Chiêu Diêu


Thuần phục?


Lúc còn sống ta chưa từng nghe thấy kẻ nào dám dùng hai từ này để nói về ta, không ngờ sau khi chết lại có cơ hội nghe được.


Được lắm, tiểu Đoản Mao (*), ngươi đã thành công thu hút được sự chú ý của ta rồi.


(*) tóc ngắn


Ta thản nhiên châm nến để cho hắn đốt tiền vàng. Hắn cũng rất phối hợp, không lảm nhảm gì nhiều mà chuyên tâm hoá vàng, còn cầm ba nén nhang giơ lên bái lạy, nhắm mắt nói: “Nữ ma đầu ơi nữ ma đầu, nếu ngươi ở trên trời có linh thiêng thì hãy phù hộ cho ta sớm đạt được nguyện vọng nhé.”


Cái người vốn đang phải ở trên trời có linh thiêng là ta đây, hiện tại đang ung dung ngồi chồm hỗm ở trước mặt hắn, đều đặn chuyển từng tờ tiền vàng cho hắn đốt.


Thấy hắn cầu xin ta giúp đỡ hoàn thành tâm nguyện, ta liền hỏi: “Nguyện vọng mà ngươi muốn đạt được là gì?” Ta chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi chứ cũng chẳng có ý định trợ giúp hắn.


Tiểu Đoản Mao cười ngoác cả miệng: “Ta chỉ muốn giết Lệ Trần Lan, đoạt đi vị trí của hắn mà thôi.”


Ô… Ta nhướng mày, hai mắt sáng lên, người trẻ tuổi à, thật trùng hợp quá, ta cũng vậy nha! Chúng ta là đối thủ cạnh tranh rồi!


Nghe hắn nói những lời này, người phía sau lại quát lên một tiếng kêu hắn: “A Vũ!”


“Ha ha ha, được rồi được rồi.” Hắn khoát khoát tay, “Không nói nữa là được chứ gì.” Hắn liếc mắt nhìn hai người phía sau, “Các ngươi cũng tới đây đốt đi, sau này ta sẽ trở thành Môn chủ của Vạn Lục môn thì Lộ Chiêu Diêu cũng là Sư tổ khai sơn của ta rồi. Đã là tiền bối thì tất nhiên là nên cúng bái thật thành kính.”


Thằng nhóc này được! Thật hiểu quy củ! Ta thích ngươi rồi đấy!


Vẻ mặt hai người đàn ông đằng sau cực kỳ miễn cưỡng, nhưng tiểu Đoản Mao đã ra lệnh, bọn họ đành phải tiến lên nhận lấy tiền vàng rồi đốt. Hai người đó lẳng lặng đốt tiền vàng, ta cũng không nói gì với bọn họ, đi dần ra cái cầu có khá nhiều người qua lại. Gặp ai ta cũng hét lên một tiếng: “Này, đời người có ai mà không chết, đốt chút tiền vàng có được không.”


Người đi đường nhìn ta một cái, sau đó ai nấy đều quay đầu bỏ chạy hết, luôn mồm kêu xúi quẩy.


Tiểu Đoản Mao ở trước mặt ta cười nghiêng ngả không ngừng, gục cả người xuống đất: “Ngươi gào lên như vậy thì ai dám tới đốt chứ.” Hắn nói xong, đứng dậy, “Để ta giúp ngươi nhé.” Hắn vỗ vỗ xiêm áo, đúng lúc có một người đi đường đi lướt qua hắn, hắn dùng một tay nắm chặt cổ áo của người nọ xách lên, thu lại ý cười trên mặt, sát khí hung ác tản ra một cách tự nhiên, “Chỗ này có một tiểu mỹ nhân đang cần được giúp đỡ, ngươi không nhìn thấy à?”


Người đi đường đổ mồ hôi lạnh, run run rẩy rẩy khom người vào quán đốt vàng mã.


Ta nhìn hắn, cảm thấy vô cùng hài lòng. Đúng vậy, Vạn Lục môn ta rất cần những nhân tài giống như thế này đây!


Bộ dạng hung ác, có hoài bão, có khát vọng, nói một không hai; hành động càn rỡ lại liều lĩnh, uy hiếp người khác không có một chút nương tay. Nếu hiện tại ta mà có được bản lĩnh như trước kia thì nhất định sẽ “thân thiết chào hỏi” người này một phen ngay tại đây để thăm dò bản lĩnh của hắn xem thế nào. Nếu mà ổn thỏa thì ta chắc chắn sẽ thu nhận hắn làm môn đồ, sau đó ra sức bồi dưỡng để hắn trở thành Môn chủ tương lai!Không cần tới tên hề lắm chuyện Mặc Thanh biến Ma giáo của ta thành cái miếu thờ kia nữa!


Tiểu Đoản Mao ở trên cầu hào hứng giúp ta bắt người đi hoá vàng, hai tên thủ hạ của hắn vừa đốt tiền vàng vừa lẩm bẩm: “Hắn chơi cao hứng thế này lại làm hỏng việc mất thôi.”


Tên còn lại đáp: “Ta khuyên không được nữa, cứ để kệ hắn đi, đối phương cũng đã quen rồi.”


“À... Hay là ta đi báo tin trước, ngươi ở lại đây nhìn hắn nhé. Khi nào hắn chơi xong thì mau chóng dẫn hắn tới đó.”


Nghe đoạn đối thoại này, ta đoán tính tình của tên tiểu Đoản Mao kia cũng có chút tùy hứng.


Tốt lắm, ta thích. Rất giống phong cách của ta.


Sau khi túm cổ một đám người đi đường tới đây đứng xếp hàng, lần lượt đốt vàng mã cho ta, tiểu Đoản Mao cực kỳ đắc ý khoanh tay, đi đến trước mặt ta, giơ ngón tay cái ra chỉ chỉ bọn họ rồi hỏi: “Tiểu mỹ nhân, nhiều người như vậy có đủ đốt hết chỗ tiền vàng này của ngươi không?”


Ta nghiêng đầu đưa mắt nhìn ra xa một chút, tính sơ sơ cũng phải có khoảng năm, sáu chục người, cộng cả đám người lúc trước nháo loạn đốt xong rồi chạy thẳng thì ước chừng hôm nay cũng phải có tám chín mươi người hóa vàng mã cho ta. Mà ban ngày Chỉ Yên đã dụ được hơn mười đứa trẻ đốt rồi, trong sổ Âm phủ của ta hẳn là sẽ có một vạn tiền, có thể đi mua viên thuốc tăng lực rồi!


Trong nháy mắt ta cảm thấy tên tiểu Đoản Mao này cực kỳ hợp với khẩu vị của ta!


Ta ngoắc ngoắc tay gọi hắn lại gần, kéo hắn ngồi xổm xuống, sau đó vỗ vai hắn: “Ta...”


Hắn cũng vỗ vỗ vai ta: “Ta rất thích ngươi, tiểu mỹ nhân.”


Hả?


Hắn vuốt vuốt cằm tự nhận xét: “Người bình thường không dám mở quán đốt tiền vàng cho Lộ Chiêu Diêu, nhưng ngươi lại dám. Người bình thường cũng không dám nhìn thẳng vào mắt ta, ngươi cũng dám. Người bình thường thấy ta uy hiếp dọa dẫm như vậy đã sớm run lên lẩy bẩy, còn ngươi thì vẫn thản nhiên ung dung như vậy. Ấy, chi bằng ta thu nhận ngươi, ngươi làm việc cho ta nhé.”


Ừm, quả nhiên không hổ là người ta đã nhìn trúng, thậm chí ngay cả suy nghĩ cũng giống hệt như ta. Ta tán thưởng hắn, muốn thu nhận hắn, không ngờ hắn cũng có ý định y như vậy...


Nếu là lúc trước, ta nhất định sẽ ra sức thuần phục tên tiểu Đoản Mao bướng bỉnh này, khiến hắn phải cúi đầu nhận ta làm chủ.


Tiếc là hiện giờ không làm được như vậy nữa.


Không có thân thể, không có sức mạnh, cũng không còn địa vị.


Ta buồn bã thở dài: “Không được, ta còn có việc riêng phải làm. Cám ơn ngươi hôm nay đã giúp đỡ ta.”


Tiểu Đoản Mao nhíu mày: “Thôi được.” Hắn đứng lên, “Ta là Khương Vũ của Tân Sơn, gần đây mới sống ở Giang thành. Nếu ngươi có đổi ý thì cứ tới tìm ta.” Nghe hắn nói vậy, thuộc hạ ở bên cạnh liền nóng nảy: “A Vũ, người này không rõ lai lịch, ngươi…!”“Nàng hóa vàng mã cho Lộ Chiêu Diêu cơ mà, không thể là người của Lệ Trần Lan được.” Hắn nói xong còn quay đầu sang hỏi ta, “Có đúng không?”


Ta cười nói: “Lần sau sẽ tìm ngươi uống rượu.”


Tiểu Đoản Mao cũng cười: “Tiểu mỹ nhân, ta chờ ngươi đấy.” Nói xong, hắn dẫn theo thuộc hạ xoay người rời đi. Đi được vài bước lại quay đầu lại, hô lớn: “Này, mấy người các ngươi đứng xếp hàng nghiêm chỉnh cho ta, đừng để ta biết các ngươi chưa đốt xong đã chạy đi mất đấy.”


Ta có cảm giác đám người đang xếp hàng thoáng rùng mình một cái, ngay sau đó thì đồng loạt trầm mặc.


Cho đến khi hắn đi xa, bóng dáng biến mất sau ánh đèn mờ ảo của phố hoa, đội xếp hàng mới cùng nhau thở phào nhẹ nhõm. Một người đang đốt vàng mã dùng vạt áo lau mồ hôi trên trán, tay run rẩy không cầm nổi tờ tiền vàng. Sau lưng lập tức có người mắng: “Rốt cuộc cái tên hung ác đó khi nào thì mới rời khỏi Giang thành vậy?”


“ ‘Cái gai’ lớn như thế, sao không thấy Vạn Lục môn ra mặt xử lý nhỉ?”


“Ngươi thì biết cái gì, tại sao cái tên Khương Vũ này cứ ở mãi Giang thành không chịu đi, chẳng phải là vì đây là nơi nằm giữa hai thế lực tiên – ma hay sao. Tiên môn không thể xuất thủ, Vạn Lục môn bọn họ cũng không thể ra tay. Bên nào động thủ trước thì sẽ lập tức rơi vào thế ‘trước sau đều có địch’ ngay.”


Người đi đường run tay vừa rồi mới đứng lên rời đi, phía sau lại tiến lên một người ngồi xuống đốt tiếp, vừa đốt vừa lẩm bẩm: “Ta thật hy vọng Lộ Chiêu Diêu sẽ sống lại, cả hai kẻ đều độc ác tàn nhẫn, tâm ngoan thủ lạt, tốt nhất là kéo nhau cùng xuống địa ngục cho xong.”


Ta vừa chuyển giấy cho người này, vừa thầm nghĩ, người trẻ tuổi ơi, ngươi quá ngây thơ rồi. Nếu ta mà sống lại, ngươi không sợ ta sẽ hợp tác với hắn, liên thủ lộng hành sao; đến lúc đó chẳng phải đám tiên môn nhân sĩ, dân chúng bình thường sống càng thêm khốn khổ à...


Nhưng mà nghĩ lại, cái tên Tân Sơn Khương Vũ này ta đã nghe ở đâu rồi nhỉ... À đúng rồi, ta nhớ ra rồi. Lần trước khi ở Vô Ác điện, ta có nghe thấy Mặc Thanh và Viên Kiệt tranh chấp, xem có nên bắt tay với Thiên Trần các để diệt trừ Khương Vũ hay không.


Ta sờ sờ cằm.


Nếu ta mà còn sống, nếu có thể thuần phục được người như vậy thì nhất định sẽ muốn thu nhận để sử dụng, nhưng nếu không thu phục được thì chắc chắn sẽ phải diệt trừ. Dù sao con cọp mà ta không thể sai bảo, lại còn phải tranh giành địa bàn với nó thì không đời nào ta bỏ qua.


Chỉ có điều hiện tại ta đã không còn là Môn chủ nữa, những chuyện này cũng không tới lượt ta phiền lòng. Mấy kẻ đó gây phiền phức cho Mặc Thanh, ta còn ước gì càng nhiều càng tốt ấy chứ. Đến lúc đó có thể tranh thủ mượn gió bẻ măng, chỉ cần ta nắm chắc được tình cảm của hắn, thì những kẻ khác muốn giày vò hắn như thế nào cũng được.


Đốt hết tiền vàng ở chỗ này xong, ta hào hứng đi đến chợ quỷ vong hồn.


Ta thoát khỏi thân thể của Chỉ Yên, dùng hồn phách của mình đi vào, rốt cục không bị ngăn cản ngoài cửa tiệm nữa. Ta bước vào cửa hàng bán thuốc tăng lực, đứng bên trong đó hít một hơi thật sâu —Nhẹ nhàng khoan khoái quá đi!


Đúng là cảm giác có tiền nó khác hẳn mà!


Ta chống tay, nhìn quanh cửa hàng một lượt, thật ra thì cũng chẳng có gì đẹp mắt, trông giống như cửa hàng hồi hồn thôi. Có mấy cái bảng treo ở trước tấm phải đen phủ trên quầy hàng: Tăng lực một ngày, tăng lực một tháng, tăng lực một năm, tăng lực vĩnh viễn.


Ta so sánh giá cả một chút.


Tăng lực một ngày là năm trăm tiền, tăng lực một tháng là một vạn tiền, một năm là mười vạn tiền, còn vĩnh viễn thì mất tới một trăm vạn tiền...


Với một con quỷ bình thường, làm theo quy tắc một người một ngày gửi cho hắn được một nghìn tiền, mà mỗi ngày có mười người đốt tiền cho hắn, thì cũng phải đốt trong vòng một trăm ngày... Còn ta... một ngày có mười người đốt, mỗi người được một trăm, thì phải đốt trong vòng một nghìn ngày.


Cái chợ quỷ này làm ăn kiểu gì thế, sao không trực tiếp chém người ta luôn đi? Còn lưu manh hơn cả ta khi còn sống nữa.


“Chưởng quầy.” Ta vỗ vỗ xuống quầy hàng.


Chưởng quầy mặt khô tóp teo vén miếng vải đen ở trước quầy lên, lộ cái đầu ra ngoài, nhìn chằm chằm ta: “Có chuyện gì? Giá đã công khai rồi đấy, cứ thế mà mua thôi.”


“Ta cảm thấy giá tiền của các ngươi không hợp lý.”


Chưởng quầy nhìn ta một cái, sau đó quay đầu qua nhìn cái gì đó rồi mới quay lại nhìn ta: “Lộ Chiêu Diêu đúng không, chợ quỷ của chúng ta bán đồ cho những người hành thiện tích đức có giá tiền khác với những kẻ chuyên làm việc ác như ngươi. Giá cả mà ngươi nhìn thấy là căn cứ vào phẩm hạnh khi còn sống để định giá đó. Chê đắt hả, thế thì đi mua Hoàn Dương Đan đi, sống lại mà làm nhiều việc tốt vào. À, nhưng mà Hoàn Dương Đan còn đắt hơn ấy chứ, ha ha ha...”


Ta...


Các ngươi không chỉ xem người để phát tiền mà còn nhìn người để hét giá nữa cơ đấy!


Đúng là không có kỷ cương pháp luật gì cả!


Ta cắn răng một cái, đập mạnh tay xuống quầy hàng, ánh mắt âm hiểm nhìn chưởng quầy. Chưởng quầy giật mình nhảy dựng lên: “Ngươi muốn làm gì... Ta nói cho ngươi biết, đây không phải là ở Dương Gian, nơi này có luật pháp của trời đấy. Bất kỳ chuyện xấu gì mà ngươi làm cũng bị ghi lại hết. Sau đó càng lúc càng tệ hơn thôi.”


“... Bán cho ta viên một tháng.”


“Cái gì?”


“Viên thuốc tăng lực, bán cho ta viên một tháng!”


Lúc bước ra khỏi cửa hàng, ta ngoan độc trừng mắt nhìn tên tiểu nhị đang uể oải dựa vào bên cửa một cái. Tiểu nhị lặng im không nói gì, xoay người âm thầm vuốt vuốt trán. Ta nghe thấy chưởng quầy bên trong nói thầm với hắn: “Những người ác độc này đã chết rồi mà vẫn cứ hung dữ như vậy.”


Tiểu nhị hoàn toàn đồng ý: “Nàng còn trừng ta nữa đấy... Chưởng quầy, ta sợ...”


Hừ, cái chợ quỷ vong hồn chết dẫm này, đợi đến lúc ta không còn cần đến nó nữa, sớm muộn gì cũng nghĩ cách để phá hủy hết cho mà xem.


Ta đập viên thuốc tăng lực vào đầu, nhẹ nhàng bay trên đường phố, chỉ thoáng dùng lực một chút, tốc độ đã tăng ngang với người đi bộ bình thường!


Xung quanh đều là những con quỷ chậm chạp đung đưa, tốc độ bay của ta có thể nói là không khác gì ngựa hoang đang phi nước đại. Ta ở chợ quỷ ra sức bay trong chốc lát, tốc độ mau lẹ khiến cho tinh thần ta thật sảng khoái, chuyện khó chịu vừa rồi cũng tiêu tan đi ít nhiều. Ta vui vẻ nhập vào thân thể của Chỉ Yên, quay về Hí Nguyệt Phong, nhưng vừa về đến nơi thì trời đã sáng, Chỉ Yên lập tức hồi hồn.


Hồn phách ta bị hất ra ngoài, vừa định xoay xoay mấy vòng khoe với Chỉ Yên một chút thì nàng đã hốt ha hốt hoảng, vội vàng nói với ta: “Không xong rồi! Thương Lĩnh hắn định trốn thoát khỏi địa lao rồi!”


Ta nhướng mày: “Mới có mấy ngày mà thân thể đã hồi phục được nhanh quá nhỉ, thế thì bảo hắn cút nhanh lên đi. Về sau ngươi tập trung luyện công, chuyên tâm tìm người đốt tiền vàng cho ta, Giang thành khá được đấy...”


“Hắn muốn dẫn ta cùng đi!”


Ta nhất thời trầm mặc, thầm nghĩ: “Hả? Có phải đầu óc của mấy kẻ trong Giám Tâm môn đều có hố hết không?”


Sao lần nào cũng biết cách kiếm chuyện cho ta thế!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận