Chiếm Đoạt Em Dâu


Một màn này khiến cõi lòng Sở Khương tan nát thành từng mảnh nhỏ, không thể tiếp tục xem nữa. Đi thôi đi thôi! Trên đầu lại lần nữa truyền đến tiếng loa nhắc nhở lên máy bay. Phải đi, phải đi! Anh hai tất cả những gì anh mang đến cho tôi, tôi sẽ trả lại gấp bội. Lộ Lộ, em nhất định phải chờ anh trở về! Nhất định phải chờ anh! Ai nói nước mắt đàn ông không dễ rơi chẳng qua là đau lòng chưa tới tột đỉnh mà thôi. Một giọt nước mắt trân quý của đàn ông đã rơi trên sàn nhà người đến người đi đông đúc nháy mắt đã không thấy.Thấy em trai đã xoay người đi trong mắt Sở Mạnh thậm chí có ánh sáng thắng lợi. Đúng vậy a, anh đã thành công đem người phụ nữ của anh đoạt đến tay rồi, cũng thành công hung hăng đâm vào tim em mình một cây kim vĩnh viễn cũng không rút ra được. Cô bé mặt đầy lệ trong ngực anh sẽ không bao giờ buông tay nữa. Không buông! Người khác muốn nhìn thì nhìn cho đã đi! Anh không quan tâm. Anh chỉ muốn làm chuyện anh muốn làm, tỷ như dụ dỗ cô có thể há miệng để anh có thể hôn sâu hơn, đầu lưỡi bền bỉ cạy ra hàm răng cắn chặt………“Bốp”, một tiếng va chạm giữa thịt với thịt thanh thúy vang lên vang vọng trong không gian sảnh chờ máy bay, đưa tới người qua đường ghé mắt nhìn.Ngưng Lộ cắn môi thu hồi bàn tay trắng nõn bởi vì dùng sức quá độ mà phát đau, nhìn khuôn mặt tối sầm của anh tâm run sợ. Nhưng ai bảo anh làm vậy? Hơn nữa còn là cưỡng hôn cô ngay trước mặt Sở khương, Rất vui sao? Sở Khương đâu? Nơi khóe mắt đã sớm không còn thấy bóng dáng anh ấy. Anh ấy đi rồi, đi thật rồi. Từ nay về sau đã rời khỏi cuộc sống của cô. Vậy còn cô? Sẽ cùng người đàn ông ở trước mặt động một chút là cưỡng bức cô có bao nhiêu ngày mai? Ngưng Lộ chỉ cảm thấy trước mặt một mảnh hắc ám, cái gì cũng không thấy được. Cô cũng không muốn có ngày mai với anh, tốt nhất anh ta hiện trong cơn tức giận đem cô đập chết đi! Lúc nghĩ như vậy mắt cũng nhắm thật chặt lại, chết thì chết đi!Sở Mạnh thế nhưng không ngờ tới người phụ nữ tay trói gà không chặt kia thậm chí lại có lá gan lần nữa tát anh, xem ra bề ngoài nhu nhược của cô chẳng qua là lừa gạt những người không biết mà thôi, trên thực tế cô là một người phụ nữ điêu ngoa không hơn không kém. Thì ra là Sở Mạnh anh cũng có lúc nhìn lầm người, lần trước ở vườn hoa anh cưỡng hôn cô, cô đánh anh một bạt tai, nhưng lúc đó không có ai nhìn thấy; bây giờ anh lại cưỡng hôn cô trước mắt bao nhiêu người cô vẫn trả lại anh một bạt tay. Vậy có phải anh cũng nên trả lại cô một bạt tay? Nhìn dáng vẻ cô nhắm mắt giả bộ trấn định, thật ra thì vẫn rất sợ anh? Hàng lông mi rung động kia đã bán đứng cô. Không, anh không đánh phụ nữ, đối phó với cô anh có cách tốt hơn. Anh phải khiến cô hiểu tùy tiện đánh đàn ông sẽ có kết quả gì. Nhưng Sở Mạnh vẫn chưa kịp làm gì cô thì đã có người so với anh nhanh hơn trả lại cho cô một cái tát trả thù. (Ling: đàn ông thì hay lắm sao, đánh phụ nữ hành phụ nữ được, vô sỉ không cho người tar a tay phản khan hả. Bá đạo vừa thôi chớ)Là Sở mẫu Mộ Bội Văn, nhìn thấy con trưởng của mình sau khi bị Ngưng Lộ hung hăng tát một bạt tay thế nhưng lại đứng bất động tại chỗ, cũng không nhịn được lửa giận trong lòng lại tiến lên thay con trai báo thù. Người phụ nữ không biết xấu hổ đó sao lại dám ra tay đánh con trai bà? Một tát này của Sở mẫu đánh cũng không nhẹ, Ngưng Lộ không còn một chút tinh lực cộng thêm mới vừa rồi dùng sức tát Sở Mạnh môt bạt tay đã tiêu hao hết hơi sức, cũng không nhịn được nữa ngã xuống đất, trong miệng không biết là mùi vị tanh hay mặn, chắc là máu của cô đi? Một tia máu từ khóe miệng rỉ ra, cô nhắm mắt lại không muốn để ý tới, cứ như vậy ngất đi đi! (Ling: hai mẹ con nhà này không biết làm người kiểu gì trời đánh người ta hành người ta được người ta phản kháng lại là biến thành lỗi của người ta. Ta ghét bà mẫu dạ xoa này nhất, mọi chuyện đều từ bà ta mà ra bà ta còn làm ra vẻ cao cao tại thượng, có tiền, có địa vị ngon lắm sao? Cũng là tranh giành cướp đoạt của người ta mà có thôi.)“Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?” Hôm nay chuyện nằm ngoài dự đoán thật sự quá nhiều, Sở Mạnh đẩy ra Mộ Bội Văn đang đứng phía trước, ngồi xổm người xuống ôm lấy Ngưng Lộ dường như không còn ý thức. Đối với hành động của Mộ Bội Văn thật sự là cực kỳ bất mãn, sao bà lại ra tay với người phụ nữ của anh? Ngưng Lộ có làm không đúng thì cũng nên do anh do anh tới xử phạt mới được. Cô là người phụ nữ của anh, ai cũng không thể ra tay với cô, cho dù là mẹ anh cũng vậy, huống chi bà không phải. Đúng, anh chính là điển hình chỉ cho phép tri phủ phóng hỏa, không cho dân đốt đèn. Hôm nay là anh sơ xuất, tại trong phạm vi năng lực của mình thế nhưng lại để cho cô bị thương. Cô muốn bị đã thương cũng chỉ có thể là anh làm! (Ling: Mạnh ca bá đạo thấy sợ, vậy anh làm sai ai có thể sử phạt anh đây (*__*)???)“Sở Mạnh, đến lúc này con vẫn còn bảo vệ nó? Nó dám ở nơi công chúng đánh con? Con đem mặt mũi Sở gia vứt đi đâu?” Sở mẫu cực kỳ tức giận căn bản không quan tâm đến cử chỉ của bà bây giờ có làm Sở gia mất thể diện hay không.“Mẹ, đây là chuyện giữa con và cô ấy, sau này không được ra tay với cô ấy nữa. Cô ấy là người của con, lỗi của cô ấy cũng chỉ có con mới có thể xử phạt.” Người tò mò vây xem càng ngày càng nhiều, Sở Mạnh tựa hồ thấy được giới truyền thông trong đám đông, anh chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này. Hơn nữa mặt của Ngưng Lộ cũng đã bắt đầu sưng lên, anh muốn nhanh một chút trở về trên xe lấy nước đá đắp cho cô, trễ nữa không biết sẽ thành cái dạng gì.“Sở Mạnh, con muốn đưa nó đi đâu? Mẹ còn chưa nói hết!” Sở mẫu lớn tiếng gọi lại con trai đang bước ra ngoài, nhưng con trai của bà giống như là không nghe thấy, ôm người phụ nữ đó đi cũng không quay đầu lại. Thật sự là tức chết bà, tức chết bà! Quan Ngưng Lộ con đàn bà chết tiệt đó mới vừa rồi bà nên tiến lên đá thêm cho nó mấy đá nữa mới hả giận.“Có chuyện gì có thể về nhà mới nói không? Ở đây náo loạn như vậy!” Mắt thấy người vây xem càng ngày càng nhiều Sở Vân Thiên kéo tay vợ mình.“Tôi ở chỗ này náo loạn? Sao ông không nói con trai ông ở đây náo loạn trước? Họa này là do ai gây ra? Là tôi sao?” Mộ Bội Vân không cam lòng yếu thế hất tay Sở Vân Thiên ra.“Mộ Bội Văn, bà đừng có ở đây được voi đòi tiên. La lối om sòm cũng phải xem trường hợp.” Mặt của Sở Vân Thiên đã giận đến đỏ như gan heo rồi.“Sở Vân Thiên, ông đây là thẹn quá hóa giận sao? Tôi la lối om sòm, tôi chính là la lối om sòm đó thì sao? Hừ! Đừng tưởng rằng có thể gả vào Sở gia chính là một mở đầu tốt, khi nào bị người ta kéo xuống còn chưa biết, vết xe đổ cũng không phải chưa từng có! Ông nói có đúng không? Vân Thiên?” Trong giọng điệu của Mộ Bội Văn tựa hồ có điều ngụ ý. (ling: Mạnh ca đi oy không nghe những lời này của bà, ảnh mà nghe là bà thảm đó)“Bà ….. Tôi mặc kệ bà, bà thích ở đây làm sao thì làm.” Vừa nhắc tới cái gai trong lòng kia, Sở Vân Thiên không muốn nhắc lại tức giận xoay người.“Sở Vân Thiên, ông đứng lại!”“Di! Đây không phải là tổng giám đốc tiền nhiệm của Sở Thành sao?” Người qua đường Giáp nói nhỏ.“Đúng vậy a, tại sao ở chỗ này? Người mới vừa rồi đi mất hình như là tổng giám đốc đương nhiệm của Sở Thành đi? Người phụ nữ kia hình như là vợ mới cưới của anh ta đi!” Người qua đường Ất dường như biết được nhiều hơn, xem ra nên thường chú ý tin tức kinh tế tài chánh mới đúng.“Mâu thuẫn gia đình lôi đến sân bay?” Người qua đường Bính cũng tò mò chen vào một câu.Các loại suy đoán của người qua đường toàn bộ lọt vào tai Sở Vân Thiên làm ông cực kỳ không vui, ông không để ý đến vợ mình ở phía sau nghênh ngang đi ra ngoài. Hôm nay sao thế? Con trưởng mất khống chế, vợ cũng mất khống chế. Con trưởng cường thế người làm cha như ông cũng phải nhẫn nhịn ba phần, mà vợ ông thế nhưng cũng thất bại trước mặt mọi người, đã vậy còn muốn ở trước mặt mọi người lôi chuyện củ của mấy chục năm trước ra nói, bọn họ cũng điên rồi, điên rồi, nhưng ông không muốn điên theo bọn họ. Bọn họ đều không đem vị trưởng lão của Sở gia như ông để vào trong mắt, vậy ông còn ở nơi này làm gì?“Nhìn cái gì? Tránh ra tránh ra!” Dù sao cũng đã để người khác thấy được cần gì giả bộ thanh cao? Mộ Bội Văn thấy chồng mình rời đi một mình, đẩy những người vây xem ra đi theo. Chỉ để lại một đống vấn đề để người không biết đoán đi! (Ling:người đàn bà chanh chua đanh đá)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận