Chiến Thiên


Gió núi gào thét mà qua, hây hẩy ở trên mặt, gây cho người một loại cảm giác lạnh thấu tim.Trịnh Hạo Thiên ngửa mặt nằm trên mặt đất, khí lực hắn giống như bị tháo nước, tứ chi bách hài (bốn chi trăm xương cốt) lười biếng uể oải, một chút cũng không nhúc nhích nổi .Ở trước người hắn, một con Cự Lang đã có nửa phần thân thể ngập vào đất, hoàn cảnh chung quanh một mảnh đống hỗn độn, giống như bị động vật thời cổ giẫm đạp chạy qua, tạo thành hư hại thật lớn không cách nào bù lại.Ở trong rừng cây, nếu có dã thú tử vong, như vậy rất nhanh liền sẽ đưa tới vô số sinh vật ăn thịt , chúng nó sẽ đem thi thể sinh vật đã chết cắn nuốt sạch sẽ, một chút cũng sẽ không lãng phí. Đồng dạng như vậy, sau trận đấu kịch liệt, tình trạng của sinh vật bị thương phi thường nguy hiểm, chúng nó thường thường sẽ trở thành con mồi của các sinh vật ăn thịt khác, chịu sự uy hiếp tử vong .Nhưng là, lúc này lấy Trịnh Hạo Thiên làm trung tâm, trong vòng phạm vi vài dặm , không có bất cứ sinh vật nào có đảm lượng tới gần. Cho dù là bá chủ gấu và sói của Hùng Lang sơn, ở thời khắc này cũng là co rúm cả mũi, không cam lòng tìm đường vòng xa xa mà đi .Từ trên người Trịnh Hạo Thiên phóng thích đi ra hơi thở cường đại tử vong , giống như mây đen thông thường bao phủ toàn bộ khu vực. Loại lực lượng mãnh liệt này khiến lũ dã thú dựa vào bản năng sinh sống sợ như sợ cọp.Hồi lâu sau, Trịnh Hạo Thiên chậm rãi có chút khôi phục lại, rốt cục thì ngồi dậy. Ánh mắt của hắn vừa chuyển, rơi xuống trên thân thể Bạch nhãn Lang vương đã tử vong .Lúc này, huyết sắc trong con ngươi của hắn đã mất đi, tất cả những gì ánh mắt đã thấy cùng lúc bình thường không còn sự khác bịêt. Một màn truy đuổi như tia chớp cùng con Lang vương này thoáng hiện ở trong đầu của hắn. Để cho hắn ấn tượng khắc sâu nhất, cũng không phải thời điểm hắn đánh chết Lang vương , mà là một màn lúc não vực cao ngất của hắn phóng xuất ra lực lượng thần kỳ, cho Lang vương kia một đòn nghiêm trọng .Nếu như không có một kích cách không xảy ra thình lình, ngay cả là Trịnh Hạo Thiên sau lúc cuồng hóa, cũng chưa chắc là có thể đuổi được Bạch nhãn Lang vương .Hắn kiệt lực hồi tưởng đến cảm giác một khắc đó chính mình phóng xuất ra lực lượng công kích, nhưng làm cho hắn thất vọng chính là, lúc này đã không có cảm giác gì, giống như là cỗ lực lượng kia đều không phải là từ trên người của mình phóng thích ra.Hắn mơ hồ cảm thấy được, chính mình sở dĩ có thể phóng thích ra cỗ lực lượng kỳ quái này, hẳn là có quan hệ với vịêc mình gặp được Đoạn An Doanh. Bởi vì thời gian hắn phóng thích cổ lực lượng kia, thậm chí cảm giác có một tia bị Đoạn An Doanh tiến hành sưu hồn luyện phách .Hơi hơi lắc đầu, Trịnh Hạo Thiên đứng lên. Hắn biết, thứ này cùng mình luyện võ bất đồng, thì không cách nào cưỡng cầu. Hắn ngắm nhìn bốn phía, cũng không có mãnh thú hung ác nào tới gần. Vì thế tiến lên đem thi thể Lang vương lôi dậy.Bạch nhãn Lang vương phía đầu sói cốt chứng (xương đầu) thật là cứng rắn đáng sợ, ngay cả lấy lực lượng Trịnh Hạo Thiên ngay lúc đó cũng không có thể đem đầu sói đánh nát. Bất quá, lực lượng Trịnh Hạo Thiên quá mạnh, lực lượng mỗi một quyền đều truyền đến tuỷ não Lang vương , không ngờ là đem Lang vương ngạnh sanh đánh chết đi.Con mãnh thú này cũng thật xui xẻo, nếu Trịnh Hạo Thiên trong tay không có chiếc nhẫn phóng thích ra hào quang thần bí. Như vậy hắn liều mạng cũng có thể một trận lưỡng bại câu thương. Trịnh Hạo Thiên cho dù là có thể giết được Lang vương, nhất định bản thân cũng bị trọng thương. Ở dưới hoàn cảnh này, một khi sát khí quanh người tiêu tán hẳn, chỉ sợ rất khó đào thoát khỏi nanh vuốt cường đại của các loại mãnh thú trong rừng cây.Nhưng lúc này, hắn lại căn bản không bị thương, chẳng qua là ở trong khoảng thời gian ngắn bộc phát ra lực lượng quá mức khổng lồ, để cho hắn đem nhiệt khí ngày thường tích tụ ở trong nhục thể phóng thích ra thôi.Qua nửa canh giờ bị thoát lực, hắn đã cơ bản khôi phục. Đem Bạch nhãn Lang vương vác rên người, Trịnh Hạo Thiên buông lỏng ra sức tăng cước bộ, bay nhanh đi vội hướng tới thôn .Trong lòng của hắn, thập phần vướng bận thương thế Dư Kiến Thăng, cho nên khi hắn thành công tru sát Lang vương, lập tức trở quay về trong thôn.Tuy rằng lưng vác một con Cự Lang, nhưng là tốc độ Trịnh Hạo Thiên vẫn như cũ cực nhanh, sau nửa canh giờ, hắn đã về tới trong thôn. Trong thôn im ắng như cũ, ngoài việc khắp nơi trên đất đã có máu đen khô cạn ra, tựa hồ không có biến hóa gì.Trịnh Hạo Thiên thu liễm tâm thần, hắn nghiêng tai lắng nghe. Sau khi ăn thịt sói, thính lực Trịnh Hạo Thiên thập phần lợi hại. Lúc này lắng nghe được một tia động tĩnh rất nhỏ.Hắn ngưng thần nghe trong chốc lát, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Ở trong lỗ tai của hắn, đã truyền lại thanh âm của Dư Kiến Thăng. Mặc dù thanh âm này trở nên tương đối suy yếu, nhưng là Trịnh Hạo Thiên biết, nếu Dư thúc còn sống, như vậy khẳng định có thể đủ mạnh để khôi phục lại.Đây là điểm cường đại của săn sư so với người bình thường, chân khí ảo diệu vô cùng vô tận, chẳng những có thể phóng ra ngoài đả thương địch thủ, phòng hộ tự thân, ngay cả đối với tu bổ khôi phục tổn thương thân thể đều có được diệu dụng không thể lật đổ.Sinh mệnh lực, sự khôi phục sức khỏe của Săn sư so với người bình thường càng mạnh, đây là chuyện tình mọi người đều biết . Trịnh Hạo Thiên yên tâm, thân hình của hắn linh động như con cáo, thoáng chốc đã đến nhà thôn trưởng."Dư thúc."Trịnh Hạo Thiên đột ngột dừng bước, bởi vì hắn nghe được một đạo thanh âm tương đối quen thuộc, đây là có người gương cung lắp tên. Vì không muốn ở trong đêm đen có hiểu lầm không cần thiết, hắn lập tức kêu lên."Hạo Thiên..." Dư Uy Hoa kinh hô một tiếng, vội vàng buông cung tên trong tay xuống, vội vàng chạy ra."Dư thúc thế nào." Trịnh Hạo Thiên đem lang thi trên người vứt, đi nhanh như lưu tinh xông vào.Bên trong gian phòng, Dư Kiến Thăng nằm ở giường đặt gần lò sưởi, hắn bị băng bó giống như một xác ướp, trừ đầu mặt ra, trên thân thể quấn đầy băng rậm rạp, băng gạc màu trắng đã bị máu tươi nhuộm thành nhiều điểm loang lổ, người khác nhìn thấy mà kinh tâm.Quần lang mặc dù không có lập tức đem hắn cắn chết, nhưng là mở miệng cắn xé không có lưu tình, vết thương trên người hắn ít nhất có hơn mười vết. Nếu Dư Kiến Thăng không phải có chân khí hộ thể, lúc này vị tất còn có thể chịu được.Chứng kiến Trịnh Hạo Thiên tiến vào, Dư Kiến Thăng miễn cưỡng nở một nụ cười, trấn an nói: "Yên tâm, không chết được."Trịnh Hạo Thiên cay xè cánh mũi đau xót nói: "Dư thúc, đều là ta không tốt."Dư Kiến Thăng bật cười nói: "Ngươi đã làm rất tốt."Hắn dừng một chút, nói: "Ngươi đuổi bắt Bạch nhãn Lang vương, kết quả như thế nào?"Dư Uy Hoa xách theo thi thể Bạch nhãn Lang vương đi đến, nói: "Cha, Hạo Thiên hắn đã giải quyết xong họa lớn này."Dư Kiến Thăng cùng Lâm Đình đều cùng âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu để cho con Bạch nhãn Lang vương này đào tẩu, như vậy ngày sau thôn Đại Lâm sợ là vĩnh viễn không ngày yên tĩnh.Dư Kiến Thăng hơi hơi gật đầu một cái, nói: "Hạo Thiên, đây là lần thứ hai ngươi cuồng hóa, cảm giác như thế nào?"Trịnh Hạo Thiên hít một sâu một hơi, nói: "Dư thúc, ta rất tốt, không có cảm giác không ổn."Dư Uy Hoa hung hăng đạp thi thể Bạch nhãn Lang vương một cước, theo sau quay đầu nói: "Cha, Hạo Thiên hắn đã cuồng hóa hai lần, sẽ không có vấn đề gì."Ánh mắt Lâm Đình cũng trở nên ngưng trọng, Trịnh Hạo Thiên hai lần cuồng hóa bùng nổ tuy rằng đều hóa giải tình thế nguy hiểm, nhưng là loại chuyện này cũng không có tiền lệ, ở những người hắn quen biết, trừ Trịnh Hạo Thiên ra, tựa hồ cũng không có người thứ hai có năng lực này.Cho nên trong lòng Dư Uy Hoa và Lâm Đình đều lo lắng, có trời mới biết loại tình huống này liên tiếp xuất hiện đối với Trịnh Hạo Thiên sẽ tạo thành thương tổn mang tính vĩnh cửu hay không.Dư Kiến Thăng trầm ngâm một chút, nói :"Ta hỏi qua phụ thân ngươi, hắn nói tổ tiên Trịnh gia các ngươi là từ đại thế giới mà đến, trước kia cũng từng là nguyên lực Tu Luyện Giả."Ngữ khí của hắn có chút hâm mộ, nói: "Nguyên lực Tu Luyện Giả mới là chân chính đỉnh cao tồn tại, bọn hắn vốn có năng lực quái lạ, trên thân của ngươi nếu có được huyết mạch của bọn hắn, như vậy không giống người thường cũng chẳng có gì lạ ."Trịnh Hạo Thiên cùng Lâm Đình lúc này mới chợt hiểu, bất quá ánh mắt bọn hắn nhìn về phía Trịnh Hạo Thiên lại có chút bất đồng."Hảo tiểu tử, chẳng thể trách ngươi có cơ quan thú truyền gia bảo như vậy, nguyên lai tổ tiên ngươi đến đây không ngờ là thế lực to lớn như thế." Dư Uy Hoa hâm mộ nói.Lâm Đình cũng gật đầu, nói: "Hạo Thiên, trên người ngươi còn có năng lực gì, một lần nói ra đi,tránh ngày sau lại doạ chúng ta."Trịnh Hạo Thiên liên tục cười khổ, hắn lắc đầu nói: "Ta chính mình cũng không biết, làm sao có thể nói cho các ngươi biết."Dư Kiến Thăng nhìn thấy ba người bọn họ cười đùa trách mắng, trong lòng dâng lên một mảnh dịu dàng. Ba tên gia hỏa này từ nhỏ chơi đùa với nhau, tuy rằng trong đó cũng có tranh chấp lung tung, nhưng bọn hắn chứng thật là cởi mở, cho dù là thân sinh huynh đệ cũng chưa chắc có thể với tới. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - truyenfull.vnChỉ mong ngày sau bọn họ trưởng thành, phần hữu nghị này cũng có thể vĩnh cửu bảo tồn được. Thở dài một hơi, hắn đang nhớ lại thúc thúc cảu Lâm Đình. Hai năm rồi còn chưa gặp tên kia, không biết hắn đang trong Cừu phủ đủ cao ngạo xuất đầu không.Trịnh Hạo Thiên đột nhiên ngừng nói chuyện, hỏi: "Dư thúc, vì sao không cho mọi người đi ra."Lâm Đình nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Chúng ta không biết ngươi truy kích Lang vương kết quả như thế nào, hơn nữa lúc này sắc trời đã tối, cho nên không dám mở cửa hầm, đợi sáng sớm ngày mai rồi nói sau."Dư Uy Hoa cúi đầu, nói: "Đáng giận con Lang vương này, nếu không phải nó, Nhị gia gia cũng sẽ khôngchết."Ba người nghĩ tới cái chết thê thảm ở dưới miệng sói, thậm chí còn là chết không toàn thây của Dư Khai Hùng, nhất thời trong lòng nặng nề.Dư Kiến Thăng tức giận hừ một tiếng, nói: "Chúng ta làm hộ săn bắn, chết ở trong miệng sói so với chết ở trên giường còn tốt hơn, Nhị thúc lúc này đây cũng là chết có ý nghĩa, các ngươi cũng đừng có khóc như đàn bà chọc người khác thương tâm."Ba người Trịnh Hạo Thiên thấp giọng đồng ý, bất quá trong lòng của bọn họ cũng khó có thể buông lỏng.Hơi hơi lắc đầu, Dư Kiến Thăng nói :"Uy hoa, Lâm Đình , các ngươi đem thi thể Bạch nhãn Lang vương xử lý sạch, ngàn vạn lần không được lộ ra bất cứ dấu vết gì, các Cự Lang còn lại cũng phải xử lý thoả đáng. Nếu ta không có sai lầm, Trịnh huynh ngày mai nhất định sẽ dẫn người tiến đến."Dư Uy Hoa cùng Lâm Đình cùng kêu to đáp ứng, bọn hắn bắt đầu động thủ xử lý lên thi thể Cự Lang. Vô luận Trịnh Thành Liêm mang đến chính là quân đội trong thành, hay là Cừu gia hộ vệ, nếu để cho bọn hắn nhìn thấy Bạch nhãn Lang vương, Đại Lâm thôn cũng đừng hòng bảo trụ vật.Sáng sớm ngày thứ hai , Dư Uy Hoa mở hầm, mọi người dắt nhau giúp đỡ đi ra. Mà chính như Dư Kiến Thăng sở liệu, vào lúc giữa trưa, trên trăm binh lính võ trang đầy đủ theo đường lớn giống như hồng thủy cuồn cuộn mà đến. Ở hàng đầu bọn họ, đúng là Trịnh Thành Liêm cùng vị Trình quản gia mập mạp .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận