Chìa Khóa Hạnh Phúc


***


Mười hai người hướng mắt nhìn lên màn trình chiếu, trên đó đang hiện ra kế hoạch triển vọng của công ty trong vòng sáu tháng cuối năm. Ai nấy so sánh trên màn trình chiếu cùng tập tài liệu dưới tay, âm thanh lật giở thỉnh thoảng vang lên, không khí thật nghiêm túc.


Trình chiếu kết thúc, đèn mở ra, ở đầu bên kia chiếc bàn lớn, Giang Diễn Đường lên tiếng.


"Mọi người đối với hướng kế hoạch này có ý kiến gì không? Trên bàn là tư liệu, Bắc khu chúng ta sáu tháng cuối năm cần đạt được các mục tiêu trên, mọi người nhiệt tình phát biểu ý kiến, tôi sẽ đem kết quả báo lại cấp trên."


Chủ nhiệm Lâm phụ trách tỉ suất tiêu thụ lên tiếng "Tôi cảm thấy, những dự tính kế hoạch nào có hơi cao quá, cơ bản chúng ta hơn nửa năm đã đạt thành rất nhiều, vượt qúa công trạng, nếu như muốn đạt thành số lượng trong tài liệu, tôi hi vọng có thể đề xuất một khoản quảng cáo dự tính, kỳ thật ngành chúng ta từ đầu năm đã bắt đầu thiết kế hình tượng quảng cáo cho công ty, nhưng vãn chưa thấy đả động..."


Quản lý nghiệp vụ cũng tán thành: "Ta cũng vậy, đồng ý mục tiêu này có điểm quá cao, nhân viên chỗ tôi hơn nửa năm đã rất cố gắng, đương nhiên là có áp lực mới có công trạng, nhưng ta cảm thấy..."


Hội nghị nhiệt liệt thảo luận, kéo dài hết buổi chiều, gần ban đêm, mọi người nối đuôi nhau đi ra phòng họp, đều là không thể che hết vẻ mặt mệt mỏi.


Giang Diễn Đường trở về phòng làm việc của mình, trợ lý Đại Vệ nhìn thấy hắn trở lại phòng làm việc, vội vàng đi vào theo.


"Giám Đốc, bên này là điện thoại tới tìm anh, cần gửi điện trả lời ta đều viết ở chỗ này." Đại Vệ đẩy mắt kính, đưa ra giấy ghi chép đặt trên bàn làm việc của hắn.


Giang Diễn Đường liếc một cái, hỏi: "Anh không phải nói xế chiều hôm nay muốn đi ra ngoài? Anh không đi ra ngoài?"


"Thủ trưởng, hiện tại cũng năm giờ ! Tôi hơn ba giờ đã trở lại." Đại Vệ nhìn thấy hắn họp váng đầu mệt mỏi.


"Đó, vậy anh mua được chứ?"


Đại Vệ nhìn Giang Diễn Đường mệt mỏi đang nhéo nhéo sống mũi "Mua được." Hôm nay hắn xin nghỉ nghĩ đi ra ngoài giúp bạn gái mua lễ vật, chỉ mới nói với Giang Diễn Đường một tiếng, lập tức đã được đáp ứng, nói thật, hắn thực thích Giang Diễn Đường làm thủ trưởng, tâm tình tốt thì nói chuyện vui vẻ không tính, tâm tình không tốt cũng không gây khó dễ hoặc khó chịu với thuộc hạ.


"Ta hôm nay có việc đi trước tan tầm." Giang Diễn Đường nhìn một chút, nói thêm một vài chuyện rồi cầm tập tài liệu đi ra thang máy.


Thang máy một đường đi xuống tầng hầm bãi đỗ xe của nhân viên, hắn rất nhanh tìm được vị trí đỗ xe quen thuộc của mình, phóng xe ra ngoài.


Giang Diễn Đường xoay mở radio, đây là kênh phát thanh hắn hay nghe nhất, thường phát thanh những bài nhạc DJ hay những bài rock US-UK. Cứ thế hắn an nhàn giải toả một ngày mệt mỏi.


Hắn lái xe tới trung tâm thương mại Chu An An chỉ định hôm qua, mặc dù không chắc giờ này cô còn mở shop không, nhưng hắn có thể hỏi một chút ở đây, có hay không biết Chu An An. Hắn không sợ một chuyến tay không, nhất định phải hỏi rõ - - Chu An An có hay không có bạn trai? Ngày hôm qua cái thằng đó là gì của cô?


Hắn hồi tưởng lại bộ dáng An An nói chuyện với hắn đêm qua, khi thì mím môi khi thì nháy mắt, hắn cảm thấy những năm này chia lìa cũng không tạo thành ngăn cách, mặc dù cô ngay từ đầu là muốn thoát đi.


Đến trung tâm thương mại, hắn tìm một chỗ đỗ xe tốt, đi thang máy lên lầu bắt đầu từng tầng đi dạo.


Giang Diễn Đường chỉ chăm chăm tới mấy shop bán giày, ánh mắt của hắn nghiêm túc, tìm được một shop giày liền đi vào hỏi thăm.


"Hoan nghênh quý khách!" Nữ nhân viên trông thấy Giang Diễn Đường tiến đến thì ánh mắt sáng lên. Oa! Khách lớn a! Bởi vậy thanh âm hoan nghênh cũng phải đặc biệt vang dội.


"Xin chào, làm phiền có thể hỏi thăm một chút?" Giang Diễn Đường vừa hỏi vừa không quên ngó nghiên, cố gắng tìm kiếm Chu An An.


"Đương nhiên có thể !"


"Không biết có nhân viên nào bán hàng tên Chu An An?"


"Chu An An?" Nữ nhân viên nụ cười cứng đờ, nghiêng đầu một chút lại lập tức lắc đầu, "Không có anh à, chưa từng nghe qua."


Giang Diễn Đường thất vọng, "vậy à, cảm ơn."


Đi ra khỏi shop nọ, hắn lại vào một shop khác, cùng một kết quả. Nhân viên cửa hàng nào cũng nói chưa từng nghe qua cái tên Chu An An.


Hắn tiếp tục tìm, tìm đến mười giờ tối chuông trung tâm thương mại chuẩn bị đóng cửa vang lên, hắn đã tìm hỏi gần hết cái trung tâm này, thậm chí có vài shop hắn còn hỏi hai lần.


Toàn bộ kết quả đều là - - không biết Chu An An!


Trong lòng Giang Diễn Đường dâng lên một dự cảm không ổn, hắn hồi tưởng vẻ mặt tối qua của An An, vốn là muốn thoát khỏi hắn thật mau, về sau đột nhiên thay đổi, trả lời đến vấn đề đều rất thẳng thắn...


Hắn bất an đoán được.


An An lừa gạt hắn.


Cô không có thành thật cùng hắn nói chuyện của cô, cô không để cho hắn tìm được.


Sững sờ hoà với chua xót, xông thẳng lên tậm tim can hắn, Giang Diễn Đường cảm thấy thật mờ mịt, tối hôm qua gặp lại giống như là công dã tràng...


END 2-3


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận