Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Khi Lục Tiểu Phong tỉnh lại, bên ngoài trời vẫn tối,

mùa đông mặt trời không có mọc sớm như vậy.


Bây giờ vẫn còn sớm, thế nhưng nàng lại không ngủ thêm

được nữa.


Hôm nay có chút khác biệt, nàng cảm thấy được, hình

như là trái tim, nhịp đập so với ngày thường đều nhanh hơn, cũng rất nhẹ nhàng,

lúc rời giường cũng không có cảm giác mê man, mạch suy nghĩ rõ nét đến khó tin.


Lục Tiểu Phong bước ra khỏi cửa phòng, đèn trong phòng

khách đang bật, rèm cửa sổ mở một nửa, cửa sổ mở toang ra, có thể nghe thấy

tiếng chim hót trên cành cây ở bên ngoài, Lục Tiểu Phong đứng ở trước cửa sổ

vươn vai một cái, tinh thần cảm giác sảng khoái rất nhiều, nghe thấy sau lưng

có tiếng bước chân, nàng vừa quay đầu lại, Tô Trí Nhược mới từ phòng bếp đi ra,

anh ta đang uống nước, thời điểm liếc mắt nhìn thấy nàng giật mình ngạc nhiên,

lập tức ho khù khụ, cả khuôn mặt bị sặc đến đỏ hồng. (đúng

là có tí tình vào có khác, nhìn cái gì cũng thấy đẹp =)))


“Em… làm sao em lại dậy sớm như vậy.”


Anh ta vẫn chưa sặc xong, nước trong chén đều vung vẩy

ra ngoài, đỏ ửng trên mặt đỏ thẳng đến tận sau tai, dường như còn đỏ hơn cả màu

mã não thượng đẳng.


Nàng lại ngửi được mùi bạc hà nhàn nhạt trong không

khí, sạch sẽ mát lạnh, giống như con người anh ta vậy. Thật kỳ lạ, bồng nhiên

nàng có loại dự cảm, hôm nay nàng có thể viết ra một tình tiết mới.


Lục Tiểu Phong lâng lâng quẹo vào phòng tắm, hỏi lại:

“Vì sao em không thể dậy sớm?”


Tô Trí Nhược trái lại trong lúc nhất thời không thể

trả lời được.


Một người ở trong phòng tắm, một người ở ngoài phòng

khách, cảm giác có chút tinh tế. Không phải là buổi sáng đầu tiên chạm mặt,

trước kia cũng chỉ chào hỏi, sau đó ai làm việc nấy. Nhưng hôm nay dù sao vẫn

cảm thấy cần phải nói gì đó, không nói cái gì sẽ không cam lòng với cả đêm chờ

mong, thật sự muốn nói, nhưng không biết phải nói từ đâu.


“Anh đi tập thể dục buổi sáng?” Lục Tiểu Phong đang

đánh răng, thò nửa cái đầu ra, vụng về hỏi.


Anh ta chỉ mặc một chiếc T-shirt màu trắng, bên ngoài

khoác chiếc áo khoác thể thao, chỉ là cách ăn mặc cực kỳ đơn giản, nhưng vẫn

rất đáng chú ý, quả nhiên, có một ít người dựa vào cách ăn mặc, cũng có một số

người làm tôn lên quần áo. Đều nói người đẹp ăn mặc như thế nào cũng đẹp, anh

tuấn cũng dễ gây sự chú ý.


“Uhm, đang muốn xuất phát.” Tô trí Nhược nghĩ một

chút, hỏi: “Buổi sáng muốn ăn gì không? Tôi mua về.”


“Không cần.” Lục Tiểu Phong rửa mặt xong đi ra, “Anh

chờ em một chút, em đi cùng với anh.”


Vẻ mặt Tô Trí Nhược khó hiểu nhìn cô gái đứng ở bên

cạnh hắn, qua một lát, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Em có làm được không,

nếu không thì cứ thong thả một chút?”


Lục Tiểu Phong buồn cười, nàng cũng không hết hơi,

Lục Tiểu Phong buồn cười, nàng cũng không hết hơi,

cũng không có kêu khổ, anh ta ở đó nhìn thành nàng rất tệ, tuy rằng xao nhãng

vào năm, nhưng phần còn lại cuối cùng trên thân thể nàng vẫn còn ở đây, nhớ

ngày đó thể lục của nàng được công nhận rất tốt, ngay cả Nghiêm Đội cũng không

khỏi khen ngợi.


“Em đi theo được.”


“Không nên đến lúc đó để cho tôi cõng em trở về chứ.”


Lục Tiểu Phong nghiêng mặt qua, nhìn anh ta một cái:

“Anh không cõng?”


Mặt Tô Trí Nhược vừa mới trắng lại không được bao lâu

lại bắt đầu ửng hồng, hắn im lặng quay đầu, im lặng nghĩ một chút, sau đó dùng

giọng rất thấp nói: “Cõng.”


Nói là nói như vậy, Tô Trí Nhược vẫn chạy chậm lại.


Sáng sớm Tô Trí Nhược tập thể dục rất chăm chỉ, đầu

tiên anh ta lái xe đến đường công viên bên cạnh hồ, sau đó sẽ chạy quanh hồ,

Lục Tiểu Phong nói cho cùng nhiều năm nay không có tập thể dục buổi sáng, bước

chạy quả thật có chút không theo kịp, nàng cũng không phải là người thích khoe

sức, chạy mệt sẽ bước chậm lại.


“Không cần phải để ý đến em, em nghỉ ngơi sẽ khỏe.”


Nhưng Tô Trí Nhược dừng lại, nhìn xung quanh một lát,

gần đây chỉ có một cửa hàng KFC bán đồ ăn sáng: “Đi vào ngồi một lát.”


Hai người mua phần ăn sáng, chọn một vị trí gần cửa sổ

ngồi xuống. Hiện tại là bảy giờ sáng, chân trời hửng sáng, trên đường đã có

không ít người, dự báo sắp đến giờ cao hiểm. Lục Tiểu Phong đột nhiên phát hiện

nàng đã rất lâu không có như vậy, sau khi tập thể dục buổi sáng lại có một bữa

sáng nóng hổi, ngồi ở trong cửa hàng, nhìn thấy người đông nghịt trên đường, mồ

hôi cùng hơi nóng bốc lên tạo ra sinh lực dồi dào, chào đón một ngày tươi đẹp.


Tính rằng phải khoảng chừng năm năm không có biết đến

loại cảm giác này, có chút tưởng nhớ cùng thương cảm, thật giống như một chén

rượu long đong, sau khi bị hất vào trong bụi rậm vẫn sáng óng ánh trong suốt

như vậy, thậm chí có chút chướng mắt đâm vào trái tim. (đoạn

này dịch thô, chả hiểu lắm)


Tô Trí Nhược ăn Hamburg, nhìn thấy Lục Tiểu Phong nhìn

chăm chú ra ngoài cửa sổ ngẩn người, không biết đang suy nghĩ gì, hai má bởi vì

chạy bộ mà hơi hơi ửng hồng, khiến nhìn qua vẻ mặt cô ấy không trái nhợt như

trước. Hắn không phải không tò mò lý do thay đổi tâm ý của Lục Tiểu Phong, cô

ấy về nhà hai ngày nhất định chịu ảnh hưởng rất lớn, nhưng đương nhiên cô ấy

cũng không có ý định nói với hắn, ít nhất là hiện tại không muốn nói.


“Cảm thấy như thế nào?” Tô Trí Nhược hỏi.


Lục Tiểu Phong thuận miệng cười cười, nhấp một hớp cà

phê, nói: “Không tệ.”


Mí mắt của cô ấy bao giờ cũng hơi sưng, đó là đặc

trưng của giấc ngủ không tốt, Tô Trí Nhược nhìn cô ấy chăm chú nói: “Có lẽ em

chưa từng có ra ngoài tập luyện sớm như vậy đi, sinh hoạt làm việc và nghỉ ngơi

của em quá tệ, cần phải sửa chữa.”


Lục Tiểu Phong lại im lặng, lắc lắc đầu, lại gật gật

Lục Tiểu Phong lại im lặng, lắc lắc đầu, lại gật gật

đầu: “Không phải, trước kia cũng thường xuyên tập thể dục buổi sáng, cửa hàng

KFC ở trên con đường này đã mở từ rất lâu.”


Tô Trí Nhược sửng sốt, sau khi hiểu ra được hàm ý

trong lời nói của cô ấy đột nhiên không biết nên nuốt xuống miếng thịt đùi gà

trong miệng như thế nào, nghẹn một lát, mặc dù biết không nên hỏi, không thể

hỏi, nhưng vẫn không nhịn được mở miệng: “Em… trước kia hai người cũng tập thể

dục buổi sáng cùng nhau?”


Sắc mặt Lục Tiểu Phong đặc biệt bình tĩnh, động tác quấy

cà phê cũng chưa từng dừng lại, sau một lúc lâu, nàng nâng mắt nói: “Chuyện từ

rất lâu trước đây.” Nhưng lại cúi đầu rất nhanh nói như bình thường: “Có thể

không nói chuyện về anh ấy không.”


Sắc mặt Tô Trí Nhược đang lúc dò hỏi lập tức có chút

áy náy, theo bản năng nắm chặt nắm tay, trên miệng ung dung nói: “Tất nhiên, em

không muốn đề cập đến chuyện này tôi cũng sẽ không hỏi nhiều.”


“Cám ơn.” Nàng trả lời rất chân thành.


Cô gái này có một trái tim bằng thủy tinh, nhất định

phải khẽ cầm khẽ thả. Có vài người dùng phản kháng mãnh liệt để tố cáo vết

thương của mình, nhưng có vài người lại dùng im lặng cùng với cười nhạt

để tóm lược, không phải bọn họ không đau, mà là bọn họ bị thương chỉ còn lại

sức liếm miệng vết thương, Lục Tiểu Phong chính là loại người phía sau, cho dù

nhìn qua cô ấy rất thờ ơ, thật ra đã bị thương rất nặng. Mãi cho đến sau này,

Tô Trí Nhược mới biết được, cô ấy vì hắn xoải bước qua chuyện kia từng bước, là

biết bao khó khăn. Nhưng hiện tại, có lẽ cô ấy thật sự không muốn nhắc đến người

kia, có lẽ cô ấy không muốn đối diện với quá khứ của bản thân, có lẽ cô ấy chỉ

không muốn bàn luận với người khác về chuyện tình yêu của cô ấy và người kia,

hoặc là còn có nhiều chuyện hơn không muốn người khác biết, bất luận là thế nào

hắn cũng sẽ không hỏi đến, bởi vì hắn đã từng nói điều hắn cần chính là hiện

tại cùng tương lai của cô ấy.


Sau này, khi ở cùng một chỗ với cô ấy càng lâu, Tô trí

Nhược dần dần hiểu được một đạo lý, đó chính là vĩnh viễn không nên hỏi Lục

Tiểu Phong, ai là người cô ấy yêu nhất.


Mấy ngày qua có tin đồn, đệ nhất mỹ nhân giới cảnh sát

khôi phục lại bình thường một cách thần kỳ, cùng với lúc trước quả thật là hai

người khác nhau, cả ngày nét mặt rạng rỡ, mặt mày tươi tỉnh, anh tuấn tiêu sái

làm cho một đám nữ cảnh sát thật sự muốn rơi lệ, một đám nam cảnh sát nghiến

răng nghiến lợi.


Tâm tình mỹ nhân tốt, ngay cả nói chuyện với người

khác cũng trở nên ôn hòa thêm mấy phần, ít đi mấy phần cay nghiệt, chỉ có điều

đa số mọi người tỏ vẻ không thích ứng được, thậm chí không tự trọng mà vẫn tỏ

vẻ thích liếc mắt nhìn người, Tô đại gia bỗng dưng giống như vừa học xong Tam

Tự Kinh. Đánh giá lần này, Tô Trí Nhược đặc biệt độ lượng, không tính toán.


Thời gian bữa trưa, Ma Thú cùng vài đồng nghiệp khác

nhằm đúng lúc cho Tô Trí Nhược một trận, Tô đại gia giống như một chàng trai

đang đắm chìm trong tình yêu không thể tự kiềm chế, chỉ số thông minh giảm

xuống trên diện rộng, mặc cho bọn họ xâu xé, xong việc vẫn còn cười híp mắt. Ma

Thú nhân cơ hội này cố lấy hết can đảm thử mượn xe của anh ta, không nghĩ rằng

anh ta đồng ý luôn, có thể nói là kỳ tích.


Trác Văn Nam không khỏi xúc động: “Cường ca, anh có

thể không cần lúc nào cũng lộ ra vẻ mặt hạnh phúc hay không, thực sự buồn nôn.”

Dứt lời còn run lên.

Dứt lời còn run lên.


Tô Trí Nhược cười ngoác miệng, độc mồm nói: “Trong lòng

cô bất bình cũng nên đi nói chuyện yêu đương gì gì đó đi.”


Trác Văn Nam bị đâm trúng chỗ đau, trong lúc nhất thời

thẹn quá hóa giận nhưng không có cách nào đánh trả lại, ai bảo người ta đang

xuân phong đắc ý, cô lại không người hỏi thăm.


“Cường ca, anh thật sự đang yêu sao?” Ma Thú kinh hãi,

nhảy tới hỏi.


Tô trí Nhược nhíu mày, hừ một tiếng, xong lại cong

khóe miệng, nhìn ra được là đang mỉm cười.


Ma Thú trợn mắt há hốc mồm, lập tức hiểu được Tô trí

Nhược trong khoảng thời gian này không bình thường cuối cùng cũng có thể giải

thích, nhưng vẫn làm người khác không thể tin được, Tô đại gia mắt cao hơn đầu

tìm được bạn gái sao? Vậy đối phương sẽ là cô gái hoàn mỹ xuất chúng đến mức

nào!


“Cường ca, khi nào thì dẫn chị dâu tới giới thiệu

đây?”


Tô Trí Nhược thuận tay cầm một quyển sách trên bàn làm

việc của Trác Văn Nam, không thể dấu được đắc ý nói: “Chị dâu cậu không thể tùy

tiện gặp người khác, có cơ hội hãy nói.”


Ma Thú ngoan ngoãn ngậm miệng.


Tô Trí Nhược lật lật cuốn ngôn tình tiểu thuyết có bìa

ngoài màu hồng nhạt này, rồi nhìn Trác Văn Nam cười nói: “Tại vì cô đắm chìm ở

trong loại truyện ngôn tình không thực tế này mới không tìm được bạn trai.”


“Anh thì biết cái gì.” Trác Văn Nam hùng hồn nói: “Đây

là bởi vì đàn ông tồn tại trong đời thực đều làm cho người ta rất thất vọng!

Tôi thích chính là tác giả cuốn sách này, lại thích nam chính của cô ấy!”


Tô Trí Nhược không đồng ý quét mắt nhìn tên tác giả,

đang muốn bác bỏ coi thường, lại đột ngột ngậm miệng.


Lục Tiểu Phong.


Trác Văn Nam nhìn thấy Tô Trí Nhược đột nhiên nghiêm

mặt lại, giơ cuốn sách lên nói với cô: “Cô đã nói như vậy, tôi sẽ đọc xem rốt

cuộc là quan điểm đẹp như thế nào.”


“Được, tôi cho anh mượn luôn tập hai, xem thật kỹ,

nhìn chớ có tự ti.” Có lẽ toàn bộ cục cảnh sát cũng chỉ có cô ấy không bị mê

hoặc bởi đệ nhất mỹ nhân.


Tô Trí Nhược ngồi trở lại vị trí của mình, trong tay

tăng thêm hai cuốn sách, nghĩ đến bộ dạng Lục Tiểu Phong mỗi đêm ngồi trước máy

tính mải miết đánh chữ, hắn đột nhiên rất tò mò tình yêu dưới ngòi bút của cô

ấy rốt cuộc là như thế nào.


Tên sách là 《 Rượt đuổi ở trong

tình yêu phản bội》, thoạt

nhìn không giống một câu chuyện kể ấm áp.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận