thể nói như vậy được, chỉ đành bao rằng: “Ta cũng không biết vì sao nàng lại chỉ tới tìm ta, có lẽ… là do lần trước ta đập đầu vào bia mộ của nàng, bị nàng ám phải … Nàng ở trong mộng rất dọa người, ta cũng chỉ bất đắc dĩ bị ép buộc mà thôi… Môn chủ, ta xông vào cấm địa hai lần, nhưng không thể trách ta được nha.”


Ta tội nghiệp nhìn hắn, bởi vì lúc nãy CHỉ Yên vừa mới khóc, cho nên hốc mắt vẫn còn cảm giác chua xót. Ta cố gắng trợn mắt không chớp, chỉ một lát sau ánh mắt yếu ớt lại tràn đầy lệ quang.


Hắn yên lặng nhìn ta hồi lâu.


Trong lòng ta hiểu rõ, ở trước mặt người của Vạn Lục môn mà tỏ ra đáng thương cũng chẳng có tác dụng gì nhiều. Lần trước Mặc Thanh đã đưa ta ra ngoài, hôm nay ta giả bộ đáng thương, nếu như có thể có tác dụng thì nhất định là bởi…

Trong lòng ta hiểu rõ, ở trước mặt người của Vạn Lục môn mà tỏ ra đáng thương cũng chẳng có tác dụng gì nhiều. Lần trước Mặc Thanh đã đưa ta ra ngoài, hôm nay ta giả bộ đáng thương, nếu như có thể có tác dụng thì nhất định là bởi…


“Đứng lên đi.”


Hắn bỏ qua cho ta, trong lòng ta âm thầm nhận định, quả nhiên, Mặc Thanh này hẳn là cảm thấy có hứng thú với gương mặt của Chỉ Yên! Không nỡ giết đâu!


Mặc Thanh liếc khóe mắt nhìn ta: “Nàng ở trong mộng của ngươi như thế nào?”


“Người nào? Nữ ma đầu Lộ Chiêu Diêu sao?” Ta xem xét sắc mặt Mặc Thanh một chút, cân nhắc nói, “Nàng ấy à, sắc mặt tái nhợt, dưới đùi không có chân, dáng vẻ ngoan lệ…” Ta vừa nói vừa thấy Mặc Thanh hoài nghi híp mắt, biết hắn đang dò xét lời nói của ta, vì vậy ta lập tức dùng chính tình cảm thật của mình, nói thẳng: “Thật ra nàng và người sống cũng chẳng có gì khác nhau, chỉ là nàng hận ngươi. Nàng nói ngươi đoạt mất vị trí của nàng, hại tính mạng nàng. Nàng muốn quay về tìm ngươi báo thù.”


Những người có mặt ở Kiếm mộ năm đó hẳn là đều bị khí tức của Kiếm Vạn Quân khi xuất thế giết sạch. Người đời có suy đoán đến thế nào cũng không thể tin được việc ta bị Mặc Thanh giết chết.


Hiện tại, ta nói ra một chuyện chỉ có hắn và ta biết, có thể… sẽ xóa bỏ được hoài nghi của hắn.


Quả nhiên, Mặc Thanh nghe xong liền trầm mặc, một hồi lâu sau hắn mới quay đầu, nhìn chăm chú vào tấm bia vô tự của ta.


Hồn phách của Chỉ Yên đang đứng ở hướng đó, nàng ngơ ngác nhìn Mặc Thanh cho đến khi hắn cúi đầu.


Hắn nỉ non một tiếng: “Vậy vì sao vẫn chưa tìm đến?.”


A ha, lại còn khiêu khích ta nữa.


Ta thật muốn xắn tay áo.


Nhưng rất nhanh ta điều chỉnh lại tâm tình của mình, bây giờ không phải là lúc dùng cứng đối cứng với Mặc Thanh. Ta nén lại tức giận, nhắc nhở bản thân phải nhẫn nhịn, đi đường vòng cứu quốc, không thể xúc động được.


Sau khi Mặc Thanh nỉ non những lời này liền trầm mặc xoay người rời đi.


Hắn chưa nói sẽ sắp xếp cho ta như thế nào, vậy nên ta cứ đứng tại chỗ nhìn bóng lưng của hắn. Chỉ Yên chậm rãi tiến tới bên cạnh ta, hoang mang nói: “Lệ ma đầu này… biểu tình vừa rồi của hắn thực sự là rất bi thương nha.” Nàng nói, “Chẳng hề giống ma đầu một chút nào, mà tựa như một đứa trẻ lẻ loi vị vứt bỏ vậy…”


Mặc Thanh còn ở gần đây, ta không thể thoải mái nói chuyện với Chỉ Yên được, chỉ có thể trợn mắt liếc nàng một cái.


Danh môn chính phái đúng là nơi nuôi dưỡng ra một đống cặn bã luôn tự mình đa tình.


Mặc Thanh mà cũng bi thương sao? Hiện tại hắn có quyền lớn trong tay, có bi thương thì chắc cũng chỉ than thở một câu: thiên hạ rộng lớn, gió to tuyết lạnh, không ai hiểu được nỗi cô đơn tịch mịch bằng ta đi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận