Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi


“Ngươi. . . . . . Ngươi ngươi! Dám đến phòng của ta trộm đồ” lão nhân chỉ về phía nàng bắt đầu quát lớn .“Ta. . . . . .” Mộng Ngữ Diên không nghĩ tới ngoài cửa đột nhiên xuất hiện một lão nhân, hơn nữa, lại là một lão nhân béo nha, nàng nhất thời nghẹn lời không biết nói cái gì.“Ngươi cái gì ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . .” Lão nhân ngây ra một lúc, hắn thoáng nhìn về phía sau nàng, Thất Dạ dừng tay lại, bị ánh mắt của hắn nhìn không nhúc nhích được, không phải hắn có thể nhìn thấy mình chứ? Một giây sau, lão đầu này lại bắt đầu tiếp tục quát nàng , “Ngươi là thủ hạ của quản gia nào, như thế nào lại không biết quy củ?”Thất Dạ thở dài nhẹ nhõm một hơi, hắn đã nói rồi, chỉ có người thiếu đạo đức mới có thể nhìn thấy hắn, tỷ như vu bà cũng rất thiếu đạo đức a!“Ta. . . . . .”“Đừng tưởng rằng dài hơn, gầy hơn so với ta, ta liền bỏ qua cho ngươi, ta cho ngươi biết, ta sẽ không” lão nhân tiếp tục nói.“Ta. . . . . .”“Ngươi cái gì ngươi, ai sai ngươi, tuy rằng ta không phải có chút danh tiếng , nhưng ngươi cũng không thể tùy tiện đi vào phòng của người ta, như vậy ngươi đã xâm phạm nhân quyền của ta.” Lão nhân oán hận nói.“Ta. . . . . .”“Ngươi. . . . . . Chớ cùng ta lôi kéo làm quen, hơn nữa, ngươi không nên bày ra một bộ dáng đáng thương, ta cho ngươi biết, ta sẽ không thương hại một tên tiểu mao tặc. Hừ”. lão nhân lớn tiếng quát, hoàn toàn, từ đầu tới cuối không cho nàng cơ hội mở miệng.“Đủ rồi” Mộng Ngữ Diên lớn tiếng quát lại, “Béo lão nhân ngươi có biết hay không, mắt nào của ngươi nhìn thấy ta đang trộm đồ của ngươi, ngươi có chứng cớ nói là ta trộm sao?”Lão nhân bị nàng quát lớn cũng thất thần, một giây sau, hắn reo lên: “Ngươi vừa rồi rõ ràng muốn ôm bình hoa của ta chuẩn bị chạy nha”“Hừ, không phải ở nhà của ngươi ôm bình hoa của ngươi sao? Như thế có thể chứng minh cái gì? Ta cho ngươi biết, ta chỉ là ở đây lau bình hoa cho ngươi, ngươi đột nhiên xuất hiện làm ta giật mình, mới buông tay , ta đã nói rồi, ta còn không kiện ngươi bồi thường phí tinh thần của ta bị tổn thất đâu” nàng vạch ra lý do nói, hơn nữa còn nói đến mặt không đỏ tai không đổi màu .“Ngươi ngươi như thế nào lại như vậy a?” Lão nhân bị nàng nói không nói được gì“Như thế nào? Ta chính là như vậy, tính một cái rồi, ta xem bộ dạng của ngươi cùng với Chu Bá Thông có điểm giống nhau nha, ta liền không so đo với ngươi ” nói xong, nhấc chân định đi, ai ngờ, lão nhân đột nhiên đi tới cửa trước, lúc nàng chuẩn bị rời đi lấy ra một khối ngọc Kim Ngân trong sáng đặt ở trước mặt của nàng quơ quơ.Mộng Ngữ Diên chân phải lập tức dừng ở không trung, ách. . . . . . Nàng không tự giác nuốt một ngụm nước bọt, khối ngọc này. . . . . . Phiếm màu xanh biếc quang mang, trong suốt trong sáng, châu tròn ngọc sáng, hoàn mỹ không tỳ vết, a, thật sự quá đẹp!“Muốn sao?” Béo lão nhân giảo hoạt cười.Mộng Ngữ Diên không hề nghĩ ngợi trực tiếp đưa tay đi lấy, hơn nữa còn tự nói với mình, ta chỉ là muốn nhìn xem mà thôi, thật sự không muốn giật đồ trong tay hắn, thật sự! Mọi người nhất định phải tin tưởng ta, ta cam đoan!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận