Chiếm Đoạt Em Dâu


Đã sắp một giờ đêm nhưng Ngưng Lộ một chút cũng không cảm thấy buồn ngủ. Trưa hôm nay khi anh rời khỏi nhà cô nổi giận trở về phòng, kết quả thế nhưng nằm trong phòng ngủ suốt buổi chiều. Nếu không phải thím Trương gọi cô dậy ăn tối không biết cô sẽ ngủ đến lúc nào.Ban ngày ngủ quá nhiều kết quả chính là thời gian bình thường đi ngủ lại làm sao cũng không ngủ được, Ngưng Lộ lăn qua lộn làm sao cũng không ngủ được, ngồi dậy vén chăn quyết định đến thư phòng lên mạng một chút, xem ra sẽ đỡ bực bội hơn nằm đếm cừu giống như bây giờ.Bình thường thời gian ở nhà Ngưng Lộ rất ít vào thư phòng của anh. Đọc sách cũng là ở trong phòng hoặc ở ban công đọc, dù sao nhà lớn như vậy cô muốn đi đâu đọc cũng được chính là không muốn đến thu phòng của anh. Chỉ cần vừa bước vào đó cô sẽ nghĩ đến hợp đồng kết hôn với những điều khoản không công bằng của bọn họ. Nhưng trong nhà chỗ duy nhất có thể lên mạng chính là thư phòng của anh. Cho nên, cô không còn sự lựa chọn nào khác. Cô đã nghĩ sẽ mua một cái laptop mới. Trước kia lúc còn đi học không cần nên không có mua, nhưng bây giờ mỗi ngày đều ở nhà cô thật muốn phát điên. Cũng không biết muốn mua thứ có thể liên lạc với bên ngoài có cần xin phép anh ta không? Hừ! Xin cũng vô dụng? Ngay cả điện thoại anh còn không cho cô dùng huống chi là có thể cho cô cả cầm cái máy vi tính có thể cùng người khác liên lạc sao? Ngưng Lộ hừ lạnh trong lòng nói. Không biết sao gần đây cảm xúc luôn không ổn định, không còn giống trước đây an tĩnh mà bình thản.Thím Trương chuẩn bị trở về phòng nghĩ ngơi thấy Ngưng Lộ khoác áo khoác nhỏ từ lầu hai xuống rất kinh ngạc: “Thiếu phu nhân, đã trễ thế này sao còn chưa ngủ? Là muốn ăm cái gì sao?” Hình như thiếu phu nhân chưa từng có thới quen ăn khuya đi?“Thím Trương, tôi không ngủ được. Đến thư phòng truy cập mạng.” Trên mặt Ngưng Lộ có nụ cười nhàn nhạt. Đối với thím Trương suốt ngày thật lòng quan tâm cô, cô lãnh đạm không được. Mặc dù mỗi ngày bà sẽ đem tất cả mọi chuyện của cô không sót thứ gì báo cáo cho người đàn ông đó, nhưng cô không trách bà, đây là trách nhiệm công việc của bà không phải sao?“Lên mạng sao?” Thím Trương có chút ngớ người. Thiếu gia chưa từng nói qua sẽ không cho thiếu phu nhân lên mạng, nhưng cũng chưa từng nói có thể. Vậy phải làm sao bây giờ? Thiếu gia ngay cả điện thoại cũng không cho thiếu phu nhân dùng vậy lên mạng không phải cũng có thể liên lạc với người bên ngoài sao? Bà ở nhà thấy con trai bà còn có thể ở trên mạng cùng người ta nói chuyện tán gẫu? Không cần điện thoại cũng có thể cùng người khác liên lạc. Nhưng đã trễ thế này lại đang ở trong nhà chắc sẽ không có chuyện gì đi? Thiếu gia cũng thật là người cũng đã lấy về nhà rồi còn sợ gì nữa đây?Ngưng Lộ thấy vẻ mặt khổ sở của thím Trương chân đang muốn đi đến thư phòng tự động dừng lại. Thì ra là Sở Mạnh sợ cô và Sở Khương liên lạc nên mới muốn cắt đứt toàn bộ sự liên lạc của cô đối với bên ngoài. Anh ta sẽ để ý cô đến vậy sao? Chẳng qua là không yên lòng mà thôi đi! Người anh ta cũng đã danh chính ngôn thuận lấy về nhà rồi, cũng lấy được người của cô rồi, anh ta còn sợ cô có thể làm chuyện gì mất mặt anh ta sao? Bỏ đi, vẫn là không cần làm khó thím Trương, người đàn ông đó thật đáng sợ, nếu như bởi vì cô mà khiến thím Trương bị liên lụy cô sẽ cảm thấy khó chịu.“Thím Trương, bỏ đi, tôi về phòng ngủ!” Ngưng Lộ xoay người đi trở về, mi tâm lại khóa chặt có cảm giác mất mác nồng đậm.“Thiếu phu nhân ở nhà cô muốn làm gì thì làm, thím Trương sẽ không nói.” Không đành lòng thấy dáng vẻ cô đơn của Ngưng Lộ thím trưởng vổ vổ ngực của mình bảo đảm nói. Thiếu gia cũng không có ở nhà lại cũng không có nói sẽ không được lên mạng không phải sao?“Không cần đâu thím Trương.” Ngưng Lộ cũng không muốn làm khó trở đếm cừu mà ngủ thôi. Dù sao cô cũng không có việc gì gấp không phải sao? Cô chỉ là, chỉ là muốn biết chút tin tức về Sở Khương mà thôi. Hôm trước Sở mẫu cũng nói anh ấy muốn ra nước ngoài du học không phải sao? Không biết đi đến nơi nào? Cô chỉ muốn biết anh ấy có khỏe hay không mà thôi.“Đi thôi thiếu phu nhân. Tôi giúp cô mở cửa.” Thím Trương kéo cô cùng đi đến thư phòng.Ngưng Lộ vào thư phòng vẫn không khống chế được mâu thuẫn trong lòng muốn biết được tin tức của Sở Khương. Thím Trương bưng đến cho cô một ly sữa tươi nóng và một đĩa điểm tâm sau đó liền đi ra ngoài, bà nói con trai bà ở nhà lên mạng cũng thích như vậy. Xem ra thím Trương đem nỗi tiếc nuối không có con gái đền bù trên người Ngưng Lộ một cô gái xem ra khéo léo biết nghe lời.Ngưng Lộ mở puter không dám lên MSM sợ Sở Mạnh đột nhiên trở lại thấy. Đến lúc đó cô có lý cũng không nói được rồi, cho nên chỉ có thể đăng nhập hộp thư của mình nhìn xem Sở Khương có gửi thư điện tử cho cô không.Vừa mở ra hộp thư xem ra đã lâu không có ích lợi gì Ngưng Lộ thấy trong hộp thư đầy thư đều là thư do Sở Khương gởi đến. Từ lúc bọn họ chính thức tách ra bao nhiêu ngày anh ấy đã gởi bấy nhiêu bức thư. Không có thao thao bất tuyệt nói anh ấy nhớ cô bao nhiêu nhưng những câu nói bình thản đến không thể bình thản hơn được lại làm cho Ngưng Lộ sầu não đến nước mắt rơi như mưa, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt bàn.Anh ấy nói anh ấy hận mình không đủ năng lực để giúp đỡ cô, bảo vệ cô, hi vọng cô không nên trách anh; anh nói anh đã đi đến quỷ môn quan một lần sẽ không tiếp tục làm chuyện ngốc, không muốn để cho cô phải lo lắng; anh còn nói anh thấy cô mặc áo cưới xinh đẹp như nàng công chúa, anh nói một ngày nào đó anh sẽ trở về mang nàng công chúa của anh đi; anh nói anh hi vọng không có anh bên cạnh cô phải tự biết chăm sóc tốt ình, đừng khóc. Lúc khổ sở thì nghĩ đến những chuyện vui vẻ bọn họ đã từng cùng nhau trải qua; đến phong thư cuối cùng, anh nói ngày mốt anh sẽ phải lên đường đến nước Mỹ, trường học đã liên lạc xong rồi.Từng chuỗi nước mắt lăn xuống. Thì ra là hôm trước Sở mẫu đến nhà là vì Sở Khương quyết định xuất ngoại, hơn nữa còn đến chỗ xa xôi như vậy cho nên bà mới cảm thấy là do cô hại anh, làm cho anh phải một thân một mình chạy đến nơi xa xôi lạ lẫm như vậy để đi học. Sở Khương muốn rời đi, rời đi mãnh đất quê hương anh đã sinh sống mấy mươi năm. Nhưng còn cô? Chỉ có thể ngồi đây chúc anh mọi sự thuận lợi. Sở Khương, Sở Khương……. Mỗi lần nghĩ đến cái tên này đều làm cho cô đau lòng, mà bây giờ biết anh lập tức muốn rời đi tâm tình lại càng thêm trầm trọng. Cô thật là muốn gặp anh, xem anh có thật sự khỏe mạnh như lúc trước không. Nhưng không được, Không được….. Sở Mạnh sẽ không cho phép, vừa nghĩ đến người đàn ông từ lần gặp đầu tiên đã cưỡng bức cô Ngưng Lộ càng thêm đau lòng, gục xuống bàn ríu rít khóc lên.Anh ta cưỡng bức cô trở thành người phụ nữ của anh, cưỡng bức cô ga cho anh, cưỡng bức muốn cô, cưỡng bức cô không thể gặp Sở Khương………. Anh thật sự là đáng hận a! Sao lại có người đáng ghét như vậy? Hay là anh ta thật sự hận Sở Khương như vậy? Sao lại muốn đem ân oán của đời trước trút lên đời sau làm ọi người cùng nhau chịu khổ? Nếu như Sở Khương biết nhất định sẽ không chịu được đi? Người anh hai mà anh luôn sùng bái lại không phải là anh ruột anh, ba mẹ mà anh kính yêu nhất lại có nhiều quá khứ xấu xa như vậy. Không thể nói a! Ngưng Lộ khóc thương tâm đến nổi gần như không thể thở được, cũng làm cho Sở Mạnh sau khi vừa vào cửa nghe được nhướng mày: Tại sao đã trễ như vậy thư phòng còn mở cửa? Hơn nữa hình như là Ngưng Lộ đang ở bên trong khóc? Sẽ là cô ấy sao?Hôm nay không phải là còn rất tốt khóc cái gì đây? Trong lòng Sở Mạnh căng thẳng sãi bước đi đến thư phòng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận