Chiếm Đoạt Em Dâu


Đêm hôm đó sau khi bị Sở Mạnh đè cuồng ngược ở thư phòng ngất đi, Ngưng Lộ không biết từ lúc nào trở lại phòng của mình, chỉ biết cô bị đói tỉnh. Ý thức mặc dù thanh tỉnh lại nhưng tứ chi lại bủn rủn không có cách nào nhúc nhích. Anh ta thật sự rất đáng sợ, giống như ác ma hành hạ cô chồng chất đến gần chết. Về sau không có chuyện gì không nên chọc anh ta, cũng không dám. Cô không muốn lại tiếp nhận sự trừng phạt như vậy, quá nặng.Xem một chút đồng hồ báo thức ở đầu giường đã chỉ mười một giờ, là buổi sáng hay buổi tối? Thảm thảm, có thể đã qua bảy mươi hai tiếng hay không? Cái loại thuốc đó phải uống trong vòng bảy mươi hai tiếng mới có tác dụng a? không được, cô phải uống thêm một viên mới yên tâm. Có đau có mệt mỏi đi nữa vừa nghĩ đến chuyện thuốc tránh thai tinh thần toàn thân Ngưng Lộ cũng thức tỉnh, tay chân lập tức luống cuống mở tủ treo quần áo tìm thứ cô muốn.Sẽ chưa qua bảy mươi hai tiếng mới đúng. Lấy nước ấm Ngưng Lộ ngước cổ đem thuốc nuốt xuống rồi sau đó mới vỗ vỗ bụng. Ngàn vạn không được có chuyện a!Cái ly trong tay còn chưa có buông xuống thì khuôn mặt tươi cười thân thiết của thím Trương đã xuất hiện ở cửa ra vào, kèm theo giọng điệu yên tâm: “Thiếu phu nhân, rốt cuộc cô cũng tỉnh.”“Xin lỗi thím Trương! Sở Mạnh anh ấy có trách thím hay không?” Ngưng Lộ nhớ tới chuyện hôm đó, sợ người đàn ông vô tình đó sẽ trách cứ má Trương vô tội, vậy cô sẽ rất đau lòng.“Đại thiếu gia không có trách tôi, sáng sớm hôm qua đã để tôi đến xem cô!” Thím Trương giúp Ngưng Lộ vén những sợi tóc vừa đen vừa sáng trên mái tóc dài, quần áo trên người che dấu những vết tím bầm trên bả vai và cánh tay. Đại thiếu gia cũng không biết bị làm sao, thoạt nhìn rõ ràng chính là văn nhã lễ độ lại làm cho thiếu phu nhân thương tích đầy mình lại còn ngủ mê man trên giường lâu như vậy, cũng may đã mời bác sĩ Tống đến xem rồi chẳng qua là bị mệt mỏi quá độ mà thôi. (Ling: Ặc! anh này quả thật giống cầm thú thiệt hành con người ta thảm tới vậy)“Ngày hôm qua? Thím Trương bây giờ là lúc nào rồi hả?” Lời nói của thím Trương khiến Ngưng Lộ khẩn trương đến xoay người giữ cánh chặt cánh tay của bà. Rốt cuộc cô đã ngủ bao lâu? Ngày đó trong thư Sở Khương rõ ràng nói sẽ đi chuyến bay chiều thứ ba, vậy có phải đã đi rồi hay không? Trong nháy mắt tâm rơi xuống đáy cốc.“Thiếu phu nhân, cô đừng gấp a! Bây giờ mới là buổi trưa mà thôi, cô đã ngủ một ngày một đêm! Rửa mặt một cái rồi đi ra ngoài ăn chút gì mới có thể đem thể lực của cô bù lại a!” Thím Trương buông chiếc lược bằng gỗ đàn hương trong tay vỗ vỗ vai Ngưng Lộ làm cho cô yên tâm.“Thím Trương, vậy hôm nay có phải là ngày hai mươi ba hay không?” Trong nội tâm Ngưng Lộ vui vẻ, nhưng vừa nghĩ tới mình không có tư cách đi tiễn anh, không sai thời gian chưa trễ thì sao? Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn hưng phấn lại xụ xuống.“Đúng vậy a, có gì không thiếu phu nhân? Có chuyện gì quan trọng sao?” Thím Trương không rõ chân tướng hỏi.“Không có gì, thím Trương chúng ta đi xuống ăn chút gì đi!” Những chuyện này căn bản không thể nói rõ với thím Trương được, Ngưng Lộ suy yếu cười một cái kéo thím Trương cùng đi xuống. Ngủ lâu như vậy thật là đói bụng.****Ngưng Lộ không ngờ vào buổi trưa Sở Mạnh lại trở về nhà. Lúc này cô đang ở ban công rộng lớn loay hoay cùng thím Trương chăm sóc những chậu hoa, tóc dài cột thành đuôi ngựa, những giọt mồ hôi hột hiện trên cái trán trơn bóng, cái tay nhỏ bé đeo bao tay cầm xẻng, sau khi chứng kiến anh không tiếng động đi tới tay bên kia không tự giác lau trán một cái. Một nhúm tóc rơi ở trên má khiến mặt Ngưng Lộ đỏ lên, cái tay cầm cái xẻng ngày sau đó cũng đi theo. Anh ta sao lại nhìn cô như vậy?Bùn đất trên bao tay dính vào trên mặt làm cho cô trông cực kỳ đáng yêu, đáng yêu đến khiến người ta muốn hung hăng nựng một phen. Lúc nghĩ như vậy thì tay của Sở Mạnh cũng đã đưa tới, phủi đi bùn đất dính trên mặt cô, khi gần nắm được khuôn mặt nhỏ nhắn cô lại nghiêng đầu đi, không để cho anh được như ý.Mặt Ngưng Lộ trầm xuống, rốt cuộc anh ta muốn làm gì đây? Về đến không nói câu nào liền muốn đụng mặt cô. Nếu không có chuyện gì cô muốn đi rửa tay. Cô không muốn đứng cùng anh dưới một mái hiên, điều này làm cho cô rất không thoải mái.“Thiếu gia, tôi đi xuống trước.” Thím Trương vừa đem một chậu hoa hải đường đã thêm đất xong đặt lại chỗ củ xoay người lại thì thấy thiếu gia không biết trở về từ lúc nào, hơn nữa không chớp mắt mà nhìn chằm chằm thiếu phu nhân. Bà cười thầm trong lòng: Rõ ràng chính là thích lại cứ muốn dùng thủ đoạn cứng rắn như vậy với con bé. Thì ra là đàn ông bất kể bao nhiêu tuổi khi nhìn thấy người phụ nữ mình thích thì cách làm đều giống như những đứa bé trai ở vườn trẻ, nắm tóc hoặc vẽ sách ý đồ lấy được sự chú ý của người ta. Thiếu gia rõ ràng chính là loại này, chẳng qua là thủ đoạn của đàn ông so với những đứa bé thì cao hơn mấy bậc mà thôi.“Thím Trương, chờ tôi!” Ngưng Lộ thấy thím Trương muốn đi, nghiêng đi thân thể cũng muốn đi theo xuống. Cô không muốn cùng anh đơn độc ở chỗ này.“Tôi có nói để cho cô đi rồi sao?” Vừa nhìn thấy cô muốn đi, cứ như vậy ghét anh sao? Sở Mạnh bất mãn trong lòng kéo cánh tay của cô, thím Trương nhìn đôi vợ chồng son cười mà rời đi.“Anh còn chuyện gì nữa sao?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngưng Lộ lãnh đạm hỏi. Đối với người ức hiếp mình làm sao Ngưng Lộ cũng không cười nổi, cho dù giả bộ cũng giả bộ không được.“Không có chuyện không thể về xem cô sao? Còn đau không?” Sở Mạnh không buông cô ra, nhìn thấy những vết bầm tím kinh người chỗ vai đập vào mắt khiến anh ảo não với hành động thô lỗ của mình. Cô sao lại dễ bị thương như vậy? Ai bảo cô luôn chọc anh giận làm anh không vui đây?“Đau anh sẽ bỏ qua cho tôi sao? Không hề cưỡng cầu nữa sao?” Ngưng Lộ không biết tại sao hôm nay mình có gan dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với anh. Nhưng cô chính là không nhịn được. Hành vi của anh rõ ràng chính là cầm thú, rồi sau đó lại giả bộ làm người tốt.“Cô cứ nói đi?” Vẻ mặt khinh thường ở trên mặt cô cùng giọng nói có chút tự giễu khiến cho tâm tình Sở Mạnh vốn tốt lại trở nên phiền muộn, cô nhất định muốn chọc giận anh đúng không?Vậy chính là sẽ không. Vậy còn có cái gì có thể nói, Ngưng Lộ muốn dùng lực tránh ra thế nhưng anh lại không buông. Thật là đau! Bởi vì dùng sức vạt áo bị kéo xuống, từ trên cao nhìn xuống anh nhìn thấy hai quả phấn phấn tròn no đủ còn mang theo một ít vết bầm. chỉ là nhìn như vậy mà thôi một cổ nhiệt khí lại bắt đầu dâng lên. Mẹ kiếp, Sở Mạnh thật sự cảm giác mình thật giống cầm thú.“Đi thay quần áo.” Đáng tiếc bây giờ không phải là lúc có thể cầm thú, bọn muốn lập tức ra khỏi cửa.“Sao lại phải thay quần áo?” Ngưng Lộ theo hướng ánh mắt nóng rực của anh nhìn xuống, nha, tay chân luống cuống kéo lại quần áo cho tốt, khuông mặt nhỏ nhắn thoáng chốc cũng hồng thấu. Sau này xem ra phải mặc áo cổ ới được, đặc biệt là lúc ở cùng anh ta.“Bởi vì chúng ta muốn đến sân bay.” Sở Mạnh rốt cuộc có lòng tốt buông cô ra.“Sân bay?” Ngưng Lộ cứng đờ. Đi sân bay làm gì? Chuyến bay của Sở Khương là buổi chiều, nhưng còn cô? Nghĩ đến đây khuôn mặt đỏ thắm của Ngưng Lộ trở nên trắng xanh. Sao anh ta có thể như vậy? Cô cùng anh ta đi tiễn Sở Khương, đó là trường hợp như thế nào a? Cô không nên đi, không muốn!“Sao? Không muốn đi tiễn bạn trai củ của cô sao?” Sở Mạnh nói xong không chút để ý, thật ra thì lời vừa nói ra khỏi miệng thì anh đã phát hỏa. Cô không muốn đi đối mặt như vậy sao? Anh càng muốn cô đi. Làm cho bọn họ từ nay chết tâm.“Tôi không đi, không đi!” Hốc mắt Ngưng Lộ đã ngấn lệ. Tại sao lại muốn cưỡng bức cô làm những chuyện cô không muốn? Hơn nữa lại là chuyện cực kỳ khó chịu cô không muốn đối mặt nhất.“Cô không đi, tôi sẽ lập tức ở chỗ này muốn cô!” Thanh âm trên đỉnh đầu gần như nghiến răng nghiến lợi.“Anh……” Hai hàng nước mắt theo hai gò má bóng loáng như những viên ngọc rơi xuống.“Xem ra cô muốn cùng tôi ở nhà làm? Không bằng bây giờ bắt đầu đi!” Tên đàn ông khốn kiếp kia thế nhưng đã kéo khóa kéo phía sau váy của cô rồi.“Tôi đi, tôi đi…..” Ngưng Lộ dùng hết hơi sức toàn thân đẩy anh ra chạy thẳng lên lầu. Thím Trương từ trong phòng đi ra thấy thiếu phu nhân mặt đầy nước mắt uất ức chạy lên lầu, mà thiếu gia đứng ở chỗ đó dường như là đang cười? Là cười sao? Thím Trương cho là mình hoa mắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận