Chiếm Đoạt Em Dâu


“Khóc xong thoải mái chưa?” Sở Mạnh vặn mặt cô đối diện anh, khóc một trận đôi mắt vừa đỏ vừa sưng, ngay cả chóp mũi nhỏ nhắn cũng không may mắn thoát khỏi, cái miệng nhỏ như hoa vẫn còn đang khẽ đóng mở hô hấp không khí. Nhưng chính dáng vẻ chật vật như vậy trong mắt Sở Mạnh lại đặc biệt đẹp. Chỉ cần vẻ mặt của cô không phải bộ dáng hậm hực nhìn anh sẽ tốt hơn.“Buông tôi ra!” Ngưng Lộ bị anh nhìn chằm chằm mặt đỏ bừng, vừa nghĩ tới lúc nãy ôm tay anh khóc lâu như vậy thật sự quá mất thể diện đi.“Cô đã thoải mái rồi, có phải cũng nên đến phiên tôi hay không, hử?” Sở Mạnh cúi đầu sắp hôn lên cái miệng nhỏ nhắn, anh không cách nào ở trong tình huống đến gần cô như vậy mà không đụng vào cô.Ý thức được hành động của anh, Ngưng Lộ lấy tay chống lại lồng ngực của anh không để ưu kế của anh được như ý, cũng thành công nâng lên lửa giận của anh lần nữa.“Muốn từ chối tôi?” Sở Mạnh nắm lấy đôi tay mảnh khảnh chống trên người anh, híp mắt nhìn cô.Thảm! Ngưng Lộ cả kinh trong lòng. Sáng nay đi học vì không muốn rước lấy ánh mắt khác thường của người khác nên cô đã đem nhẫn cưới đeo trên tay tháo ra, tính sau khi tan học về nhà sẽ đeo vào. Nhưng cô không ngờ là hôm nay anh sẽ đến đón cô, nếu anh phát hiện sẽ như thế nào? Ngưng Lộ cắn môi thấp thỏm trong lòng.Cô mờ ám dĩ nhiên không thể gạt được ánh mắt Sở Mạnh, theo chỗ cô vẫn luôn nhìn chăm chú, đôi tay nhỏ bé đặt trên ngực anh bị anh nắm chặt, mấy ngón tay thon dài trống trơn, không có thứ gì.“Chiếc nhẫn đâu?” Cô thật là to gan, lại dám đem nhẫn kết hôn tháo xuống. Muốn không cho người khác biết cô đã kết hôn sao? Không khí trong xe lập tức khẩn trương, khẩn trương đến Ngưng Lộ cảm thấy sắp không thể thở. Ngực rất khó chịu a.“Tôi hỏi cô chiếc nhẫn đâu? Bỏ ở đâu?” Người đàn ông thói quen thường tỉnh táo thế nhưng lần này không thấy chiếc nhẫn trên tay cô mà tâm tình bốc hỏa.“Để ở nhà.” Ngưng Lộ cúi đầu không dám đương đầu với cơn giận của anh. Cơn giận của anh cô không thể thừa nhận nổi, cho nên âm thanh trả lời nhỏ như muỗi kêu. Ý đồ rút tay lại, lại tự làm đau mình, bởi vì người đàn ông đó nắm rất dùng sức a, muốn bẻ gảy tay cô sao?“Tại sao lại muốn tháo ra?” Sở Mạnh hít một hơi thật dài sợ mình sẽ giận đến đem cô ném ra khỏi xe. Chờ tính tình dịu bớt tận lực đè thấp âm thanh, chỉ sợ mình sơ ý một chút sẽ lại ra tay với cô.“Đi học, không được tiện.” Ngưng Lộ nhìn thẳng vào mắt anh, lý do này có được không?“Bắt đầu từ ngày mai, nếu để tôi phát hiện cô tháo ra thêm lần nữa thì cô cứ chờ xem.” Bàn tay mềm mại nhỏ bé đặt trong lòng bàn tay làm cho lòng anh cũng dịu đi, đặt bên khóe môi nhẹ nhàng hôn một cái. Nụ hôn như vậy khiến Ngưng Lộ cảm thấy thật khó có thể tin, một cổ nhiệt khí không biết tên bắt đầu lan tràn toàn thân.“Đừng đụng vào tôi, buông ra.” Cổ nhiệt khí này càng ngày càng nóng, nóng đến khiến Ngưng Lộ sợ hãi không thôi. Chỉ hy vọng anh đừng tiếp tục như vậy nữa, cho nên giọng điệu cũng biến thành nguội lạnh.“Tôi là gì của cô, tôi không thể đụng vào cô sao?” Cô vốn là như vậy, giữa hai người chung đụng thất vất vả mới có thể thoát khỏi cảnh thủy hỏa bất dung lại bất đầu khơi lên cơn giận của anh.“Sao anh luôn thích ép tôi? Tôi không muốn như vậy, không muốn!” Tay Ngưng Lộ bắt đầu đánh lên lòng ngực bền chắc của anh. Ngưng Lộ ở trước mặt anh luôn luôn an tĩnh ít nói cũng không nhịn được nữa muốn nổi giận, anh ép cô muốn điên rồi. Rốt cuộc muốn cô phải làm như thế nào anh mới hài lòng?“Cô là người phụ nữ của tôi! Không phải nói không muốn là có thể không muốn.” Anh một tay đè lại bàn tay đang quơ loạn xạ của cô, một tay cường hãn chế trụ cái cằm tinh xảo của cô, hơi thở đàn ông bao trùm và rót vào cái miệng ngọt ngào mùi không thuộc về cô, cái miệng ngọt ngào mềm mại như vậy lại làm cho người tức giận a! Cái miệng ngọt ngào nhỏ nhắn mỗi lần hôn đều làm cho anh có cảm giác như đang ăn kẹo ngọt vậy ….. sao anh có thể buông ra?Ngưng Lộ dùng sức né tránh lại bị anh dùng sức siết chặt ở cằm cô, siết đến làm cô rất đau, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại. thân thể co rúc ở chiếc ghế không biết lúc nào đã bị hạ xuống, cả người anh đã kéo qua đè trên người cô. Nhịp tim của cô đập đã không còn theo quy tắc, lông mi bởi vì tức giận mà liên tiếp kích động, cũng kề vào thật sát mặt Sở Mạnh, một chút cảm giác tê tê này lại làm cho Sở Mạnh càng thêm dùng sức mút lấy cái miệng nhỏ của cô, tận lực cạy ra hàm răng đóng chặt của cô cùng dây dưa với đầu lưỡi cô……."Ưm . . . . . ." Ngưng Lộ phát ra tiếng than nhẹ nức nở nghẹn ngào, anh cường thế, anh đòi hỏi, cô không có cách cũng vô lực phản kháng. Thân thể đã không còn khống chế được, vậy thì cùng nhau trầm luân, cùng nhau xuống địa ngục đi! Thiên đường cách cô quá xa."Cốc cốc cốc" , một tiếng lại một tiếng gõ cửa sổ xe khiến Ngưng Lộ đang chìm trong mơ tỉnh táo lại, trời ạ, áo cô đã xốc xếch đến trần trụi nửa người, mà người đàn ông kia vẫn còn đè ép cô không thả. Bên ngoài hình như hai nhân viên đội mủ trực đang gõ xe của bọn họ. Mất mặt chết, cô thế nhưng lại tùy anh ở trên đường người đến người đi đông đúc hôn đến phát hỏa."Buông tôi ra, buông tôi ra, đừng như vậy." Sau khi anh buông cái miệng nhỏ nhắn của cô ra lại vẫn hôn xuống dưới, tiếng gõ cửa bên ngoài càng ngày càng dồn dập. Ngưng Lộ sợ tới rơi lệ, tại sao anh có thể như vậy? Ở trên đường náo nhiệt muốn cưỡng bức cô sao?"Bọn họ không nhìn thấy." Sở Mạnh cũng không nghĩ cứ như vậy buông tha, cô đốt lửa trên người anh sao có thể phủi mông chạy lấy người?"Xin anh đừng như vậy, đừng như vậy! Tôi không muốn như vậy!" Dù là không ai nhìn thấy, Ngưng Lộ cũng không muốn tại chỗ như vậy cùng anh làm những chuyện tư mật đến không thể tư mật hơn nữa, cô còn chưa buông thả tới trình độ đó."Nhìn tôi, nói cho tôi biết, sau này còn dám tháo nhẫn ra nữa không?" Thanh âm gõ cửa ngoài cửa sổ không ngừng "Cốc cốc" làm cho không người nào có thể tận hứng, Sở Mạnh rốt cuộc ngồi dậy không đè ép cô nữa, cũng ở lúc buông cô ra anh nắm lấy tay cô, anh muốn cam đoan của cô."Không tháo, không tháo!" Ngưng Lộ mở mắt ra, trong mắt rõ ràng mang theo uất ức cũng không dám nói những lời anh không thích nghe."Vậy mới là cô gái ngoan của tôi." Người đàn ông lấy được đáp án rốt cuộc buông cô ra để cho cô sửa sang lại tốt y phục, chính mình lại chỉ có thể khổ khổ chịu đựng mình dục vọng mãnh liệt sắp nổ tung."Chuyện gì?" Ở sau khi Ngưng Lộ sửa sang lại tốt y phục Sở Mạnh đè xuống chốt mở, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống. Anh đã mang kính khôi phục lại bộ dáng tinh anh trong xã hội thượng lưu cao ngạo tự phụ, mà Ngưng Lộ thì vẫn cúi đầu không dám nhìn."Tiên sinh, anh có biết xe của anh dừng không đúng quy định ở chỗ này hai tiếng rồi không, còn hỏi tôi có chuyện gì?" Nhân viên công vụ thiếu chút nữa bị người đàn ông áo mũ chỉnh tề xem ra là người thành đạt này làm tức chết! Mình rõ ràng sai còn một bộ là anh quấy rầy anh ta, có còn thiên lý hay không? Anh mới vừa rồi muốn gọi xe kéo tới kéo đi, mẹ kiếp, ai biết bên trong thật sự có người. Bất quá người có thể lái được xe thể quý giá như vậy cũng không quan tâm anh ghi giấy phạt đi? Hừ!"Vậy sao, tôi bây giờ liền đi!" Mặt Sở Mạnh bình tĩnh không một gợn sóng, giống như không quan tâm tới lời nói của anh ta.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận