Chiếm Đoạt Em Dâu


"Mẹ." Một chút không được tự nhiên đã hiện lên trên mặt. Cô cũng biết mẹ Sở nhất định sẽ không có sắc mặt tốt cho cô. Nhưng mà vị tiểu thư xinh đẹp cao gầy bên cạnh bà là ai đây? Ngưng Lộ lén lút nhìn. "Sở Mạnh, đây là Đường gia Đại Tiểu Thư Linh Chi, Linh Chi mặc dù tốt nghiệp đại học nước ngoài danh tiếng nhưng đang làm việc trong xí nghiệp Đường thị. Không bằng các con trò chuyện chút đi?" Mộ Bội Văn cố ý coi thường Ngưng Lộ, cười đem Đường Linh Chi đẩy tới trước mặt của Sở Mạnh. Mà không nhìn ra trên mặt Sở Mạnh là biểu cảm gì, anh không có nhìn về phía mẹ Sở cố ý đẩy Đường Linh Chi ra, mà là yên lặng nhìn Ngưng Lộ không có lên tiếng. "Xin chào, em là Đường Linh chi. Chị chính là vợ của Sở Mạnh phải không? Rất hân hạnh được biết chị." Đường Linh Chi chủ động vươn tay về phía Ngưng Lộ. Thay vì từ trên người đàn ông Sở Mạnh này biết chút ít cái gì, không bằng ra tay với Tiểu Bạch Thỏ ở bên cạnh anh đi. "Xin chào!" Ngưng Lộ cũng đưa tay ra, ý tốt của người ta cũng không thể không nhận được! Thật kỳ quái , người đàn ông kia có cái gì tốt chứ? Tại sao phụ nữ không ngừng cho rằng mình có thể so với cô đã là Sở phu nhân danh chánh ngôn thuận mà xứng đôi với anh hơn đây? Xa thì có Ngũ Ngàn Nghiên, gần thì Tiêu Diệc San, còn có Đường Linh Chi trước mặt. Không che dấu chút nào mà muốn nói lớn tình cảm tầm thường với Sở Mạnh. Xem ra biểu hiện vẫn là có thể nha, nhìn hai người phụ nữ bắt tay! Sở Mạnh giơ ly rượu trong tay lên uống một ngụm. Trong lòng Mộ Bội Văn có suy tính gì anh sẽ không biết sao? Có điều, chuyện như vậy anh làm sao có thể để nó xảy ra lần thứ hai. Anh sở dĩ không lên tiếng, chẳng qua là muốn nhìn một chút cô rốt cuộc là muốn diễn lại trò cũ hay có mục đích khác. "Linh Chi, con cùng Sở Mạnh tâm sự một chút đi. Bác mang Ngưng Lộ đến bên kia ăn chút gì." Bất kể người ta có đồng ý hay không, Mộ Bội Văn đã kéo tay Ngưng Lộ đi mà Sở Mạnh vậy mà vẫn bình tĩnh không ngăn cản. "Sở Mạnh, em có thể cứ gọi anh như vậy không?" Đôi mắt to của Đường Linh Chi chăm chỉ mô tả đang nhìn hướng Sở Mạnh tỏa ra thưởng thức cùng ái mộ. Tại sao cô cùng anh trễ một bước đây? "Đường tiểu thư." Sở Mạnh đưa cái ly trong tay lên coi như là cùng cô chào hỏi. "Gọi em là Linh Chi đi!" Một nụ cười tự tin ở trên mặt cô hiện lên. "Thật xin lỗi, Đường tiểu thư, chúng ta không có quen thuộc như vậy, thất lễ." Sở Mạnh xoay người lại cùng các anh em Sở gia khác tán gẫu đề tài của đàn ông bọn họ. Ý đồ Đường Linh Chi đã quá rõ ràng, mà anh từ trước đến giờ không làm con mồi người khác. Sở Mạnh, anh quả thật quá kiêu ngạo. Cô đường đường là trưởng nữ dòng chính Đường gia cũng không để ở trong mắt. Bao nhiêu đàn ông thấy cô không phải là hết người này đến người kia lần lượt muốn được gần gũi với cô? Chỉ có anh lãnh đạm như vậy với cô. Nhưng mà có lẽ chính người đàn ông như anh mới có thể khiến cô có ham muốn chiếm giữ mạnh mẽ thế. Còn cô vợ nhỏ bé kia, xem bộ dạng bọn họ giống như là không có nhiều ân ái. Hừ, cô ngược lại muốn nhìn một chút, cuối cùng ai chết vào tay ai. Ha ha, trò chơi rất kích thích không phải sao? Huống chi còn có mẹ Sở trợ giúp! Cũng không biết phần thắng này rốt cuộc có mấy phần, cô muốn tự mình kiểm tra. ***** Một mình Ngưng Lộ đứng ở trước bàn ăn thật dài đãng trí gắp món ăn. Mới vừa rồi mẹ Sở kéo cô đến bên này sau liền đem cô nhét vào nơi này, có điều, như vậy cũng tốt, cô ngược lại có chút tự tại. Bởi vì buổi trưa chưa ăn thứ gì, thời gian ăn món điểm tâm ngọt buổi chiều cũng bởi vì đi ra bên ngoài cho nên cũng bỏ lỡ, bụng cô cũng cảm nhận được đói. Nhưng mà đối với những món ăn đẹp mắt đủ loại kia mục lại không tạo cho cô nhiều hứng thú, cô vẫn tương đối thích thức ăn ở nhà thím Trương nấu . "Ngưng Lộ, là em sao?" Sau lưng một giọng nam giống như không thể tin nổi kích động kêu lên. Ở trong phòng nghỉ ngồi một hồi lâu cảm thấy nhàm chán, Đường Tĩnh Đằng nghĩ ra đây hóng mát một chút, thấy được trong đại sảnh náo nhiệt một bóng dáng rất quen thuộc giống như Ngưng Lộ, sẽ là cô sao? Cô sao lại tới nơi này đây? Anh không thể tin được từng bước bước đi qua, cho đến chứng kiến gò má nghiêng của cô, anh kích động lên tiếng. Khá tốt là âm thanh không lớn tiếng lắm, nếu không sẽ rước lấy những ánh nhìn khó chịu từ người khác rồi. "Đường đại ca? Làm sao anh sẽ đến nơi này đây?" Ngưng Lộ sau khi quay đầu thấy là Đường Tĩnh Đằng cũng kinh ngạc. Trời ạ, tại sao có chuyện thể trùng hợp như thế? Xem ra Đường gia cùng Sở gia giao tình không tồi chút nào, tại tiệc tư nhân như vậy còn có thể mời được người của tôn thất khác. Chỉ qu là, Đường đại ca cùng Đường tiểu thư mới vừa rồi đó có quan hệ gì sao? Bọn họ cũng họ Đường! "Anh theo chị đến đây." Đường Tĩnh Đằng giơ ngón tay chỉ hướng Đường Linh Chi đang cùng người khác nói chuyện phiếm ở phía xa. "Thì ra Đường tiểu thư là chị của anh.” Ngưng Lộ theo hướng anh chỉ đương nhiên hiểu ra. Nhưng bọn họ xem ra một chút cũng không giống, bề ngoài không giống, khí chất cũng không giống. Đường Linh Chi cao ngạo tự tin, dĩ nhiên cô ấy có năng lực này, mà Đường Tĩnh Đằng còn lại là một công tử bộ dạng khiêm tốn. "Em biết chị anh sao?" Đường Tĩnh Đằng nhận lấy cái đĩa quá nặng trong tay Ngưng Lộ, cười hỏi. Anh không cho là Ngưng Lộ sẽ giao du gì với chị mình, hơn nữa số tuổi họ chênh lệch thật lớn, không thể nào là bạn bè. "Mới vừa rồi có giới thiệu qua." Ngưng Lộ cúi mắt xuống, gắp một con tôm hùm lớn. "Em ăn được nhiều như vậy sao?" "Em bây giờ là hai người rồi." Vừa nói đến này cáí này, hai bên đều trầm mặc lại. "Chúng ta đến kia bên ngồi một chút đi?" Đường Tĩnh Đằng chủ động đánh vỡ không khí yên lặng này. "Được!" "Uống chút nước trái cây đi." Ngưng Lộ cùng Đường Tĩnh Đằng đem thức ăn ngồi vào vị trí cách mọi người khá xa, hai người đều không thích náo nhiệt. "Cám ơn." Anh ấy thật rất chu đáo, Ngưng Lộ nhận lấy nước trái cây nghĩ thầm. "Ngưng Lộ, em tối nay làm sao sẽ tới nơi này?" Đường Tĩnh Đằng hỏi ra điều muốn biết nhất trong lòng. Thật ra thì mới vừa rồi anh đã mơ hồ đoán được cô có thể là người nhà họ Sở rồi. Nếu quả như thật là người nhà họ Sở, vậy anh sớm giết chết phần tư tưởng không nên có kia, tránh cho cô chịu tổn thương . "Ừ. . . . . . Em đi cùng chồng* đi." Ngưng Lộ cầm lấy khăn giấy lau miệng, cẩn thận vừa nói. Ừ, không sai, là chồng của cô. Giữa bọn họ không thể dùng lão công**, người yêu để hình dung. "Chồng em? Hắn là người nhà họ Sở sao?" Đường Tĩnh Đằng quay mặt sang nhìn về phòng khách, người đàn ông khiến cho anh đố kị đến hóa rồ buổi chiều đó đang cách đó không xa cùng người khác nói chuyện rất sôi nổi, trong trường hợp như vậy, anh ta chính là tiêu điểm của mọi người. Cho dù là không làm gì mà đứng ở nơi đó, phong thái vẫn phi phàm như thế. Thì ra là Ngưng Lộ thật sự là người nhà họ Sở, hơn nữa còn là vợ của người đàn ông có tiếng nói nhất trong nhà họ Sở. Mà người đàn ông trước mặt như anh không phải là không có bất kỳ cơ hội thắng nào, không phải sao? Nhưng mà Ngưng Lộ không vui, anh nhìn ra được . "Đúng." Nhìn theo ánh mắt Đường Tĩnh Đằng, Ngưng Lộ cũng nhìn thấy anh, ở trong đám người có vẻ như hạc đứng trong bầy gà vậy. Nhưng mà, một người đàn ông như vậy sẽ là của cô sao? Vào giờ phút này, cô lại không hiểu nổi tim của mình. "Ngưng Lộ, em hạnh phúc không? Cùng anh ta ở chung một chỗ?" Thu hồi ánh mắt của mình, Đường Tĩnh Đằng nhìn chăm chú mặt của Ngưng Lộ, giữa hai lông mày thoáng hiện đau buồn kia, không lừa được người. "Cuộc sống không phải là như vậy sao? Bất kể vui hay không vui vẫn cứ tiếp diễn." Ngưng Lộ cúi thấp mắt, khẽ mỉm cười. Cuộc sống như thế là chính cô lựa chọn, vậy sẽ không có lý do đòi hỏi vui hay không vui. "Anh ta đối với em tốt không?" Biết rất rõ ràng không nên hỏi câu ngu xuẩn như vậy, anh vẫn hỏi. Anh ta đối với cô tốt không? Mặt Ngưng Lộ mờ mịt nhìn Đường Tĩnh Đằng. Đường đại ca hôm nay sao vậy? Sao đột nhiên sẽ hỏi cái vấn đề này? Trong mắt của anh lóe lên ánh sáng khiến cho tim cô không tự chủ được đập nhanh hơn. Làm sao sẽ biến thành như vậy? Ngưng Lộ sợ ngây người, ngẩn ngơ đến mức nước trái cây dính ở khóe miệng cũng quên đưa tay lau sạch. "Đường tiên sinh đối với bà xã người khác thật là rất yêu thích!" Một thanh âm chen vào không mang theo bất kỳ cảm xúc gì, bàn tay thanh nhã nhẹ nhàng lau chút nước màu cam ở khóe miệng cô: "Sao ăn đồ còn như một đứa trẻ vậy?" Thanh âm của anh lúc đối mặt với Ngưng Lộ lại mang sự cưng chiều trước nay chưa từng có. Sở Mạnh ở ngồi xuống vị trí bên cạnh Ngưng Lộ, một tay giữ ở eo cô nhẹ nhàng dùng sức ôm cô vào trong ngực anh, một tay dường như vô tình vuốt nhẹ mái tóc dài của cô. Anh là để cô tự do hoạt động, nhưng là vẫn là trong phạm vi tầm mắt anh . Không nghĩ tới chỉ trong thời gian nửa ly rượu mà thôi, cô đã ngồi bên cạnh một người đàn ông. Hơn nữa người đàn ông kia có ý đồ với cô. Thật là không khéo không thành sách, cho là buổi chiều gặp mặt xong, anh ta sẽ vĩnh viễn là người không hề được nhắc tới nữa, kết quả mới mấy giờ ngắn ngủn mà thôi, thế nhưng lại chạm mặt rồi. Hơn nữa anh ta lại là người của Đường gia. Có điều, vậy thì như thế nào? Bất kể là ai, không thể có tâm tình với người phụ nữ của anh. "Sở tiên sinh, thân là bạn bè, tôi chỉ là quan tâm cô ấy." Trong âm thanh Đường Tĩnh Đằng cũng không có nửa điểm lúng túng. Nếu như một người đàn ông không thể đem lại hạnh phúc cho người phụ nữ của mình, vậy thì coi là cái gì đây? "Đường tiên sinh có phải đã quan tâm vượt qua ranh giới bạn bè hay không?" Giữa nam nữ sẽ có tình bạn chân chính sao? Huống chi sự quan tâm của anh ta tựa như có lẽ đã vượt quá giới hạn? "Nếu như không có thể mang cho cô hạnh phúc, trói cô lại ở bên người có ý gì đây?" Đường Tĩnh Đằng nhìn thẳng vào mắt Sở Mạnh, cặp mắt trong suốt thấy đáy. "Đường tiên sinh không phải là cô áy, làm sao biết cô không hạnh phúc? Ngưng Nhi, ngoan, ngẩng đầu nhìn anh, nói cho hắn biết, em hạnh phúc không?" Sở Mạnh đôi tay nâng mặt cô lên, con mắt không di chuyển mà nhìn chằm chằm vào cô. "Ầm" một tiếng, Ngưng Lộ cảm giác thế giới nhỏ của mình chợt sụp đổ, mặt lập tức hồng đến bên tai vẫn lan tràn đến ngực trắng nõn. Anh ta gọi cô cái gì? Ngưng Nhi? Anh tại sao có thể gọi cô như vậy? Âm thanh đến mức không thể thấp hơn làm cho lòng cô giống như là pháo hoa rực rỡ nổ tung trên không trung vào trời đêm, giống như trong lòng anh, cô là người phụ nữ anh coi trọng nhất. Cổ họng của cô nghẹn ngào, nói không ra bất kỳ lời nào. Là ảo giác sao? Tại sao cô cảm thấy anh đối với cô đã không giống nhau? "Ầm" một tiếng, Ngưng Lộ cảm giác thế giới nhỏ của mình chợt sụp đổ, mặt lập tức hồng đến bên tai vẫn lan tràn đến ngực trắng nõn. Anh ta gọi cô cái gì? Ngưng Nhi? Anh tại sao có thể gọi cô như vậy? Âm thanh đến mức không thể thấp hơn làm cho lòng cô giống như là pháo hoa rực rỡ nổ tung trên không trung vào trời đêm, giống như trong lòng anh, cô là người phụ nữ anh coi trọng nhất. Cổ họng của cô nghẹn ngào, nói không ra bất kỳ lời nào. Là ảo giác sao? Tại sao cô cảm thấy anh đối với cô đã không giống nhau? Cái ánh mắt thâm tình kia dừng ở cô, thời gian giống như là quên phải trôi đi, từng giây từng phút đã mất đi ý nghĩa. Trong mắt của anh lóe lên tình cảm khiến cô cảm động, khiến cô không thể tin nổi. Nhưng trong đầu hết lần này tới lần khác lại nhớ tới người con trai cũng đã từng dùng ánh mắt thâm tình này nhìn cô, tại sao còn phải lại nhớ tới anh ấy? Không nên, thật không rồi! Nhưng người đàn ông trước mắt này tại sao có thể là thích anh ta? Nếu như là thích một người luôn cưỡng ép cô làm những chuyện cô không muốn. Hơn nữa hôn nhân của bọn họ đã sớm rất rõ ràng, cũng đầy đau khổ, anh sẽ lấy cô, nhưng mà bởi vì cô muốn nhờ vả anh mà vừa đúng tổn thương tới một người khác thôi, lòng của bọn họ vĩnh viễn sẽ không hợp nhất được. Nghĩ đến đây một chút, không biết đã sớm là cái cảm giác gì làm ũi cô cay xè đến khó chịu, một hàng lệ từng chút từng chút chảy ra. "Nhìn em kìa. Vui vẻ cũng có thể khóc thành ra như vậy." Giống như là lau thế nào cũng không hết nước mắt khiến trong lòng Sở Mạnh tối sầm lại. Còn là không quên hắn được sao? Ánh mắt cô trong tíc tắc đã thay đổi đồng thời anh đã biết tâm tư của cô rồi. Giọng nói dịu dàng đến say người, nhưng động tác của anh lại thô lỗ rất nhiều. Giữa bọn họ, anh đã không có một chỗ đứng, mặc dù Ngưng Lộ không có đưa ra đáp án, nhưng mà Đường Tĩnh Đằng biết, cho dù bọn họ không yêu nhau, nhưng cũng không tới phiên anh để ý tới. Anh có lẽ thật chỉ là một người bạn không hơn không kém! Chẳng qua chỉ là bạn bè! "Tĩnh Đằng, chúng ta đi về!" Đường Linh Chi đi tới, đây là tình huống gì à? Tại sao em trai lại có vẻ mặt nhìn Sở Mạnh cùng vợ ân ân ái ái? Chẳng lẽ bọn họ biết nhau hay sao? Có này khả năng, cô vợ nhỏ của Sở Mạnh không phải là vẫn còn đang đi học sao? Mà em trai của mình đi dạy ở trường. Nhưng là cho dù là người quen biết em trai tại sao có thể có vẻ mặt như thế? Đường Linh Chi mắt lạnh nhìn này một đôi nam nữ, ở trước mặt mọi người đằm thắm sao? Cô không tin người đàn ông như Sở Mạnh sẽ cảm thấy hứng thú đối với một phụ nữ tồi tệ như vậy. Hơn nữa từ thái độ mẹ Sở, cô biết mẹ Sở đối với cô ta rất bất mãn. Một cuộc hôn nhân không được người nhà chúc phúc sẽ tốt chỗ nào? Huống chi bản thân cô ta không thể mang đến bất kỳ sự trợ giúp nào cho sự nghiệp Sở Mạnh, thân thế bọn họ đã định trước phải môn đăng hộ đối . Cô cái gì cũng không cần làm, chỉ cần chờ là tốt rồi, chờ một ngày Sở Mạnh thấy rõ ràng điều đó. Có lẽ cũng nhanh, bởi vì có mẹ Sở nhúng tay vào. Chẳng qua là, Đường Linh Chi cũng không hiểu, mẹ Sở căn bản là không có bất kỳ quyền phát biểu nào với cách làm của Sở Mạnh . "Ngưng Lộ, tạm biệt." Đường Tĩnh đứng dậy liếc mắt nhìn đôi nam nữ chỉ sống ở trong ý thức mình kia. Cô căn bản là không nghe được anh nói lời từ biệt với cô? Anh sao tự ình là đúng đây? Cô bi thương có lẽ không phải là không vui vẻ, có lẽ là vì người đàn ông đó là chồng cô? Là anh đã quá tự mình đa tình. "Làm sao em sẽ biết cô ấy?" Sau khi tạm biệt vợ chồng Sở Vân Thiên, Đường Linh Chi hỏi vẻ mặt không vui của em trai. "Cô là học sinh trường của chúng ta ." Có lẽ chẳng qua là so với học sinh còn thân thiết như bạn bè một chút thôi. "Chẳng qua là học sinh sao?" "Chẳng qua là học sinh."***** Thời tiết đầu thu buổi tối không còn khô nóng nữa. Xe không người trên đường phố chợt ngừng lại, ngoài cửa sổ ánh trăng sáng trong, những cây xanh cao lớn phe phẩy trong gió thu hòa cùng tiếng côn trùng kêu vang trong không trung. Bọn họ từ Sở gia trở về, vẫn lẳng lặng không có nói chuyện với nhau nữa. "Có muốn đi xuống đi một chút hay không?" Sở mạnh tắt máy, thanh âm nhẹ nhàng. "Được." Có lẽ là bóng đêm quá tốt đẹp, cho nên Ngưng Lộ không tự chủ được nói đồng ý. Xuống xe, so với đè nén bầu không khí ngột ngạt, nơi này thoải mái hơn. Ngưng Lộ hít một thật sâu, một đôi bàn tay thon dài ấm áp ôm lấy tay nhỏ bé của cô. Trong lòng chấn động, lại không dám hất anh ra, Ngưng Lộ cúi đầu không nói lời nào. Tối nay anh lại trở nên rất kỳ quái rồi, cái loại cảm giác quái dị đó cô không nói ra. Chính là rất quái. Ánh trăng mát mẻ như nước, bọn họ tay trong tay chậm rãi đi giống như là một đôi vợ chồng già lâu năm. Một trận gió thổi qua, khiến Ngưng Lộ lộ ra bả vai khẽ lạnh cả người, còn không kịp nói gì, một cái áo khoác âu phục đã khoác lên người. Hơi thở ấm áp mà quen thuộc tản ra toàn thân, Ngưng Lộ dừng bước. Anh ta cưỡng ép cùng uy hiếp đúng là ghê tởm, anh săn sóc chu đáo lại làm cho cô cảm thấy khổ sở. Khổ sở cái gì đây? Cô không biết, thật không biết. Cô chỉ biết, lúc chính mình phát hiện nhìn thấy anh thì trong lòng không còn tràn đầy chán ghét cùng bài xích nữa. Đặc biệt là tối nay lúc đối mặt với ánh mắt đen thâm tình thì cô cảm giác được anh có tình cảm với cô. Lòng rối loạn, không biết sao phải rối loạn, cô đối với anh, cuối cùng bây giờ là cái loại cảm giác gì? Nếu như là hận như thế nào lại mâu thuẫn như vậy? Cô phải là nên bài xích anh sao? Đặc biệt là lần trước anh mang theo mùi vị phụ nữ khác trở lại ép buộc cô chiều ý anh, cô phải là hận anh mới phải! Không thể nào anh chỉ là dịu dàng nhìn cô một chút mà cô có thể quên . Nếu như nói là yêu thích, vậy tại sao nghĩ tới Sở Khương, lòng của cô còn đau? Từ tuổi cập kê đã quen biết, cùng đi qua nhiều năm tháng tươi đẹp như vậy, cái loại tình cảm thuần khiết cùng chân thật đó, sao quên mất rồi hả ? Anh ấy cùng cô đi qua những tháng năm tốt đẹp nhất trong đời, đau lòng có anh an ủi, vui vẻ có anh sẻ chia, anh đối với cô mà nói, là người yêu cũng là người thân, cái loại ràng buộc cùng tình cảm đó, không phải là một sớm một chiều có thể bồi dưỡng ra được, thậm chí đã vượt qua thân tình máu mủ tình thâm của cô cùng cha mẹ cái chủng kia.... trong cảm nhận của cô, địa vị Sở Khương với cô không người nào có thể thay thế được . Cô yêu anh, yêu anh sâu sắc. Nhưng mà phản bội lời thề giữa bọn họ cũng là cô, cô đã không còn có tư cách nói lời yêu anh rồi. Sở Mạnh đâu rồi, bọn họ mặc dù đã kết hôn, nhưng là trong hôn nhân bọn họ bao hàm quá nhiều nhân tố bên ngoài, lại duy chỉ có yếu tố tình cảm hàng đầu này lại không có. Anh đối với cô không phải là thật sự có tình cảm, nhưng anh vô ý biểu hiện ra nhu tình rồi lại để cho cô lưu luyến. Cô chính là người phụ nữ ích kỷ như vậy! Rõ ràng là không thương anh, lại ham muốn một chút ấm áp kia. Đúng vậy, từ lúc bọn họ kết hôn tới nay, anh ta một mực cưỡng ép cô. Nhưng hành động mới vừa rồi của anh lại làm cho cô không khỏi cảm động. Một loại cảm động như vậy lại làm cho cô đang suy nghĩ về Sở Khương sinh ra cảm giác tràn đầy tội lỗi, cô tại sao có thể đối với một người đàn ông nhẫn tâm chia rẽ cô cùng Sở Khương sinh ra cảm động? Anh ta rõ ràng biết ban đầu cô vì cái gì đi cầu xin anh; thế nhưng, anh ta lại tuyệt không nhớ đến tình cảm anh em. Dù là anh ta cùng với Sở Khương không phải là anh em ruột thịt, thế nhưng cũng là em trai cùng nhau lớn lên! Có lẽ sai đều là cô, là cô không nên chủ động đi trêu chọc anh. "Đang suy nghĩ gì vậy?" Anh ôm cô vào trong ngực, nâng mặt của cô lên hỏi. Lần trước sau khi làm thương tổn cô như vậy, anh mỗi ngày sống trong buồn phiền hối hận, rồi lại không dám trở lại nói xin lỗi, sợ nhìn thấy hận ý trong mắt cô. Vậy sẽ khiến anh không chịu nổi. Thì ra là bất tri bất giác anh đã buông xuống nhiều tình cảm như vậy ở bên trong. Anh cho là khi lấy được người của cô, anh liền thỏa mãn, thật ra thì không phải. Anh rất tham lam, lòng tham không đáy đến nghĩ đến tình cảm nàng quý giá mà không dễ dàng bỏ ra của cô. Đón nhận ánh mắt chăm chú của anh, Ngưng Lộ lại nói không ra nửa câu. Mặt của anh làm cho cô đau lòng! "Ngưng Nhi, nói cho anh biết. Em vui vẻ không?" Đầu ngón tay thon dài từ tóc mai trên trán cô đến một đôi lông mày trời sinh, trượt xuống chóp mũi nho nhỏ, chút son kia càng làm đôi môi đỏ mọng thêm kiều diễm ướt át. Hỏi ra những lời này, Sở Mạnh biết mình thật sự là giả vờ ngớ ngẩn rồi. Cô hận anh như vậy, cùng anh ở chung một chỗ sao có thể là vui vẻ đây? Thì ra là anh đã đem lời nói của Đường Tĩnh Đằng nghe được để ở trong lòng. Thì ra là anh lại sẽ quan tâm cô có vui vẻ hay không. "Anh cảm thấy em cũng vui vẻ sao?" Rốt cuộc, nghẹn ngào ở ngực nói ra, nhưng vẫn là cảm thấy nặng nề cùng phải khó chịu! Giữa bọn họ không nên đi tới bước này. Nếu như chẳng qua là đường ai nấy đi không phải là rất tốt sao? Tại sao phải dây dưa đến tình cảm? "Anh muốn cho em vui vẻ, có thể không?" Anh ôm chầm cô, đem cô gắt gao đặt trong ngực. Cằm đặt tại trên đỉnh đầu cô, hương tóc nhẹ thoảng không ngừng truyền vào trong chóp mũi khiến cho lòng anh thức tỉnh. Lần đầu tiên, anh cảm thấy sợ, sợ nghe được cô cự tuyệt lãnh đạm mà xa cách. Anh muốn cho cô vui vẻ, hạnh phúc, cho cô tất cả những thứ cô mong muốn, có thể không? Anh muốn nói thế nào với cô rằng anh không phải là vì muốn toại nguyện Quan Minh Quyền mới ở chung một chỗ với cô? Anh không phải là vì khiến Sở Khương đau khổ mà cưỡng ép cô? Nhưng mà nói ra, cô có tin hay không? Luôn luôn tràn đầy tự , chính anh chợt không có nửa điểm lòng tin, trước mặt người phụ nữ mình thích, anh trở nên hèn nhát. Một câu nói có thể nói ra phải chăng tương tự với câu “Anh thích em”? "Anh muốn cho em vui vẻ, có thể không?" Anh ôm chầm cô, đem cô gắt gao đặt trong ngực. Cằm đặt tại trên đỉnh đầu cô, hương tóc nhẹ thoảng không ngừng truyền vào trong chóp mũi khiến cho lòng anh thức tỉnh. Lần đầu tiên, anh cảm thấy sợ, sợ nghe được cô cự tuyệt lãnh đạm mà xa cách. Anh muốn cho cô vui vẻ, hạnh phúc, cho cô tất cả những thứ cô mong muốn, có thể không? Anh muốn nói thế nào với cô rằng anh không phải là vì muốn toại nguyện Quan Minh Quyền mới ở chung một chỗ với cô? Anh không phải là vì khiến Sở Khương đau khổ mà cưỡng ép cô? Nhưng mà nói ra, cô có tin hay không? Luôn luôn tràn đầy tự , chính anh chợt không có nửa điểm lòng tin, trước mặt người phụ nữ mình thích, anh trở nên hèn nhát. Một câu nói có thể nói ra phải chăng tương tự với câu “Anh thích em”?Anh ta đang nói cái gì? Cho cô vui vẻ? Anh ta không biết sao? Sau khi chọn cùng anh ở chung một chỗ, vui vẻ của cô đã không có ở đây. Vui vẻ của cô chính là bị anh tước đoạt, anh ta tại sao có thể cho cô vui vẻ? Ngưng Lộ ở trong lòng không ngừng cười khổ, không biết là cười bản thân mình ngốc hay là anh ngốc."Giữa chúng ta, không phải quan hệ như thế. Thật xin lỗi, tôi muốn về nhà!" Kiểu đối thoại như tỏ tình này làm cho cô lập tức không tiếp nhận nổi, cũng không dám tiếp tục cái đề tài này. Chút ấm áp kia coi như là là nằm mơ đi, tỉnh mộng cô chỉ là Quan Ngưng Lộ. Đem mặt từ trong khuôn ngực ấm áp của anh ngẩng lên, nhẹ nhàng lấy ra tay của anh, Ngưng Lộ cúi đầu xoay người đi."Em luôn luôn không cho người làm sai chuyện có cơ hội sao?" Cô cự tuyệt khiến cho anh vô cùng khó chịu, giữ chặt thân thể muốn tránh ra của cô, lần nữa ôm cô vào trong ngực."Nếu như vừa bắt đầu đã là sai lầm, tất cả đều sẽ chỉ là sai mà thôi." Bọn họ vừa bắt đầu chính là sai, làm sao có thể có cơ hội sửa đổi nữa đây?"Cứ như vậy yêu hắn sao?" Anh cúi đầu tiến tới gần cô, nhìn sâu vào đôi mắt trong suốt của cô. Chính là như vây, một đôi mắt trong suốt giống như một cái đầm suối nước bắt anh phải ôm lấy."Đúng vậy, tôi yêu anh ấy. Cả đời chỉ yêu anh ấy." Ngưng Lộ nhắm mắt lại. Sự cuồng loạn trong mắt anh khiến cho cô sợ. Yêu anh ấy? Cô đã không có tư cách này rồi, nhưng mà cô sẽ đem anh trân quý ở trong lòng cả đời."Nếu như hắn biết em đã sớm không phải là Quan Ngưng Lộ năm đó, mà thật ra thì đã sớm khuất phục ở dưới thân thể của tôi, mặc tôi phô trương khả năng đem lại khoái lạc cho phụ nữ, em nói xem hắn có thể còn yêu em hay không? Có muốn tôi quay lại lúc chúng ta hoan ái gởi cho hắn hay không? Để cho hắn xem em ở dưới người tôi phóng đãng cỡ nào?" Bị cô nói cô yêu người con trai khác, sự tự tin tràn đầy của anh phút chốc phai mờ như mây bay tan tác, Sở Mạnh bây giờ khôi phục lại dáng vẻ người đàn ông vô tình, lãnh khốc; lời nói nói ra trong miệng đều là muốn tổn thương triệt để cô mới chịu bỏ qua. Cũng chỉ có như vậy, anh mới cảm giác mình không có ngu ngốc như vậy, anh là Sở Mạnh tràn đầy tự tin, không có gì mà Sở Mạnh anh không có được"Anh. . . . . ." Trong mắt đã ngấn nước mắt. Ngưng Lộ cũng biết, anh ta tại sao có thể là nói tốt như vậy? Mới vừa những thứ dịu dàng kia cũng chỉ là mặt ngoài anh ta dùng gạt người? Có phải muốn xem thử một chút phản ứng của cô hay không? Hoàn hảo bản thân cô không có ngây ngốc đi tin tưởng anh. Mà anh vẫn là người đàn ông hết sức vô sỉ đó, cho nên đem những thời khắc bọn họ ở chung một chỗ không thể chịu đựng kia kìm nén xuống. Sao lại có người đàn ông vô liêm sỉ như vậy?"Quan Ngưng Lộ, em không được quên, em bây giờ là vợ tôi. Lại dám miệng nói yêu người đàn ông khác sao? Lần sau nếu như còn để cho tôi nghe được, sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu! Có nghe hay không?" Cố ý không để ý đến nước mắt ướt dần khuôn mặt nhỏ nhắn, Sở Mạnh giữ chặt cằm của cô, trịnh trọng cảnh cáo. Nếu người ta đều không yêu thích anh, anh cần gì tự tìm mất mặt nữa? Loại chuyện mất mặt này sẽ không xảy ra lần thứ hai nữa. Chẳng qua là, đời này cô cũng đừng muốn thoát khỏi anh, muốn cùng Sở Khương ở chung một chỗ? Ngay cả nằm mơ cũng không cần nghĩ tới. Lúc này Sở Mạnh không biết, có một ngày, là anh chủ động buông tay cô ra.Sở Mạnh hung hăng buông cô ra, tức giận đi trở về. Nhìn bóng dáng cao lớn của anh cứ đoạn tuyệt vậy mà đi, cảm giác đau lòng khiến cô không thở nổi. Ngưng Lộ ngồi xổm người xuống, vùi mặt ở trong đầu gối, đau khóc thành tiếng. Tại sao bọn họ phải chung đụng như vậy? Khó lắm mới được hòa bình thì lại bắt đầu chiến tranh mới. Là cô sai lầm rồi sao? Hay vẫn là anh sai?Anh sao có thể nỡ để cô cứ như vậy đi một mình trên đường? Anh rất quá đáng, thật sự rất quá đáng. Cô khóc đến thương tâm, khóc đến muốn thở không nổi, khóc đến mẹ Mặt Trăng cũng lặng lẽ trốn vào trong mây, không muốn nhìn lại. Cho đến tiếng thắng xe chói tai vang lên ở bên tai, Ngưng Lộ mới ngẩng đầu lên.Sở Mạnh có lúc thật hận mình không có tiền đồ, rõ ràng không nghĩ phải nhìn cô nữa, nhưng mà xe lại như có ý thức, lái đến bên người cô ngừng lại, sau đó thân thể của anh căn bản cũng không nghe đầu óc anh chỉ huy, đi thẳng tới trước mặt người phụ nữ đã khóc đến rối tinh rối mù. Khóc cái gì đây? Người nên khóc phải là anh chứ? Ít nhất trong lòng cô còn có người để cô yêu, mà anh đây thì sao? Lần đầu tiên động lòng với một người con gái lại bị cự tuyệt mạnh mẽ, hơn nữa người con gái đó lại là người vợ mà anh cưới về. Thật là buồn cười! Quan Ngưng Lộ, kiếp trước tôi nợ gì em sao?"Anh không phải là đi rồi sao? Còn trở về làm gì?" Ngưng Lộ cũng không biết, lúc này giọng nói của mình có bao nhiêu phần làm nũng?"Khóc đến xấu như vậy, em cho rằng tôi thích xem?" Sở Mạnh ở trước mặt cô ngồi xổm xuống."Anh có thể lựa chọn không nhìn." Anh ta, người này thật sự là miệng không lưu một chút đức, dám nói cô xấu xí?"Nếu như không phải là trong bụng em có con tôi, tôi mới mặc kệ em!" Sở Mạnh ở trong lòng thở dài, ôm lấy cô.Thì ra chỉ vì con, Ngưng Lộ mặc anh ôm cô đi trở về trong xe, không lên tiếng nói chuyện nữa. Đúng vậy, cô hiện tại mang thai con anh! Cô hiểu, thì ra là những thay đổi tối nay là vì con! Hoàn toàn không phải là tình cảm trong tưởng tượng của cô. Haiz, Quan Ngưng Lộ, lúc nào thì mày trở nên hồ đồ vậy? Cho dù anh thật sự có tình cảm với cô cũng là bởi vì cô là mẹ của con anh.Hiểu đến điều này, lòng cô chợt trĩu nặng, cực kỳ khó chịu.*****Trong sương phòng VIP câu lạc bộ tư nhân cao cấp Dạ Mị, ba người đàn ông xuất sắc không đồng nhất lại giống nhau đang nhàn nhã uống rượu."Này, Mạnh, làm gì cả buổi tối đều không nói chuyện? Cái này là tụ tập cậu nói sao?" Tống Tử Tự tao nhã cầm ly rượu trong suốt nghi ngờ, trong đêm sắc rượu vàng nhẹ nhàng đung đưa. Haha, người đòi tụ tập là cậu ta, nhưng mà người trong đầu buồn bực, uống rượu cũng lại là cậu ta, nếu như muốn một mình lẳng lặng thưởng thức cần gì kéo hai bóng đèn lớn tới đây? Anh phát hiện kể từ hắn kết hôn về sau càng ngày càng kỳ quái.Sau khi uống một hơi cạn sạch ly rượu, Sở Mạnh lại rót một chén, vẫn không nhìn về phía ánh mắt dò xét của hai vị bạn tốt. Anh không biết phải nói gì, cũng không biết phải nói như thế nào. Sau khi trở về nhà từ đêm hôm đó, phiền não trong lòng anh vẫn không ngừng lại, về đến nhà thấy biểu tình lãnh đạm của cô sẽ làm anh càng thêm phiền lòng; cho nên tối nay sau khi tan việc, anh dứt khoát đem hai bạn tốt kéo đi ra ngoài uống rượu với nhau. Nhưng phiền muộn trong lòng càng đè nén càng nặng trĩu, lại không biết mở miệng như thế nào."A Chính, cậu xem hắn xảy ra chuyện gì?" Thấy Sở Mạnh không để ý tới mình, Tống Tử Tự nghiêng đầu đưa tay đụng cánh tay Giang Doãn Chính một cái. Có điều, hỏi là hỏi thôi, Tống Tử Tự cũng không cho là A Chính sẽ cho anh đáp án anh muốn. A Chính, cái người này cái gì cũng tốt, chính là sẽ không nhìn sắc mặt, nhất định chỉ có thể làm người khai đao (Người trợ giúp) sau lưng của người thành công. Haha, nếu như A Chính biết anh đem truyền thuyết trong giới tài chính và kinh tế ra nói ở bên ngoài là một kẻ sớm nắng chiều mưa, kiêm cố vấn quản lý tài sản của đông đảo quý tộc, nhà giàu có đầu tư, liên tục bị nói xấu bị mọi người biến thành Thánh kinh để nghiên cứu "Thao bàn Quỷ Thủ" nói thành kẻ bất tài, vô dụng thì không biết sẽ có cảm tưởng gì? Haha. . . . . . "Cậu ta không nói làm sao tôi biết?" Một thân nhàn nhã gần như có thể nói là lôi thôi Giang Doãn Chính tựa vào trên ghế sa lon, dùng một ánh mắt ngu ngốc nhìn Tống Tử Tự. Trong ba người bọn họ, Mạnh luôn luôn là người không dễ dàng lộ tâm tình ra ngoài nhất, thời điểm ở trường học cũng đã như vậy, những năm này trải qua tinh phong huyết vũ chốn thương trường, thách thức càng ngày càng tăng. Anh đối với nghiên cứu những con số, đồ thị kia cảm thấy hứng thú, còn đối với nghiên cứu người thì không muốn. "A Chính, sao cậu lại có dáng vẻ chết thế này? Hắn không nói thì cậu không hỏi à?" Tống Tử Tự để cái ly trong tay xuống, nhích lại gần. "Cậu không phải là đã hỏi qua sao?" Giang Doãn Chính trợn mắt nhìn thẳng. Cậu ta cho là Tống Tử Tự cũng hỏi không ra mà tới anh có thể hỏi được sao? "Này, có phải là anh em không vậy?" Tống Tử Tự thừa dịp anh một không chú ý, ôm cổ của anh. "Có anh em như cậu sao?" Giang Doãn Chính liền kéo tay Tống Tử Tự ra, đánh giá công phu bác sĩ Tống: cần phải tăng cường, hình như đã giảm đi không ít. "A Chính, vui đùa một chút thôi mà làm gì nặng tay như vậy?" Tống Tử Tự khẽ gọi ra tiếng. Xem ra anh thật sự là bỏ bê quá lâu, ngay cả trước kia ít nhất có thể đánh ngang tay A Chính thì giờ cũng có thể thoải mái mà chế ngự anh. "Các người nháo đủ chưa?" Người đàn ông vẫn luôn không lên tiếng rốt cuộc khi bọn họ kêu la ầm ĩ cũng tỉnh táo ra tiếng. Sở Mạnh vò tóc của mình, đầu giống như có chút hôn mê. Anh đã uống bao nhiêu rượu rồi?"Không có! Làm sao anh lại nghĩ như vậy?" Ngưng Lộ mặt đỏ lên, không dám nhìn Tống Tử Tự. Trời ạ, anh ấy sao có thể hỏi vấn đề này? Muốn cô trả lời thế nào đây? Giữa bọn họ không cãi nhau cũng không ầm ĩ mà? Lần trước từ Sở gia trở về, giữa bọn họ vẫn là như vậy, chẳng qua là anh sẽ không ép buộc làm chuyện thân mật kia nữa. Hơn nữa, anh ngược lại mỗi ngày đều có về nhà, lúc sớm một chút thì vừa kịp bảy giờ cơm tối, chậm thì cô đã ngủ trước. Nhưng mà điểm duy nhất không thay đổi chính là anh ấy nhất định sẽ ôm cô ngủ. Có lúc nửa đêm cô tỉnh lại, cảm giác được anh luôn nhìn cô trầm lắng, nhưng cô không dám mở mắt ra, cho nên chỉ có thể lựa chọn giả bộ ngủ. "Các người không có gây gổ, sao Mạnh sẽ không vui như vậy? Uống nhiều rượu như vậy tôi xem ngày mai hắn phải tự chịu thôi." Tống Tử Tự còn chưa cam tâm buông tha, hỏi tiếp. "Em không biết." Anh ta không vui cũng sẽ không nói cho cô biết, mà cô cũng không muốn cùng trao đổi sâu như vậy. Giữa bọn họ cố gắng giữ vững loại quan hệ trước mắt này là tốt rồi! Nhiều khi cô sợ mình khống chế không được. Nếu như là chuyện công ty cô càng không giúp được rồi. Hơn nữa, cô cùng anh ở chung một chỗ lâu như vậy, hình như anh luôn tức giận vậy. "A Tự, đã trễ thế này chúng ta cũng nên đi về!" Thấy bộ dạng cô gái nhỏ không biết làm gì, A Chính mở miệng gọi Tống Tử Tự lại. Tật xấu muốn truy hỏi đến cùng của cậu ta lại tới rồi đây! "A Chính, nếu không cậu đi trước? Mình giúp Ngưng Lộ giải quyết cái tên sâu rượu này! Cho hắn uống xong giải rượu thuốc đã. Tôi sợ hắn sau đó nổi điên, lúc đó còn có thể đánh cho hắn vài phát." Làm bác sĩ tốt như thế này đây, muốn nói cái gì đều được. Có điều, hôm nay anh thật là cái gì cũng không mang đến, căn bản là ăn nói lung tung muốn kiếm cớ ở lại dò nhiều tin tức hơn. Anh thật là có tố chất chó con làm, tại sao phải chạy đi làm bác sĩ đây? Khiến làng giải trí lại tổn thất một nhân tài ưu tú. "Được rồi, cậu từ từ chăm sóc hắn đi! Tạm biệt!" Giang Doãn Chính cũng không muốn để ý nhiều đến cậu ta, muốn nán bao lâu thì lại nán bấy lâu, tốt nhất ở lại đến sáng sớm ngày mai, bởi vì mới vừa rồi cậu ta là ngồi xe của anh tới, đã trễ thế này hắn muốn gọi taxi cũng khó. Cho đến ngoài cửa truyền đến âm thanh của thím Trương: "Giang tiên sinh, ngài phải về sao?" Sau đó câu trả lời Giang Doãn Chính khiến Tống Tử Tự lập tức trở về thần trí: "Đúng vậy, mới vừa rồi xe không có đỗ vào bãi đậu xe." Mặc dù trễ như thế có lẽ sẽ không bị chặn đường, nhưng mà vì về muộn thì anh không bị ảnh hưởng, anh nhanh lái xe chút đi! "Thật xin lỗi, Ngưng Lộ, chồng em em tự chăm sóc đi! Anh phải đi! A Chính, chờ tôi với!" Tống Tử Tự kêu thảm chạy đi. Mẹ nó, đáng chết A Chính, biết rất rõ ràng anh không có lái xe tới đây còn không nhắc nhở anh, thật quá vô tình. "Này, bác sĩ Tống, sao đi vội vã như vậy?" Thím Trương bưng canh giải rượu đi vào, liền nhìn đến bác sĩ Tống chạy như gió ra cửa. Đã trễ thế này có chuyện gì vội vã như vậy? Không tới một phút, trong phòng lại trở về đêm yên tĩnh. Ngưng Lộ cùng thím Trương, hai người hợp lực thật vất vả đem chén kia canh rót vào trong miệng của anh, mệt mỏi đến thở dốc. Gần đây, thể lực cô giống như càng lúc càng kém, ngủ cũng càng ngày càng nhiều. Cũng may, mặc dù anh đã ngủ, nhưng cuối cùng cũng phối hợp với họ đem canh uống hết. "Thiếu phu nhân, không còn sớm, nghỉ ngơi sớm một chút đi!" Thím Trương cầm chén đi ra ngoài vẫn không quên nhắc nhở cô. Đã trễ như vậy, người nằm trên giường đầy mùi rượu, sao cô ngủ được đây? Ngưng Lộ đứng ở bên giường nhìn anh. Sở Mạnh lật người kéo quần áo, đại khái là mặc quần áo ngủ được không thoải mái. Aiz, thế nhưng bản thân mềm lòng, đi vào phòng tắm đem khăn lông ướt ra, sau đó ngồi ở bên giường, một tay nhẹ nhàng cởi nút áo anh ra, giúp anh đem áo sơ mi đã vo thành một nắm mở ra, một thân thể đàn ông cường tráng, khỏe mạnh hiện ra ở trước mặt cô, khiến tai cô nóng lên. Không sao, anh ta đã ngủ rồi, Ngưng Lộ an ủi mình. Khăn lông ấm áp từ trên mặt anh lau thẳng xuống dưới, cho đến nơi dưới bụng đó, Ngưng Lộ mặt vừa đỏ, tay cũng dừng lại. Mặc dù bọn họ đã có quan hệ thân mật như vậy, cô vẫn là không có thói quen giúp anh cởi quần, thôi, phía dưới bỏ bớt đi. Cất khăn lông xong trở lại bên giường, người đàn ông kia vậy mà lật người nằm ngủ thiếp đi. Anh nằm sấp lại vừa đúng để cho cô có thể thuận lợi đem áo sơ mi của anh cởi ra, nhắm hai mắt lại , làm người tốt đến cùng đi! Ngưng Lộ đem đôi tay chuyển qua nơi dây lưng, cắn răng sờ soạng nửa ngày mới đem dây lưng đánh móc mở ra, nhưng mà bởi vì tư thế nằm sấp ngủ khiến Ngưng Lộ thế nào cũng kéo không xuống cái quần, người kia nặng vậy, cô làm sao có thể di chuyển được anh? "Giơ một cái chân có được hay không?" Ngưng Lộ nửa quỳ ở trên giường quay đầu nhẹ nhàng nói chuyện với anh. Cô cho là anh không nghe được, kết quả là sau 2 giây anh lật người lại thật, hai chân thon dài cũng nhấc lên. Ngưng Lộ quỳ gối giữa hai chân của anh, lùi về phía sau một chút xíu, kéo quần anh ra. Sau khi uống canh giải rượu, Sở Mạnh khôi phục một chút ý thức, mở mắt ra thấy chính là cô gái nhỏ quỳ gối giữa đùi hắn cùng với bộ dạng cô hăng hái chiến đấu với chiếc quần của anh, tư thế mập mờ như vậy khiến cho thân thể của anh ở chỗ nào đó bành trướng ra. Nhưng mà anh lại không dám hành động thiếu suy nghĩ chỉ sợ dọa cô, nhưng thân thể phản ứng anh không cách nào khống chế. Nếu nguyện ý chăm sóc anh, vậy anh có thể cho là thật ra thì cô không chán ghét anh như anh nghĩ hay không? "Anh chẳng khác gì cầm thú!" Ngưng Lộ thật vất vả đem quần của anh kéo xuống, chuẩn bị kéo chăn qua đắp cho anh, vậy mà thấy cái không nên thấy trên người anh. Ai! Người đàn ông này xem ra thật sự là cầm thú, uống say còn có phản ứng. Ngưng Lộ đỏ mặt đem quần anh trực tiếp ném xuống đất. Cô tối nay hay là đi ngủ trên sofa đi! Cô không chịu nổi mùi rượu của anh. Bò đến đầu giường, tay mới vừa chạm phải cái gối, còn chưa kịp kéo đi, một lực đạo nặng nề đã đem kéo cô nằm xuống. "Không cần đi. Nằm với tôi!" Là âm thanh sột soạt của anh . Nghe vào tai mà lại giống như đứa trẻ đang làm nũng. Anh ta như vậy khiến Ngưng Lộ không hạ được quyết tâm, cho nên mặc anh từ phía sau lưng ôm cô. Thân thể Ngưng Lộ cứng đờ không dám động đậy, chỉ sợ tên cầm thú sau lưng kia lại phát thú tính. Cho đến tiếng hít thở đều đều nhàn nhạt của anh truyền tới bên tai, mệt mỏi một buổi tối Ngưng Lộ rốt cuộc không chống nổi thụy thần viếng thăm trầm trầm đã ngủ. Cô không biết, sau khi cô ngủ, người đàn ông phía sau lại đột nhiên chống thân thể lên, cả buổi tối nhìn dung nhan cô khi ngủ, cho đến mặt trời ló dạng rồi mới đi ngủ


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận