Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Mưa mùa đông làm người buồn phiền thật khác xa so với

tuyết, giọt nước mưa lạnh lẽo đập lên trên mặt, chảy vào áo, ướt lạnh từ làn da

thấu đến tận xương, lại thêm một chút gió to, khiến cho toàn thân cũng đều phát

run.


Lục Tiểu Phong mặc kệ mưa ướt đẫm thân mình, chạy một

mạch, giày cao gót dưới chân thiếu chút nữa làm nàng trượt chân, vì thế dứt

khoát cởi ra. Vùng phía nam này vốn dĩ là khu nhà giàu, ban đêm lại càng ít

thấy bóng người, chỉ có mấy người cảnh vệ tuần tra ngăn nàng lại hỏi một lúc.


Lục Tiểu Phong tiếp tục đi, lập tức sẽ đến dưới chân

núi, đột nhiên phía sau truyền đến tiếng bước chân phá tan màn mưa, ngay sau đó

cả người nàng bị một một luồng khí lực rất lớn kéo tới phía sau.


Toàn thân Tô Trí Nhược ướt giống như nàng, trên tóc

càng không ngừng nhỏ giọt nước xuống, ánh mắt bởi vì nước mưa không thể không

híp lại, đường nét trên mặt gắt gao căng cứng, cánh mũi khe khẽ rung rung, anh

ta chỉ mặc một cái áo sơ mi mỏng, đôi môi lạnh đến tím ngắt, anh ta nhìn nàng

chằm chằm không nói tiếng nào, sức lực trên tay lại nặng như sắt.


Lục Tiểu Phong cũng không nói chuyện, nàng đoán được

anh ta sẽ đuổi theo, nhưng những lời muốn nói vừa rồi nàng đã nói xong.


Hai người đứng đối diện trong mưa hình thành một cảnh

tượng kỳ quái, một người trên mặt không lộ vẻ gì, người kia rất muốn nhìn thấy

biểu cảm trên mặt đối phương lúc này.


Cuối cùng, Tô Trí Nhược phá vỡ đoạn thời gian im lặng

đối diện nhau nhìn như sẽ kéo dài vô hạn, hắn cau mày bình tĩnh hỏi: “Vừa rồi

cô có ý gì?”


“Chính là nghĩa đen của các chữ đó.”


“Cô muốn tôi chuyển ra ngoài?”


“Đúng.”


Tia sáng trong mắt Tô Trí Nhược ngưng lại trong chốc

lát, hắn không thể tin được cao giọng hỏi lại một lần: “Cô muốn tôi chuyển ra

ngoài?”


Lục Tiểu Phong hít một hơi, gật đầu.


Môi Tô Trí Nhược hơi run lên: “Vì sao? Làm sao cô có

thể làm như vậy.”


“Tôi là chủ cho thuê nhà, vì sao tôi không thể làm

thế?” Lục Tiểu Phong khẽ cười, nụ cười trong nháy mắt kia nhanh chóng bị mưa

gió thổi đi.


Tô Trí Nhược giống như không nhận ra được Lục Tiểu

Phong mà mình quen biết, hắn vẫn còn lắc lắc đầu: “Tôi không đồng ý.”

Phong mà mình quen biết, hắn vẫn còn lắc lắc đầu: “Tôi không đồng ý.”


“Mong anh không nên quá đáng.”


Tô Trí Nhược bướng bỉnh nói: “Rốt cuộc là ai quá đáng!

Vô duyên vô cớ đột nhiên muốn tôi chuyển đi, vừa rồi còn nói gì đó đem bỏ lại

tôi ở nơi này, như thế này không giống cô.”


Lục Tiểu Phong không nhìn anh ta, lạnh mặt nói: “Đó là

nhà của anh, không thể nói là bỏ lại. Anh muốn biết vì sao, được, tôi cho anh

biết, bởi vì tôi cuối cùng cũng không thể chịu đựng được anh nữa.”


Vẻ mặt tô Trí nhược trong nháy mắt trống rỗng, một lát

sau hắn mới lúng ta lúng túng hỏi: “Cái gì?”


Lục Tiểu Phong quay đầu đi, nhìn bồn hoa cách đó không

xa: “Rốt cuộc tôi vẫn nói với bản thân, khoan dung một chút, nhường nhịn một

chút, tốt xấu gì tôi cũng lớn hơn anh, mặc kệ thái độ của anh đối với tôi như

thế nào, bất luận lòng dạ anh hẹp hòi ra làm sao, có đòi hỏi khắt khe như thế

nào, tôi cũng có thể cười trừ. Nhưng mà, vì sao anh không thể thông cảm với tâm

tình của tôi một chút? Chẳng biết tại sao lại dẫn tôi đến nhà anh làm bia đỡ

đạn cho anh, nếu chính anh không thích Diệp tiểu thư anh có thể tự mình nói với

cô ấy, lợi dụng tôi như vậy có phải có chút quá đáng hay không, để cho tôi xấu

mặt trước nhiều người như vậy, chẳng lẽ cũng bởi vì tôi không hề gì, dễ nói

chuyện?”


Sắc mặt tô Trí Nhược khó coi đến đáng sợ, trong đôi

mắt như đang ngầm dậy sóng: “Cô nghĩ tôi như vậy?”


Thần sắc Lục Tiểu Phong như cũ.


“Cô nhìn thẳng vào tôi.”


Tô Trí Nhược dùng sức đem Lục Tiểu Phong kéo đến trước

mắt, Lục Tiểu Phong ngẩng đầu tất cả trong đôi mắt đều là hờ hững, loại ánh mắt

như vậy không nên xuất hiện ở trên mặt của cô ấy, Tô Trí Nhược đột nhiên hoảng

hốt một lát.


“Cô nghĩ rằng tôi dẫn cô đến nhà của tôi vì muốn chạy

thoát khỏi Diệp Nhuận An?’


Lục Tiểu Phong không đáp, nhưng ánh mắt của nàng đang

nói: không phải sao.


“Chẳng lẽ một chút cảm giác cô cũng không có hay sao?”


Nước mưa rơi vào trong mắt, Lục Tiểu Phong có chút

chớp chớp mắt, sau đó thờ ơ như cũ.


Tô Trí Nhược không thể tin được nhìn chằm chằm khuôn

mặt bình tĩnh không có gì khác lạ của Lục Tiểu Phong, hắn chỉ chỉ vào lồng ngực

của mình, lại giống như không biết phải biểu đạt như thế nào vò đầu bứt tai,

của mình, lại giống như không biết phải biểu đạt như thế nào vò đầu bứt tai,

sắc mặt thay đổi mấy lần: “Cô nghĩ rằng tôi sẽ tùy tiện dẫn con gái về nhà, cô

có biết đó là có ý gì không?”


Trong lòng Lục Tiểu Phong khẽ động, hình như cảm thấy

được gì đó, nhưng ở thật sâu chống chọi lại.


“Bởi vì tôi… tôi thích cô.” Sau khi nói xong, vẻ mặt

Tô Trí Nhược đột nhiên bình tĩnh trở lại.


Lục Tiểu Phong giật mình, qua một lát lại giống như

nghe được một câu chuyện cười cười châm biếm nói: “Đừng nói đùa, anh thích tôi,

chuyện này tuyệt đối không có khả năng.”


Tô Trí Nhược lại lớn tiếng nói một lần nữa: “Tôi thích

cô.”


“Không cần nói đùa.” Trong đôi mắt không sợ hãi của

Lục Tiểu Phong cuối cùng cũng dao động phát sinh biến đổi.


“Tôi không nói đùa.”


Lục Tiểu Phong quay cổ tay mạnh mẽ thoát khỏi khống

chế của Tô Trí Nhược: “Anh thích tôi sao? Thích tôi ngu ngốc, lôi thôi, còn

thích tôi vĩnh viễn nghe theo ý của anh?”


“Thích chính là thích.”


Tô Trí Nhược tiến lên phía trước một bước, lại bị Lục

Tiểu Phong đẩy ra không chút do dự.


“Hai chúng ta căn bản không có khả năng. Anh là thiếu

gia Tăng gia, tinh anh của giới cảnh sát, còn tôi là một người dân thường sống

ngu ngốc cả ngày, tôi lớn hơn anh bốn tuổi, hai thế hệ khác biệt, cho dù chúng

ta có tình cảm, chỉ bằng thân phận của anh cùng chênh lệch tuổi tác của chúng

ta, chúng ta cũng không có cơ hội. Lại nói, anh giải thích cho tôi, tới cùng

anh biết những gì về tôi.”


Tô Trí Nhược khẽ động khóe miệng, hắn cười rộ lên mắt

hồ ly hơi hơi cúi xuống, ánh mắt hơi chua sót, nụ cười lại đẹp đến mức làm cho

người khác xúc động: “Người trong nhà thì sao, cho dù là tất cả mọi người phản

đối, tôi cũng sẽ không để ý. Tôi cũng không quan tâm cô bao nhiêu tuổi, cô đã

trải qua những gì, tôi cần chính là tương lai của cô…”


“Anh biết tôi từng kết hôn, anh ấy đã rời xa tôi.” Lục

Tiểu Phong vô tình chặn lời anh ra, nàng đè tay lên lồng ngực mình, gằn từng tiếng

so với nước mưa lạnh như băng còn lạnh hơn: “Nhưng anh ấy ở trong lòng tôi,vĩnh

viễn ở trong lòng tôi, không có người thứ hai có thể lật đổ được vị trí của anh

ấy.”


Nụ cười của Tô Trí Nhược đông cứng lại trong mưa.


Dây thần kinh ở huyệt Thái dương của Lục Tiểu Phong

giật liên hồi, cảm giác đau đớn làm cho nàng dường như không ý thức được chính

mình đang nói gì: “Từ ngày đầu tiên anh xuất hiện ở trước mặt tôi, anh liền làm

rối loạn cuộc sống yên tĩnh của tôi. Bây giờ, tôi cầu xin anh đem cuộc sống của

tôi trả lại cho tôi.”


Tô Trí Nhược ngây ngốc đứng trong mưa, thân thể của

hắn đang phiêu diêu, môi từ tím biến thành hồng, cũng khuôn mặt tái nhợt hình

thành vẻ tương phản kinh người, làn da của hắn nóng hầm hập đến mức có thể bốc

hơi, mà máu dưới làn da như đang đóng băng đọng lại ở trong mạch máu.


Hắn giống như một đứa trẻ bị thương, không biết nên

cầu xin tha thứ như thế nào, hắn muốn cười, lại phát hiện ra sức lực chuyện trò

đều không có, hắn tiến lên từng bước, người đối diện lại lui ra sau từng bước,

hắn lại đi lên từng bước, người nọ lại lui tiếp về phía sau, vì thế, hắn bất

động.


Hắn từng vẫn cho rằng nếu hắn thổ lộ bị từ chối, lấy

tính cách của hắn nhất định sẽ thẹn quá hóa giận, nhưng mà giờ này phút này,

hẳn chỉ muốn quên đi vẻ lạnh nhạt trên mặt cô ấy.


Tô Trí Nhược mặt trắng bệch, mắt có chút hồng, tiếng

nói khàn khàn, còn mang theo giọng mũi kỳ quái: “Tôi… Tôi không bao giờ hô to

gọi nhỏ với cô nữa, cũng không yêu cầu cô nhất định phải quét dọn phòng, cô

không cần nhường nhịn tôi, còn nữa, mỗi ngày tôi sẽ nấu cơm cho cô, cô thích ăn

cháo, chỉ cần cô muốn tôi sẽ đi mua cho cô, tôi còn có thể trả thêm tiền thuê

nhà, chỉ cần cô có thể để cho tôi tiếp tục ở lại đó, được không?” Hắn chưa từng

tạm nhân nhượng cầu toàn như thế. (đoạn này thấy thương anh

Nhược dã man huhuhuhu)


Lục Tiểu Phong thở dài: “Anh có hiểu hay không. Ở

trong mắt tôi, anh giống như một đứa trẻ lớn bốc đồng, thất thường, anh sẽ

không để ý đến cảm nhận của người khác, giống như hôm nay, đem tôi kéo đến nhà

anh nhận những chỉ trích cả ngoài sáng lẫn trong tối. Anh cho rằng đưa tôi đến

ra mắt bố mẹ anh, chắc hẳn tôi sẽ cảm kích? Anh sai rồi. Nếu muốn tôi chọn giữa

anh và Liêu Khả Nham, tôi nhất định sẽ chọn anh ấy.”


Lục Tiểu Phong về đến nhà cởi quần áo ướt ra cả người

lao vào trong chăn, nàng cuộn tròn người lại lạnh run, nhắm mắt lại bắt buộc

bản thân đi vào giấc ngủ.


Nhưng mà, hình ảnh Tô Trí Nhược trong bóng đêm bị mưa

ướt hết, quần áo phong phanh đung đưa quanh quẩn thật lâu ở trước mắt nàng,vẻ

mặt người kia đau khổ không chịu nổi giống như trời sập xuống cứ kích thích làm

cho đầu nàng đau muốn nứt ra.


Nàng giữ chặt chăn tự lẩm nhầm với chính mình: “Mày

không có làm sai, cắt đứt là tốt, như vậy đối với mày và đối với anh ta đều là

lựa chọn tốt nhất.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận