Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi


Dữ Dội Tư thấy hai người bọn họ nhìn mình chằm chằm không khỏi cả giận nói: “Như thế nào? Bổn thiếu gia nói không đúng sao?”Ngữ Diên nuốt một ngụm nước bọt nhìn về phía Tô Dật cười nói: “Ách. . . . . . Đồng Ngôn Vô Kỵ ha ha”Dữ Dội Tư thấy nàng nhìn chằm chằm Tô Dật cười, không khỏi than thở một câu, “Háo sắc” .“Ngươi này tiểu thí hài” Ngữ Diên bất nhã lộ nói tục, tiểu thí hài này cũng không quy củ đi?“Ngươi. . . . . . Ngươi nói tên ta là cái gì?” Tiểu suất ca kích động reo lên.“Tiểu thí hài, chính là tiểu thí hài, ngươi xem ngươi còn mặc quần yếm tu tu xấu hổ” nàng cư nhiên đối với tiểu y phục của hắn cười cười nói.“Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Người này háo sắc ta sẽ không bỏ qua ngươi, hừ” nói xong, tiểu suất ca vung áo tức giận rời đi khỏi đất thị phi này.Ngữ Diên nhìn hắn thở phì phì rời đi, không khỏi cười cười, tiểu hài tử này một chút cũng không đáng yêu, ly khai là tốt nhất, như vậy sẽ không quấy rầy cuộc gặp gỡ lãng mạn bất ngờ của nàng.“Tiểu hài tử nói chuyện không nên tưởng thiệt” Tô Dật đánh vỡ trầm mặc cười cười an ủi.Ngữ Diên cũng cười cười gật gật đầu, lại vô ý thoáng nhìn trong biển hoa một nhóm tiểu Tinh Linh theo đóa hoa bên trong xông ra, nàng ngây ngẩn cả người, trời ạ, nơi này lại có nhiều tiểu Tinh Linh đáng yêu như vậy.“Ngươi đang nhìn cái gì?” Tô Dật hỏi.“A, Không. . . . . . Không có gì, ngươi đến phía trước tìm một chỗ ngồi xuống chờ ta được không, ta có chút việc ” nàng ngượng ngùng cười cười, Tô Dật mỉm cười gật đầu cũng không truy vấn, rồi đi lên phía trước.Thấy hắn ly khai, nàng liền tiến đến đóa hoa bên cạnh nhìn một đám nho nhỏ các Tinh Linh tay mang theo cái giỏ hoa nhỏ tựa hồ đang làm cái gì vậy, “Uy , các ngươi đang làm gì thế?”Toàn bộ nhóm Tiểu Tinh Linh ngước mắt nhìn nhìn nàng, sau đó chỉ chính mình nói nói : “Ngươi nhìn thấy chúng ta?”“Đúng vậy a, các ngươi đang làm cái gì?”“Không nói cho ngươi” nhóm tiểu Tinh Linh túm lại không để ý tới nàng.Ngữ Diên không ngại cười cười nói: “Ai, các ngươi cùng Hồ Điệp này nhận thức sao?”“Làm gì?” Tiểu Tinh Linh mang theo vương miện tiểu quốc Vương hỏi.“Ai, các ngươi nói với chúng nó, muốn chúng nó giúp đỡ chút được không, ta chờ thời điểm khiêu vũ xong khiến toàn bộ chúng nó bay đến bên cạnh ta như thế nào?” Nàng cười cười.Tinh Linh tiểu quốc Vương nhìn nhìn nàng bỉu môi nói: “Ngươi cho là ngươi là Hương phi a? Cắt”“Ai, ngươi có ý gì?” Ngữ Diên tức giận lôi cánh của hắn hỏi.Các Tinh Linh thấy Quốc vương của mình bị túm liền toàn bộ bay tới, Ngữ Diên cười lạnh nói: “Ta nói cho các ngươi biết, các ngươi nếu không giúp đỡ ta câu một kẻ ngốc, ta nhất định có bản lĩnh làm cho Hoàng thượng đem toàn bộ những đóa hoa hủy đi, cho các ngươi vô mật khả thái”“Ngươi thật nham hiểm a” tiểu quốc Vương reo lên.“Như thế nào? Độc nhất là lòng dạ đàn bà không biết sao? Giúp hay không giúp? Không giúp ta liền xé nát ngươi” nàng đe dọa.“Không cần a, không cần a” các Tinh Linh lớn tiếng reo lên.“Hắc hắc, không cần thế các ngươi hãy nói với Hồ Điệp, bằng không cũng đừng trách ta không khách khí” Ngữ Diên cười gian nói.Tiểu quốc Vương bất đắc dĩ nói: “Được rồi, bất quá, có câu ta nghĩ nói cho ngươi biết”Buông hắn xuống, nàng hỏi, “Cái gì?”Tiểu quốc Vương bĩu môi nói: “Ta đã thấy qua háo sắc, chưa thấy qua người nào háo sắc như ngươi”“ Stop!” nói xong, hướng nàng lật ra một cái liếc mắt bĩu môi ly khai.Ngữ Diên bĩu môi, không thèm để ý tới chúng nó mà là trực tiếp đi lên phía trước, không bao lâu liền tới bên người Tô Dật, hắn lúc này đang ngồi ở trên cỏ, hưởng thụ mùi hương trong biển hoa.“Thơm quá nha” nàng đi đến bên cạnh hắn cũng ngồi trên mặt đất cười nói.“Đúng vậy a, nơi này rất đẹp” Tô Dật nhìn biển hoa không khỏi ca ngợi nói.Ngữ Diên chống cằm nhìn nhìn hắn, phát hiện hắn càng nhìn càng anh tuấn, trong lòng thầm nghĩ, muốn dùng tài hoa của mình để mê đảo hắn, vì thế, nàng ho nhẹ một tiếng nói: “Trong biển hoa này, ta bắt đầu ngâm thơ nhất thủ biểu đạt tâm tình của ta bây giờ”Tô Dật trong mắt quả nhiên để lộ ra thần sắc mong đợi, nàng luôn làm cho người ta chờ mong.Ngữ Điên thấy hắn trong mắt chờ mong, không khỏi tin tưởng mãnh liệt, nàng quyết định ngâm thơ, bình thường nữ chủ đều là sao chép câu thơ củangười khác, cũng không có sáng ý, mà nàng quyết định muốn sáng tác nhất thủ, cùng lắm thì cuối cùng áp vận liền sao chép một câu! Về phần khiêu vũ là bước cuối cùng!“Đầu tưởng tượng ra một cành hoa tiên diễm, đừng nhìn là cách vách sân, hoa hồng cũng không lưu luyến gia đình,nhất cành hồng hạnh xuất tường đến” nàng lớn tiếng nói, hơn nữa phối hợp từng điểm từng điểm , hắc hắc, ý tứ này rất minh bạch, bất quá đi, không nên nhìn nàng là nhà người ta , kỳ thật nàng nghĩ ra tường, hắc hắc hắc!“Xem ra, Vương Phi có quyết định ra tường ?” Đột nhiên, phía sau bọn họ truyền ra một tiếng lạnh như băng chất vấn.Hai người ngây ra một lúc, liền ngoái đầu nhìn lại nhìn lại, chỉ thấy một đội ngũ khổng lồ cũng không biết khi nào đã đi tới phía sau bọn họ, Dữ Dội Tư chỉ vào bọn họ đối với Hoàng đế nói “Hoàng thượng, là hai người bọn họ tránh ở trong biển hoa nói chuyện yêu đương”“. . . . . . ? !” Thần mã? Này tiểu thí hài nói thần mã? Mặc dù là có chút ý như vậy, nhưng là trước mặt nhiều người như vậy, không phải hại nàng sao?Sở Thiên biểu hiện ra bộ dạng nghiêm túc hỏi: “Các ngươi ở trong này làm cái gì?”Ngữ Diên cùng Tô Dật liền đứng dậy, “Hoàng thượng. . . . . hoa viên của Ngài quá lớn, Ngữ Diên đi lạc đường, vừa vặn gặp được Tô công tử, sau đó chúng ta nghĩ đi tìm các người, nhưng hoa viên này quá lớn, chân của ta đi cũng không có tìm được, liền vừa vặn ngồi ở nơi này, sau đó. . . . . . Sau đó đột nhiên nghĩ đến ngâm thơ ” nàng việc cười nói.“Gạt người, ta đều có thể tìm được Hoàng thượng tại sao các ngươi lại tìm không thấy ? Đại ngu ngốc” Dữ Dội Tư nói ra kinh người.Ngữ Diên nghe thấy vậy trừng tròng mắt nhìn tiểu soái ca, nói tiếp ta liền xé nát ngươi, đại khái tiểu soái ca chưa thấy qua biểu tình hung ác, liền trốn ra phía sau nha hoàn không nói chuyện .“Nếu như vậy, Vương Phi có thể giải thích một chút vừa rồi ngâm thơ có ý tứ gì?” Sở Hạo cười lạnh một tiếng, thề không bỏ qua nói.Phía sau bọn họ các nhóm phi tử thiên kim đều vụng trộm che miệng cười cười, giống như là xem kịch vui.“Ách. . . . . .” Ngữ Diên ấp úng không biết nên nói như thế nào, làm như thế nào giải thích a, ngu ngốc đều có thể nghe ra là có ý gì rồi, còn muốn giải thích thế nào đây? Có thể tưởng tượng , hắn chính là muốn làm ình khổ sở, ta Mộng Ngữ Diên là loại người nào, há có thể cho các ngươi vừa lòng đẹp ý đâu?“Vương gia, ta vừa ngâm thơ nhưng là có căn cứ , người nào cũng biết Kim Uyển ở Sở phủ cùng Cung thân uyển của Vương gia chỉ có cách một bức tường, ngài ở trong sân Lê Hoa không phải thăng quá đầu tường ta đây biên đến sao? Ta sở dĩ ngâm thơ như vậy rất có căn cứ nha” nàng ngẩng đầu ưỡn ngực nói, nha , tưởng chỉnh nàng? Không dễ dàng như vậy!Sở Hạo nghe vậy giận nghiến răng nghiến lợi, biết rõ nàng không phải ý này, nhưng nghe nàng giải thích như vậy, hắn lại không phản bác được, Ngữ Diên thấy hắn nhịn tức giận xuống, nàng không khỏi nhíu mày đắc ý nhìn hắn, như thế nào? Tưởng chơi ta? Đến nha?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận