Chiêu Diêu


Đi lại trên đường phố của Phong Châu thành, ai ai cũng quay mặt nhìn về phía ta và Mặc Thanh.


Mới đầu ta còn tưởng rằng là do Vạn Lục Môn chủ quá chói mắt, không ngờ kết quả lại là tại ta cầm Lục Hợp Thiên Nhất Kiếm ghim vào mắt bọn họ. Mà cũng không sai, Mặc Thanh một thân hắc bào không chút nổi bật, tu vi của hắn lại đạt đến một cảnh giới nhất định, người ngoài nhìn vào hoàn toàn không thể xác định được thực lực của hắn ra sao.


Hơn nữa ta có nghe nói mấy năm trước, từ sau khi Mặc Thanh tiếp quản Vạn Lục môn thì rất hiếm khi rời khỏi núi Trần Tắc. Ngoại trừ những môn đồ cấp cao trong Vạn Lục môn ra, e rằng người đời chẳng có một ai biết được hình dạng thực sự của hắn như thế nào.


Còn ta thì ngược lại, nghênh ngang cầm Lục Hợp Kiếm trên tay, một đường sét nổ đùng đùng, không ngừng ầm ĩ. Chỉ còn thiếu mỗi việc rống lên cho mọi người nghe — “Nhìn ta đi, nhìn ta đi, Lục Hợp Thiên Nhất Kiếm đây này!”...


Phô trương như vậy, ta thích.


Ta ngẩng đầu ưỡn ngực, bước đi vô cùng kiêu ngạo.


Thật ra thì ở Phong Châu thành, tỏ vẻ giàu có là một việc rất nguy hiểm, bởi vì nếu không thể tự bảo vệ mình cho tốt, sẽ có một thế lực ngầm nào đó ra tay cướp tài sản của ngươi. Trước kia ta chẳng thèm để ý đến chuyện này, đến Phong Châu thành là ra sức huênh hoang thể hiện. Phía trước phải có tám người dọn dẹp người đi đường, ở giữa thì có tám người khiêng kiệu, tám người đi theo phía sau là để nghe ta la hét. Quần chúng vây xem hai mắt sáng lên, khẽ khom người xuống, đó là bởi Lộ Chiêu Diêu ta đang tới.


Hiện tại không so được với trước kia, thân phận khác biệt, không phô trương được như thường lệ, vậy nên trong lòng ta không tránh khỏi có chút kìm nén, mất mát. Nhưng ta vẫn chẳng phải sợ hãi, bởi vì đi bên cạnh ta là Vạn Lục Môn chủ. Muốn bắt nạt mấy kẻ ở đây thì vẫn có thể ra tay dễ dàng.


“Sư phụ, chúng ta đi mua vỏ kiếm ở đâu?” Ta hỏi Mặc Thanh.


Mặc Thanh liếc nhìn cái hẻm nhỏ trước mặt một cái: “Sắp đến rồi.”


Đi vào trong hẻm nhỏ, tách khỏi âm thanh ồn ào và những ánh mắt dò xét ở bên ngoài, Mặc Thanh đứng trước một cánh cửa gõ nhẹ ba tiếng. Chỉ một lát sau, có người ở bên trong ra mở cửa. Đây là một tiểu viện khá bình thường, nhưng người mở cửa lại không giống như những gia nhân thông thường khác.


Ta vừa nhìn thấy “người” này thì nhất thời cảm thấy rất hứng thú, đưa mắt nhìn từ trên xuống dưới quan sát một lượt: “Mộc Đầu Nhân (*) này nhanh nhẹn quá nhỉ?”


(*) người đầu gỗ.


Toàn thân hắn được tạo thành từ các khối gỗ lớn nhỏ, giống như một con rối gỗ không phải điều khiển bằng dây; hắn vừa khom người cúi chào ta và Mặc Thanh, vừa há miệng nói: “Xin chào, ngài tìm ai?”


Trước khi chết, ta đã sớm biết trên giang hồ có người tu luyện Cơ Quan Thuật, nhưng khi đó chưa ai có thể tạo ra được những thứ như thế này, không ngờ trải qua mấy năm, khả năng luyện Cơ Quan Thuật của bọn họ đã có tiến bộ lớn đến vậy rồi.“Nói cho Tư Mã Dung biết, Lệ Trần Lan tới.”


Nghe được cái tên này, ta không khỏi sửng sốt: “Hả?” Mặc Thanh vừa mới nói ai cơ?


Mặc Thanh quay đầu sang nhìn ta, đuôi lông mày khẽ nhướng lên: “Sao thế? Nàng biết hắn?”


Ta đè lại nghi vấn trong lòng, ho khan một tiếng: “Không biết.”


Làm sao có thể không biết! Tư Mã Dung vốn là Tây Sơn chủ của ta mà! Là Chủ quản mạng lưới tình báo của Vạn Lục môn ta! Lúc trước, mỗi khi ta muốn biết tin tức gì thì chỉ cần hỏi hắn, bất cứ lúc nào cũng có ngay tin tức mà ta muốn.


Đây chính là đại tướng của ta! Phụ tá đắc lực của ta đó!


Tiểu tử này, thế mà lại đưa Tư Mã Dung đến cái chỗ như Phong Châu thành? Tuy có thể nói đây là đô thành của tà ác, nhưng khoảng cách tới núi Trần Tắc lại cực kỳ xa, hắn đang lưu đày Tây Sơn chủ của ta đấy à?


Mộc Đầu Nhân đi vào bên trong, chốc lát sau, Tư Mã Dung đi ra. Điều khiến ta có chút ngoài ý muốn chính là…. hắn ngồi trên xe lăn, để cho Mộc Đầu Nhân đẩy xe ra.


“Sao Trần Lan lại rảnh rỗi mà tới đây?”


Ặc, cái gì, lại còn gọi tên nhau thân mật như vậy?


Quan hệ của hai người các ngươi tốt như thế từ bao giờ, sao ta lại không biết?


“Tới là để nhờ ngươi làm cho ta một cái vỏ kiếm.” Mặc Thanh lấy Lục Hợp Kiếm từ trong tay của ta đưa cho Tư Mã Dung.


Ta có hơi bối rối, tình huống này là sao đây? Tây Sơn chủ của ta không hoạt động trong mạng lưới tình báo nữa đổi sang tu Cơ Quan Thuật rồi hả? Kiếm sống bằng nghề thợ rèn? Ở trong tiểu viện nhỏ này? Còn bán cái gì nữa không? Hắn bán đồ ra ngoài như thế nào? Mà sao chân hắn lại bị gãy? Còn nữa...


Nếu là bị người khác đánh gãy, tiểu quái dị ngươi có giúp hắn trả thù không?


Phụ tá đắc lực của ta bị người ta đánh gãy chân kia kìa!


Cái này tương đương với việc ta bị đánh gãy một đầu ngón tay rồi đấy!


Tây Sơn chủ bị gãy chân, Cố Hàm Quang lại bó tay không xử lý được, đây không đơn thuần là việc bị người khác đánh cho bị thương nữa, mà nó chính xác là chuyện Vạn Lục môn ta bị người ngoài chèn ép! Tiểu quái dị kia, nếu để cho ta biết ngươi không xử lý ổn thỏa chuyện này thì sớm muộn gì ta cũng đánh gãy chân của ngươi!


“Lục Hợp Thiên Nhất Kiếm?”


Tư Mã Dung nhận lấy kiếm, đôi mắt phản chiếu ra ánh sáng của Lục Hợp Kiếm, lóe lên một chút đắc ý. Hắn cầm kiếm trong tay xem xét tỉ mỉ, mở miệng khen khợi, “Quả không hổ là Thiên Kiếm trong truyền thuyết, từ trong kiếm khí còn mang theo ba phần sát ý.” Tư Mã Dung tựa như nhớ tới một chuyện cũ gì đó, khẽ mỉm cười, “Ta nhớ trước kia Chiêu Diêu cũng đã từng nhắc đến thanh kiếm này, chẳng qua là ngại Tiên Đảo đường xa, lấy kiếm tốn nhiều thời gian cho nên không lấy về. Mà nay ngươi có thể lấy được thanh kiếm này về giữ trong Vạn Lục môn cũng coi như đã hoàn thành được một tâm nguyện của nàng.”Cái này không phải là ‘cũng coi như’ mà đích thực là hoàn thành được một tâm nguyện của ta. Bởi vì cuối cùng thanh kiếm này vẫn rơi vào trong tay ta đấy thôi.


Thật hiếm thấy, Tây Sơn chủ của ta lại đề cập đến chuyện cũ của ta như vậy.


Ta âm thầm cảm khái, Tây Sơn chủ vốn là người ôn hòa nhất. Lần đầu tiên ta gặp hắn lại đúng vào lúc môn phái của hắn gặp nạn.


Một tiên môn nho nhỏ bị kẻ thù tàn sát đẫm máu, hắn khó khăn lắm mới chạy thoát được, lẫn trong đám dân lưu lạc ăn xin mà sống. Ta ngẫu nhiên đi ngang qua, thấy hắn rất có căn cốt liền cho hắn cái ăn, nhận hắn về làm môn hạ trong Vạn Lục môn. Chỉ định một sư phụ dạy thuật pháp cho hắn.


Sau đó mấy năm, sư phụ dạy dỗ hắn qua đời, hắn lang thang phiêu bạt khắp trời nam đất bắc.


Ta vẫn nhớ, năm đó hắn mới chỉ là một thiếu niên, quỳ gối trước Vô Ác điện dập đầu với ta, trịnh trọng nói: “Môn chủ, Tư Mã Dung bản lĩnh kém cỏi, không có cách nào dốc sức vì Môn chủ, khó có thể báo đáp được ân tình của ngài. Khẩn cầu Môn chủ cho phép ta ra ngoài rèn luyện kinh nghiệm, mai sau thành tài trở về, nhất định sẽ trung thành báo đáp cho Môn chủ!”

Ta vẫn nhớ, năm đó hắn mới chỉ là một thiếu niên, quỳ gối trước Vô Ác điện dập đầu với ta, trịnh trọng nói: “Môn chủ, Tư Mã Dung bản lĩnh kém cỏi, không có cách nào dốc sức vì Môn chủ, khó có thể báo đáp được ân tình của ngài. Khẩn cầu Môn chủ cho phép ta ra ngoài rèn luyện kinh nghiệm, mai sau thành tài trở về, nhất định sẽ trung thành báo đáp cho Môn chủ!”


Giọng nói ngây ngô mang theo một chút khẩn trương, hiện giờ vẫn như đang vang vọng bên tai ta.


Ta cho phép hắn thực hiện nguyện vọng đó, để hắn ra ngoài rèn luyện kinh nghiệm. Trong vòng mấy năm, hắn thường gửi tin tức về cho ta, kể rằng mình đã kết giao với bao nhiêu bạn tốt, ở trên giang hồ đã trưởng thành được đến đâu.


Cuối cùng có một ngày, người thiếu niên đó trở về Vạn Lục môn, chẳng qua lúc ấy hắn đã trở thành một thanh niên thành thục. Diện mạo khôi ngô, khí chất ôn nhuận. Hắn có thể ở trên Vô Ác điện trò chuyện vui vẻ với ta mà không hề có một chút luống cuống.


Hắn không còn là thiếu niên ngây ngô trước kia nữa, nhưng vẫn luôn một lòng trung thành với ta.


Thời điểm Tư Mã Dung quay về núi Trần Tắc, hắn cũng mang về cho ta một mạng lưới tình báo do hắn một tay gây dựng ở bên ngoài. Tuy lúc đó hệ thống vẫn còn chưa thực sự hoàn thiện, nhưng sau này, Vạn Lục môn có thể “một ngày biết được hết chuyện của thiên hạ”, tất cả là nhờ vào mạng lưới tình báo từ từ phát triển lớn mạnh đó.


Tư Mã Dung làm đúng như lời hắn nói, tận tâm tận lực làm việc vì Vạn Lục môn, cũng hết sức trung thành với ta. Đối với một môn đồ cực kỳ tốt như vậy, tất nhiên ta cũng sẽ có hồi đáp xứng đáng dành cho hắn. Ta tặng chức vị Tây Sơn chủ cho hắn làm. Về mảng tình báo hắn rất lợi hại nhưng tu vi lại không cao, ta liền phái Ám La vệ luôn luôn theo sát để bảo vệ hắn.


Cho đến tận lúc ta chết, Tư Mã Dung chưa từng làm chuyện gì khiến cho ta thất vọng, mà ta cũng chưa từng phụ bạc hắn một lần nào.


Nói hắn là phụ tá đắc lực thân thiết nhất với ta cũng không phải là nói quá.


Chỉ có điều, hiện tại...


Mặc dù trong lời nói của Tây Sơn chủ có nhiều hoài niệm đối với ta, nhưng tại sao... hắn lại có quan hệ tốt với Mặc Thanh như vậy?Hắn không biết ta bị Mặc Thanh giết sao?


Ta ở một bên theo dõi hắn, có chút không vui. Cứ nhìn chăm chăm cho đến lúc Tư Mã Dung phải dời ánh mắt khỏi Mặc Thanh, quét qua ta một cái: “Vị này là…?”


“Đồ đệ.” Mặc Thanh trả lời, “Kiếm lấy về cho nàng.”


“À.” Tư Mã Dung nhàn nhạt đáp một tiếng, cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay một chút, “Cũng phải, kiếm tốt như vậy, không sử dụng thì đúng là lãng phí.” Hắn lẩm bẩm một câu, lặng lẽ trong chốc lát rồi nhanh chóng phục hồi lại tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn Mặc Thanh, cười nói, “Vào trong phòng ngồi trước đi. Nói qua một chút xem muốn một cái vỏ kiếm như thế nào?”


Đi xuyên qua sân nhỏ bước vào trong nhà. Căn nhà có hai tầng, không có bậc thang, tất cả đều là sườn dốc để dễ dàng cho xe lăn di chuyển. Từ trên xuống dưới còn có mấy Đầu Mộc Nhân đang bận rộn làm việc, tất cả đều làm rất chăm chú, quy củ hơn nhiều so với con người.


Trong góc còn có một đống gỗ to gỗ nhỏ xếp gọn lại.


Có cả một Đầu Mộc Nhân được lắp ráp hoàn chỉnh...


Ta nhớ trước kia Tây Sơn chủ của ta không có sở thích này mà.


Liếc một vòng quanh khắp căn phòng, ánh mắt của ta đột nhiên dừng lại ngay giữa đại sảnh. Ở đó có đặt một cái bàn hình vuông, trên mặt bàn là mô hình bằng gỗ của Vô Ác điện. Hình dáng vô cùng tinh xảo, do từng miếng gỗ nhỏ ghép vào nhau, nhìn hết sức công phu.


Thấy ta nhìn mô hình này đến ngẩn người, Tư Mã Dung liền nói: “Trong lúc rảnh rỗi thì ghép mô hình cho vui thôi, để vơi bớt nỗi nhớ trong lòng.”


Hắn nói là để vơi bớt nỗi nhớ... Cái đó chứng tỏ hắn muốn trở về núi Trần Tắc. Nhưng tại sao hắn muốn mà lại không trở về...


Nhất định là tên hề lắm chuyện Mặc Thanh này lưu đày hắn tới đây! Tây Sơn chủ của ta luôn nhớ tới ta, không muốn làm việc cho người khác, cho nên Mặc Thanh mới nhằm vào hắn!


Hiện tại, Mặc Thanh đang giam cầm Bắc Sơn chủ của ta, lưu đày Tây Sơn chủ, chỉ giữ lại mỗi Cố Hàm Quang không ưa ta ở lại núi Trần Tắc ăn không ngồi rồi.


Tên hề lắm chuyện nhà ngươi! Lòng dạ thâm sâu thật đấy!


Ta âm trầm trừng mắt nhìn chòng chọc vào gáy của Mặc Thanh.


Đúng lúc Mặc Thanh đang nhận lấy chén trà mà Đầu Mộc Nhân đưa tới, trong thoáng chốc ngón tay hắn hơi cứng lại, ta sợ hắn phát hiện ra sự phẫn nộ không kìm nén được của ta liền quay lưng đi nhìn thứ khác. Ta nghe thấy Mặc Thanh ở đằng sau nói chuyện với Tư Mã Dung: “Nếu nhớ tới núi Trần Tắc như vậy thì trở về đi, vị trí Tây Sơn chủ vẫn giữ lại cho ngươi.”


Mặc Thanh để cho hắn trở về? Lỗ tai ta dựng thẳng lên.


Tư Mã Dung cười một tiếng: “Không được, nhớ thì nhớ vậy thôi, cũng không thể rời khỏi đây lúc này được.”


Cái gì? Bản thân Tây Sơn chủ của ta không muốn quay về núi Trần Tắc? Ta quay đầu, đánh giá Tư Mã Dung.


“Hơn nữa, ta ở núi Trần Tắc vốn là để báo đáp ân tình của Chiêu Diêu, nếu nàng không có ở đó, ta cũng không cần phải tiếp tục ở lại. Mà ngươi cũng quản lý Vạn Lục môn rất khá, trên giang hồ sớm đã lưu truyền lời đồn, chỉ ít lâu nữa thôi Trần Lan sẽ đi lên chức vị Ma vương. Ta là người tàn tật, không nên đi lại nhiều, đã vậy... cái mạng này, cũng chẳng biết đến lúc nào thì hết. Ngày ngươi xưng Vương ở Đại điện, e rằng ta không thể có mặt, vậy nên lúc này ta nói trước với ngươi một câu chúc mừng.”


Mặc Thanh không nói gì.


Tư Mã Dung cũng không để ý quá nhiều, chỉ cầm Lục Hợp Kiếm lên nhìn một chút: “Thôi để nói sau đi, ngươi muốn có cái vỏ kiếm như thế nào? Dù đã nhiều năm tu luyện Cơ Quan Thuật nhưng làm vỏ kiếm, ta cũng sẽ không khiến ngươi thất vọng.”


Tư Mã Dung, ngươi làm vỏ kiếm sẽ không để cho ta thất vọng, nhưng sao ngươi làm Tây Sơn chủ lại khiến cho ta thất vọng đến thế?


Ta chết mất thôi, ngươi không tranh không giành cái gì sao?


Đứa nhỏ nhà ngươi, lúc nào cũng không cố gắng hết sức như vậy!


Bằng sự quan tâm và bảo hộ của ngươi đối với ta trước kia, bằng uy danh của ngươi tại Vạn Lục môn, ngươi chưa từng nghĩ tới việc soán vị sao? Đẩy Mặc Thanh xuống mà tự mình xưng Vương?


Ngươi đã đi theo ta nhiều năm, sao ngay cả điều này mà cũng không nghĩ tới? Ngươi nhìn Khương Vũ mà xem, người ta chỉ là người ngoài xuất thân từ môn phái khác mà cũng vì cái chức Môn chủ này còn giành giật hăng hái hơn cả ngươi đấy!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận