Chiếc Lọ Cầu Vồng


Bên trong nhà kính không chỉ có một máy quay, 360 độ không góc chết, Khương Tùy Tranh không biết, cho rằng tránh anh quay phim là không sao, Lục Trạch Xuyên không nói, giữ gáy cậu lại mút chất lỏng ngọt ngào trên lưỡi cậu, Khương Tùy Tranh chỉ muốn đút anh ăn dâu thôi, sợ đến nỗi nhanh chóng liếc anh quay phim, Lục Trạch Xuyên cắn môi cậu không tha, thấp giọng hỏi: “Em không có gì muốn nói với anh sao?”


Anh quay phim đang nằm rạp trên đất quay ong mật, Khương Tùy Tranh sợ anh ta sẽ quay đầu lại bất cứ lúc nào, vội vàng nói: “Mau buông em ra.”


Lục Trạch Xuyên không chỉ không tha, còn không chịu nói lý, nói: “Em có biết lỗi của mình chưa?”


Khương Tùy Tranh nhỏ giọng tranh luận: “Lỗi của em hồi nào, rõ ràng là anh…”


Lục Trạch Xuyên mút lấy đầu lưỡi cậu, cắn lấy nó, không cho cậu phản bác, “Nói em sai rồi”


“Em…” Khương Tùy Tranh bị cuốn theo càng ngày càng gấp, rên rỉ mấy tiếng rồi đẩy ra hai lần, vẫn không nhúc nhích, hàm hàm hồ hồ vội la lên: “Em sai rồi em sai rồi, mau buông em ra, bị người ta nhìn thấy bây giờ.”


Mục đích của Lục Trạch Xuyên đã được thực hiện được, nhíu mày, rồi mới rời khỏi miệng cậu.


Hai ba phút sau, anh quay phim quay xong trở lại bên cạnh Khương Tùy Tranh, nhìn xung quanh hỏi: “Anh Xuyên đâu?”


Khương Tùy Tranh không dám ngẩng đầu, đôi môi bị gặm đến đỏ au, dù thế nào thì lát nữa mới bớt, nhẹ giọng nói: “Anh ấy mới vừa hái xong, đi ra ngoài rồi.”


Tới gần buổi trưa, các thành viên Five mang theo hoa quả đã hái trở về nhà, Lục Trạch Xuyên không biết đã ngồi cùng đạo diễn Tôn từ khi nào, ngẩng đầu sải chân dài, dựa trên ghế nằm nhắm mắt dưỡng thần, buổi trưa thức ăn ngoài đã đưa đến, cơm nước xong nghỉ ngơi một lúc, tiếp tục quay.


Bên cạnh giếng nước, Phương Quân Thăng lấy rau mới hái ra rửa, An Thần thỉnh thoảng nhìn về phía Lục Trạch Xuyên, hào hứng hỏi: “Đội trưởng, anh thích nhất bộ phim nào của anh Xuyên?” echkidieu2029.wordpress.com


Phương Quân Thăng vẫn luôn giữ vững hình tượng, nhưng nói về thần tượng thì cũng không giữ nổi, “Hầu hết đều thích, thích nhất là bộ ‘Hiệp giả’, cái bộ đó thiếu chút nữa đã được nhận giải rồi! Bỏ lỡ cơ hội, rất tiếc nuối.”


An Thần nói: “Đúng đó đúng đó, bộ phim đó hay thật! Hơn nữa tạo hình của anh Xuyên ở trong phim cũng rất ngầu! Đồ đen nón rộng vành, mặt xuất hiện trước ống kính, không cần mở miệng cũng thấy là hiệp khách lạnh lùng!”


Phương Quân Thăng là một fan chân chính, nói: “Anh Xuyên nhiều năm lăn lộn cũng không dễ dàng, lúc mới vào nghề không có bối cảnh cũng đã nhận rất nhiều phim tệ, nhưng may mà kỹ năng diễn xuất của anh ấy khá tốt, không có lịch sử đen tối, chỉ là nhìn hồi xưa có hơi ngây ngô.” SSTruyen xấu chó vậy cũng đọc hả

Phương Quân Thăng là một fan chân chính, nói: “Anh Xuyên nhiều năm lăn lộn cũng không dễ dàng, lúc mới vào nghề không có bối cảnh cũng đã nhận rất nhiều phim tệ, nhưng may mà kỹ năng diễn xuất của anh ấy khá tốt, không có lịch sử đen tối, chỉ là nhìn hồi xưa có hơi ngây ngô.” SSTruyen xấu chó vậy cũng đọc hả


An Thần sùng bái mù quáng: “Em cảm thấy anh ấy ra sao cũng tốt cả, anh Xuyên của em diễn cái gì ra cái đó, kỹ năng diễn xuất thần tiên! Nhưng mà anh Xuyên không phải xuất thân chính quy đúng chứ?”


“Không phải.” Hồ Tư Ninh cầm cái chậu đi tới, đưa cho Khương Tùy Tranh bảo cậu rửa rau, trả lời câu hỏi của An Thần: “Năm đó anh ấy vào showbiz là để kiếm tiền, anh thích anh ấy ở điểm này, rất cứng rắn, chưa bao giờ đặt hình tượng lung tung, là đồng tính thì thừa nhận, có bạn trai cũng không nói dối, chỉ là có nhiều người không muốn đối mặt với sự thật, cảm thấy anh ấy bịa ra để chặn scandal, hơn nữa còn nghe nói, nhà ảnh thật ra rất giàu, hình như là kiểu nhà có quyền thế? Quyền thế đó có biết không? Có biết Lục thị không?”


“Ui vãi! Biết chứ biết chứ! Thật hay giả vậy?” An Thần tiểu gật đầu như gà mổ thóc: “Vậy tại sao còn thiếu tiền?”


Hồ Tư Ninh nói: “Chắc là có liên quan đến tính hướng của anh ấy, gia tộc lớn sao có thể muốn tuyệt hậu được, hẳn là comeout với người nhà xong mới chán nản vào giới giải trí.”


An Thần lần đầu tiên nghe, hóng hớt nói: “Không thể nào chứ? Chẳng lẽ là vì tình yêu mà từ bỏ thân phận và địa vị của mình sao? Tiền, tiền của nhà họ Lục, có đếm nổi không? Sản nghiệp trải rộng toàn cầu phải không? Anh Tư Ninh làm sao anh biết?”


Hồ Tư Ninh thần bí phun ra hai chữ: “Zhihu.” (*)


(*) zhihu: một diễn đàn thảo luận đủ thứ chuyện trên đời


An Thần há há mồm: “Đó không phải là chỗ chế lại chuyện của người ta à?”


Hồ Tư Ninh nói: “Cho nên anh chỉ xem thế thôi, em cũng nên nghe thế thôi, đừng coi là thật.”


“Ồ.” An Thần kích động uổng mất một hồi, chờ Hồ Tư Ninh đi, rửa đậu đũa cùng Khương Tùy Tranh: “Anh Tùy Tranh, anh nói xem thật sự sẽ có người vì tình yêu mà từ bỏ gia sản nghìn tỉ sao? Nếu như gặp em, em tuyệt đối sẽ không từ bỏ, quá ngu ngốc! Tình yêu đắt giá! Tiền tài càng đắt hơn!”


Khương Tùy Tranh giương mắt, đúng lúc nhìn thấy Lục Trạch Xuyên đứng lên nhìn xung quanh, đối diện với ánh mắt của cậu xong liền quay đầu đi, Khương Tùy Tranh cười một cái nói: “Ngốc thật, đúng là quá ngốc.”


Buổi chiều mọi người cùng nhau chuẩn bị bữa tối, chừng năm giờ lục tục vào bàn, chín người tụ tập trên bàn dài ở nhà chính, Dư Triệu làm MC cũng biết khuấy động bầu không khí, trước tiên hàn huyên với Lục Trạch Xuyên về phim điện ảnh mới, rồi chính thức giới thiệu các thành viên của Five.


Bắt đầu Từ Phương Quân Thăng, Phương Quân Thăng trước đây đã từng debut, xem như là một khuôn mặt tương đối quen thuộc, Dư Triệu nói: “Quân Thăng dù đã qua rất nhiều năm vẫn luôn kiên trì với ước mơ của chính mình, thật sự khiến chị vô cùng bội phục, lần đầu tiên debut có lên chương trình của chị, không ngờ bây giờ lại gặp mặt.”


Phương Quân Thăng nói: “Vô cùng cảm ơn chị Dư năm đó đã chăm sóc cho em, có thể cùng ngồi với chị lần thứ hai, thật sự rất vinh hạnh cho em.”


Dư Triệu cười nói: “Sau này sẽ còn gặp nhau nhiều haha.” Vừa nhìn về phía Hồ Tư Ninh: “Tư Ninh chị cũng biết, hoàng tử rock and roll, năm ngoái em tham gia chương trình tuyển chọn, con gái của chị xem không bỏ tập nào, nó cực kỳ thích em đấy.”


Hồ Tư Ninh gật gật đầu thật ngầu: “Cảm ơn con gái của chị Dư.”


“Ha ha ha, còn có An Thần Niệm Thịnh Ân, An Thần rất có tài hoa, ca khúc ‘Ngọn đèn đêm’ của em vô cùng nổi tiếng trên mạng, còn có Thịnh Ân, rõ ràng có thể dựa vào sắc đẹp, vậy mà còn muốn vào giới game làm quán quân, lợi hại lợi hại.”


Nói cho cùng, mấy người của Five, dù nhiều dù ít, thật ra cũng đã có chút ánh sáng nhất định, ngoại trừ Khương Tùy Tranh.


“Đây là lần đầu tiên chị gặp Tùy Tranh.” Dư Triệu nói: “Trước đây em vẫn luôn là người ngoài giới sao?”


Khương Tùy Tranh gật đầu: “Vâng, trước đây em chưa từng tiếp xúc đến phương diện biểu diễn nghệ thuật.”


“Vậy tại sao lại chọn gia nhập Five? Chị có biết một chút lý lịch của em, đúng là thánh học đấy! Với lý lịch này em vào công ty nào cũng sẽ có đãi ngộ cực kỳ tốt, cho nên tại sao lại vào giới giải trí? Vì ước mơ sao?”


Ánh mắt Khương Tùy Tranh bay tới trên người Lục Trạch Xuyên, Lục Trạch Xuyên ngồi thẳng lưng, thoạt nhìn còn hơi căng thẳng, giống như người trả lời câu hỏi là anh vậy.


“Vì người em thích.”


“Hả?” Dư Triệu ngẩn ra, biết đến cậu đã có đối tượng, thở dài hai tiếng, dở khóc dở cười: “Đừng đừng đừng đứa nhỏ ngốc này, em còn chưa có ra mắt đâu, việc này phải giữ bí mật.”


Khương Tùy Tranh chớp mắt mấy cái nói: “Không thể nói sao? Bên trong hợp đồng không có viết…”

Khương Tùy Tranh chớp mắt mấy cái nói: “Không thể nói sao? Bên trong hợp đồng không có viết…”


Dư Triệu bật cười: “Đương nhiên không thể nói rồi! Các em là nhóm nhạc thần tượng mà, tốt nhất vẫn nên bảo mật.”


Khương Tùy Tranh quả thật không hiểu, thời gian cậu vào nghề quá ngắn, Trần Bằng cũng không nói, hôm đó lúc làm cá, Dư Triệu khá là quý cậu, chủ động giúp cậu thay đổi đề tài, đoạn này coi như qua.


Ăn cơm xong lại cùng nhau hát ca khúc debut, một ca khúc rất ngớ ngẩn, hòa theo tiếng ca, hôm nay quay cũng gần kết thúc, lúc dọn bát đũa, hiện trường thiếu đi hai người, Lục Trạch Xuyên dắt Khương Tùy Tranh đến sân sau, ở đó yên tĩnh không có máy quay phim, cũng không có người ngoài.


“Em…” Lục Trạch Xuyên rũ mắt nhìn cậu: “Em không đi nữa sao?”


Khương Tùy Tranh nói: “Em nói sẽ đi hồi nào? Là anh lén xem email của em, còn kiếm cớ nổi nóng với em.”


Lục Trạch Xuyên hồi tưởng lại, hình như là em ấy chưa từng nói thật, không nén được giận, nỗ lực chối tội: “Nhưng em vẫn nộp CV cho công ty đó.”


Khương Tùy Tranh cây ngay không sợ chết đứng, nói: “Em chưa từng nộp CV, là bọn họ nhìn thấy thiết kế tốt nghiệp của em nên liên tục mời em, em đã từ chối ba lần rồi.”


Lục Trạch Xuyên chớp mắt mấy cái “Ồ” một tiếng, trước đây anh có nghe Khương Tùy Tranh đề cập tới công ty kiến trúc đó, nên vẫn luôn có ấn tượng, nhìn thấy email tuyển dụng phản ứng đầu tiên của anh là nổi khùng, anh không muốn để cho Khương Tùy Tranh ra nước ngoài, nhưng cướp đoạt sở thích của cậu, quả thật cũng có hơi quá đáng.


Thôi được rồi, là rất quá đáng, Lục Trạch Xuyên kiểm điểm bản thân mấy phút, mặt hết sức lạnh lùng, nói: “Có phải là em thật sự muốn đi không, nếu như em thích công việc đó…”


“Em không thích làm việc.”


Dưới mái hiên sân sau có một ngọn đèn nhỏ, dưới đèn có mấy con thiêu thân nhỏ vây quanh, Lục Trạch Xuyên nhìn chằm chằm đôi mắt Khương Tùy Tranh, nghe cậu nói: “Em chỉ thích anh.”


“Em chỉ muốn ở bên cạnh anh là được rồi, anh không muốn để em đi làm, thì em ở trong nhà đọc sách xem báo, làm món ăn anh thích, anh sợ khoảng cách của chúng ta ngày càng xa, không có cảm giác an toàn, nên em đã bước vào thế giới của anh, nhìn anh, ở bên anh, không đi đâu cả.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...