Chiếm Đoạt Em Dâu


Suốt một tuần lễ, Ngưng Lộ tự giam mình ở trong phòng, mỗi ngày trừ lúc ăn cơm, ngủ, một câu cũng không có nói. Khuôn mặt vất vả lắm mới trở nên mượt mà mà giờ ốm đi nhiều, khí sắc cũng tái nhợt không ít. Điều này khiến thím Trương lo lắng không thôi, nhưng cô cái gì cũng không chịu nói, thiếu gia trừ mỗi ngày một cú điện thoại gọi về từ bên ngoài, người cũng không có trở về. Thím Trương mơ hồ biết hai người có thể là cãi nhau, nhưng là ngày đó thiếu gia trở về nước bọn họ không phải là cùng nhau ra ngoài ăn cơm sao? Thế nào mà tỉnh dậy đã biến thành thế này hả trời? Thiếu phu nhân hỏi cái gì cũng không ra, mà thiếu gia thì bà không dám hỏi. Ai! Đôi vợ chồng son này cáu giận thật là kỳ quái. "Thiếu gia, người làm sao trở lại? Vị này là?" Ngồi ở lầu dưới phòng khách than thở, thím Trương nghe được ngoài cửa có tiếng mở khóa, tìm theo tiếng nhìn lại thấy là Sở Mạnh trở về, trên mặt hiện lên nụ cười. Nhưng thấy sau lưng anh là một phụ nữ có vóc người cao gầy mà thái độ đầy kiêu ngạo, bà không cười nữa. Bà ở nhà họ Sở giúp việc lâu như vậy chưa từng thấy qua đại thiếu gia mang phụ nữ trở về, một lần cũng không có. Nhưng mà hôm nay là thế nào? Chẳng lẽ đây là nguyên nhân anh cùng thiếu phu nhân chiến tranh lạnh? "Tiêu Diệc San." Sở Mạnh không mang theo bất kỳ biểu cảm nào nói. Cũng không muốn đi vào giới thiệu. "Tiêu tiểu thư, mời ngồi." Thím Trương không dám hỏi nhiều, lập tức đi pha trà. Người phụ nữ này thoạt nhìn là ghét liền, giống như người nào đó mắc nợ bà, bắt chuyện với bà thì nhìn không chớp mặt. Thiếu gia làm sao sẽ mang loại phụ nữ như vậy trở lại? Thiếu phu nhân vẫn đang ở nhà mà! "Sao lại không thấy chị dâu? Đi học sao?" Tiêu Diệc San ngồi xuống quan sát cái này khu nhà ở độc lập tại khu vực vàng ở nội thành. Trở về nước đã lâu như vậy, trừ ở công ty Sở Mạnh cùng cô có gặp mặt ở ngoài, ngoài ra thì không thấy bóng dáng anh đâu. (khúc này hơi chém tẹo ^^) Hôm nay thật vất vả ở dưới lầu mới cản lại anh, quấn quít chặt lấy mãi mới để cho anh gật đầu cùng trở về một chuyến. Cô ngược lại nghĩ đến xem một chút, người đàn bà kia có thủ đoạn gì. "Em ngồi xuống đi, anh đi lấy đồ trước." Sở Mạnh cũng không tính trả lời câu hỏi của cô ta, anh chỉ là trở lại cầm tài liệu mà thôi, có lẽ đây chỉ là viện cớ. Thật ra thì ở buổi sáng nhận được điện thoại, thím Trương nói cô hôm nay vẫn như mấy hôm trước, anh đứng ngồi không yên. Nghĩ trở về nhìn một chút, cho dù là liếc mắt nhìn cũng tốt. Cô không muốn để ý anh cũng mặc kệ. "Mạnh. . . . . ." Tiêu Diệc San đứng lên muốn cùng đi lên, lại bị ánh mắt lạnh lùng của Sở Mạnh hù dọa đến ngượng ngùng ngồi xuống. Anh không muốn cho cô ta theo sau, đó là anh muốn cùng ở cùng cô vợ nhỏ của mình, không cần thiết khiến người ngoài tham dự vào. Huống chi tình hình bọn họ bây giờ rất tệ. Cửa nhẹ nhàng được mở ra, sau đó lại nhẹ nhàng khóa lại. Gian phòng đã lấy lại được vẻ sạch sẽ chỉnh tề, trong không khí thoảng nhẹ mùi thơm trên người cô, làm cho anh muốn nhắm mắt lại mạnh mẽ hít một hơi. Cô ấy ở đâu? Cặp mắt sắc bén của Sở Mạnh nhanh chóng quét qua trên giường, ghế sa lon cũng không có. Đi nơi nào? Gió thổi nâng rèm che cửa sổ sát đất khiến Sở Mạnh lập tức biết cô ở nơi nào. Trên ghế dựa nhỏ phía ngoài sân phơi, Ngưng Lộ đã ôm KIT¬TY ngủ rồi, bước chân của anh không tự chủ được mà nhẹ nhàng bước. Cô xảy ra chuyện gì? Mấy ngày nay cũng không có ăn cơm ngon sao? Tại sao phải tiều tụy thành như vậy? Thím Trương ở trong điện thoại nói cô đều ăn đúng giờ, chẳng qua là không vui mà thôi. Sở Mạnh ngồi xổm người xuống, tỉ mỉ quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tuyết của cô, trong lòng không hiểu xông tới cảm xúc để cho hắn tay không tự chủ vuốt lên. Xem cô ngủ tựa như đứa bé hồn nhiên, một chút tạp chất cũng không có, tuy nhiên trong tay anh cô lại mất đi màu sắc đơn thuần của mình. (Hơi chế!) Chỉ ngủ được một ít, khi tay anh mới vừa xoa nhẹ mặt của cô, Ngưng Lộ đã tỉnh lại, cũng không muốn mở mắt ra nhìn anh, cho nên cuối cùng chỉ có giả bộ ngủ! Hôm nay trên người anh không có mùi nước hoa vị, mà là một mùi xạ hương nhàn nhạt nguyên chất dành cho phái nam. Cô không muốn nhìn thấy anh, mà tay của anh vẫn ở trên mặt cô vuốt từ trên xuống dưới, rốt cuộc muốn sờ tới lúc nào đây? Động tác như vậy thậm chí khiến cô cảm thấy ghê tởm, bởi vì tay anh đã từng vô sỉ như vậy, chạm qua người phụ nữ khác sau lại tới sờ cô, vậy sẽ để cho cô cảm thấy anh bẩn, mà chính cô cũng bẩn. Còn đang giả bộ sao? Sở Mạnh thấy lông mi cô hơi rung động lại hơi uốn cong lên, tự nhiên nảy sinh muốn trêu chọc tâm tình của cô, mặt anh cúi xuống nhẹ nhàng ngậm cái miệng nhỏ nhắn trắng như tuyết, sắc mặt của cô quá tái nhợt không bằng anh cho thêm chút màu đỏ đi! "Không nên đụng vào tôi." Ngưng Lộ cuối cùng cũng mở mắt ra, dùng sức đẩy anh ra. Kể từ sự việc lần trước về sau, anh đụng chạm cô trở nên khó có thể tiếp nhận hơn. Khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì tức giận mà hai má ửng hồng, trong đôi mắt thật to tràn đầy lãnh đạm cùng xa cách, thậm chí có xóa thế nào cũng không hết sự chán ghét của cô. "Quan Ngưng Lộ, em có biết em ở đây nói cái gì hay không? Tôi không thể đụng vào em sao?" Không có cẩn thận khiến anh ngã ngồi trên mặt đất, Sở Mạnh nghe được lời của cô liền đứng dậy, dùng sức giữ chặt mặt của cô. Một giây trước còn không coi là cảm xúc quá tệ, một giây sau đã nảy sinh tức giận, cứ như vậy ghét anh hay sao? Ngưng Lộ chỉ là một lần nữa nhắm mắt lại, giống như nhìn anh lâu sẽ cảm giác lãng phí. Anh cũng không phải là mắc bệnh truyền nhiễm, cô phải dùng tới thái độ như vậy đối với anh sao? "Sao không nói lời nào? Hả? Tôi là của gì của em, tôi là cái gì không thể đụng vào? Tôi muốn đụng nơi nào thì liền đụng nơi đó." Vừa nói chuyện đôi tay cũng không ngừng di động trên người cô. "Hành động của anh làm cho tôi cảm thấy bẩn. Nếu như anh nhất định phải dùng sức mạnh để chiếm lấy tôi, tôi không còn lời nào để nói." Ngưng Lộ nhắm mắt lại, khẩu khí nhàn nhạt như nước, giống như tất cả cô đã không để ý, không quan tâm. "Cưỡng bức? Quan sương đọng, Em lựa lời thật làm cho tôi giật mình! Em không được quên lúc trước là ai chủ động đưa tới cửa hay sao? Là tôi cưỡng bức em sao? Bây giờ còn giả thanh cao cái gì? Tôi bẩn? Em có thể hưởng thụ tôi xong rồi chùi đi sạch sẽ sao?" Lời của anh từng câu, từng câu đâm vào trái tim, đau đến mức hô hấp không thông. Suy cho cùng, trong lòng Ngưng Lộ đã nguội lạnh. Đúng vậy, cô lại so với anh tốt hơn chỗ nào? Chỉ là có một thân phận gái điếm hợp pháp bồi đàn ông lên giường mà thôi. Nhưng mà tại sao phải lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy nhắc nhở cô? "Tôi biết. Anh không phải nhắc nhở tôi!" Nước mắt nhịn không được nhỏ giọt xuống. "Còn tự giác biết rõ sao. Nếu biết, cũng không cần nữa ngược đãi con tôi, hiện tại đi xuống ăn cái gì. Tôi không muốn sinh ra một đứa trẻ suy dinh dưỡng." Sở Mạnh buông cô ra rồi đứng dậy, không đi nữa anh có khả năng làm tổn thương mình. "Sau năm phút, tôi không thấy em ở dưới lầu thì tự mình lo liệu đi." Đi tới trước cửa phòng, Sở Mạnh quay đầu bỏ lại một câu.Trong phòng khách chờ, Tiêu Diệc San một tay cầm trà đặt ở khóe miệng lại không uống, cặp mắt trợn lên nhìn cầu thang. Quái, sao đi lên lâu như vậy? Mới vừa rồi cô nhìn sơ lược bố cục phòng ốc một chút, thư phòng phải là ở dưới lầu mới đúng chứ? Tại sao anh ấy đi lên lầu lâu như vậy không xuống? Chẳng lẽ. . . . . . cặp mắt Tiêu Diệc San nhìn quanh, xoay người lại hướng về phía thím Trương đang phòng bếp hỏi: "Ai! Cái đó gọi là gì vậy?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận