Chỉ Phúc Vi Hôn: Vương Phi Bốn Ngón


Trên mặt Vinh Lệ Nhi, mang theo một tia hiu quạnh. Nàng hi vọng, nam nhânnày thấy được của nàng cô đơn và đau thương. Nhưng hắn không có nhìn đến ý tứ của nàng.


"Dung phu nhân, ngươi đi về trước đi! Phinhi đã đủ thương tâm, ngươi không cần kích thích nàng nữa." Thanh âmLong Phụng Ngọc, lạnh lùng vang lên. Thanh âm lạnh nhạt kia, khiến toànthân Vinh Lệ Nhi nổi lên mồ hôi lạnh. Dung phu nhân? Xưng hô rất xa lạ!


"Nô tỳ tuân mệnh, nô tỳ hồi Phượng Nghi uyển suy nghĩ về lỗi lầm củamình." Vinh Lệ Nhi ai oán nhìn Long Phụng Ngọc một chút, nhẹ nhàng vénáo thi lễ, mang theo Tiểu Phượng ra khỏi Ngưng Hương các. Trong lòngnàng, âm thầm thề: Ta sẽ không thua! Ta nhất định phải đem tâm LongPhụng Ngọc cướp về! Một ngày nào đó, ta sẽ là nữ chủ tử chân chính củaNgọc Vương Phủ này!


Thời gian trôi qua thật nhanh, rất nhanh liền đến thời gian đưa tang.


Thời điểm linh cữu được nâng ra khỏi Ngưng Hương các, Âu Dương Phi lại mộtlần nữa phát cuồng. Nàng được Vân nhi nâng đỡ, theo sau linh cữu, đigiữa màn mưa tầm tã.


"Hài nhi a, con ta a!" Mưa to mưa to,đổ xuống thân thể gầy yếu của nàng. Tiếng sấm ù ù, chìm ngập tiếng khóctê tâm liệt phế kia của nàng.


Linh cữu đi ra khỏi NgưngHương các, mọi người đưa linh cữu, đi theo linh cữu xa rồi. Trong viện, chỉ còn lại có Âu Dương Phi và Lê chủ tớ Thải Nhi.


Âu Dương Phi cảm giác, lòng của nàng giống như bị vét sạch. Một trận gió lạnhthổi tới, thân thể nàng suy yếu, hôn mê ngã xuống giữa màn mưa tầm tãnày!


Lê Thải Nhi thờ ơ lạnh nhạt, trong lòng nhịn không được sầu não muôn vàn.


Đây là cuôc sống trong thâm cung đại viện, đây là vận mệnh nữ nhân! Vì cáigì, phải ngươi chết ta sống? Vì cái gì phải muốn đấu đá với nhau, ngươilừa ta gạt a? Trăm phương ngàn kế hãm hại, thật sự có thể khiến cho bảnthân vui vẻ hạnh phúc sao?


Cuộc sông như vậy, Lê Thải Nhinàng không muốn! Sống như vậy, không bằng rời xa nơi thị phi này! Tronglòng Lê Thải Nhi, vẫn khuyên nhủ chính mình. Không muốn bị thương hại,chỉ có thể rời xa nam nhân này. Chỉ có nữ nhân thất sủng, mới không trởthành đối tượng bị người khác hãm hại! Vì tránh cho thị phi, nàng tìnhnguyện làm một nữ nhân thất sủng!


Lê Thải Nhi giơ lên ô dù chính mình, gắn vào Âu Dương Phi trên người.


Nữ nhân mới sinh con, sao có thể chịu được mưa gió tàn phá a? Lê Thải Nhithích xem sách thuốc, nàng hiểu được nữ nhân trong tháng, thân thể cóbao nhiêu mảnh mai! Cho nên, nàng thà rằng chính mình gặp mưa, cũngkhông muốn để cho Âu Dương Phi bị gió mưa xâm nhập.


"Yến nhi, Vân nhi, nhanh chút nâng vương phi dậy. Nằm trên mặt đất như vậy, nhất định sẽ bị bệnh!"


Lê Thải Nhi phân phó Vân nhi và Yến nhi, nâng Âu Dương Phi vào trong gian phòng.


Sau một hồi tay chân luống cuống, Âu Dương Phi đã mặc y phục sạch sẽ, nằm ở trên giường. Lê Thải Nhi bắt mạch cho nàng, phân phó Vân nhi."Chử tửngươi hậu sản suy yếu, lại chịu phong hàn xâm nhập, trước nấu cho nàngbát canh gừng, để làm ấm thân thể đi! Uống thuốc để điều trị, vẫn là mời thái y bắt mạch rồi nói sau!"


"Vâng, vương phi. Nô tỳ đichuẩn bị ngay." Vân nhi cảm kích nhìn thoáng qua Lê Thải Nhi, trong lòng thầm nghĩ. Cái này vương phi xấu xí có chút xấu xí, nhưng lòng của nàng trái lại rất thiện lương.


Một trận gió lạnh thổi tới, Lê Thải Nhi nhịn không được hắt xì.


"Tiểu thư, chúng ta cũng trở về đi! Nếu không thay quần áo, ngươì sẽ ngã bệnh đó." Yến nhi vừa thấy bộ dáng Lê Thải Nhi, phỏng chừng nàng cũng chịukhông được phong hàn rồi.


"Chăm sóc chủ tử ngươi thật tốt,ta ngày khác trở lại thăm nàng!" Lê Thải Nhi dặn dò Vân nhi, đi theo Yến nhi hướng màn mưa đi tới!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...