Chỉ Phúc Vi Hôn: Vương Phi Bốn Ngón


Mộ Dung Doanh lau mồ hôi trên mặt, hướng Long Phụng Thần quát, "Mặc kệ đinơi nào, đều phải báo cáo ta mới có thể đi. Ta không đồng ý, thì ngươikhông được đi."


Trong lòng Long Phụng Thần rất giận, cũngkhông dám phát tác."Doanh nhi, ta đi thỉnh an mẫu hậu, cũng phải đượcngươi phê chuẩn?"


"Ta là Thái Tử Phi của ngươi, có quyền lợi biết của ngươi đi đâu về đâu. Ngươi gạt ta ra ngoài, khẳng định làkhông phải chuyện tốt gì. Nói cho ta biết, có phải hay không ngươi thông đông cùng cái nha hoàn trong Không Ninh cung kia rồi hả?" Mộ Dung Doanh nhất quyết không tha thẩm vấn. Lời của nàng, lại khiến cho Long PhụngThần kinh hãi.


Trước mắt hắn, hiện ra giọng nói và dáng điệu nụ cười của Lê Thải Nhi. Ánh mắt ôn nhu kia, khí chất nhã nhặn lịch sựkia, cử chỉ tao nhã kia, dung mạo tuyệt mỹ kia. Nếu có thể có được mộtmỹ nhân như vậy làm bạn, hắn nguyện ý dùng giang sơn đánh đổi.


"Doanh nhi, ngươi nói bậy bạ gì đó." Long Phụng Thần giả bộ tức giận, không hề để ý tới Mộ Dung Doanh. Hắn đi một mình ra chính điện, vào trong đìnhnghỉ mát hóng mát. Sau lưng là thanh âm chất vẫn của Mộ Dung Doanh, hắncũng không để ý! Ngay cả chém bát bị đập, cũng ngăn không được cước bộcủa hắn.


Một tiếng tiêu thương cảm, bay vào trong lỗ taiLong Phụng Thần. Tinh thần hắn, không khỏi vì vậy rung lên."Tiếng tiêuthật hay!"


Hắn kìm lòng không được đứng lên, theo tiếngtiêu. Hắn chỉ cố chuyên chú nghe tiếng tiêu, nhưng không có phát hiện,Mộ Dung Doanh mang theo nha hoàn đi theo hắn cách đó không xa.

Hắn kìm lòng không được đứng lên, theo tiếngtiêu. Hắn chỉ cố chuyên chú nghe tiếng tiêu, nhưng không có phát hiện,Mộ Dung Doanh mang theo nha hoàn đi theo hắn cách đó không xa.


Tiếng tiêu, càng ngày càng gần.


Long Phụng Thần này mới phát giác, hắn đã đứng ở đại môn Khôn Ninh cung. Mới từ Khôn Ninh cung rời đi, lại không có lý do gì đi vào đại môn KhônNinh cung. Hắn chỉ có thể âm thầm phỏng đoán, tiếng tiêu này đến từngười nào?


Chẳng lẽ, là Lê Thải Nhi?


Hẳn là hắn! Người Khôn Ninh cung, Long Phụng Thần đều khá quen thuộc. Hắn mỗi ngàyđến Khôn Ninh cung, cũng không phát hiện người nào có thể thổi tiêu. LêThải Nhi vừa tới, liền có tiếng tiêu tuyệt mỹ như vậy. Trừ nàng, còn cóthể là người phương nào?


"Long Phụng Thần, ngươi lại còn dám nói không thông đồng với kẻ khác? Không theo người thông đồng, hơn nửađêm chạy đến bên ngoài Khôn Ninh cung, nghe tiếng tiêu cái gì?" Mộ DungDoanh cho Long Phụng Thần một bạt tai, liền xông vào đại môn Khôn Ninhcung. Nàng thật muốn nhìn, con hồ ly tinh nửa đêm thổi tiêu, quyến rũnam nhân của Mộ Dung Doanh nàng là ai?


"Thái Tử Phi giálâm!" Thái giám vừa thấy Thái Tử Phi hùng hổ giá lâm, biết không phảilà chuyện tốt gì. Vội vàng nâng cao thanh âm, thông báo.

"Thái Tử Phi giálâm!" Thái giám vừa thấy Thái Tử Phi hùng hổ giá lâm, biết không phảilà chuyện tốt gì. Vội vàng nâng cao thanh âm, thông báo.


MộDung Doanh không để ý tới thái giám truyền bẩm, trực tiếp đi vào nơiphát ra tiếng tiêu - - thiên điện Khôn Ninh cung. Dưới ánh đèn, một mỹnhân đang dựa vào cửa sổ thổi tiêu.


Mỹ nhân kia, dung mạoxinh đẹp hiếm thấy. Lông mi cong, mắt hạnh, mặt ửng hồng. Tóc dài kéođất, dáng điệu uyển chuyển. Tiêu đặt trên bờ môi, ngón tay tung bay,tiếng tiêu liền tràn tới.


"Hồ ly tinh, cũng dám quyến rũ nam nhân Mộ Dung Doanh ta, ta xem ngươi chán sống rồi." Mộ Dung Doanh điđến trước mặt Lê Thải Nhi, cho nàng hai bạt tai.


Trong mắt Thải Nhi, nổi lên một tầng lệ sương!


Nàng chẳng qua mới đến Khôn Ninh cung một ngày, như thế nào có thể có thểquyến rũ người a? Nam nhân của nữ tử này là ai, nàng làm sao mà biết ?Trong cung này, trừ bỏ hoàng thượng và thái tử, còn có nam nhân nào a?Chẳng lẽ, nàng là thê tử Long Phụng Thần? Là Thái Tử Phi hung hãn tronglời đồn hay sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...