Chỉ Cần Đủ Nắng Hoa Sẽ Nở


Khắc Lạc đi lên nhà trước khóa cửa cẩn thận, còn Đóa Lệ với Hạnh Linh vẫn ngồi ở dưới nhà bếp nói chuyện:


- Mày nè..., dạo gần đây tao có cảm giác như cái khả năng tâm lý của tao đang có chiều giảm đi thì phải, cái kiểu như là tao có đam mê với thiết kế hơn là chú tâm nghiên cứu tâm lý con người.


Đóa Lệ ngồi kế bên đang nhắn tin nói chuyện với người yêu thì nghe nhỏ bạn thân của mình nói như vậy bèn đặt điện thoại xuống bàn và hỏi:


- Vậy tại sao bây giờ mới phát hiện ra điều đó hửm con hâm này!. Điều quan trọng giờ là mày có chắc chắn rằng có đam mê với thiết kế không? Nếu thật sự như vậy thì nghĩ học ở bên này và kiếm trường đại học nào ở nước ngoài mà học. 


Hạnh Linh chống cằm suy nghĩ câu con bạn mới nói, Khắc Lạc từ nhà trên bước xuống đứng kế bên người yêu mình rồi khẽ nói:


- Tiểu Lệ nói đúng đó em yêu, giờ em xác định rõ đi để không em lại phí mấy năm trời vô cái ngành mà bản thân mình không hứng thú nữa thì uổng lắm. Em cứ suy nghĩ cho thật kĩ nhé, còn bây giờ thì cũng đã tối rồi cả ba chúng ta lên phòng ngủ thôi. 


Đóa Lệ gật đầu đồng tình với Khắc Lạc sau đấy đẩy ghế đứng dậy đi tới tủ lạnh lấy chai nước và đi tới cầu thang, nói:


- Để em lên chuẩn bị chỗ ngủ cho anh Bèo, có gì hai người tắt đèn và chừa lại đèn ở dưới nhà bếp dùm em nhé.

- Để em lên chuẩn bị chỗ ngủ cho anh Bèo, có gì hai người tắt đèn và chừa lại đèn ở dưới nhà bếp dùm em nhé.


Cặp đôi Khắc Lạc gật đầu, Đóa Lệ đi gần tới phòng mình đang chuẩn bị mở cửa thì chuông điện thoại reo lên, giọng Mạc Bảo đầy thắc mắc liên tục hỏi:


- Đóa Lệ à,... Tại sao lão ta sau khi bị tiêm thuốc vào thì lại sùi bọt mép rồi nằm bất động vậy em? Hay em có đưa nhầm loại thuốc không vậy em?? Alo alo... Em có ở đó không Đóa Lệ.


Lúc này đây Tiểu Lệ vô cùng thấy mình có lỗi và ấy nấy với Mạc Bảo đang suy nghĩ cách trả lời thật may cho cô vì đúng lúc đó Hạnh Linh đi từ sau lên nhanh tay giựt lấy điện thoại của nhỏ bạn và trả lời:


- Anh cứ yên tâm nhé, loại thuốc nhỏ Lệ đưa cho anh nó không có tác dụng phụ gì nhiều đâu, chỉ là khiến cho lão điên kia bất tỉnh trong vòng 48 tiếng thôi à. Từ giờ tới khi lão ta tỉnh dậy thì tốt nhất anh nên đưa tới bệnh viên khoa an thần và cho người theo sát nhé. Đóa Lệ nó bận tí chuyện rồi anh, có gì ngày mai em sẽ kêu nó gọi lại cho anh nhé. Chào anh.


Mạc Bảo thở phào khi nghe câu trả lời ấy, anh cúp máy và điều động người chở lão ta tới bệnh viện. Còn Đóa Lệ lúc này đứng nhìn nhỏ bạn cười hì hì lại lí nhí trong miệng nói:


- Xém tí nữa là... Dù gì cũng cảm ơn mày nhiều. Giờ thì mày cầm chìa khóa này đưa cho Khắc Lạc để ãnh mở cửa phòng khách nhé. Tao vào phòng rồi đi tắm đây.


Hạnh Linh trả lại điện thoại và cầm lấy chìa khóa quay lại rồi bước sang phòng mà bạn trai mình đang đứng, cô lắc đầu thở dài nói:

Hạnh Linh trả lại điện thoại và cầm lấy chìa khóa quay lại rồi bước sang phòng mà bạn trai mình đang đứng, cô lắc đầu thở dài nói:


- Sao con quỷ bạn em nó cứ thích làm cho người khác phải lo lắng hồi hộp vì nó hoài không biết. Thật sự ra em đã không có hứng thú với ngành tâm lý từ đầu rồi, nhưng vì thấy nó thi vào ngành này trong khi tâm lý của nó chưa bao giờ tốt cả, vì lo lắng cho nó nên em mới quyết định học chung ấy chứ. Tới bây giờ, nhiều khi em muốn bảo nó nghĩ học ngành này đi mà hãy kiếm ngành khác học nhưng mà... Em vẫn chưa biết nên nói làm sao với nó cả, anh yêu à.


Khắc Lạc đưa tay lên xoa đầu cô người yêu của mình, khẽ đưa tay xuống và véo lấy má của cô và rồi nói:


- Em làm như vậy không đúng tí nào cả, ai cũng có đều ước mơ về ngành nghề mình mong muốn và theo đuổi ngành nghề đó vì thế nên khi em từ bỏ cái ngành mình thích là sai hoàn toàn sai. Đóa Lệ em ấy cũng lớn rồi, tuy cái tính tình hay khiến cho người khác phải bận tâm lo lắng nhưng em ấy rồi sẽ ổn và trưởng thành theo thời gian thôi, em hiểu chứ? Giờ là lúc em sống cho bản thân mình nhiều hơn rồi đó cô gái của anh. Đóa Lệ như thế nào thì đã có thằng Kỳ Tường nó lo rồi nên anh muốn em hãy ngừng lo lắng cho em ấy nữa mà hãy lo cho bản thân mình và cho anh đây nè. 


Cô đã phần nào nhẹ lòng hơn khi nghe anh người yêu giải thích cái suy nghĩ ẩn khuất bao lâu nay của mình, cô nhón chân lên hôn vào má của anh và nhanh chóng đi về phòng của con bạn thân mình. Khắc Lạc nhìn cô bước đi và khẽ lắc đầu cười. Đóa Lệ đang ngâm người trong bồn tắm, cô nhắm mắt thư giãn theo tiếng nhạc trong điện thoại thì bỗng nhiên hình ảnh cô bé mặt mũi tái mét, nước mắt nước mũi chảy tèm lem trên khuôn mặt đang hoảng hốt kia, miệng thì cứ run rẩy lấp bấp nhìn mình và kêu mình hãy chạy đi..., thì... Bóng dáng người đàn ông tuổi trạc 40 bước đến từ đằng sau trên tay thì cầm lấy con dao, khuôn mặt của lão ấy trông chẳng khác gì một con thú điên khát máu, lão ta tiến nhanh tới cô bé kia và... Chính tay mình đâm chết cô bé... Và rồi... Lão ta chỉa dao về hướng cô cười với nói bằng giọng ghê rợn “người tiếp theo là cô.. Ha ha ha.. Máu máu... Ta thích chúng...”... Á... Không không... Hạnh Linh vừa mới vào phòng và đóng cửa lại thì nghe tiếng á của nhỏ bạn thân mình phát ra trong nhà tắm, cô liền đẩy cửa phòng tắm bước nhanh vào thì thấy nhỏ bạn đang co ro người lại và run rẩy khóc lóc, Hạnh Linh ngồi xuống kế bên và ôm lấy Đóa Lệ sau đó lo lắng nói:


- Con quỷ này... Mày ngâm nước quá lâu rồi đó, mau đứng dậy để tao giúp mày tắm sạch lại rồi chuẩn bị đi ngủ nào.


Đóa Lệ nắm chặt lấy tay con bạn mình và đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm và xối lại nước sau đó cùng nó bước ra ngoài. Cô ngồi bệt xuống giường, điều chỉnh nhịp thở của mình và bắt đầu nói chuyện:


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận