Chỉ Cần Đủ Nắng Hoa Sẽ Nở


Đóa Lệ bước vào nhà và nói chuyện với mẹ vài câu sau đấy đi lên phòng thay đồ để lát cùng mẹ đi mua sắm quần áo. Trong lúc cô đang đứng ngắm mình trước gương, đột nhiên cảm thấy hơi mệt mỏi như kiểu muốn phát sốt thấy làm lạ nên cô đưa tay lên sờ trán thì thấy trán mình hơi hơi nóng thầm nghĩ chắc là do mấy hôm nay mãi lo chuẩn bị quà sinh nhật cho anh yêu nên cô thức khuya hơi nhiều vì vậy mà dẫn đến bản thân mệt mỏi. Cô đang trầm tư suy nghĩ thì mẹ của cô lên tiếng gọi, Đóa Lệ nhanh chóng gạt bỏ cái suy nghĩ ấy ra khỏi đầu mình rồi vội xuống nhà chở mẹ đi mua sắm. Trên suốt đường đi, cơn sốt nhẹ cùng với sự mệt mỏi vẫn theo suốt Đóa Lệ khiến cho cô chạy cứ nửa đoạn thì dừng lại và cứ thế kéo dài cho tới khi mẹ Đóa Lệ thắc mắc hỏi:


- Sao thế con? Con cảm thấy không được khỏe ở chỗ nào? Ra đằng sau ngồi đi để mẹ chở con đi cho an toàn. 


Đóa Lệ vẫn cố tỏ ra bình thường đáp lời câu hỏi của mẹ:


- Dạ... Không sao đâu mẹ ơi, chỉ là có gì đó bay vô mắt của con nên con dừng lại dụi cho nó ra thôi hà. Con vẫn chở mẹ đi được mà, hì hì.


- Hèy, nha đầu này thật tình... Vậy thì dụi cho nó ra đi rồi hẳn chạy tiếp, nếu không ổn thì nói ra để mẹ chở con đi cho an toàn thôi.

- Hèy, nha đầu này thật tình... Vậy thì dụi cho nó ra đi rồi hẳn chạy tiếp, nếu không ổn thì nói ra để mẹ chở con đi cho an toàn thôi.


Hồi lâu hai mẹ con nhà Đóa Lệ cũng đã có mặt tại khu mua sắm, cô cùng với mẹ mình đi dạo một vòng và trò chuyện cười nói vui vẻ với nhau. Sau một hồi đi dạo thì cuối cùng hai người cũng đã chọn một shop quần áo thời trang cho mình rồi cùng nhau vào đó lựa đồ. Đóa Lệ đứng nhìn mẹ lựa quần áo, nhưng chẳng hiểu sao bản thân lại bắt đầu có cảm giác mệt mỏi và hơi choáng váng mặc dù nãy giờ cô không làm gì nặng nhọc cả, cô đi lại hàng ghế nhựa và ngồi xuống hít thở từ từ với ngồi đợi mẹ mình lựa đồ. Trong lúc chờ đợi thì ngồi suy ngẫm lại những dấu hiệu về tình trạng sức khỏe của mình dạo gần đây có gì đó khá bất ổn, lần đầu tiên cảm thấy choáng váng kéo dài, kế tiếp đó là có những vết bằm tím kì lạ, nữa là những cơn sốt cảm lạnh thất thường dù bản thân không ngâm nước hay dầm mưa, và đặc biệt là khi về đêm cô thường xuyên ra mồ hôi nhưng trước đây thì hiếm khi nào bị như vậy, Đóa Lệ đang mãi suy nghĩ và tự kết luận thử xem bản thân mình bị gì thì bất thình lình mẹ của cô đứng trước mặt, hai tay cầm hai túi xách rồi khẽ hỏi:


- Con gái yêu của mẹ, cuối cùng thì mẹ cũng đã lựa xong quần áo cho cả hai mẹ con mình rồi. Con ngồi đợi mẹ có lâu không con gái?


Sắc mặt của cô đã chuyển sang màu nhợt nhạt từ lúc nào không biết cho tới nghe tiếng mẹ hỏi thì mới giật mình ngước mặt lên nhìn mẹ và cười nói:


- Dạ, không lâu tí nào cả. Vì mẹ luôn chọn những bộ quần áo đẹp nên chọn hơi lâu cũng là chuyện bình thường rồi nè hihi. Chắc nãy giờ mẹ lựa lâu như vậy là mệt lắm rồi phải không nào? Thế hai mẹ con mình đi ăn gì đó nha mẹ yêu.

- Dạ, không lâu tí nào cả. Vì mẹ luôn chọn những bộ quần áo đẹp nên chọn hơi lâu cũng là chuyện bình thường rồi nè hihi. Chắc nãy giờ mẹ lựa lâu như vậy là mệt lắm rồi phải không nào? Thế hai mẹ con mình đi ăn gì đó nha mẹ yêu.


Mẹ cô thấy sắc mặt của con mình không được tốt cho lắm bèn có linh cảm không hay ở trong lòng mình và cũng vì nó cái tính hay che giấu sự không ổn của bản thân với người thân thương nên càng khiến cho bà cảm thấy lo lắng cột cùng hơn nhiều. Bà ngồi xuống cạnh con gái, và đặt hai túi xách xuống dưới rồi quay sang ôm lấy con mình vào lòng và nói:


- Con chắc là mình không sao chứ? Dạo gần đây mẹ thấy sắc mặt của con không được tốt cho lắm đó, Đóa Lệ à. Có vấn đề gì về sức khỏe phải nói ra để mẹ và mọi người biết, để mà còn nhanh chóng chữa trị kịp thời nữa. Con hiểu chưa, con bé ngốc này.!


- Dạ con hiểu mà, con sẽ nói cho mẹ biết liền mà. Thôi giờ mình đi ăn gì đi, con đói bụng quá à.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận