Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Sáng sớm hôm sau, Lục Tiểu Phong vẫn ngồi nhìn năm tờ

giấy thỏa thuận dày đặc chữ ngẩn người, nàng bất đầu nghĩ mãi không rõ, tối hôm

qua chính mình tại sao lại ký những thứ biến thái như thế?


Sau khi cửa lớn mở ra, nàng yên lặng quay đầu lại nhìn

thấy người nọ đã chạy bộ buổi sáng trở về, sau đó mang theo túi lớn túi nhỏ vọt

vào phòng tắm.


Đợi đến khi bên trong phát ra tiếng nước chảy, Lục

Tiểu Phong quay đầu lại một lần nữa nhìn giấy thỏa thuận ở trên tay, cảnh tượng

tối qua lại tái hiện trong óc.


Một cái bàn trà con, mỗi bên một người ngồi trên sàn

nhà, nam trái, nữ phải, người đàn ông vẻ mặt nghiêm túc, cô gái thần sắc bất

đắc dĩ, trước mặt hai người có hai chén trà, đang bốc lên khí nóng màu trắng.


Tại tên Tô Trí Nhược biến thái kia bắt buộc, Lục Tiểu

Phong không thể không tắm sạch sẽ, thay quần áo tiếp tục ngồi xuống đàm phán.


Lục Tiểu Phong thở dài, hướng về phía Tô đại gia nói:

“Nói đi.”


“Hôm nay tôi muốn nói, vì sau này hai người chúng ta

có thể chung sống hòa bình ở dưới mái nhà này.”


Tô Trí Nhược vừa mới nói xong câu đó, Lục Tiểu phong

liền tưởng mắt đã trợn trắng, đối với cái lý tưởng tốt đẹp này nàng đã nghĩ

không ôm hi vọng gì.


“Nhân tiện trước mắt xem ra, cô và tôi cách sống cùng

thái độ có khác biệt rất lớn, cho nên, tôi cảm thấy cần phải định ra một số quy

tắc, để tránh ngày sau mọi người bởi vì một việc nhỏ mà cãi vã.”


Một khi đã như vậy, nàng cũng không khách khí: “Tốt,

trước tiên tôi để tôi nói.”


“Cái gì?” Tô Trí Nhược không kịp phản ứng.


“Tôi là chủ nhà, tôi có quyền phát biểu ý kiến trước.”

Lục Tiểu Phong cũng không để ý đến sắc mặt tô Trí Nhược nói tiếp: “Tôi viết

tiểu thuyết, nói chung buổi tối là thời gian tôi có cảm xúc mạnh nhất, cho nên

buổi tối tôi sẽ làm việc, ban ngày là thời gian tôi nghỉ ngơi.”


“Tốt lắm.” Như vậy thời gian bọn họ chạm mặt sẽ rất

ít, điểm này hắn rất hài lòng.


“Tiếp theo, căn cứ vào lí do kể trên buổi tối phòng

khách thuộc về tôi, tôi không hi vọng có bất kỳ thanh âm ầm ỹ nào ảnh hưởng đến

công việc của mình, cho nên, nếu anh muốn về nhà sau 10 giờ, mong cố gắng không

để phát ra tiếng động.”


Tô Trí Nhược hơi nhíu mày một chút: “Vì sao cô phải

dùng phòng khách, không thể ở tại trong phòng của chính mình sao?”


“Chỉ ở phòng khách tôi mới có cảm xúc.”


Tô Trí Nhược mím chặt môi không lên tiếng.


“Sau đó, ban ngày là thời gian tôi ngủ, thông thường

trước khi anh ra ngoài tôi sẽ tới phòng ngủ, cho nên xin nhớ rõ phải khóa cửa.

Về phần tiền điện nước cùng tiền gas…”


Tô Trí Nhược vội vàng cắt lời nàng: “Đợi một chút,

điều này chẳng lẽ không bao gồm ở trong tiền thuê nhà?”


“Tô tiên sinh.” Lục Tiểu Phong cười đến lộ cả răng

nanh: “Anh sẽ không ngốc như vậy đi? Mỗi ngày tôi cũng sẽ không tắm tới hai

lần, chẳng lẽ muốn tôi thay anh trả thêm một lần tiền nước sao? Cho nên, những

chi phí phụ khác này mỗi tháng chúng ta chia đôi, thật sự công bằng đi.”


Tô Trí Nhược hít hai hơi dài, duy trì bình tĩnh: “Còn

Tô Trí Nhược hít hai hơi dài, duy trì bình tĩnh: “Còn

gì nữa không?”


“Phòng của tôi anh không được vào…”


“Đây là lời tôi nói mới đúng chứ.”


Lục Tiểu Phong cứng họng, không để ý tới anh ta:

“Ngoài trừ phòng ngủ của mỗi người, các chỗ khác đều dùng chung, ví dụ có hư

hao, người làm hư hao phải tự bồi thường. Tôi đã nói nhiều như vậy, anh nói

đi.”


Lục Tiểu Phong nhìn thấy Tô Trí Nhược bỗng nhiên ý vị

không rõ âm trầm cười cười, sau đó lấy từ phía sau ra một tập giấy bày trước

mặt nàng.


Năm ngón tay thon dài của hắn áp lên trên giấy, nhìn

Lục Tiểu phong nói: “Yêu cầu của tôi, tất cả ở chỗ này.”


Lục Tiểu Phong ngây người hai giây mới đem tập giấy

cầm lên xem, một lát sau, nàng chỉ vào một mục trong đó hỏi: “Đây là cái gì?

Mỗi tuần tổng vệ sinh? Mỗi ngày tắm rửa gội đầu?” (Sặc

pó tay… đúng sở đoản của Phong tỷ)


Tô Trí Nhược thong thả uống một ngụm trà, thản nhiên

trả lời: “Đúng vậy, vì duy trì hoàn cảnh cuộc sống thoải mái.”


Lục Tiểu Phong cảm thấy cần phải xuất ra thế mạnh của

chủ cho thuê nhà: “Anh muốn quét thì anh tự quét. Vì cái gì muốn tôi làm cùng

với anh?”


Tô Trí Nhược mắt hồ ly xinh đẹp nhìn Lục Tiểu Phong

liếc mắt một cái, đột nhiên hỏi: “Lục tiểu thư, năm nay cô bao nhiêu tuổi?”


Lục Tiểu Phong đen mặt: “Tô tiên sinh, hỏi tuổi phụ nữ

một cách đường đột như vậy là không lịch sự.”


“Một người ba mươi tuổi tại sao ngay cả một chút cũng

không chú trọng đến vệ sinh cá nhân đây?” Tô Trí Nhược không chút khách khí chỉ

trích: “Người ba mươi tuổi không vệ sinh cũng không quét tước, cô nhìn xem,

ngày hôm qua mới vừa quét tước phòng khách xong, đây là cái gì?” Tô Trí Nhược

dùng hai ngón tay kẹp lên một túi khoai tây chiên đã ăn hết, chán ghét ném đến

thùng rác.


“Tôi nghĩ, cái vị tiên sinh hôm này đi Lexus đưa cô

trở về anh ta không nhìn thấy bộ mặt này của cô đi?” Hắn vô cùng kỳ quái tại

sao có thể có người đàn ông nào, lại là người đi xe đẹp coi trọng cái cô gái

này.


“Việc này không liên quan gì tới anh.”


Lục Tiểu Phong nhíu mặt bánh bao lại thay đổi tư thế

ngồi, lại tiếp tục nhìn xem, nàng nâng gọng kính lên ngẩng đầu chỉ vào một điều

khác: “Đây là cái gì? Cơm nước đều phải tự lo liệu?”


“Không phải cô muốn tôi nấu cơm cho cô ăn đấy chứ?”

Nhìn bộ dáng cái cô này liền biết không phải là người biết nấu ăn.


Lục Tiểu Phong nhịn cơn tức này xuống, tiếp tục xem,

nàng đột nhiên nhìn thấy một điều, rốt cuộc nhịn không được uống một hớp nước

lớn: “Không được hỏi đến cuộc sống riêng của đối phương? Anh nghĩ rằng tôi và

anh…”


“Lục tiểu thư, điểm này tôi phải nói rõ, cô cũng biết

tôi là cảnh sát, có đôi khi sẽ đột nhiên bị điều đi làm nhiệm vụ, mặt này tôi

sẽ không nói rõ với cô, nếu cô thấy tôi vài ngày không trở về nhà cũng không

cần cảm thấy kì quái.”


Lục Tiểu phong ngẩn người, đột nhiên trấn tĩnh lại,

lúc sau nàng cúi đầu “Uhm” một tiếng: “Tôi biết rồi.”

lúc sau nàng cúi đầu “Uhm” một tiếng: “Tôi biết rồi.”


Sau khi xem xong sửa sang lại vài phần bản thủa thuận,

Lục Tiểu Phong nhìn Tô Trí Nhược nói: “ Tôi còn muốn thêm một điều nữa, không

được đưa bạn gái về nhà qua đêm.”


Tô Trí Nhược một lời đống ý: “Điều này không thành vấn

đề.”


Lục Tiểu Phong nhìn chằm chằm khuôn mặt tinh xảo một

cách quá đáng của anh ta bỗng nhiên nghĩ đến lời Hạ Kỳ nói “mỹ nhân thụ”, lại

lập tức tăng thêm một điều: “Đồng tính cũng không được.” (Ta

bị sặc nước rồi… khụ khụ… buồn cười quá)


Tô Trí Nhược nghĩ một chút, cũng đồng ý: “Nhưng mà,

tôi cũng muốn thêm một điều. Xin cô sau này ở nhà cũng phải ăn mặc chỉnh tề.”


Lục Tiểu Phong cúi đầu nhìn dây đeo váy ngủ của mình,

đâu phải quần áo không ngay ngắn, chẳng lẽ ở trong nhà mình cũng phải giống như

người đàn ông trước mặt này mặc T-shirt quần dài như vậy, bao bọc kín đáo?


Cuối cùng, hai người lại tranh luận mấy cái thỏa thuận

nửa ngày, cuối cùng đi đến khâu ký tên.


“Lục Tiểu Phong… Hừ, cha mẹ cô thật sự lại đặt cái tên

này, họ muốn nuôi cô trở thành Lục Tiểu Phụng(*) sao?” Tô Trí Nhược nhìn Lục

Tiểu Phong ký tên không nhịn được cười nhạo nói.


(*): là một nhân vật trong tiểu thuyết võ

hiệp của Cổ Long, các nàng cứ GG search tìm hiểu nha ^^


Lục Tiểu Phong đầu bút dừng lại, giống như cố gắng

kiềm chế chính mình, sau đó thật vất vả ký xong những ký tự cuối cùng, lúc này

mới ngẩng đầu lên nói: “Tên Tô tiên sinh cũng có điểm đặc sắc.”


Tô Trí Nhược nhịn đến nghiến răng nghiến lợi, hắn ghét

nhất bị người khác nhìn chằm chằm mặt hắn, hắn càng chán ghét người khác lấy

tên hắn ra làm chuyện để nói, cô gái này còn là một ngoại lệ, cả hai việc đều

làm hết.


Nghi thức ký tên qua đi, hai người đều chẳng buồn nhìn

đối phương liếc mắt một cái. Tô Trí Nhược trở về phòng ngủ, Lục Tiểu Phong bắt

đầu tiến vào trạng thái làm việc. Chính là, một hồi làm việc bị muộn làm cho

hiệu suất của nàng cực kỳ thấp.


Buổi sáng, chờ sau khi Tô Trí Nhược đi làm Lục Tiểu

Phong liến chui vào trong chăn ngủ một giấc, nhưng mà ngạc nhiên chính là ngủ

thẳng đến giữa trưa liền tỉnh, hạ xuống ly cà phê đã uống hết để tỉnh táo,

không có việc gì nên gọi điện cho Hạ Kỳ hẹn ra ngoài.


Sau khi Hạ đại tiểu thư gãy xương liền xin nghỉ ở nhà,

nhưng tinh thần lại không được tốt, vốn Lục Tiểu Phong muốn tìm cô ấy đi đâu đó

tâm sự, ai ngờ bị cô ấy kéo luôn vào cửa hàng bách hóa.


“Cậu thật sự là không chịu tranh giành, cái loại thỏa

thuận này cũng có thể ký tên được, đến tột cùng người đàn ông kia làm sao lòng

dạ lại hẹp hòi như vậy? Lại còn là cảnh sát, mình xem anh ta nhất định là cái

loại người chuyên nghiêm hình bức cung.”


“Cậu cứ mắng là được rồi, đừng xả lên quần áo.” Lục

Tiểu Phong lo lắng nhìn Hạ Kỳ vầy vò cái váy liền áo lộng lẫy, cô phục vụ đứng

bên đã nhìn các nàng mấy lần.


“Con người của mình nếu không quá đáng sẽ không tức

giận người khác, cũng không biết vì cái gì nhìn thấy đức hạnh của tên đàn ông

nhỏ nhen kia kia… Ai, không nói nữa, phiền lòng.” Lục Tiểu Phong thở dài một

hơi.


Hạ Kỳ lại ở đó nở nụ cười khanh khách: “Cậu là chị,

cần phải làm cho anh ta trở thành một cậu em trai.”


“Làm gì có em trai đâu, cậu không thấy được cái bộ

dạng lưu manh bá đạo của anh ta, nhìn người thật sự không thể nhìn vẻ bề

ngoài.”


“Hả? Bộ dạng anh ta rất tuấn tú?” Hạ Kỳ nói đến đây

thì hứng thú, cô ấy chính xác thuộc hội chuyên nhìn vẻ bề ngoài.


Lục Tiểu phong lập tức lắc đầu: “…Không phải… Chính là

cách ăn mặc bên ngoài.”


“Kỳ thật cậu cùng không cần làm khổ chính mình, nói

với Khả Nham, khẳng định anh ấy vui lòng giúp cậu.”


“Này.” Lục Tiểu Phong giữ chặt lấy hạ Kỳ một phen:

“Cậu không nói đến chính mình đã quên mất, cậu đi hớt lẻo cùng anh ta nói

cái gì đó?”


Hạ Kỳ thầm kêu không tốt, ánh mắt trốn tránh nói:

“Cùng không có gì, nhân tiện nói cậu gần đây giống như không có tiền nhuận

bút…”


Lục Tiểu phong đau đầu nói: “Xin đại tiểu thư nhà cậu,

sau này chuyện như thế đừng nói với anh ta.”


“Vì cái gì không nói, Khả Nham thật sự quan tâm đến

cậu.” Hạ Kỳ tiến đến bên cạnh Lục Tiểu Phong bắt đầu xúi giục nàng: “Tiểu Phong

a, cậu và mình còn điều gì không thể nói. Đã nhiều năm như vậy, nếu hai năm nữa

cậu không thể gả ra ngoài được, lợi dụng bây giờ có cơ hội tốt thì nhanh bắt

lấy.”


Lục Tiểu Phong vô vọng liếc nhìn cô ấy một cái: “Tại

sao cậu không để chính mình bắt lấy.”


Hạ Kỳ vội vàng nói: “Mình còn chưa có gặp được a, Khả

Nham không thích hợp với mình, nhưng anh ta thích hợp với cậu. Một người chồng

anh tuấn nho nhã tài hoa có nhiều tiền, chuyện thật tốt, theo mình quan sát Khả

Nham hắn là rất thích cậu, cậu có hi vọng trở thành Liêu phu nhân.”


“Mình chưa từng nghĩ tới chim sẻ biến thành phượng

hoàng. Hạ đại tiểu thư, cậu bớt nói hai câu lo tốt chuyện của chính mình đi.”


Vấn đề Hạ Kỳ nói, Lục Tiểu Phong không phải không rõ,

ba mươi tuổi đối với một người phụ nữ mà nói, chính là một ngõ cụt.


Toàn bộ tuổi thanh xuân giống như bị gió thổi thành

sương khói, tiêu tán càng lúc càng nhanh. Nàng cũng đã từng có tuổi thanh xuân,

xinh đẹp, sung sướng, nàng cũng từng có được tình yêu, người yêu, thậm chí có

thể đã chạm tay tới gia đình, mỗi khi nhớ tới lúc ấy cũng sẽ mỉm cười cùng đau

đớn, chẳng qua những việc này bây giờ cùng với nàng không có quan hệ. Nàng bằng

lòng lạc ở trong câu chuyện ngôn tình xưa của chính mình, mà không tiếp tục đi

tìm kiếm một nửa khác trong cuộc sống.


Thực thích được như Lưu Nhược Anh(*) cô đơn cả đời,

bởi vì đó là ý nghĩ của Lục Tiểu phong về tương lai, không phải mong đợi, đó

chỉ là một ý nghĩ.


(*): Lưu Nhược Anh: Diễn viên trung quốc

trong phim “Mặt trời lặn sau Tử Cấm Thành”, 41 tuổi vẫn thông báo là mình còn

“zin” (theo tt trên báo ta đọc đc nha). Vừa mới thông báo sẽ kết hôn với 1 đại

gia ở tuổi 41.)


Liêu Khả Nham cũng như là người trong mộng ở trong

tiểu thuyết ngôn tình của nàng, tuy rằng Hạ Kỳ phàn nàn rằng anh ta quá lặng

lẽ, nhưng ở trong mắt Lục Tiểu Phong lại là người hoàn mỹ khó có thể xoi xét,

anh ta cứ đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của nàng, sau đó dần dần chiến

giữ. Nhưng mà, Lục Tiểu Phong không phải nữ nhân vật chính ở trong tiểu thuyết

ngôn tình của chính mình, cô bé lọ lem không phải là miêu tả từ nàng, nàng

chẳng qua chỉ viết lại theo chuyện xưa, ngẫu nhiên được khán giả hoan hô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận