Chiếm Đoạt Em Dâu


Chú Trương trực tiếp chở Ngưng Lộ đến trước cửa khách sạn dưới cờ của Sở Thành mới dừng xe. Hiện tại chưa đến 5 giờ, sẽ ăn cơm sớm như vậy sao? Trong lòng Ngưng Lộ có nghi vấn cũng không dám hỏi,bởi vì cho dù có hỏi thì chú Trương cũng không biết, thật ra cũng chỉ là nghe lời Sở Mạnh mà thôi. “Thiếu phu nhân, thiếu gia nói sẽ chờ cô ở đại sảnh, có muốn tôi đưa cô đi vào hay không?” Xe tắt máy, chú Trương mở cửa xe phía sau, nhìn thấy thiếu phu nhân vẫn ít nói như vậy. “Không cần, con tự đi là được rồi, cám ơn chú Trương.” Ngưng Lộ kéo cẩn thận kéo làn váy xuống gối nói. Trang hoàng xa hoa, ánh sáng chiếu rực cả đại sảnh, Ngưng Lộ cũng không muốn đến nơi này nhìn người đàn ông kia. Xoay người muốn đi qua bên kia ngồi xuống nghỉ ngơi, đang xoay người thì trong nháy mắt đụng phải một lồng ngực rắn chắc, người này đi bộ không nhìn đường sao? Cái mũi của cô bị đụng đến muốn sai lệch. Nhưng Ngưng Lộ lên tiếng trước nói xin lỗi với người ta: "Thật xin lỗi." "Đau không?" Sở Mạnh đưa tay vịn vai cô. Thời điểm chú Trương mới vừa dừng xe tới cửa anh liền thấy, bất quá là do anh dùng thang máy chuyên dụng, cho nên không thấy được anh đang ở đại sảnh. Là anh ta? Thanh âm xa lạ mà lại quen thuộc kia, hơi thở mãnh liệt trong nháy mắt bao phủ toàn thân, Ngưng Lộ ngẩng đầu lên, bốn mắt giao nhau, ánh mắt sắc sảo, thăm dò ánh mắt của nhau, thời gian như ngừng trôi. Khuôn mặt nam tính, ngũ quan lập thể rõ ràng đập vào mắt, không có dấu hiệu mệt mỏi của đi đường dài, thần thanh khí sảng như cũ. Chẳng qua là từ trước đến giờ ở bên ngoài mắt kiếng không rời khỏi anh, lúc này cũng không có mắt kiếng trở ngại. Ánh mắt sâu không thấy đáy khóa cô lại thật chặt , là cô hoa mắt sao? Ngưng Lộ không thể tin được, bởi vì ở trong mắt của anh, cô thấy được cái bóng mình rõ ràng, thật sâu trong mắt anh, chỉ có khuôn mặt của cô. Xem ra thím Trương chăm sóc cô rất tốt, chỉ là hơn mười ngày không thấy mà khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đã hồng hào hơn, cằm cũng mượt mà hơn, ánh mắt nhẹ nhàng giống như có một loại ảo giác không thể tin được. Chẳng qua là thân thể cũng không có nhiều thay đổi, bụng vẫn rất nhỏ, hiện tại giống như mang thai ba tháng chứ? Tầm mắt của anh từ mặt của cô bắt đầu dời xuống. "Thì ra đây chính là chị dâu a! Nghe tiếng đã lâu bây giờ mới thấy! Em là Tiêu Diệc San. Gọi em Diệc San là được rồi." Tiêu Diệc San vẫn đi theo phía sau không nhịn được phá tan ánh mắt hai người giống như đang giằng co. Là giọng người phụ nữ trong điện thoại kia, Ngưng Lộ nhìn theo nơi phát ra tiếng nói. Đó là một vóc người cao gầy tóc ngắn xinh đẹp, mặc một bộ đồ làm cho người ta nhìn cũng biết là đồ công sở của nhà thiết kế nổi tiếng, cùng màu với giày cao gót, gương mặt kiêu ngạo cùng tự tin. Cô chỉ thấy có điểm giống Ngũ Thiên Nghiên đã gặp qua một lần, cũng đều là kiểu nữ cường nhân . Nhưng có một chút không giống nhau, chính là Ngũ Thiên Nghiên mặc dù cường thế nhưng ít ra sẽ không để cho người khác ghét đến nỗi không đến muốn đến gần, mà cái người vừa thấy mặt đã gọi cô là “chị dâu” lại làm cho trong lòng Ngưng Lộ muốn bài xích cô. Cô ta gọi cô là chị dâu, chẳng lẽ là em gái Sở Mạnh? (bản gốc: biểu muội) Nhưng cô cùng Sở Khương qua lạ nhiều năm như vậy, không có nghe anh nói qua là có một chị gái (biểu tỷ) có hình dạng này chứ? Ừ, nhìn tuổi thì lớn hơn mấy tuổi mới so với cô. Chẳng lẽ là bên mẹ của Sở Mạnh? Ngưng Lộ vì cái suy nghĩ này mà hoảng sợ, anh ta chẳng lẽ muốn thấy cô thân thích với bên mẹ của anh sao? Mà Tiêu Diệc San cũng dùng ánh mắt quan sát Ngưng Lộ. Vóc người thật bình thường, không đủ cao còn chưa tính không dùng giày cao gót để bù đắp khuyết điểm sinh ra đã có, âu phục trên người có chút cảm giác rộng, một đầu tóc đen lại dài chạy thẳng xuống phần eo. Cô gái này, trừ gương mặt còn có thể được xưng tụng, những thứ khác Tiêu Diệc San không để vào mắt. Bất quá, xem ra cô chính là dùng khuôn mặt thanh thuần lại quyến rũ mới bò được lên giường của Sở mạnh chứ gì? Xem ra bản lãnh cô ta không nhỏ, lại còn có thể để cho Sở Mạnh cam tâm tâm tình nguyện cưới cô về nhà nữa chứ. "Xin chào, tôi tên là Ngưng Lộ." Người ta đều vươn tay ra, cô cũng không thể làm như không thấy.” "Lần đầu gặp mặt, xin chỉ giáo nhiều hơn." Tiêu Diệc San dùng sức cầm bàn tay nhỏ bé Ngưng Lộ, hừ. Cô ngược lại muốn xem phản ứng Tiểu Bạch Thỏ (thỏ trắng nhỏ) đối với cô đang khiêu khích sẽ làm ra cái gì . "Cô nắm tay tôi đau." Ngưng Lộ rũ mắt xuống nhẹ giọng nói. Cái Tiêu tiểu thư này quả nhiên như cô dự đoán, đối với cô là có địch ý . Nhưng là các cô đều là lần đầu tiên gặp mặt mà thôi, còn tới không kịp hiểu địch ý của cô từ đâu mà đến đây? "Thật xin lỗi, chị dâu. Là em thô lỗ." Tiêu Diệc San buông tay ra ngượng ngùng nói. Thì ra là không phải là Tiểu Quai Quai (người hiền lành, dễ bảo), sẽ phản kháng. Hừ, nhưng cô ấy sao lại có thể là đối thủ của cô, Tiêu Diệc San trong lòng cười lạnh nói. "Không sao." Ngưng Lộ vẫn là thanh âm nhẹ nhàng kia. Sở Mạnh nhìn sóng ngầm nổi lên mãnh liệt giữa hai người phụ nữ nhưng không có lên tiếng. Đúng vậy, anh là muốn nhìn biểu hiện ngoài mặt của nữ nhân ngoan ngoãn phản ứng lại ác ý Tiêu Diệc San. Quả nhiên không ngoài dự đoán, cô cũng không phải là Tiểu Bạch Thỏ sẽ cho người ta tùy ý chà xát tới chà xát lui. Tuy bề ngoài của cô mảnh mai thật ra thì có một tính cách rất quật cường. "Lên lầu nghỉ ngơi một chút trước, tối nay chúng ta đi ra ngoài ăn cơm. Coi như làm là để Diệc San đón gió." Không để họ giới thiệu nhiều, Sở Mạnh đưa tay đặt lên thắt lưng Ngưng Lộ, liền hướng đến thang máy chuyên dụng đi. Ngưng Lộ không có bất kỳ dị nghị nào, đi theo sát anh. Chỉ là đợi đến lúc ngồi cùng bàn ăn cơm với Tiêu Diệc San, trong lòng cô đã có chút ý kháng cự. Nếu như cô nói mệt mỏi không muốn đi, không biết anh có thể nhìn ở thấy cô đang mang thai mà tha cho cô một lần? Ngưng Lộ ở trong lòng tính toán . Có lẽ mang thai, có rất nhiều chuyện có thể từ chối không làm. "Mạnh ca ca, chờ em một chút!" Không cam lòng bị để lại phía sau, Tiêu Diệc San mấy bước đã theo kịp liền khoác cánh tay Sở Mạnh. "Diệc San, thả tay ra." Sở Mạnh nhìn cánh tay của cô gái kia tự động quấn lấy tay mình, thanh âm rất nhẹ lại làm cho người nghe được không có do dự, tự chủ buông tay. "Mạnh ca ca, trước kia chúng ta đi ra ngoài đều là như vậy mà! Chẳng lẽ anh kết hôn rồi thì không được? Hay là sợ chị dâu hiểu lầm?" Tiêu Diệc San rõ ràng là nói với Sở Mạnh, nhưng ánh mắt lại nhìn mặt của Ngưng Lộ. "Em cũng biết nói là trước kia cơ mà!" Khẩu khí Sở Mạnh rất nhạt làm cho người ta nghe không hiểu là anh không phải là đang tức giận. "Mạnh ca ca, anh không phải là đang tức giận chứ? Về sau ở trước mặt chị dâu em sẽ chú ý một chút. Chị dâu, chị sẽ không phải tức em chứ?" Tiêu Diệc San trên mặt đống cười. "Sẽ không." Ngưng Lộ lẳng lặng nghe hai người bọn họ đối thoại, vẻ nhàn nhạt trên mặt không có thay đổi. Hừ! Biểu ca cùng biểu muội (anh họ và em họ) sao? Có thể không chỉ là vậy? Nếu như chẳng qua là biểu ca cùng biểu muội, tại sao thời điểm anh tắm lại có thể nghe điện thoại của anh? Nhưng là, những thứ này liên quan gì đến cô chứ? Ngưng Lộ không hiểu tim của mình làm sao lại đập liên hồi. Xem ra, vấn đề phức tạp này còn chưa thích hợp như cô nghĩ . Ngồi thang máy đến lầu cuối, ba người cũng không có nói thêm gì nữa. Mà tay Sở Mạnh vẫn luôn đặt ở trên eo cô không có buông ra. Anh ta không biết sao? Cặp mắt Tiêu Diệc San ở phía sau đều muốn bốc lửa. Mặc dù hai người bọn họ vợ chồng đụng chạm xem ra cũng không có nhiều thân mật, nhưng mà nhìn lại cô ta lại đáng chết, thấy chướng mắt cực kỳ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận