Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Thời gian dừng lại ở một giây này. Trong phòng khách

yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng hít thở cũng không có, tiếng tim đập vào lúc này

bị không khí lạnh như băng làm cho đông cứng.


Câu nói

cuối cùng của Tô Trí Nhược kia thanh âm không cao, nhưng lại giống như búa tạ

nện vào trong lòng Lục Tiểu Phong, khiến nàng lập tức đau đến mức toàn thân co

rút, loại cảm giác này khi truyền tới đầu ngón tay ngoại trừ run rẩy ra không

có thêm bất kỳ phản ứng nào.


Ảm đạm

hờ hững trong mắt Tô Trí Nhược lại tuôn ra, Lục Tiểu Phong nghe thấy hắn nói mà

cũng không có thanh minh một câu nào. Như vậy, chuyện Tiêu Duy nói cô ấy phản

bội chồng mình, bắn chết chồng mình đều là sự thật?


Hắn

không tin, nữ thần hoàn mỹ trong lòng hắn không phải như thế này. Hắn tin rằng

Mông Sa là một cảnh sát đóng vai trò gián điệp kiên cường, cho dù như thế nào

cũng sẽ không thông đồng với cái loại người tiểu nhân đê tiện như Tiêu Duy làm

bậy. Nhưng mà, cô gái trước mặt mở to đôi mắt trống rỗng vô hồn nhìn hắn, hắn

không nhìn ra từ trong ánh mắt kia có tức giận, chán nản, bi thống, đối với

việc hắn lên án cô ấy… chấp nhận?


Hơn nửa

ngày, Lục Tiểu Phong mới chậm chạp phục hồi tinh thần, như là mới trải qua một

vết thương lớn, lời nói không có sức lực: “Anh muốn nghĩ như vậy, em cũng không

biết phải làm sao.”


Một

chút lửa giận vừa mới được dập tắt lại bị thiêu đốt lên, trộn lẫn trong đó càng

nhiều oan ức cùng đau khổ.


Kiêu

ngạo, Tô Trí Nhược từ nhỏ chính là một thiếu gia vô cùng kiêu ngạo, cho dù hắn

chán ghét của cải quyền thế trong nhà chồng chất như núi, nhưng hắn hiểu được

toàn bộ khí chất cùng với lòng dạ tính cách của hắn đều có quan hệ với xuất

thân của hắn. Hắn tùy thích thoải mái lựa chọn đường đi cho cuộc đời của mình,

bởi vì dung mạo tài hoa, có lẽ vô tình gặp kẻ tiểu nhân, bị người ghen ghét,

nhưng gạt bỏ nhưng ngăn trở gập ghềnh, cuộc sống của hắn luôn để cho người ta

ao ước thèm muốn.


Cho dù

hắn làm cái gì đều phải chọn theo ý mình thích, nghề nghiệp cũng là mình thích,

xe cũng là mình thích, ăn, mặc, ở, đi lại đều phải là mình thích mới hài lòng,

yêu đương, lại càng cần thích đến mức trong lòng không bỏ xuống được mới bằng

mọi giá theo đuổi.


Chỉ là,

ngay khi hắn đang nắm giữ niềm kiêu hãnh lại bị người khác không thèm để ý chút

nào quét sạch nó khỏi mặt đất, hắn còn ngốc nghếch lo nghĩ cho cô ấy, không dám

hỏi chuyện bi thương của cô ấy, kiềm hãm tính tình lại để kết giao, cố gắng làm

cho mình trở nên trưởng thành đáng tin cậy. Tin tưởng lẫn nhau, hắn tin tưởng

cô ấy, còn thiếu chút nữa không đem bản thân và gia đình ra trao hết, cô ấy đối

với chuyện của hắn rõ như trong lòng bàn tay, nhưng mà đến bây giờ hắn mới phát

hiện người hắn thích hóa ra chỉ là một cái vỏ bọc vô hồn, linh hồn kí sinh ở

trong cái vỏ bọc ấy, là một người khác.


Nếu hắn

vẫn không đáng để cô ấy tin tưởng, thì nói gì đến tình yêu.


Lục

Tiểu Phong nhìn thấy ánh mắt Tô Trí Nhược bất ngờ thay đổi, biến đổi mấy lần,

biết lúc này anh ta sớm đã tức giận đến tận tim, lửa giận thiêu đốt, hiện tại

cho dù nàng nói cái gì cũng đều phí công, cùng diễn giải với một người không

còn lý trí chỉ có thể rơi vào kết cục nói nhiều sai nhiều, càng nói càng sai.


Cằm đã

đau đến tê dại, nàng khăng khăng duy trì im lặng, nhưng chính loại thái độ này

làm cho Tô Trí Nhược càng thêm phát điên.


Trong

lòng cô ấy hắn quả thật không có một chút xíu địa vị gì.


Ánh mắt

Tô Trí Nhược đột nhiên trở nên vô cùng sắc bén, Lục Tiểu Phong hơi hoảng, một

giây sau trên môi đau xót, mùi máu tươi lập tức tràn ra ở trong cổ họng. Anh ta

cố chấp hôn lại giống như là đang cắn hơn, giống như một con thú nhỏ bị thương

không có chỗ trút hết đau đớn của mình liền muốn đem đau đớn như vật trút lên

trên thân người khác.


Nàng

không đáp ứng cũng không phản kháng, mặc cho anh ta chạm vào, cắn môi của nàng

làm càn làm bậy, cho dù đau, nàng cũng không có nhíu mày một chút. Hơi thở của

anh ta rất hỗn loạn, hơi thở nóng hầm hập, một đôi mắt đỏ đậm mở to nhìn nàng

chằm chằm, đẹp đến mức nhìn thấy mà đau lòng. Lúc này đột nhiên nàng cảm thấy

sau lưng lạnh lẽo, khóa kéo chiếc váy đầm đã được mở ra, một bàn tay lạnh buốt

từ sau lưng đang tiến vào mở nút thắt áo ngực.


Thân

thể Lục Tiểu Phong đột nhiên cứng đờ, cố nén cảm xúc muốn đẩy anh ta ra, nhắm

mắt lại cũng không có phản kháng gì.


Nhưng

lúc này Tô Trí Nhược dừng lại.


Lục

Tiểu Phong mở to mắt, nhìn thấy anh ta ngơ ngác nhìn mình: “Vì sao không phản

kháng? Vì sao! Vì sao không đẩy tôi ra, không đánh tôi, thương hại tôi sao, hay

là ở đáy lòng đang cười nhạo tôi!”


Nàng

không biết nên nói như thế nào, trái tim giống như đang bị người khác bóp

nghẹt, ngoại trừ đau, còn rất chua xót.


Nàng

lắc lắc đầu, không qua để ý lau đi vết máu ngoài miệng, tiếp theo đối diện với

ánh mắt của anh ta, nói: “Bởi vì ánh mắt của anh thực sự bi thương.”


Toàn

thân Tô Trí Nhược đều khẽ chấn động, ngơ ngác dừng lại, đem cái trán gục ở trên

vai của cô ấy, hít hai hơi, cắn răng khàn giọng nói: “Tôi… thích em.”


Nói

xong không đợi Lục Tiểu Phong có phản ứng gì, xoay người đi ra khỏi nhà.


—————————————————————————————————————


Lúc Lục

Tiểu Phong tỉnh lại mới phát hiện mình thậm chí cứ nằm ở trên sàn nhà phòng

khách ngủ qua một đêm. Ngoài cửa sổ vẫn còn chưa sáng, có lẽ vẫn còn rất sớm.

Đầu của nàng rất nặng, cổ họng cũng có chút đau, sợ là nhiễm lạnh bị cảm.


Lục

Tiểu Phong đứng dậy uống hết chén nước, tựa vào ghế sô pha lại ngẩn ra, có lẽ

đại não đang đình công, không muốn suy nghĩ bất cứ chuyện gì, co người lại

nghiêng nghiêng đầu, khóe mắt liếc tới chiếc áo vest màu trắng trên mặt đất.


Lục

Tiểu Phong vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm chiếc áo vest kia, ánh mắt chua

xót đau đớn, nàng cũng không chịu chớp mắt.


Chua

xót đau đớn đến khi thật sự không chịu nổi, trong giây lát có cái gì đó nong

nóng tràn ra khỏi mi. Lục Tiểu Phong ngẩn người, đưa tay lên sờ, ươn ướt, mằn

mặn, nàng dùng hai tay lau không ngừng, nhưng càng lau càng nhiều, càng lau

càng đau lòng, cảm xúc bị đè nén cả đêm toàn bộ đều bộc phát hết ra.


Nước

mắt của nàng cạn khô từ lúc Trình Băng biến mất trong khoảnh khắc, từ đó về sau

cho dù gặp phải chuyện gì nàng cũng đều không khóc, hốc mắt có hồng lên, nhưng

tuyệt đối không chảy xuống một giọt nước mắt.


Vừa nấc

vừa lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra, bấm một số điện thoại. Chỉ

vừa lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra, bấm một số điện thoại. Chỉ

chốc lát, đầu kia vang lên tín hiệu nhưng một lúc lâu sau mới bắt máy, Hạ Kỳ bị

đánh thức rõ ràng rất tức giận: “Alo, ai!”


“Tiểu…

Kỳ…” Vừa mới lên tiếng mới phát hiện ta đúng là ngay cả nói cũng không nên lời.


Ở đầu

dây bên kia Hạ Kỳ sửng sốt, lập tức giống như bị điện giật, giật mình một cái

bật dậy từ trên giường, thiếu chút nữa ngã xuống đất.


“Tiểu

Phong! Tiểu Phong à?” Trời sắp sập, đây là ý nghĩ đầu tiên trong đầu của Hạ Kỳ,

nhưng cô nhanh chóng ổn định tinh thần, hướng về phía di động liên tiếp nhắn

nhủ: “Mình lập tức tới ngay, đừng nhúc nhích, ngàn vạn lần đừng nhúc nhích, chờ

mình.”


————————————————————————————————————


Bà Tô

thong thả ngồi ở trong phòng ăn thưởng thức bữa sáng, nhìn thấy Tô Trí Nhược từ

trên lầu đi xuống đang muốn chào hỏi, đã thấy khôn mặt của con trai đen như mặt

tử thần. Vốn dĩ tối hôm qua con trai đột nhiên trở về nhà bà phải rất vui vẻ,

trước kia pho tượng thần này mời tới mời lui đều bất động, nhưng mà nó vừa vào

cửa đã cảm thấy được không bình thường, tuy biết tối nay nó đến Tiêu gia tham

dự tiệc sinh nhật của Tiêu Duy, bà cũng không đoán được có chuyện gì xảy ra,

ông Tô dùng ánh mắt ra ám hiệu cho bà không nên hỏi nhiều, cho nên bà chỉ dám

nói với con trai một câu nhanh chóng đi tắm rửa nghỉ ngơi. Tô Trí Nhược không

có phản ứng gì đi thẳng lên trên lầu, sau khi vào phòng không từng trở ra

ngoài.


“Đã tắm

rửa chưa? Lại đây ăn bữa sáng.” Bà Tô đương nhiên rất yêu thương con trai bảo

bối này, tiểu tổ tông này trước kia cùng bà đối nghịch cũng không biết phải làm

sao, cho nên sắc mặt của nó luôn không tốt.


Tóc Tô

Trí Nhược còn ẩm, đổi qua một bộ quần áo sạch sẽ, không nói gì ngồi xuống bên

cạnh bàn ăn.


“Muốn

ăn cái gì, mẹ bảo phòng bếp làm cho?”


Qua cả

đêm, sắc mặt con trai vẫn còn rất khó coi, khuôn mặt hốc hác trắng bệch kia làm

bà đau lòng muốn chết. Bà Tô cũng là một người rất có mắt nhìn, bữa tiệc tối

hôm qua chắc hẳn không có vấn đề gì, vì có tài xế đi theo, cho nên càng nghĩ

cảng cảm thấy vấn đề chỉ có thể là hai thứ: Sự nghiệp, tình yêu. Sự nghiệp

trước đây cũng từng có lúc không được thuận lợi, nhưng có đánh chết Tô Trí

Nhược cũng không trở về nhà, nếu về nhà khác nào tự thừa nhận với gia đình mình

không hợp với nghề cảnh sát, cho nên chỉ có thể là chuyện tình cảm. Nghe tài xế

nói tối hôm qua thiếu gia rời khỏi bữa tiệc đi thẳng đến nhà Lục Tiểu Phong, để

cho anh ta về trước, sau đó con trai liền trở về nhà, khẳng định vấn đề nảy

sinh ở đây. Nghĩ đến Lục Tiểu Phong bà Tô lại tức giận, khuôn mặt bị bôi đen

của cô gái kia phóng đại ở trong đầu của bà, con trai của bà muốn cái gì có cái

đó, làm sao mắt lại bị mù yêu thích một bà cô già hơn tuổi như vậy.


Bực bội

thì bực bội, chỉ có điều sau đó bà cũng biết không nên chọc vào vết thương của

nó, nếu không đứa con này của bà trở mặt đều nhanh hơn so với người khác .


Bà Tô

đổi đề tài: “Nghe nói chưa, Thiển Thâm dự tính ngày sinh là vào tháng tư, tính

ra còn có hơn một tháng. Cho dù là con trai hay con gái, bên phía bà ngoại của

con nhất định đang tính toán chuẩn bị gióng trống khua chiêng, cho nên chuyện

quà mừng cũng phải chuẩn bị đi thôi.”


Tô Trí

Nhược ngẩn người, gật gật đầu: “Được, con cũng sẽ chuẩn bị một phần quà.”


Bà Tô

hình như không quá tình nguyện nói: “Nếu như muốn tặng, đến lúc đó đưa cả Lục

tiểu thư đến đi.”

tiểu thư đến đi.”


Sau khi

nói xong bà lập tức nhìn chằm chằm mặt Tô Trí Nhược không tha, quả nhiên mặt Tô

Trí Nhược lúc này trầm xuống, một lát sau ậm ờ nói: “Nói sau đi.”


Trong

lòng bà Tô có manh mối, lại có chút khẽ vui sướng, xem ra tám phần hai người

kia đã phát sinh vấn đề. Cũng đúng, cho dù gia thế, điều kiện cá nhân bọn họ

đều không xứng, cho dù bà không ra tay chính bọn nó cũng sẽ tan. Nghĩ tới như

vậy tâm tình bà Tô tốt lên không ít.


“Mẹ,

Tiêu Duy của Tiêu gia, mẹ biết được bao nhiêu?”


“A,

Tiêu Duy?” Trí nhớ của bà Tô chuyển tới một người buột miệng thốt lên: “Không

phải kẻ tốt lành gì.”


Thấy

lông mày Tô Trí Nhược lập tức chau lại, nhận thấy nói như vậy có chút không

tốt, bà giải thích: “Lão già họ Tiêu năm đó là Mãnh hổ đầu đàn, cháu của lão

cũng không thể nào chỉ là mèo con. Tuy rằng nhà bọn họ không phải là tứ đại gia

tộc, nhưng mà thực lực tuyệt đối không thể coi thường. Tiêu gia trong hắc đạo

nhiều năm như vậy, mấy năm nay được lão già họ Tiêu tẩy trắng trở lại, người

tên Tiêu Duy này mẹ tiếp xúc không nhiều lắm, có điều nghe cha của con nói nên

phòng ngừa một chút cho tốt, người này khó đối phó. Ngày hôm qua tại sao con

lại đột nhiên nghĩ muốn tham dự tiệc sinh nhật của y, cha của con có chút không

yên tâm.”


Tô Trí

Nhược thản nhiên nói: “Không có gì, cậu có việc, anh trưởng lại không ở trong

nước, con phải làm thay thôi.”


Tuy cảm

thấy có chút kỳ quái, nhưng bà Tô cũng không hỏi thêm, bà cũng không vì chuyện

này mà quá vui vẻ, dù sao bà biết con trai của bà dù hết hy vọng làm cảnh sát,

nhiều năm mài giũa như vậy cũng không thể lập tức có thể có chuyển biến.


Bà Tô còn

nói: “Nhưng thật ra nhà chúng ta không có thường qua lại làm ăn với y, đều là

anh của con giao thiệp, à, nghe nói gần đây Quân Nặc kéo cả chồng của Thiển

Thâm vào cùng làm ăn.”


“Tân

Tử?”


“Uhm.”


Tô Trí

Nhược lại suy tư, chỉ trong chốc lát đứng lên đi ra ngoài: “Ăn xong rồi, con đi

ra ngoài.”


Bà Tô

không gọi lại, cảm thấy buồn bực, đứa nhỏ này tại sao ở lại cùng với mẹ của nó

lại khó khăn như vậy.


Tô Trí

Nhược từ trong nhà đi ra lúc đầu vốn định lái xe tới cục, nhưng mà nghĩ một

chút vẫn tính trước tiên đi gặp mặt Tân Tử một chút. Hắn lái xe đến làn đường

cho xe chạy, bật chút nhạc, đột nhiên một chiếc xe có rèm che từ phía sau chen

lên dám chắn ở phía trước xe hắn.


Tô Trí

Nhược phanh gấp, nhảy xuống xe không suy nghĩ liền muốn mắng chửi người, không

ngờ cửa sổ cỗ xe có rèm che phía sau kia từ từ kéo xuống, từ bên trong một

khuôn mặt cười như không cười hiện ra.


Tiêu

Duy nhìn vẻ mặt âm u của Tô Trí Nhược ngoắc ngoắc ngón tay: “Tô thiếu gia, hàn

huyên một chút?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận