Chiếm Đoạt Em Dâu


Phần 1 Một khi tình cảm đã xác định, tất cả mọi chuyện đều trở nên tự nhiên hơn rất nhiều. Bọn họ chung sống với nhau rất hòa hợp cũng vô cùng ngọt ngào, bất luận ở nhà hay ở bên ngoài, anh cũng sẽ nắm chặt tay cô. Dù anh muốn đến phòng sách làm việc cũng sẽ kéo cô ngồi bên cạnh. Lúc không có người, ánh mắt bọn họ nhìn nhau rất lưu luyến, dường như chỉ cần tách khỏi nhau cũng là một chuyện rất gian khổ. Hôn cũng càng ngày càng suồng sã, càng ngày càng nhiệt liệt . . . . . . Cô càng ngày càng thích làm nũng với anh, dù là thỉnh thoảng giở tính trẻ con, anh cũng sẽ vô cùng bao dung cô. Anh không còn ngang ngược mà càng ngày càng dịu dàng, anh cưng chìu cô, toàn tâm toàn ý nghĩ hết mọi cách để cô vui vẻ; cô yêu anh, cho dù là xa anh một lúc cũng sẽ không nỡ buông tay anh. Thì ra là tình yêu mang tới niềm vui như vậy, đối với bọn họ mà nói, đây là chuyện vô cùng tốt đẹp. Không khí thân mật trong nhà khiến Tiểu Bá Vương bất mãn, người trước kia ba mẹ coi trọng nhất là cậu, bây giờ trong mắt bọn họ chỉ có nhau thôi. Có lúc cậu tan học về nhà, vậy mà bọn họ lẳng lặng ngồi ôm nhau ở ban công, không nói lời nào cũng không để ý tới cậu. Còn có ba mẹ quá đáng hơn thế này không? Vậy mà, sau khi ngọt ngào đi là chia ly đến. Vẻn vẹn nửa tháng nghỉ phép cũng đã hết, lưu luyến không rời cũng muốn rời đi. Toàn bộ trọng tâm công việc của Sở Mạnh đều ở Luân Đôn, anh lại không nỡ để bà xã sắp chuyển dạ mà đi, bởi vì A Chính bên kia liên tục gọi hối thúc có chuyện gấp cần xử lí nên anh không thể không đi. Ngưng Nhi lại khăng khăng muốn sinh trong nước, bây giờ cô qua đó lại làm anh không thể chuyên tâm làm việc, bởi vì anh căn bản không thể để cô ở nhà một mình, mà thím Trương cũng lớn tuổi rồi, Ngưng Lộ không muốn để bà đi với cô đến nơi xa như vậy, những người khác cô lại không quen, vậy chỉ có thể sinh xong rồi nói tiếp thôi! Dù sao lúc trước công việc anh cũng rất bận, không phải sao? Sở Mạnh không thay đổi được cô, không có cách nào, chỉ có thể đi một mình. Nhưng anh mới đi có mấy ngày, Ngưng Lộ liền hối hận. Đã thành thói quen có anh ở bên cạnh, đột nhiên không có anh, mỗi ngày cô đều rất khó chịu cũng rất nhớ anh. Mặc dù mỗi tối trước khi cô đi ngủ, anh sẽ gọi điện thoại cho cô, nói chuyện phiếm với cô, hoặc là chat video với hai mẹ con cô. Cho dù là nghe cô kể một ít chuyện vụn vặt, ví dụ như Bảo Bảo đạp, ngày hôm nay có tin tức gì; hôm nay ăn cái gì, rồi Sở Trí Tu phá hoại ra sao. Anh cũng rất kiên nhẫn nghe cô nói, nghe cô thao thao bất tuyệt, nhiều hơn nữa cũng không ngại phiền, vẫn chờ đến khi cô buồn ngủ mới cúp máy. Bây giờ chuyện cô chờ đợi mỗi ngày nhất chính là buổi tối gọi điện thoại hoặc chat video với anh. Bởi vì thời gian lệch nhau nhiều nên khi bọn họ nói chuyện đều là lúc anh đang đi làm, nhưng anh luôn nói không sao, có mấy lần cô thấy một cô thư ký xinh đẹp liên tục thúc giục anh; mặc dù cô nghe không hiểu cô ấy đang nói cái gì, nhưng anh chỉ luôn nói một câu: "Hold on, please!" (Làm ơn chờ một chút), cô cũng biết thật ra là anh bề bộn nhiều việc, chung quy lại vì cô mà làm trễ nãi công việc. Thật ra chỉ cần cô đồng ý, anh thật sự sẽ làm một ông chồng tốt trăm phần trăm, dịu dàng, cưng chìu cô đến vô cùng, tính tình mặc dù không tính là tốt, nhưng khi đối mặt với cô thì chủ nghĩa đại nam tử lại biến mất không còn bóng dáng. Anh sẽ tôn trọng suy nghĩ của cô, quan tâm nhu cầu của cô, nhân nhượng lúc cô cố tình gây sự. Tấm lòng này làm cô cho dù là ngủ tỉnh dậy cũng cảm thấy rất cảm động và hạnh phúc, chỉ hận mình trước kia tại sao lại cứng đầu như vậy, không thấy rõ lòng mình, cũng không hề cố gắng, nỗ lực để hiểu anh. Cũng may bọn họ còn kịp, không lãng phí những năm tháng sau mà sống bên nhau hạnh phúc, cuối cùng bọn họ có thể nắm tay nhau mãi không tách rời. Cuộc sống như thế, cô nên cảm thấy không còn gì bằng mới đúng, đương nhiên, nếu như anh có thể ở bên cô, vậy thì càng hoàn mỹ hơn. Nhưng cảm giác lại thiếu cái gì đó? Rốt cuộc là cái gì, Ngưng Lộ nghĩ muốn bứt tóc cũng không ra. Buổi tối 8 giờ là thời gian bọn họ vui vẻ nói chuyện. Nhưng đứa nhỏ Sở Trí Tu hôm nay lại trốn, không chịu nói chuyện với ba. "Con làm sao vậy?" Trong màn hình, một khuôn mặt tuấn tú cười với cô, giọng nam trầm thấp, dễ nghe xuyên qua làn sóng điện truyền vào tai. Đột nhiên Ngưng Lộ cảm giác tim mình đập nhanh, thật là lợi hại. Nói ra sợ là người ta cười chết, bọn họ rõ ràng đã là vợ chồng kết hôn nhiều năm, thậm chí cũng sắp sinh đứa thứ hai rồi, vậy mà cô còn có thể nhìn chồng mình đến ngây người ra. Có phải rất ngớ ngẩn không? Ngay lập tức mặt đỏ bừng. Mà bạn nhỏ bởi vì rụng răng cửa mà không chịu nói chịu nói chuyện với ba, ngồi trên sa lon chơi đồ chơi rồi. "Ngưng Nhi, thế nào? Có nhớ anh không?" Tiếng cười lần nữa truyền tới khiến Ngưng Lộ bừng tỉnh. "Ông xã, em nhớ anh lắm! Rất nhớ, rất nhớ . . . . . . Anh có nhớ em không?" Muốn giỡn với cô sao? Cô cũng có thể đó. "Ngưng Nhi, anh lập tức bay về có được không?" Giống như bị kích thích, người nào đó rất mừng, thật muốn bỏ lại đống công việc vĩnh viễn làm không xong mà về với bà xã thôi. "Không cần. Người ta nói giỡn mà!" Sợ anh sẽ bay về thật, Ngưng Lộ vội vàng lên tiếng ngăn cản. Người này nhiều khi cũng làm việc rất tùy hứng. "Nhưng anh thật sự rất nhớ em. Nhớ đến không thể làm việc. Ngưng Nhi . . . . . ." Giọng nói mang theo tiếng thở dài từ một nơi xa xôi truyền đến khiến Ngưng Lộ càng thêm nhớ anh. Nhưng mà nhìn như vậy thôi cũng không thỏa mãn, haiz, cô rất muốn ở trong ngực ấm áp của anh thỏa sức làm nũng. "Mẹ, hai người có thể không cần buồn nôn như vậy được không? Con đi về." Một nhóc nhíu lông mày xinh đẹp lại, nhảy xuống sa lon đi ra ngoài. Thật là chịu bọn họ đủ rồi. Cũng không biết xảy ra chuyện gì, mẹ bay một chuyến qua Luân Đôn, sau đó ba lại về rồi biến thành bộ dạng này. Trước kia bọn họ sẽ không như vậy, bây giờ mọi người đều lạnh nhạt với cậu. Bà nói đó là biểu hiện ân ái. Ân ái? Vậy trước kia bọn họ không ân ái sao? Chẳng lẽ là vì sau khi mẹ có em trai mới trở nên ân ái? Thế giới người lớn quá khó hiểu! "Sở Trí Tu, lại đây cho ba." Giọng nói trầm thấp vang lên từ cái laptop bên cạnh Ngưng Lộ. Không phải là rụng một cái răng sao? Vậy mà lại không cho ba nó nhìn? "Mẹ. . . . . ." Sở Trí Tu dừng bước lại quay đầu nhìn, tay nhỏ che miệng lại, bộ mặt đầy uất ức. Ba thật sự rất quá đáng! Biết rõ cậu rụng răng cửa, nói chuyện mà gió còn lùa vào, vậy mà còn phải chat video với ba. "Sở Mạnh, thôi mà, có được không?" Mẹ nuông chiều làm con hư chính là như vậy. "Không được. Bởi vì chút chuyện nhỏ này mà không dám nói chuyện với anh, vậy sao nó đến trường đi học được? Sở Trí Tu, con lại đây cho ba." Mặc dù cô vợ nhỏ năn nỉ cũng khiến anh mềm lòng, nhưng mà vẫn không thể nuông chiều tên tiểu tử kia hành động như vậy. Bất đắc dĩ, Sở Trí Tu ngậm chặt miệng đi tới, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không mở miệng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận