Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Đầu tiên tiếng chuông vang lên liên tục, Lục Tiểu

Phong không bắt máy, sau khi tiếng chuông ngừng lại, chỉ trong chốc lát lại

vang lên.


Lục Tiểu Phong lấy ra giọng nói bình thản nhất nói: “Alo.”


“Chào Lục tiểu thư.” Giọng nói mượt mà không ngán, là

một điểm đặc biệt nhất của Kim Dục.


“Ai đó?” Lục Tiểu Phong làm bộ như không biết.


“Ha ha, Lục tiểu thư thật là, nhanh như vậy đã quên

sao, tôi là Kim Dục.”


Lục Tiểu Phong tiếp tục giả vờ: “…Ah, là Kim tiểu thư,

có chuyện gì sao? Tôi nhớ lần trước tôi đã nói rõ rồi mà.”


“Vì sao Lục tiểu thư phải nóng vội như vậy, lần trước

tôi cũng nói, chuyện này cô có thể cân nhắc mấy ngày mà.”


“Tôi nghĩ không cần cân nhắc nữa, tôi không có hứng

thú.”


“Như vậy a, vốn dĩ ông chủ của chúng tôi vẫn muốn sắp

xếp thời gian để gặp cô một lần, đáng tiếc hai ngày hôm nay ông ấy vội vàng

chuẩn bị tiệc sinh nhật, Lục tiểu thư chưa nghe nói sao, bạn tốt của cô cũng

được mời đến.” Giọng của Kim Dục nói đến hai chữ “bạn tốt” càng nhấn mạnh thêm.


Tim Lục Tiểu Phong đột nhiên đập dồn dập, trong đầu

hiện lên khuôn mặt của Kha Địch.


“…Tôi không hiểu cô nói cái gì, thôi nhé.”


Lục Tiểu Phong vội vàng cúp điện thoại, lấy tay lau

trán, đều là mồ hôi.


Chờ sau khi tốc độ tim đập khôi phục lại bình thường,

Lục Tiểu Phong vội cầm điện thoại lên, nhưng mà ngẩn ra không biết nên gọi cho

ai. Chơi loại trò chơi “mày trốn tao tìm” là niềm vui của Tiêu Duy, có bao

nhiêu người đã bị bức tử bởi thủ đoạn này của anh ta, không phải Lục Tiểu Phong

không rõ. Cho nên, nàng biết, tiếp tục trốn tránh cũng chẳng ăn thua gì, anh ta

đã đưa con mồi vào tầm ngắn, chắc chắn sẽ không cho phép chuồn mất dưới mi mắt

của anh ta.


Huống chi, người đàn ông đê tiện này đã rõ ràng tìm

tới Kha Địch.


Nếu như chỉ là chính nàng, mặc kệ Tiêu Duy dụ dỗ uy

hiếp thế nào nàng đều có thể thờ ơ không để ý, nhưng vấn đề là, nàng không thể

trơ mắt nhìn bạn mình mạo hiểm, nhất là người bạn đã từng cùng vào sinh ra tử.


Trái lại chiều nay Tô Trí Nhược lại tới, hình như là

muốn bù lại hai ngày thiếu hụt hôm trước, hôm nay anh ta nấu một bàn lớn thức

ăn ngon. Chỉ tiếc Lục Tiểu Phong thật sự không có khẩu vị, nhưng ở trước mặt

anh ta lại không thể để lộ cảm xúc, đành phải miền cưỡng ăn, trong đầu toàn

nghĩ đến chuyện khác.


“Vết sẹo trên cổ tay em tại sao lại có vậy?”


Lục Tiểu Phong cả kinh, ngẩng đầu nhìn thấy Tô Trí

Nhược đang nhìn chằm chằm cổ tay phải của nàng, lúc này mới tỉnh ngộ hôm nay

tắm rửa xong quên đeo đồng hồ lên, thật sự là bị chuyện của Tiêu Duy đảo lộn

hết suy nghĩ.


Trên mặt Lục Tiểu Phong bình tĩnh nói: “Không có gì,

khi còn bé nghịch ngợm để lại.”


Tô Trí Nhược lại nhìn chòng chọc, cảm thấy có chút kì

quái: “Vết thương kia hình như rất sâu. Ah, khó trách em luôn đeo đồng hồ, mục

đích để che dấu cái này.”


“Đừng nhìn, không đẹp.” Lục Tiểu Phong lập tức đeo

đồng hồ lên.


Tô Trí Nhược híp mắt, còn đang suy nghĩ về vết sẹo

này: “Cảm giác giống như bị bỏng. Thật ra em không cần để ý như vậy, chỉ là vết

sẹo nhỏ, tôi sẽ không để ý.”


Nguyên là hắn vừa nói như vậy tự nghĩ rằng nhất định

Lục Tiểu Phong sẽ cãi lại phản đối một câu, thế nhưng hôm nay cô ấy lại rất

nghiêm túc nói: “Không phải là một kỉ niệm đẹp.”


Tô Trí Nhược ngẩn ra, mặc dù là còn rất để ý đến vị

trí vết sẹo này của cô ấy, nhưng Lục Tiểu Phong nói như vậy, hắn cũng không

tiện tiếp tục hỏi tới.


Bữa tối coi như êm dịu, vốn cho rằng Lục Tiểu Phong sẽ

hỏi han hắn mấy ngày nay đi đâu, thế nhưng mà một câu cô ấy cũng chưa nói. Lúc

rửa bát, Tô Trí Nhược tựa vào tủ lạnh ở bên cạnh nhìn Lục Tiểu Phong hết sức

tập trung dọn dẹp bàn ăn, nửa ngày cũng không để ý đến hắn, nhịn không được

hỏi: “Hai ngày nay em đã làm những gì?”


“Em?” Lục Tiểu Phong nghiêng mặt qua: “Không làm gì, ở

nhà viết mấy chương truyện thôi.”


Tô Trí Nhược nhích tới gần một chút, cúi đầu nhìn cô

ấy: ‘Em giống như một người không có sức sống vậy.”


“Em vốn đã không có sinh lực dồi dào như anh.” Lục

Tiểu Phong lườm anh ta một cái.


Do dự cả buổi tối, cuối cùng Tô Trí Nhược cũng cố lấy

can đảm mở miệng: “Hôm nay tôi muốn nói với em một chuyện.”


“Uhm, anh nói đi.”


“Nghe xong không được tức giận.”


Có chút hứng thú, Lục Tiểu Phong làm ra trạng thái

chăm chú lắng nghe.


“Thứ bảy tuần này… Tôi không thể ở cùng em.”


“Thứ bảy?” Lục Tiểu Phong giật mình, sau đó trong lòng

đột nhiên nổi lên chuông cảnh báo.


“Đúng, chính là lễ tình nhân… Đã nói không được tức

giận.”


Tô Trí Nhược thấy sắc mặt Lục Tiểu Phong đột nhiên khó

coi tinh thần hơi có chút hoảng hốt, chính hắn cũng biết, cái này có đến bao

nhiêu tội a, để cho người bạn gái đầu tiên ở một mình vào lễ tình nhân, xử lý

không tốt người ta sẽ nghĩ rằng mình không coi trọng cô ấy, có một tầng “dớp”

từ nay về sau sẽ khó sửa chữa lại được.


Anh Thạch Đầu nói, bình thường cậu có thể vì công việc

mà xem nhẹ vợ mình, nhưng tuyệt đối không thể quên mấy ngày lễ quan trọng nhất,

sinh nhật vợ của mình, ngày kỷ niệm hai người kết hôn, còn nữa chính là lễ tình

nhân!


Sinh nhật đã qua, ngày kỷ niệm kết hôn… chẹp, chắc hẳn

tính là ngày kỷ niệm bọn họ yêu nhau đi, cũng là chuyện sang năm, nhưng lễ tình

thân thì không ổn, làm sao bây giờ, sắc mặt Lục Tiểu Phong càng lúc càng xấu,

giống như tận thế đến nơi.


Tô Trí Nhược không biết lúc này căn bản hai người bọn

họ nghĩ đến vấn đề hoàn toàn không giống nhau.


Lục Tiểu Phong im lặng một lúc, hỏi: “Anh đi đâu?”


“Chính là mẹ của tôi nói ông bác của tôi ở nước Mỹ đã

trở về, muốn mời khách đến dùng cơm gì gì đó.” Tô Trí Nhược hiếm khi có chút lo

lắng thở gấp nói.


“Thật sao?”


Tô Trí Nhược đột nhiên cảm thấy ánh mắt của Lục Tiểu

Phong thật sự sắc bén, tiếp tục giải thích: “Không có cách nào, ông ấy đi đã

lâu, năm nay thật không dễ dàng trở về một chuyến, bà ngoại nói tôi không quay

về chính là không thừa nhận tổ tiên…”


“Biết rồi. Anh đi đi.” Lục Tiểu Phong rất lạnh nhạt

nói.


May mà có Tô Trí Nhược nhắc nhở, lúc này nàng mới nhớ

May mà có Tô Trí Nhược nhắc nhở, lúc này nàng mới nhớ

ra sinh nhật của Tiêu Duy đúng vào lễ tình nhân.


Tô Trí Nhược há hốc mồm, cứ như vậy là xong? Lúc đến

hắn còn liên tục rối rắm không biết như thế nào mới có thể tránh né được ba lần

hội thẩm (ý nói hỏi nhiều), làm

sao mới có thể xoa dịu cảm xúc, nhưng mà khả năng đón nhận của Lục Tiểu Phong

so với hắn hiểu mạnh hơn nhiều lắm.


Một người phụ nữ không tranh cãi không ồn ào, thậm chí

có chút không quá để ý đến bạn trai không ở cùng cô ấy vào lễ tình nhân, hắn

chưa từng nói đến chuyện yêu đương, đây là mối tình đầu, tuy vậy nhưng hắn cũng

cảm thấy không hợp lý lẽ. Tô Trí Nhược bắt đầu bị coi thường, hằn thầm suy đoán

có phải Lục Tiểu Phong không quan tâm đến hắn hay không? Ý nghĩ này vừa xuất

hiện, khiến có toàn thân hắn từ đầu đến chân khó chịu như bị kiến cắn.


Tô đại gia chua xót nói: “Bạn trai đi vắng, hình như

em không sao cả.”


Lời nói này, quả thật làm Lục Tiểu Phong muốn véo mũi.

Nàng cởi tạp dề, rửa sạch tay, xoay người, nhắm ngay khuôn mặt Tô Trí

Nhược véo mạnh một cái.


Tôi véo tôi véo tôi véo chết nè.


Khuôn mặt xinh đẹp anh tuấn của Tô đại gia bị véo cho

không còn hình dạng gì, hắn túm lấy tay Lục Tiểu Phong, giận dữ: “Làm cái gì

đấy!”


Lục Tiểu Phong dùng ánh mắt kinh bỉ nhìn anh ta: “Bớt

ở đó vờ vĩnh đi, không nghĩa rằng ai bỏ rơi ai trước, tôi khoan hồng độ lượng

thì anh nên thoải mái hưởng thụ đi, đừng ở đó suy nghĩ linh tinh.”


Tô Trí Nhược trừng mắt với nàng: “Ánh mắt của em là ý

gì kia.”


Tuy nói như vậy, nhưng mà tâm lý Tô Trí Nhược quả thật

thoải mái không ít. Không có cách nào, cuộc yêu đương này vốn đã không công

bằng, từ lúc bắt đầu chính là hắn nỗ lực nhiều hơn, thường thì cứ nỗ lực nhiều

thêm một ít lại cảm thấy thiếu an toàn thêm một ít.


“Chỉ cần anh không đi làm chuyện gì nguy hiểm, ngoài

ra đều không sao cả.”


Lục Tiểu Phong đột nhiên cúi đầu nói một câu như vậy,

trái tim Tô Trí Nhược giật lên một cái, trong lúc nhất thời lại có chút chột

dạ, lại có chút cảm giác tê dại, như là có một dòng nước ấm chảy vào trái tim.


Tô đại gia cự nự hứa hẹn nói: “… Tôi sẽ đền, đến lúc

đó em muốn muốn chơi đùa như thế nào sẽ chơi đùa như vậy, cho nên, lần này

không cần nhớ ở trong lòng, tuyệt đối sẽ không có lần sau.”


Lục Tiểu Phong cười cười, nâng tay nhắm ngay gương mặt

của anh ta, Tô Trí Nhược cả kinh nghĩ rằng lại sắp bị tập kích, thật không ngờ

cô ấy lại xoa nhẹ chỗ vừa rồi mới véo xong, trong lúc nhất thời Tô đại gia như

nai con ngơ ngác.


“Đã nói, em đợi anh.”


Buổi tối Tô Trí Nhược kéo đến tận khuya mới bằng lòng

rời đi, Lục Tiểu Phong tiễn anh ta xuống dưới lầu, anh ta đứng bên cạnh xe chấn

chừ nửa ngày cũng không có ý muốn rời đi.


Lục Tiểu Phong thở dài: “Nếu anh vẫn không trở về ngày

mai sẽ đi làm muộn mất.”


“Em đuổi tôi đi làm gì?” Tô Trí Nhược cố tình bày ra

bộ mặt đại ca không hài lòng.


Lục Tiểu Phong bất đắc dĩ quàng xong khăn quàng cổ cho

anh ta, nói: “Không phải đuổi anh đi, vì muốn tốt cho anh thôi. Trời lạnh như

thế, mau trở về đi thôi, tới nơi nhắn tin cho em.”


“Oh.”


Đã đồng ý, nhưng mà nửa ngày không thấy cử động.


Lục Tiểu Phong đang khó hiểu, đột nhiên trước mắt

Lục Tiểu Phong đang khó hiểu, đột nhiên trước mắt

nhoáng lên một cái, cảm thấy trên môi bị cái gì đó chạm vào, tốc độ quá nhanh,

nhanh đến mức nàng còn chưa kịp phản ứng đã xong.


“Tôi đi đây.”


“Đợi một chút.”


Lục Tiểu Phong giữ chặt Tô Trí Nhược, Tô đại gia sống

chết cũng không quay đầu lại, Lục Tiểu Phong đưa tay kéo khuôn mặt thật sự nóng

đỏ giống như tôm chao dầu quay lại đây.


Mắt hồ ly của Tô Trí Nhược lấp lánh không rõ: “Để làm

chi, không phải hôn một cái sao, em kéo tôi lại làm gì?”


“Hôn, phải là như thế này.”


Không đợi Tô Trí Nhược kịp phản ứng, Lục Tiểu Phong

kiễng chân, hôn lên môi của anh ta, nhẹ nhàng cọ sát, từ từ dán lại xoay

chuyển, một nụ hôn dịu dàng nhưng lại mang đến cảm giác điện giật ngoài dự

kiến.


Lục Tiểu Phong khẽ mở mắt ra, nhìn thấy Tô Trí Nhược

vẫn còn ngơ ngác trợn trừng đôi mắt to, nhịn không được cười nói: “Đồ ngốc,

nhắm mắt lại.” [=))]


Sau khi sửng sốt, anh ta bắt đầu đáp lại nàng, phản

ứng cũng rất ngây ngô, làm cho nàng liên tưởng đến quả nho xanh còn chưa trưởng

thành, lại mang đến cho nàng cảm giác ngây thơ cùng động tâm sớm mất đi, khuyến

khích mạch đập nhiệt liệt.


Hơi khẽ mở miệng, đầu lưỡi đụng chạm càng thêm rung

động.


Nàng có thể cảm nhận được hương vị bạc hà the mát

trong cổ họng anh ta, hiện tại lại như là rượu vang hảo hạng, khiến cho nàng

đột nhiên có chút mê muội lóa mắt.


Đèn đường vắng lặng, gió lạnh thổi qua, thân thể từ trong

ra ngoài lại nóng lên một cách kì diệu.


Giống như bị bỏ bùa, rõ ràng đã tách ra, lại nhịn

không được hôn tiếp, qua lại vài lần, đến nỗi không cảm giác thời gian trôi

qua.


“Được rồi… anh phải về.”


Lại một thời gian dài im lặng.


“… Nếu không quay về cẩn thận Kha Địch sẽ làm ầm lên.”


Lục Tiểu Phong nhẹ nhàng đẩy Tô Trí Nhược ra, thở hổn

hển.


Cái trán Tô Trí Nhược dựa vào trán Lục Tiểu Phong, mắt

của anh ta đặc biệt sáng lên, nhưng ánh mắt lại đang say, lông mi thật dài

thỉnh thoảng chớp động, như là cánh bướm rung động ở trong lòng Lục Tiểu Phong,

mặt của anh ta vẫn hồng như vậy, xinh đẹp đến mức không thể tin nổi, khiến cho

nàng nhìn ngẩn ngơ.


Bờ môi của anh ta lại chạm nhẹ vào nàng, có chút không

đành lòng nói: “Tôi đi đây.”


“Uhm, đi đường cẩn thận.”


Tô Trí Nhược dùng lực ôm lấy Lục Tiểu Phong, lúc này

mới rời đi.


Lục Tiểu Phong trong gió rét bình tĩnh lại, từ từ xoay

người lên lầu.


Sau khi vào cửa, Lục Tiểu Phong lập tức cầm lấy di

động tìm trong danh bạ số điện thoại của một người.


Điện thoại nhanh chóng được tiếp sóng, nàng đứng ở

trước cửa sổ, nhìn cái bóng của mình, mặt không chút thay đổi nói: “Alo, Khả

Nham, là em. Em suy nghĩ lại rồi, thứ bảy em sẽ đi cùng với anh.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận