Chỉ Phúc Vi Hôn: Vương Phi Bốn Ngón


Nước mắt Lê Thải Nhi, rơi xuống.


Vì sao không cho nàng hưu thư? Vì cái gì không thích nàng lại lại cứ muốn giữ nàng? Sẽ mãi mãi chịu nhục nhã và khinh bỉ?


"Thải Nhi, giữa phu thê, sẽ không không có xung đột. Không thể bởi vì có xung đột, liền nghĩ cực đoan." Hoàng hậu vừa thấy nhi tử và con dâu cãinhau, liền uyển chuyển khuyên bảo Thải Nhi."Ai gia biết, trong lòngngươi có ủy khuất. Như vậy đi, để lễ tang hoàng tôn qua đi, ngươi tiếncung với ai gia đi. Coi như là về nhà mẹ đẻ, ở lại dăm ba bữa. Để giảisầu, tâm tình tốt rồi sẽ trở về sau."


Thải Nhi mím môi không nói lời nào, chỉ là không ngừng rơi lệ.


Hoàng hậu thấy thế, vội vàng nháy mắt cho Long Phụng Ngọc."Ngọc nhi, ngươinghi oan nữ nhi của ai gia. Còn không mau tiến lên, nhận lỗi với ThảiNhi."


Long Phụng Ngọc cũng biết rõ, hôm nay hắn có chút quáphận. Hắn chẳng những nghi oan Lê Thải Nhi, mà còn vũ nhục nhân cách của nàng. Nhất là thô lỗ soát người, kiến cho nàng rất khổ sở.


"Bổn vương hôm nay hành động quả thật là có chút quá phận. Vương phi tônquý, ngươi xem bổn vương đang đau buồn vì mất đi hài tử, sẽ không so đovới bổn vương!" Long Phụng Ngọc muốn chân thành giải thích cho Lê ThảiNhi, nhưng lại làm cho bản thân mất mặt.


Tôn kính vương phi?


Lời này do Long Phụng Ngọc nói miệng ra, tựa hồ có một chút buồn cười. Đặcbiệt giọng điệu trào phúng kia, càng làm cho người ta phẫn hận! Tônquý? Hắn cho rằng nàng tôn quý từ bao giờ hả? Nàng tôn quý, hắn lại vũnhục nàng như vậy?


"Thải Nhi, không nên tức giận. Ngọc Nhiđã giải thích với ngươi, ngươi không nên so đo với hắn." Hoàng hậu mộtbên khuyên bảo Lê Thải Nhi, một bên cùng nàng lặng lẽ thì thầm bên tainàng."Theo ta được biết, Ngọc nhi cho tới bây giờ không xin lỗi ai baogiờ. Ngay cả phụ hoàng hắn, cũng không có cách nào khiến hắn cúi đầu."


Giải thích? Áy náy còn không bằng không ngờ? Không giải thích, nàng lại vẫn cảm thấy vũ nhục nàng ít hơn.


"Mẫu hậu, nhi thần tuân mệnh là được." Lê Thải Nhi không đành lòng hoàng hậu khó xử, đành phải đáp ứng. Lại nói, nàng cũng muốn mở. Hoàng hậu khôngphải đáp ứng nàng, qua lễ tang hoàng tôn, sẽ cho nàng tiến cung giải sầu sao? Chỉ cần nàng tâm tình vẫn không tốt, liền không cần trở lại NgọcVương Phủ này. Ở bên cạnh hoàng hậu làm tì nữ, cũng so với làm vương phi của Long Phụng Ngọc hắn còn hơn gấp trăm lần.


Ngày hôm sau, hoàng thượng liền xuống thánh chỉ. Tang lễ hoàng tôn, cử hành mùng haitháng bảy. Lăng tẩm, đặt sau hoàng lăng. Linh cữu và mai táng, hoàngthất chuẩn bị an bài.


Màn đêm, lại một lần nữa phủ xuống Ngọc Vương Phủ.


Toàn thân Long Phụng Ngọc màu vàng nhạt, mang theo vẻ mặt đau thương, đi vào Long Phượng hiên. Nỗi lòng hắn lo lắng, vẫn ở trong đại sảnh bồi hồi.


Nhớ lại mây sầu sương thảm trong Ngưng Hương các, tâm của hắn không khỏilại quặn lại. Hắn không dám đứng trong Ngưng Hương các, hắn sợ hãi hắncũng sẽ như Âu Dương Phi, tâm như đã chết tuyệt vọng muốn chết!


Hiện tại hắn, lại càng không muốn bước vào cửa Phượng Nghi uyển. Hắn khôngmuốn nhìn thấy Vinh Lệ Nhi, vừa thấy nàng, hắn sẽ tưởng tượng nàng mưuhại con hắn. Mặc dù là Lam ma ma chịu mọi tội, mặc dù không có bắt đượccán chuôi là Vinh Lệ Nhi. Hắn cũng biết rõ, Vinh Lệ Nhi tuyệt đối khôngtrong sạch!


Hắn dựa vào cửa sổ nhìn về nơi xa, muốn bình ổn phiền muộn trong lòng.


Một tiếng tiêu đau thương xa xa, truyền vào lỗ tai Long Phụng Ngọc. Tiếngtiêu kia, giống như nữ nhân ai oán. Tiếng tiêu kia, giống như gió bắcnức nở.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...