Chiếm Đoạt Em Dâu


Hôm nay phần lớn người tới gia tộc họ Sở, Đường Linh Chi theo chân bọn họ cũng không quen thuộc lắm, cho nên gặp mặt cũng chỉ gật đầu mỉm cười mà thôi. Một người cầm ly rượu, cô đi tới hội trường nơi ít người đứng lại. Trong đó người nhiều như vậy, cũng không có thấy cái người mà cô muốn nhìn kia - Sở Mạnh. Cùng là vương tử cùng công chúa đại gia tộc, bọn họ đương nhiên là đã gặp mặt, chỉ là không có lui tới, nhiều lắm chẳng qua là biết mà thôi, huống chi trước tiếp nhận Sở Thành, phần lớn thời gian của anh đều ở chi nhánh công ty nước ngoài. Cô đối với anh thật ra là thật yêu thích, anh ấy làm việc tỉnh táo linh hoạt, bề ngoài cao ngạo tự phụ của anh làm thỏa mãn khát vọng đàn ông đối với cô. Đáng lẽ bọn họ đã có cơ hội ở bên nhau , bởi vì thời điểm khi anh chuẩn bị trở về nước, cha mẹ hai bên đã gặp mặt, nghĩ tác hợp bọn họ. Kết quả còn chưa kịp hành động, đột nhiên ở đâu nhào ra một Quan Ngưng Lộ không có danh tiếng gì làm ộng đẹp đám hỏi của bọn họ tan vỡ. Cô không cam lòng, rất không cam lòng. Bàn về gia thế, về năng lực, về diện mạo, cô ta không sánh bằng cô, nhưng mà Sở Mạnh lại lựa chọn cô ta. Trong hôn lễ long trọng kia, cô dâu sắc đẹp tuyệt trần làm cho con mắt bao nhiêu người phải ngẩn ngơ, nhưng mà cô không tin sở Mạnh chính là loại đàn ông chỉ dựa vào sắc đẹp là có thể bắt được. Cho nên tối nay, cô nhất định muốn gặp để biết Quan Ngưng Lộ rốt cuộc là cái loại phụ nữ như thế nào. Chẳng qua là, đã lâu như vậy nữ chính sao còn chưa xuất hiện đây? "Linh Chi, thật ngại quá. Tiếp đón không được chu đáo!" Người đến là Mộ Bội Văn đã thay xong đồ dạ hội, thấy Đường Linh Chi một người cô đơn đứng ở nơi đó, lập tức tới bắt chuyện ngay. "Bác gái Sở. Con vừa tới!" Đường Linh Chi tiến lùi khéo léo. "Hay là chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện?" Mộ Bội Văn nói lên muốn mời. "Dạ được!" "Linh Chi, hôm nay con một mình tới đây sao? Bác còn sợ con quá bận rộn không có thời gian tới chứ." "Không phải vậy, con đến cùng em trai. Chỉ là nó không thích náo nhiệt, cho nên núp ở phòng nghỉ ngơi rồi." Hai người vừa gắp đồ ăn vừa tán gẫu. "Ha ha, như vậy tính tình có điểm giống Sở Khương nhà chúng ta! Nó cũng là không thích tham gia mấy bữa tiệc như vậy. Có điều, cũng không thể tiếp đón em con không chu đáo được! Các con tối nay đều là khách quý của bác." "Bác gái Sở, bác nói là con trai thứ hai của Sở gia sao? Vậy anh ấy đây? Sao lại không thấy? Nói không chừng anh ấy cùng Tĩnh Đằng tán gẫu hợp với nhau nữa." Con trai út của Sở gia Đường Linh Chi chưa từng thấy qua, có điều theo mẹ Sở nói có lẽ sẽ cùng trò chuyện được với em trai mình. "Ai. Thật là ngại, nó ra nước ngoài du học rồi." Mẹ Sở có chút ngượng ngùng nói. Bất mãn trong lòng với Ngưng Lộ lại dâng lên. Hiện tại mấy giờ rồi còn chưa tới? Khiến nhiều người như vậy chờ bọn nó, coi được sao? "Không sao, lần sau còn có cơ hội mà! Đúng rồi, Sở Mạnh cùng hắn vợ còn chưa có tới sao?" Đường Linh Chi hỏi không chút để ý, ánh mắt cũng không ngừng nhìn quanh toàn hội trường. "Lập tức tới ngay. Có lẽ là trên đường về kẹt xe!" Trong lòng rõ ràng là cực kỳ không hài lòng, nhưng dù sao cũng là việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, Mộ Bội Văn nén xuống cơn bực tức. "Bác gái Sở, bác cùng bác trai thật là cực kỳ sáng suốt. Để cho cô dâu mới kết hôn còn ở bên ngoài, nếu như là ba mẹ con sẽ không chu đáo như vậy." Giọng điệu Đường Linh Chi có chút vu vơ, nghe không ra là cố ý nhưng vẫn có tính toán. "Người trẻ tuổi mà! Tùy bọn nó thôi! Linh Chi, bác qua bên kia trước chào hỏi mấy người bạn, con ăn nhiều một chút! Có chuyện gì gọi ta." Mộ Bội Văn không muốn sẽ tiếp tục cái đề tài này, sợ nói thêm gì nữa, bà nén nhịn lửa giận nếu không sẽ hỏng cả buổi tối. "Không sao đâu bác gài. Con có thể chăm sóc mình." Đường Linh Chi nhìn mẹ Sở vội vàng rời đi, trong lòng dâng lên một ý tưởng quái dị, có lẽ bọn họ kết hôn nhất định có nội tình khác. Xem ra, tối nay nàng cô tới thật đúng rồi.****** Đây là lần lộ diện chính thức đầu tiên có ý nghĩa quan trọng của Ngưng Lộ ở nhà họ Sở.Kéo làn váy dài đến gót chân, Ngưng Lộ đứng trước ngôi biệt thự đèn đuốc sáng rực này, trong lòng trở nên gấp gáp. Phải đối mặt với nhiều người thân bạn bè như vậy, cô ứng phó được sao? Có lẽ phần lớn mọi người cũng không làm cho cô sợ, cô lo lắng nhất là thái độ mẹ Sở đối với cô. Kháng cự trong lòng càng ngày càng rõ ràng, muốn lui về phía sau. Không được, không thể đi vào, cô không dám. . . . . . Cho đến một đôi bàn tay ôm thân thể không ngừng lui về phía sau của cô, cô không cần nhìn đã biết là anh rồi. "Sợ cái gì? Bên trong cũng không có cọp." Có điều so với có cọp còn làm cho người ta sợ hơn. "Em sợ em ứng phó không được." Anh cười thoải mái khiến tâm trạng bất an của Ngưng Lộ như kỳ tích không còn sợ hãi nữa. "Không cần sợ, có anh ở đây! Em cái gì đều không cần nói, phải đi theo bên cạnh anh là tốt rồi!" Anh nâng lên mặt của cô lên, ánh mắt nóng rực. Suy nghĩ vì thân thể cô, anh không để ang giày cao gót, cho nên chọn một bộ lễ phục màu hồng thiết kế vai một bên, nơ con bướm nghịch ngợm tung bay ở bên hông, không có bó chặt eo đã không giống như trước, cả người tiếtlộ ra cô gái nhỏ thuần khiết cùng quyến rũ, trang điểm nhẹ vào ban đếm hiện ra dung nhan tinh tế của cô. Ngừng thở, Ngưng Lộ khoác tay anh cùng nhau đi vào trong đám người náo nhiệt. Đèn treo thủy tinh tinh mỹ, khiến đại sảnh xa hoa ánh lên một mảnh rực rỡ chói mắt, ăn uống linh đình, cực kỳ náo nhiệt. Đây thật chỉ đơn giản là tiệc gia đình mà thôi sao? Ngưng Lộ ở bước đầu tiên bước vào tiền sảnh, ánh mắt cũng chưa có nhìn lên chăm chú, đôi tay giữ thật chặt cánh tay Sở Mạnh. "Cha, mẹ." Sở Mạnh không có để ý tới những người khác trong Sở gia, trực tiếp đem Ngưng Lộ dẫn tới trước mặt vợ chồng Sở Vân Thiên. Tay Ngưng Lộ nắm càng lúc càng chặt hơn rồi. "Ừ! Trở lại là tốt rồi." Sở Vân Thiên đối với con lớn nhất có thể trở về là rất hài lòng, chẳng qua là bộ dáng cô vợ nhỏ của nó giống như rất khẩn trương. Mà Mộ Bội Văn ngay cả hừ đều không hừ một tiếng, dường như cố ý muốn cho Ngưng Lộ khó chịu. "Gọi cha, mẹ đi! Cũng không phải là lần đầu tiên gặp mặt." Sở Mạnh biết cô khẩn trương, tay đặt ở trên eo cô thoáng dùng một chút lực, thúc ép cô lên tiếng. Anh thừa nhận mình là có chút ý xấu, muốn xem xem cô phản ứng như thế nào. "Cha, mẹ." Trước mặt nhiều người như vậy, Ngưng Lộ rốt cuộc vẫn phải ngẩng đầu lên. "Ngưng Lộ, để Sở Mạnh dẫn con giới thiệu một chút những người khác trong tộc của chúng ta đi! Bội Văn, chúng ta đi bên kia cùng chú Hai tán gẫu." Sở Vân Thiên cũng không có nhìn sắc mặt Ngưng Lộ, miễn cưỡng lôi kéo vợ mình đi về bên kia. Đi tới một nửa, Mộ Bội Văn chợt nghĩ đến Đường Linh Chi, hất tay Sở Vân Thiên ra chạy thẳng tới phía bên kia. Sở Mạnh cười đem Ngưng Lộ mang vào trong đám người, giới thiệu từng người thân ăn mặc trang phục đẹp đẽ kia. Mặc dù bọn họ không có nhiều ấn tượng đối với Ngưng Lộ, nhưng là trên căn bản vẫn phải khiêm nhường và lễ độ . "Thế nào, mệt sao?" Sở Mạnh cầm ly rượu từ người phục vụ, nhìn Ngưng Lộ cười, mặt đều muốn cứng ngắc ra nhẹ hỏi. Trường hợp như vậy cũng coi là khá thoải mái rồi, nếu như mang cô đến những tiệc rượu chính thức kia, cô nhất định sẽ nổi điến đến muốn chạy trốn? Anh nghĩ đến lần đầu tiên ở vườn hoa Sở gia nhìn thấy tình cảnh của cô. "Mới như vậy liền mệt mỏi, tương lai thế nào gánh chịu nổi vị trí Nữ chủ nhân Sở gia?" Thay Ngưng Lộ mở miệng chính là mẹ Sở Mộ Bội Văn, thấy bên cạnh bọn họ không có những người khác, sau đó liền kéo Đường Linh Chi tới đây. ------ lời ngoài mặt ------ Các bạn thân mến, chương này viết vào ngày 18 tháng 5, thời điểm viết văn đã chuyển thành buổi sáng. Thái Vi lần đầu tiên viết văn, đoạn đường khó khăn, bất lực, phiền não này bởi vì có mọi người làm bạn mà trở nên dễ dàng rất nhiều, cảm ơn mọi người ủng hộ tác phẩm cho tới nay. Bất kể là tiếp tục ủng hộ hay là muốn bỏ quên Thái Vi thân ái, xin tiếp nhận tình cảm củaThái Vi, thật lòng biết ơn! Cám ơn ngươi đám bọn chúng vẫn không vứt bỏ mới có thể làm cho tôi đi tới hôm nay. Các chương sau sẽ dần dần tiết lộ thân thế thực sự của Sở Mạnh, anh cùng với Ngưng Lộ giữa lúc tình cảm quẩn quanh không xác định cùng Sở Lhương cường thế trở về, tình cảm Ngưng Lộ sẽ có nhiều biến hóa. Vào ngày mai, chương tiếp theo sẽ có một người đàn ông không nhẫn nhịn được, biểu lộ chân tình giấu kín của mình một tên con trai sắp sửa không nhịn được biểu đạt nội tâm không giấu được chân tìn, anh sẽ nhận được sự báo đáp gì đây? Chỉ mong có thể viết ra bộ dáng tưởng tượng của mọi người!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận