Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Coi hắn như là cún sao?


Gân

xanh ở thái dương Tô Trí Nhược giật giật, nhưng mà quan trọng nhất của đàn ông

là phong độ, đặc biệt là ở trước mặt tình địch.


Tuy

rằng rất ghét người đàn ông này, nhưng Tô Trí Nhược vẫn đè nén tính cách lại,

một lần nữa xoay người đi về phía xe thể thao, lạnh nhạt từ chối nói: “Tôi và

anh không quen, có chuyện gì tìm anh trai của tôi ấy, hôm qua tôi chỉ thay mặt

anh ấy đi thôi.”


Tiêu

Duy quay đầu mặt nhìn về phía trước, khóe miệng mang ý cười: “Không muốn biết

sao, chuyện của Mông Sa.”


Chân

phải Tô Trí Nhược đang muốn bước vào trong xe đột ngột ngừng lại, mắt hồ ly

nhíu lại, lại quay người lần nữa, vẻ mặt ngỡ ngàng: “Mông Sa? Là ai?”


Tiêu

Duy cười nhưng không nói.


Tô Trí

Nhược thấy như vậy trong lòng lập tức sáng tỏ, tuy rằng hắn luôn lấy thân phận

là người của Tăng gia gặp mặt với y, có điều với khả năng của Tiêu Duy điều tra

ra được hắn cũng dễ như trở bàn tay, có lẽ là bại lộ. Nghĩ tới điều này, hắn

cũng không giả vờ nữa.


“Tôi có

thể tin anh?” Tô Trí Nhược lạnh lùng nhìn người đàn ông ra vẻ nho nhã kia, bắt

chước bộ dạng của y khóe miệng cũng ngầm mang ý cười.


“Chỉ có

tôi chịu nói cho anh biết chân tướng sự việc.” Tiêu Duy nghiêng nửa khuôn mặt,

giọng nói rất ung dung: “Không phải sao?”


Y cười

làm cho toàn thân Tô Trí Nhược nổi da gà, ý nghĩ lại cực kì nhanh chóng đảo qua

một vòng, đương nhiên hắn không tin y sẽ nói ra cái loại chân tướng chó má gì

đó, nhưng mà… Hắn rất tò mò, đặc biệt tò mò, năm năm trước rốt cuộc đã xảy ra

chuyện gì. Cho dù biết tự để chính mình đi tìm đến tai vạ, cũng biết những lời

Tiêu Duy nói chưa chắc đã là thật, nhưng Tô Trí Nhược do dự vài giây, vẫn ngồi

lên xe của Tiêu Duy. (vất Lamborghini ở lại k sợ mất sao anh :-s)


Trên xe

ngoại trừ hai bọn họ ra đằng trước còn có hai người ngồi là lái xe và vệ sĩ. Tô

Trí Nhược nhanh chóng nhìn xung quanh tiến hành quan sát phân tích, ở bên ngoài

chỉ là một chiếc xe Limousine bình thường, có ngóc ngách gì khác không hắn cũng

không biết. Trong xe đang phát nhạc không biết là của nữ ca sĩ thịnh hành nào,

nghe như là bài hát cổ từ mấy năm trước, chẳng lẽ Tiêu Duy thích loại âm nhạc

này?


Tiêu

Duy ngồi yên bên cạnh hắn, lò sưởi bên trong xe rất đủ ấm. Y chỉ mặc mội cái áo

sơ mi màu hồng nhạt, bên ngoài phối với một chiếc áo ghi-lê lông chồn, phảng

phất có thể ngửi được một mùi hương… bạc hà.


“Có

điều gì cứ nói đi.” Tô Trí Nhược chỉnh lại áo khoác ngoài, vắt chân chữ ngũ,

không quá bình tĩnh nói.


Tiêu

Duy tuyệt đối không sốt ruột, chậm rãi nói: “Xem ra tin tức rất đúng, tính tình

đệ nhất mỹ nhân giới cảnh sát quả thật không tốt lắm.”


Tô Trí

Nhược nghe thấy hai chữ “mỹ nhân” gân xanh trên thái dương lập tức giật lên,

hắn kiềm chế cơn tức giận, quay đầu đi không thèm nhìn khuôn mặt chọc cho người

ta chán ghét.


Tiêu

Duy không thèm để ý đến thái độ của hắn, giọng điệu vẫn ôn hòa như vậy: “Biết

ai đang hát không?”


“…” Tô

Trí Nhược bình thường không nghe nữ ca sĩ hát, nhạc thính phòng và nhạc rock

lại nghe tương đối nhiều, đối với bài hát này có chút ẩn tượng nhưng không nhớ

nổi tên.


“Asan

với bài 《 Diệp tử 》. Bài hát Mông Sa thích nhất.”


Tô Trí

Nhược sửng sốt, Tiêu Duy ở bên kia lại nói tiếp: “Thật khó nghĩ rằng một người

vui tươi như cô ấy lại thích bài hát buồn như vậy.”


Nhìn

thất trên khuôn mặt Tô Trí Nhược lóe lên ngỡ ngàng, Tiêu Duy làm như đang tiếc

nuối nói một câu: “Anh không biết là chuyện bình thường, tính cách của cô ấy

mấy năm nay thay đổi cả tôi cũng không nhận ra.”


Tô Trí

Tô Trí

Nhược bắt đầu bị nội thương, nhưng mà trên mặt vẫn ngang bướng đáp lại một câu:

“Đừng nói là anh rất hiểu cô ấy, quan hệ của các người là gì?”


Tiêu

Duy cúi đầu một chút, khẽ cười nói: “Quan hệ của chúng tôi?”


Tô Trí

Nhược thấy y lấy ra một chiếc nhẫn đính kim cương, kim cương rất chói mắt,

nhưng nhìn kĩ không phải quá mới.


“Biết

đây là cái gì không?” Tiêu Duy từ từ quay cổ tay, ánh sáng trên kim cương có

chút chói mắt: “Nhẫn đính hôn, một chiếc này là của tôi, ở đó cô ấy cũng còn có

một chiếc. Anh nói, quan hệ của chúng tôi như thế nào?”


Tô Trí

Nhược im lặng nhìn chiếc nhẫn kia, sau một lúc lâu mới có thể tỉnh táo, lập tức

bác bỏ dữ dội: “Muốn lừa tôi sao? Chồng của Lục Tiểu Phong là ai tôi đương

nhiên biết rất rõ.”


Tiêu

Duy bình tĩnh cất chiếc nhẫn đi, hừ nói: “Chồng của Lục Tiểu Phong là Trình

Băng, nhưng mà chồng của Mông Sa, không phải là Trình Băng.”


Giọng

nói của Tô Trí Nhược có chút run run: “Anh có ý gì?”


“Có

biết anh ở cùng một chỗ với một cô gái như thế nào không? Lúc đầu cô ấy bỏ rơi

bạn trai thanh mai trúc mã để yêu tôi, sau khi đã đồng ý lời cầu hôn của tôi

lại phản bội tôi, tiếp theo bởi vì sai lầm của chính mình mà hại chết bạn trai

cũ, lại đem cái tội danh này đổ lên trên đầu tôi, cuối cùng khi ở trong tình

cảnh bạn trai cũ hấp hối mới đồng ý lập gia đình cũng với anh ta, biến thành

Lục Tiểu Phong hiện tại.” Lúc đầu Tiêu Duy cười, sau đó càng nói càng nhanh,

lời cuối cùng nói xong trên mặt hoàn toàn không có chút ý cười, một tia lạnh

buốt từ đáy mắt từ từ tản ra.


Bên

trong xe vẫn cứ lặp lại tiếng hát trầm thấp hơi khàn khàn của Asan, những ca từ

nhẹ nhàng trong đó kể rõ ưu thương khó nói lên lời.


Sau một

thời gian dài im lặng, Tô Trí Nhược dùng lý trí đè nén tình cảm của mình, lạnh

mặt trần giọng nói: “Cô ấy không phải là người như vậy.”


Tiêu

Duy khinh thường lặp lại một câu: “Không phải là người như vậy?”


Đột

nhiên y đưa tay chạm vào mặt Tô Trí Nhược, Tô Trí Nhược giận dữ, dùng sức chụp

được tay của y: “Mày làm gì đó!”


Tiêu

Duy căn bản không thèm để ý đến bàn tay đã muốn đỏ lên, thản nhiên hỏi Tô Trí

Nhược: “Biết không, anh rất giống với tôi.”


“Cái

gì?” Lỗ tai của hắn bị hỏng rồi, nếu không chính là đầu óc của người đàn ông

này có bệnh.


Tiêu

Duy tháo kính mắt xuống, vén tóc mái lên: “Chúng ta đều vô cùng … xinh đẹp.”

Trong mắt Tô Trí Nhược đều là khinh thường cùng phiền chán.


Tiêu

Duy không đồng ý nói tiếp: “Không chỉ có như thế, chúng ta đều rất tự do phóng

khoáng.” Tiêu Duy nhìn thấy sắc mặt Tô Trí Nhược có chút biến đổi, cười cười,

giống như mèo bắt được chuột, nham hiểm lại đắc ý: “Chúng ta đều thích nhạc cổ

điển, đều thích sạch sẽ, đều có nhiều tiền, đều thích dùng … sữa tắm mùi bạc

hà. Mông Sa thích mùi bạc hà, trước kia như thế, hiện tại cũng như vậy.”


Nhìn

thấy Tô Trí Nhược ngẩn mặt ra, Tiêu Duy rất hài lòng hỏi: “Có phải đã hiểu ra

điều gì hay không?”


Tô Trí

Nhược nghiêm mặt, nói: “Vì sao anh phải nói với tôi những chuyện này?”


“Tôi có

ý tốt, hi vọng có người không cần phải đảm đương gì cho cô ấy.”


Tô Trí

Nhược châm chọc nói: “Anh cho là anh nói như vậy tôi sẽ tin anh sao?”


“Không

biết.” Tiêu Duy khẳng định.


“Vậy

anh…”


Tiêu

Duy lại đeo kính mắt vào, ánh sáng trong đôi mắt đào hoa chìm xuống vài phần:

Duy lại đeo kính mắt vào, ánh sáng trong đôi mắt đào hoa chìm xuống vài phần:

“Nếu như lời nói của chính chủ, anh sẽ lập tức tin chứ.”


——————————————————————————————————————————


Lục

Tiểu Phong nhìn đồng hồ, đã qua hơn hai tiếng, cho dù kẹt xe, từ nhà Hạ Kỳ đến

nhà nàng chắc hẳn không cần thời gian dài như vậy. Sau khi gọi điện thoại cho

Hạ Kỳ xong, tâm tình Lục Tiểu Phong bình tĩnh lên không ít, nàng tắm rửa qua,

thay đổi quần áo trên người, tuy rằng ánh mắt còn hơi sưng, nhưng chủ yếu không

nhận ra bộ dạng vừa khóc xong.


Trở lại

phòng khách ăn chút gì đó, Hạ Kỳ vẫn còn chưa tới, điện thoại của Lục Tiểu

Phong lại vang lên, là Hạ Kỳ đang gọi.


“Alo,

cậu vẫn chưa tới

sao?”


“Lục

tiểu thư.” Là giọng của đàn ông.


Linh

cảm bất an bùng nổ ở trong đầu Lục Tiểu Phong: “Anh là ai?”


“Không

cần biết tôi là ai, Hạ tiểu thư đang làm khách ở chỗ của chúng tôi, nếu muốn

gặp cô ấy thì chính cô đến đây một chuyến.”


Lục

Tiểu Phong nắm chặt lấy khăn trải bàn: “Tiêu Duy? Anh là người của Tiêu Duy

đúng không?”


Giọng

của người đàn ông cứng nhắc nói: “Mời lập tức đến đây.”


“Ở

đâu?”


“Cô

biết rõ mà.”


Nói

xong liền cúp máy.


Lục

Tiểu Phong nhìn điện thoại ngây người hai giây, lập tức chạy như điên ra ngoài.


Nhưng

mà, rốt cuộc Hạ Kỳ ở đâu? Lục Tiểu Phong đứng ở trên đường lớn ngừng bước chân

lại, lòng nóng như lửa đốt, nàng cần phải bình tĩnh, cần tỉnh táo, nghĩ lại một

chút, cái tên điên kia sẽ đưa Hạ Kỳ đến đâu? Rốt cuộc là ở đâu?


Bỗng

nhiên có một chỗ hiện lên trong đầu Lục Tiểu Phong.


Lục

Tiểu Phong lập tức bắt taxi. Nếu nàng đoán không nhầm, chắc hẳn là ở chỗ đó.

Lục Tiểu Phong lo lắng ngồi ở trong xe, nàng đã không suy nghĩ vô ích xem lát

nữa sẽ phải đối mặt với điều gì, nàng chỉ cần Hạ Kỳ ngàn vạn lần không xảy ra

chuyện gì.


Xe đi

rất nhanh, nhưng Lục Tiểu Phong lại cảm thấy thời gian trôi qua rất chậm, xe

vừa đến nàng lập tức vọt vào nhà hàng trước mắt.


Trong

nhà hàng không có một bóng người, Lục Tiểu Phong giật mình, đây là chuyện gì,

chẳng lẽ là cạm bẫy? Lúc này một người từ bên cạnh đi ra, Lục Tiểu Phong cảnh

giác lui ra phía sau vài bước, mỗi một khớp xương đều đang đề phòng.


Bạch

Phi nhìn Lục Tiểu Phong khẽ gật đầu, nghiêng người qua nhường đường: “Mời Lục

tiểu thư lên lầu.”


Khoảng

cách gần như vậy cuối cùng có thể thấy rõ vết sẹo ở đầu lông mày phải của người

này, là dấu vết đỡ đạn cho Tiêu Duy bị xẹt qua.


“Hạ Kỳ


đâu?”


“Mời

Lục tiểu thư lên lầu.” Bạch Phi hoàn toàn không để ý đến Lục Tiểu Phong.


“Tôi

hỏi anh Hạ Kỳ ở đâu!”


“Mời

Lục tiểu thư lên lầu.”


Hai

người giằng co một lúc, Lục Tiểu Phong nhẫn nhịn lại, cuối cùng bước từng bước

lên lầu.


Trang

trí của lầu hai đã hoàn toàn được thay mới, nhưng bố cục không thay đổi, giữa

bàn với bàn được dùng bình phong ngăn thành các phòng nho nhỏ, chỉ là giấy dán

tường cũ màu vàng lúc đầu đã được thay thành giấy dán tường mới, rèm cửa sổ màu

vàng kim cũ đã được đổi thành rèm cửa sổ màu vàng kim mới, bình phòng hoa văn

tối cũ đã được đổi thành bình phong hoa văn tối mới, cũ biến thành mới, nhưng

toàn thể cũng chưa từng thay đổi… vẫn là hình dạng của năm năm trước kia.


Lục

Tiểu Phong nhìn thấy có chút hoảng sợ, tầm mắt đảo qua một người ở phía sau,

đứng ở cuối cùng bên trong góc gần cửa sổ, bình phong bị chuyển qua một bên,

nàng có thể nhìn thấy người ở bên trong.


Tiêu

Duy giơ chén rượu lên, nhìn cô ấy cười: “Tôi còn lo rằng em không tìm ra chỗ,

xem ra em vẫn còn nhớ.”


Sao

thế, hôm nay không có ý định giả bộ sao? Chỉ là hiện tại nàng cũng không có tâm

trạng cùng anh ta tính toán những chuyện này.


Lục

Tiểu Phong đi đến trước mặt anh ta, mặt trầm như nước: “Hạ Kỳ ở đâu?”


Mí mắt

Tiêu Duy vẫn chưa nâng lên, chỉ nhìn vào chén rượu trong tay, nhàn nhã nói:

“Chai rượu vang này hôm nay mới từ vườn nho của nước Pháp chuyên chở bằng máy

bay đến đây, nếm thử chứ?”


“Hạ Kỳ,

anh đã đem cô ấy đưa đến nơi nào rồi?”


“Em

thật sự là càng ngày càng không đáng yêu.” Ý cười trên khóe miệng Tiêu Duy hơi

lạnh: “Ngồi xuống, rót rượu.”


Ngay

khi người này không cười, hơi ấm toàn thân trong nháy mắt biến thành những lưỡi

băng lạnh đọng ở trên mặt người khác.


Không

phải Lục Tiểu Phong sợ anh ta, mà là nàng lo lắng đến an nguy của Hạ Kỳ đang ở

trong tay anh ta. Nàng hít một hơi thật sâu, nghiêm mặt ngồi xuống chỗ đối diện

với anh ta.


Nàng

ngồi xuống, Tiêu Duy lại cong khóe môi lên: “Tối hôm qua là tôi thất lễ, ngủ

một giấc chợt nhớ ra em chính là người quen cũ kia của tôi, thật là khéo.”


Nàng

không muốn vòng vo cùng anh ta một chút nào, lòng dạ người đàn ông này quanh

co, thay đổi thất thường, không cẩn thận sẽ tự mình vướng vào luẩn quẩn: “Rốt

cuộc anh tìm tôi để làm gì?”


“Vội vã

như vậy làm gì, trước tiên uống một chén đã.”


“Không

phải anh không biết, tôi không uống rượu.”


“Nhưng

tôi muốn thấy bộ dạng mặt đỏ sau khi uống xong của em.”


Tiêu

Duy không nghiêm túc sờ sờ cằm, đáng tiệc Lục Tiểu Phong không có bởi vì thế mà

bị chọc giận: “Anh vẫn biến thái như vậy.”


Đối với

cái lời đánh giá này, Tiêu Duy thản nhiên thừa nhận: “Ha ha, trước kia em ít

nhất còn biết giả bộ cười cười, hiện tại ngay cả diễn trò cũng không làm sao?

Nơi này chính là nơi chúng ta đính hôn.”


Trong

con mắt phẳng lặng của Lục Tiểu Phong cuối cùng cũng có tí ti gợn sóng, một lát

sau cười giễu cợt: “Chẳng lẽ, anh đang ở đây tưởng nhớ đến tình cũ?”


Tiêu Duy

híp híp mắt, nhưng nhanh chóng nở nụ cười: “Hóa ra tôi và em, là có tình cũ,

tôi vẫn không biết đấy.”


Lục

Tiểu Phong bỗng nhiên thu hồi khuôn mặt tươi cười.


Tiêu

Duy không để ý nâng ly rượu lên uống cạn rượu bên trong, sau đó nhẹ nhàng đem

cái ly không đặt ở giữa hai người: “Em đã không muốn nói đến chuyện này, như

vậy chúng ta nói chuyện khác một chút, Tô Trí Nhược.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận