Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


“Anh

yêu, anh vẫn còn chưa xong sao!”


Cuối

cùng Lục Tiểu Phong nhịn không được, ném tờ báo xông vào trong phòng Tô Trí

Nhược, sau đó nàng vô cùng chán nản nhìn thấy chồng áo sơ mi, âu phục, áo khoác

ngoài, cà vạt, khăn quàng cổ… chất cao như núi. Đây đâu có phải là đi thi hoa

hậu, chẳng qua chỉ là đi gặp mẹ của nàng, có cần phải chịu sức ép như gặp phải

đại địch thế không, ngày hôm qua nàng nên liều chết cũng không cho anh ấy mang

nhiều quần áo ra ngoài như vậy.


“Em nói

xem có phải gần đây tôi bị đen đi một chút hay không, tại sao phối hợp với cái

áo sơ mi màu lam lại không hài hòa như vậy… Hay là mặc đồ màu trắng.” Tô Trí

Nhược nói một tiếng lại vất cái áo sơ mi trong tay qua chỗ khác, xoay người tìm

một cái áo sơ mi màu trắng viền bạc thay vào.


“Anh đã

rất tuấn tú rồi, không cần chú ý cách ăn mặc quá. Mặt của anh có thể thu hút

toàn bộ lực chú ý của mẹ em ở trong đó.” Lục Tiểu Phong vỗ vỗ trán, nhớ tới

thời điểm tuần trước nàng đi gặp mẹ của anh ấy quyết chiến không có một nửa

căng thẳng như Tô Trí Nhược ở thời điểm hiện tại.


Tô Trí

Nhược lập tức so sánh: “Không được, đây là vấn đề lễ phép.”


Lục

Tiểu Phong không thể nhịn được nữa, lấy ra đòn sát thủ: “Được rồi, bây giờ là 6

giờ, nếu anh tiếp tục làm đi làm lại nữa chúng ta sẽ bị muộn mất. Mẹ của em

ghét nhất là người không tuân thủ thời gian.”


Lông

mày Tô Trí Nhược dựng thẳng, kinh ngạc nói: “Cái gì, đã 6 giờ rồi! Làm sao em

không nói cho tôi biết!”


Lục

Tiểu Phong quay lưng lại, tự mình đi tới cửa: “Em đếm đến ba, mau đi ra cho

em.”


Vì thế,

cuối cùng Tô Trí Nhược khoác lên một cái áo khoác ngoài màu vàng nhạt, vội vàng

rời khỏi cửa.


Lần này

bọn họ chỉ đến nhà Lục Tiểu Phong chào ra mắt người thân của cô ấy, để tỏ lòng

không muốn mẹ vợ tương lai thêm phiền lòng, Tô Trí Nhược ở tại khách sạn, sáng

nay khi Lục Tiểu Phong tới đón anh ta, anh ta đã ở trong biển quần áo vật lộn

hai tiếng đồng hồ, từ trên giường đến ghê sô pha, phủ kín toàn quần áo của anh

ta.


Tô Trí

Nhược ngồi ở trên xe taxi không yên lòng chỉnh sửa lại khăn quàng cổ, Lục Tiểu

Phong vỗ vỗ bờ vai của anh ta: “Không có việc gì, thả lỏng nào.”


“Em nói

nghe thật dễ dàng.” Tô Trí Nhược tức giận nói: “Nếu mẹ của tôi là thái hậu, mẹ

của em chính là thái hoàng thái hậu. Lần trước khi bà thẩm vấn tôi, tôi thật sự

cảm thấy bà chắc hẳn đã học được toàn bộ khóa học “thẩm vấn” trong đội của

chúng tôi.”


“Mẹ của

em làm cho anh nghĩ đến thấy đáng sợ như vậy sao.”


Hiện

tại mặc kệ Lục Tiểu Phong nói cái gì, Tô Trí Nhược đều nghe không vào, hắn đang

ở đó lẩm nhẩm lại lời thoại, cuối cùng lại kiểm kê quà biếu mang theo có đủ hết

không. Lục Tiểu Phong bất đắc dĩ quay đầu đi, nhìn cửa sổ khe khẽ cười.


Lúc bọn

họ tới, vừa đúng thời gian, Tô Trí Nhược nặng nề khẽ thở phào, kéo lên một trăm

hai mươi phần trăm hăng hái của tinh thần, lưng cố gắng ưỡn thẳng tắp, lần thứ

n vuốt lên cổ áo của hắn, cố gắng bày ra một tia mỉm cười tự nhiên, hiệu quả

không tốt lắm.


Lục

Tiểu Phong khẽ thở dài, ngoắc ngoắc ngón tay về phía anh ta: “Lại đây.”


“Để làm

chi…”


Hắn còn

đang nghi hoặc, đột nhiên trên môi âm ấm nóng lên, Lục Tiểu Phong hôn anh ta

một chút, lại vỗ vỗ gương mặt của anh ta: “Mẹ của em chỉ muốn gặp anh một chút,

không có gì khác, bình thường anh như thế nào thì giờ cứ thế đi, OK?”


Tô Trí

Nhược cứ ngẩn ra gật gật đầu: “OK.”


Lục

Tiểu Phong mở cửa, bà Lục đeo tạp dề từ trong phòng bếp đi ra, nhìn thấy mặt

con gái yêu lập tức cười nói: “Thật là có lộc ăn, đồ ăn vừa mới làm xong, mau

vào đi.”


Một cái

bàn vuông không lớn, Tô Trí Nhược ngồi bên cạnh Lục Tiểu Phong, đối diện là bà

Lục, hắn vội vàng đưa quà biếu lên: “Nghe Tiểu Phong nói bác đặc biệt thích

thưởng thức trà, cháu biếu bác một chút trà Phổ Nhị, còn có vài thứ khác là một

ít thuốc bổ để bác bồi bổ cơ thể.”


Bà Lục

đưa tay nhận lấy, để ở một bên, thản nhiên nói: “Ah, cảm ơn.”


Tươi

cười trên khuôn mặt tô Trí Nhược cứng đờ lại, ngồi trở về trên ghế, ở dưới mặt

bàn Lục Tiểu Phong lập tức nhẹ nhàng cầm tay anh ta.


Bà Lục

lại bày ra khuôn mặt tươi cười nhìn Lục Tiểu Phong nói: “Ăn cơm đi, hôm nay mẹ

nấu riêng cho con những món mà con thích, ăn nhiều một chút.”


Bà Lục

ra sức gắp thức ăn cho Lục Tiểu Phong, Tô Trí Nhược bị lạnh nhạt bưng bát

không, gió lạnh trong lòng lại phần phật thổi lên.


Tay

nghề của bà Lục thật sự không tệ, nhưng mà cả bữa cơm Tô Trí Nhược đều mang

theo cảm giác tim đập chân run, ăn một chút cũng không yên ổn, cũng không có

ăn được bữa cơm tinh túy

này, u mê trộn lẫn thành no bụng rồi, nghĩ lại Tô đại thiếu gia hắn đã từng

chật vật như vậy bao giờ đâu. Phía bên kia hai mẹ con nói chuyện gia đình, hàn

huyên tâm sự rất vui vẻ.


“À đúng

rồi, nghe nói các con chuẩn bị đi đăng ký kết hôn?”


Chung

quy cuối cùng, Tô Trí Nhược đợi được đến chủ đề chính, hắn lập tức ngồi nghiêm

chỉnh, cẩn thận gật đầu nói: “Dạ.”


Bà Lục

Không nhanh không chậm nói: “Có phải hơi nhanh một chút hay không, ý kiến mẹ

của cậu phía bên kia hình như vẫn còn vấn đề, cũng đừng gây ra mâu thuẫn gì.”


“Không

sao, mẹ của cháu ở bên kia đã không còn vấn đề gì, tuần trước cháu và Tiểu Phong

đã đến nhà của cháu nói chuyện xong xuôi với cha mẹ cháu. Bà Ngoại của cháu

cũng không có ý kiến gì, nếu như thuận lợi mà nói, trong vòng sáu tháng cuối

năm nay có thể tổ chức đám cưới.”


Bà Lục

khe khẽ nhíu mi: “Làm sao thoáng cái đã nghĩ đến đám cưới rồi. Tôi vẫn chưa

hiểu rõ lắm nhà cậu làm nghề gì, lần trước cậu nói cha mẹ của cậu là thương

nhân? Nhưng mà theo tôi được biết, nhà của cậu cũng không phải gia đình buôn

bán khá giả bình thường, cũng coi như là nhà giàu sang quyền thế. Chúng tôi là

gia đình nghèo, để Tiểu Phong kết hôn với cậu, tôi cảm thấy không môn đăng hậu

đối, nó sẽ rất vất vả.”


Giữa

mùa đông, Tô Trí Nhược nín thở đến mức mồ hôi túa ra sau ót, trên khuôn mặt

xinh đẹp tuấn tú bị bao phủ một lớp màu hồng nhạt.


Con rể

gặp mẹ vợ quả nhiên cần qua năm cửa, chém sáu tướng, Tô Trí Nhược duy trì bình

tĩnh trả lời: “Dì, nhà của chúng con cháu chính là có chút kinh doanh lợi hại,

quen biết rộng rãi. Nhưng mà gia tộc của chúng cháu không phải là một gia tộc

bảo thủ, cha của cháu rất văn minh, thực sự ủng hộ chuyện hôn nhân của chúng

cháu. Cô em họ của cháu năm kia cũng gả cho một người gia đình bình thường,

nhưng mà hiện tại cô ấy thực sự hạnh phúc. Cho nên, cháu cảm thấy nhà giàu có

gì gì đó không phải là vấn đề. Lại nói, cháu sớm đã tự lập, có công việc của

mình, sẽ không chịu ảnh hưởng trong nhà.”


“Vậy là

tốt rồi, tôi rất không mong muốn đến lúc nào đó đại gia tộc của cậu tranh chấp

lợi ích, sau đó kéo Tiểu Phong liên lụy vào.” Bà Lục gật gật đầu, nhưng đột nhiên

còn nói thêm: “Ah, còn nữa, cậu không cần kế thừa gia sản v.v…, cho nên Tiểu

Phong không sinh con, cũng không sao chứ.”


Nửa câu

trước Tô Trí Nhược vừa mới thở hắt ra, nghe đến nửa câu sau thần kinh lập tức

co rút rất nhanh, hắn sửng sốt hơn nửa ngày: “Không sinh… con?” Tô Trí Nhược

nhanh chóng nhìn về phía Lục Tiểu Phong, kinh ngạc đến tột đỉnh: “Em không muốn

sinh con?”


Lục

Tiểu Phong khó xử do dự nói: “Ừm…”


Bà Lục

ngắt lời nói: “Cậu dám nói rằng cậu không có để ý không.”


Tô Trí

Nhược im lặng suy nghĩ, trong lòng của hắn rối rắm, nhưng hắn vẫn đau đớn hạ

quyết tâm.


“Nếu cô

“Nếu cô

ấy nói không muốn, cháu tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy, cháu sẽ không để ý.

Dì, cháu biết cho tới bây giờ dì vẫn ôn thái độ nghi ngờ như trước đối với

cháu, nhưng mà, chúng cháu đã đi đến nơi này, đã trải qua rất nhiều thử thách,

cho dù dì có gây khó dễ cho cháu như thế nào, mặc kệ như thế nào cháu vẫn sẽ

cưới cô ấy.” Nói đến lời cuối cùng,Tô Trí Nhược không khỏi lấy ra bộ dáng bình thường.


“Đây là

cách nói chuyện với bề trên hay sao?” Sắc mặt bà Lục trầm xuống.


Tô Trí

Nhược không nhịn được kéo kéo cà vạt, lúc hắn đang chuẩn bị giải thích thì đột

nhiên bà Lục nở nụ cười: “Đứa bé này thật đúng là đơn thuần, bị bức ép một chút

liền nóng nảy, tôi vẫn còn chưa nói không gả nó cho cậu mà.”


Lục

Tiểu Phong ở bên cạnh bật cười hì hì, Tô Trí Nhược chẳng hiểu ra sao cả nhìn cô

ấy, ba giây trôi qua, đột nhiên hiểu ra được —— hắn bị rơi vào bẫy.


“Đến

đây, ăn canh, canh của mẹ các con nấu đảm bảo là đệ nhất, uống nhiều một chút,

mau hạ hỏa, nhìn con xem căng thẳng chưa kìa.”


Sắc mặt

của Tô Trí Nhược từ trắng thành hồng, lại từ hồng biến thành trắng, khi nhận

lấy bát canh trong lòng trăm ngàn cảm xúc lẫn lộn, ngựa già cũng có lúc mất

móng. Nhưng mà, ngọn lửa vui sướng ở trong lòng lại cứ lép bép vang lên. Hắn

liếc nhìn về phía Lục Tiểu Phong một cái, cô gái này đã cười đến đau cả hai bên

sườn. Khóe miệng Tô Trí Nhược rút rút, tức giận vô cớ, lúc về sẽ trừng phạt cô

ấy.


Một

trận đánh ác liệt ấy lại có kết cục thoải mái ngoài dự đoán của mọi người, Tô

Trí Nhược đứng ở ngoài cửa, Lục Tiểu Phong còn đang tạm biệt với mẹ của cô ấy.

Hắn mơ hồ nghe thấy mẹ vợ tương lai chính xác đang nhắc đến hắn nói: “Tiểu Tô

đúng là quá đẹp, mẹ nhìn chằm chằm cậu ta cũng thấy xấu hổ, vừa rồi khoảng cách

gần như vậy cũng không thấy lỗ chân lông trên mặt cậu ta. Sau này nếu con sinh

con, nhất định phải xinh đẹp giống nó.”


Sau đó,

hắn nghe thấy vợ tương lai nói: “Việc này không phải con có thể điều khiển.”


“Sinh

một cô con gái, con gái hay giống cha.”


“… Đến

lúc đó con sẽ bàn bạc với cái bụng một chút.”


Tô Trí

Nhược lén cười đến mức bị nội thương.


Lục

Tiểu Phong đi cùng Tô Trí Nhược trở về khách sạn, ngồi một lát dự định sẽ về

nhà, Tô Trí Nhược giữ chặt cô ấy lại, đem cô ấy kéo vào trong lòng, cười cười

không có ý tốt: “Em dám trêu chọc bổn địa gia.”


Lục

Tiểu Phong để mặc anh ta ôm, cười tủm tỉm nói: “Cái gì em cũng không biết…”


“Ah,

phải vậy không? Vừa rồi là ai cười sung sướng như vậy?” Tô Trí Nhược cúi đầu,

đặt lên bờ môi của cô ấy một nụ hôn: “Trêu đùa bổn đại gia, sẽ phải trả giá

thật nhiều.”


“Anh

đang quyến rũ em?” Lục Tiểu Phong không cam lòng yếu thế, cắn ngược lại một

cái.


Tô Trí

Nhược không nói gì, trong mắt hồ ly điểm thêm vô số tinh quang, tỏa ra nhiệt độ

dịu dàng, từng chút một hòa tan trái tim Lục Tiểu Phong.


Hắn cúi

đầu xuống, hôn môi của cô ấy, đầu lưỡi nhẹ nhàng cạy mở hai hàm răng của cô ấy,

cùng cô ấy quấn quýt một chỗ.


Đang

lúc triền miên, hắn khẽ giọng hỏi: “Ở lại?”


Lục

Tiểu Phong trả lời vâng, cởi bỏ nút thắt cổ áo của anh ta.


Tô Trí

Nhược sửng sốt một giây, máu ở toàn thân lập tức xông lên đỉnh đầu, đến nỗi lúc

cởi áo Lục Tiểu Phong tay chân luống cuống đến mức không kéo được khóa xuống.


“Đừng

nóng vội.”


Lục

Tiểu Phong đè tay của anh ta lại, nhẹ nhàng kéo một cái, quần áo tự động rơi

xuống.


Giường

khách sạn rất lớn, bọn họ ôm, hôn môi, lăn hai vòng cũng chưa rơi xuống đất.


“Mặt

của anh thật hồng.” Lục Tiểu Phong sờ soạng trên mặt Tô Trí Nhược một cái, trêu

chọc nói: “Thật xinh đẹp.”


Hắn

nhếch đuôi lông mày lên, Tô Trí Nhược có chút lúng túng xoa xoa mặt, cả giận

nói: “Không cho phép nói tôi xinh đẹp.”


“Vậy

phải làm sao bây giờ.” Lục Tiểu Phong ngậm chặt bờ môi anh ta: “Em chỉ thích bộ

dạng xinh đẹp của anh.”


“Em

thật là…”


“Đừng

tưởng rằng em không biết anh gọi em là bạch cốt tinh.”


“Đường

tưởng rằng tôi không biết em gọi tôi là yêu nghiệt.”


“Được

lắm, yêu quái đối phó với yêu quái, xem ai bắt được ai.”


Tô Trí

Nhược sửng sốt, lúc này mới phát hiện ra tình hình trước mắt là nữ ở trên nam ở

dưới, hai người chỉ cách nhau một bước ngắn.


Thời

khắc mấu chốt, trái tim Tô Trí Nhược đột nhiên đập mạnh như sắp bung ra khỏi

lồng ngực, hắn căng thẳng nói: “Tới thật sự?”


Lục

Tiểu Phong vén mái tóc lên, nhếch lông mày: “Giả làm sao được?”


Tô Trí

Nhược nuốt nước miếng, hiện tại đôi mắt Lục Tiểu Phong quyến rũ như tơ, so với

bình thường là hai người khác nhau, nhưng mà hắn lại không dám nhìn thẳng vào

ánh mắt của cô ấy.


Biết

sắc mặt của mình không thể chuyển khác được, Tô Trí Nhược rõ ràng ‘vò đã mẻ lại

sứt’, sau đó mặt vô cùng khó chịu nói: “… Đây là lần đầu tiên của bổn đại gia,

em chú ý đón nhận cẩn thận.”


‘Vò đã mẻ lại sứt’: ý nói mặc cho đến đâu

thì đến, hỏng rồi thì hỏng luôn.


“Ai nói

em không phải lần đầu tiên.”


Trước

mặt tô Trí Nhược choáng váng một lúc, trái tim chợt co rút lại, ngây người hơn

nửa ngày, ngồi bật dậy, nói năng lộn xộn: “Em là… ý của tôi là…”


Lục

Tiểu Phong nở nụ cười: “Gia huấn của nhà em là phải giữ mình trong sạch.”


Chiêng

trống trong lòng càng gõ càng vang, màng tai đều đang chấn động, Tô Trí Nhược

đột nhiên nhào về phía Lục Tiểu Phong, giống như cuồng phong mưa rào hôn khắp

toàn thân cô ấy.


Hắn vừa

cởi phòng tuyến cuối cùng của cô ấy, vừa ở bên tai cô ấy cười nhẹ nói: “Thiển

Thâm sinh con trai… Hay là, chúng ta sinh con gái?”


Nàng ôm

lấy cổ của anh ta, đỡ lên đầu mũi của anh ta, thở hổn hển khe khẽ, bắt đầu khẩn

trương: “Em không có ý kiến.”


“Còn

nữa, ngày mai phải đi đăng ký kết hôn.”


“Sai vị

trí rồi… Uhm a… Anh nhẹ một chút…”


“… Lính

mới bắt đầu mà.”


.

. .


Hoa

đẹp, trăng đẹp, người càng đẹp hơn.


HOÀN TOÀN VĂN


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận