Chiếm Đoạt Em Dâu


"Cả hai cũng không muốn, được không?" Ngưng Lộ bắt gặp ánh mắt của anh, lại nhìn thấy trong mắt còn có nụ cười, vậy có phải là tâm tình của anh vẫn tốt hay không? Cô có thể đều không chọn cả hai được không? "Em nói đi?" Theo thói quen lại chiếm hữu môi của cô, anh muốn chính cô lựa chọn câu trả lời, anh đem quyền quyết định giao cho cô. Anh biết, cô thật ra là không muốn cùng Tiêu Diệc San ở chung một chỗ. Trong lòng anh đã có đáp án, anh cũng không thích. Chỉ là con gái của dì anh, cộng thêm năng lực làm việc không tồi, anh mới đem cô cùng trở về nước. Chuyện gì khác cũng không phải. "Có thể." Nếu người ta đã nhường nhịn đến mức này, cô không nhận lời có phải là quá ngu hay không? "Đúng là có thể. Nhưng mà. . . . . ." Thì ra là còn có nhưng là , Ngưng Lộ cũng biết người đàn ông này sẽ không bỏ qua cho cô nhanh như vậy . "Nhưng là cái gì. . . . . ." Cô gái ngây ngốc nhanh chóng tiếp nhận lời nói. "Em phải cho anh chút lợi ích!" Thanh âm của anh càng ngày càng thấp, thái độ càng ngày càng không đứng đắn. "Anh muốn chút lợi gì?" Anh từng bước đến gần, cô từng bước lùi về sau, vẫn di chuyển đến khi tấm lưng mảnh khảnh của cô dựa vào đầu giường lớn, cũng chẳng còn chỗ nào có thể trốn nữa. "Em cứ nói đi?" Anh lại đem vấn đề ném cho cô, cô cũng không phải là giun đũa trong bụng anh, làm sao biết anh nghĩ cái gì? Chỉ có điều nhìn gương mặt không có ý tốt của anh giống như là không có chuyện gì tốt? "Em không biết. Nếu không chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi!" Âm thanh của cô càng ngày càng thấp, bởi vì tay anh từ bắp chân trắng trẻo của cô hướng về phía bụng. Người đàn ông này sẽ không để ý đến lời khuyên của bác sĩ đối mà mạnh bạo với cô chứ? Trong lòng Ngưng Lộ bắt đầu sợ lên, người này mà nóng nảy thì chuyện gì cũng làm ra được. Cô thật hối hận, mới vừa rồi tại sao không nhịn một chút đi theo Tiêu Diệc San đó ăn bữa cơm coi như xong, ép mình bây giờ vào thế tiến thoái lưỡng nan. "Có điều bây giờ anh muốn ăn am." Một cái hôn nho nhỏ làm sao có thể thỏa mãn được anh? Nhưng là bây giờ anh cũng chỉ có thể mượn không biết bao nhiêu lần cái miệng nhỏ nhắn kia tới mức đói khát. Thật ra thì hắn nghĩ để cho nàng dùng cái miệng nhỏ nhắn tới giúp hắn, sợ lại trải qua sự việc đáng sợ như lần trước sẽ dọa đến cô, huống chi hiện tại cô đang mang thai, thôi! Trong căn phòng xa hoa một lần nữa lại tràn đầy sắc xuân. ******************* Ăn mặc như vậy đi ra ngoài, có được không? Mặc vào lễ phục anh mang về cho cô, Ngưng Lộ trong phòng thay quần áo thế nào cũng kéo không lên dây kéo, thiết kế gọt vai khéo léo lộ ra bả vai bóng loáng như ngọc cùng xương quai xanh mê người, thiếu chút xíu nữa nữa cả bộ ngực cũng lộ ra rồi, cô chưa từng có mặc qua trang phục như thế, có phải rất khó coi hay không? "Thế nào? Có phải hay mặc không vừa?" Sở Mạnh ở ngoài phòng thay đồ đã đợi đúng 10 phút, có phải y phục quá bó sát hay không cho nên mặc không vừa? Bên trong vẫn không có thanh âm gì cả. "Em không nói chuyện thì anh đi vào?" Sở mạnh để tay ở tay cầm cái cửa chuẩn bị mở ra, người ở bên trong so với anh nhanh hơn đã mở ra. Trước mặt anh chính là gương mặt thẹn thùng e lệ của cô. Nhưng Sở Mạnh bởi vì vẻ đẹp của cô mà nhìn đến ngây người. Lễ phục Channel kiểumới nhất này mặc ở trên người cô thật sự là cực kỳ thích hợp. Lụa màu xanh da trời cực mỏng, tài nghệ thủ công tinh xảo này lộ ra dáng người xinh đẹp biến ảo vô tận sắc điệu, sự mỹ lệ làm động lòng người. Phong cách phái nữ dịu dàng toát ra vẻ sang trọng cùng tao nhã, lớp voan mỏng phía trước làm cho lễ phục giống như áng mây phiêu đãng đầy rung động lòng người, mang nét đắm say đầy quyến rũ. Trừ ngày hôn lễ, cô cho anh vẻ tươi đẹp của mình, hiện tại cô lại để cho anh nhìn thấy một mặt khác, bộ lễ phục khẽ bay nhẹ theo chiều gió khiến cho cô thoạt nhìn giống như Tiểu Tiên Nữ không biết chuyện khói lửa nhân gian, e lệ cùng đáng yêu như vậy, tựa như lần gặp đầu tiên gặp gỡ vào buổi tối đó khiến anh động lòng không dứt. "Có phải là không nhìn được hay không? Vậy em đổi đi." Ngưng Lộ thấy anh vẫn không lên tiếng, cho là khó coi, xoay người liền muốn trở về đổi lại để ình cũng không có lúng túng như vậy nữa. "Không cần đổi, rất đẹp mắt." Sở Mạnh kéo cô lại, thanh âm cũng trầm xuống. Đêm hôm đó, anh đi hơn 3 tiếng đồng hồ hơn mới tìm được thứ có thể làm ình hài lòng dùng làm quà tặng cho cô, chính là bộ lễ phục này. Đồ trang sức ở trên người cô dù xinh đẹp hơn nữa, đắt tiền hơn nữa đều là dư thừa, cho nên anh không có đi xem những thứ kia. Mà Paris không thiếu quần áo và trang sức, trước nay anh chưa có kiên nhẫn dùng thời gian tên các cửa hàng đi tìm mua, cuối cùng nhìn trúng món này. Sự thật chứng minh, ánh mắt của anh không có sai, quả thực là vì làm theo yêu cầu với số đo của cô. Anh thế nào cam lòng lại để cho cô cởi ra đây? "Nhưng không nên mặc cái này đi ra ngoài ăn cơm." Ngưng Lộ còn chưa dám ngẩng đầu, vạt áo trước trống một mảng khiến cô cảm giác không thoải mái, hơn nữa bởi vì mang thai không thể mặc kết hợp giày cao gót. "Không sao. Chỉ có anh với em mà thôi." Đúng vậy, nếu cô ấy không muốn chung đụng với Tiêu Diệc San vậy coi như xong, hôm nào anh tìm cơ hội mời cô ăn cơm! Hai người khó có thể ở chung hòa bình như hôm nay, anh không muốn phá hư cái không khí này, mà anh cũng muốn cùng với cô ở chung một chỗ đi ra ngoài ăn một bữa cơm đơn giản chỉ hai người là tốt rồi. "Vậy. . . . . ." Ngưng Lộ vẫn còn do dự, giống như người ta mới đến liền bỏ lại cô ta một mình cũng không tiện chứ? Lương tâm của cô có một chút bất an. "Không quan trọng. Diệc San là người một nhà, sẽ không để ý nhiều như vậy. Đi thôi." Anh như giống như một quý ông đưa cổ tay ra với cô. Hôm nay anh rất khác, đối với cô không hề cường thế bức người nữa khiến Ngưng Lộ không cách nào nhẫn tâm mà cự tuyệt anh, chẳng qua là không biết vì sao cô không cách nào vui vẻ bật cười. Bàn tay phụ nữ mảnh khảnh vươn vào khuỷu tay cường tráng luôn chờ đợi này, trong thoáng chốc, Ngưng Lộ có một loại ảo giác, giống như cánh tay kiên cố này có thể để cho cô dựa vào cả đời một đời. Đúng vậy, chỉ có thể là ảo giác, có lẽ là bởi vì tối nay không khí quá tốt đẹp, có lẽ là cô đã cô đơn quá lâu, cho nên mới phải có cảm giác này. Anh không phải là người cô muốn yêu, làm sao có thể sẽ là bến đỗ cho cuộc đời cô? "Mạnh ca ca, không phải là muốn cùng đi ra ngoài sao? Tại sao anh không có gọi em?" Lúc bọn họ muốn đi đến thang máy, sau lưng truyền đến âm thanh bất mãn của Tiêu Diệc San. Cô đứng ở trước cửa phòng, bình tĩnh nhìn hình ảnh hai người đi cùng nhau, trên mặt lộ vẻ tức giận. Chẳng lẽ là người phụ nữ kia không muốn cùng cô đi ra ngoài sao? Hay là cô ta muốn độc chiếm Sở Mạnh? Thật là nói giỡn! Tiêu Diệc San cười lạnh ở trong lòng, không ngừng tự nói với mình, không nên gấp, thời cơ chưa tới. Ngưng Lộ ôm thật chặt cánh tay của anh không dám quay đầu lại nhìn, bàn tay ấm áp ôm sát hông của cô, để cho lòng cô không còn bất an như thế nữa. "Diệc San, thân thể Ngưng Nhi không thoải mái, cho nên hôm nay hôm nào anh sẽ mời cơm em sau! Sau đó em có thể đến phòng ăn dưới lầu dùng cơm. Chúng ta cơm nước xong trở về nhà, em tốt nghỉ ngơi đi! Ngày mai gặp nhau ở công ty!" Sở Mạnh quay đầu lại, thanh âm không có một chút dao động. "Thì ra là thân thể chị dâu kém như vậy à? Cũng khó trách. Vậy thì hôm khác đi!" Tiêu Diệc San có vẻ săn sóc hiểu chuyện, nhưng trong giọng nói nhưng không có chút khách khí. "Cô ấy không phải là thân thể kém, chẳng qua là có con nên không thích quá ồn náo." Rời đi trước, lời nói Sở Mạnh giống như bỏ lại một trái bom cho Tiêu Diệc San. Làm sao có thể? Vừa mới kết hôn không lâu đã có con sao? Nếu như có con đến lúc đó không phải sẽ càng thêm phiền phức sao. Không được, không được, cô phải mau sớm nghĩ biện pháp. Phải đi về trước cùng mẹ nói chuyện tiếp theo sẽ làm như thế nào! Con! Con! Thật sự là chuyện phiền phức. Có thể để cho nó biến mất hay không đây?------ lời ngoài mặt ------ Nhìn văn nhẹ nhàng như vầy muốn tiếp tục (bản gốc: HOLD) cũng không được a, này mấy chương đều là tình tiết chuyển giao, chuyện hay còn ở phía sau.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận