Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Tiêu Duy của Liêu gia. Nếu chính là Tiêu Duy, có thể

là trùng họ trùng tên, có thể Liêu gia không chỉ có một người là Tiêu Duy. Tăng

Quân Nhược ở bên kia đã muốn đứng dậy, trong óc Lục Tiểu Phong như đang bốc lên

một trận hỏa hoạn, sức nóng cùng ánh lửa làm cho nàng căn bản không thể nào tự

hỏi. Nàng không thể tưởng tượng được gặp mặt lại người kia trong tình cảnh như

thế nào, hoặc là nói nàng chưa từng nghĩ tới muốn gặp lại người kia. Qua nhiều

năm như vậy nàng vẫn luôn đem ký ức về người này xé thành từng mảnh nhỏ, nếu có

thể nàng thậm chí còn muốn đuổi anh ta ra khỏi trí nhớ của mình. Nhưng bất đắc

dĩ, sự tồn tại của anh ta là một vết đen, chỉ cần Lục Tiểu Phong có đoạn quá

khứ kia của Mông Sa, lại không thể không có người tên Tiêu Duy này.


“Tiêu Duy, ai là Tiêu Duy?”


Vẫn có người so với nàng còn ngạc nhiên hơn, thậm chí

có chút giật mình, Tô Trí Nhược lập tức hỏi.


“Còn ai nữa, chính là Liêu gia, cháu ngoại của Liêu

Trung lão gia.” Tiếng nói của Tăng Học Dương cha Tăng Quân Nhược cứng rắn lần

đầu tiên vang lên, trong giọng nói hơi có chút khinh thường.


Lục Tiểu Phong thực sự lo lắng anh ta sẽ hành động

nóng nảy, nhưng mà Tô trí Nhược chỉ hơi ngẩn ra, lập tức thu hồi vẻ mặt kinh

ngạc vừa rồi, một lần nữa cúi đầu ăn cơm, tuy rằng thoạt nhìn anh ta đã có vẻ

khôi phục lại bình thường, nhưng mà Lục Tiểu Phong cảm thấy được hơi thở trên

thân người anh ta đang nhanh chóng thay đổi, nhưng bây giờ nàng không đoán được

anh ta đang nghĩ gì.


“Cô ngẩn ra đó gì thế.” Tô Trí Nhược đẩy đẩy Lục Tiểu

Phong.


Trong mắt Lục Tiểu Phong chỉ có bóng dáng Tăng Quân

Nhược đi ra ngoài, nàng ép buộc bản thân bình tĩnh, lấy ra lực tự động kiềm chế

trời sinh của nàng, nói: “Chờ một chút, toilet ở đâu?”


“Đi ra ngoài rẽ phải một đoạn là có thể nhìn thấy.”


Lục Tiểu Phong cười nhìn mọi người đang ngồi nói: “Xin

phép vắng mặt một chút”, sau đó đặc biệt bình tĩnh tự nhiên buông đũa đứng dậy,

ra khỏi cửa, rẽ phải, mỗi bước đi của nàng, tim liền đập nhanh hơn, phảng phất

có gì đó như quái vật tà ác đuổi theo sau lưng nàng, nhìn nàng chằm chằm, nhưng

bước đi của nàng không có một chút loạng choạng. Trong lúc nàng đi qua chỗ

ngoặt, đúng lúc nghe thấy được tiếng nói chuyện với nhau ở bên kia.


“Lúc này tới quấy rầy thật sự là thất lễ.”


Giọng nói của đàn ông trầm thấp không mất vẻ du dương,

vẫn giống như quá khứ, thích ở trong giọng nói hòa trộn một chút ngạo mạn khó

có thể phát hiện ra.

có thể phát hiện ra.


“Đâu có đâu có, xin mời đi bên này.”


Chỉ còn cách một cái hành lang, nàng cũng cách quá khứ

của nàng một đoạn chỉ có vậy. Cổ tay phải bắt đầu lên cơn bứt rứt đau đớn đến

tận xương. Tiếp theo đó chính là muốn đâm vào nơi yếu nhất trong nhà giam trí

nhớ để kéo nàng vào trong tối tăm sợ hãi. Lục Tiểu Phong tựa vào tường, tay

trái gắt gao đè lên cổ tay phải, đầu của nàng quay vòng vòng rất nhanh, một lát

nên quay về như thế nào, hay là cứ rời đi như vậy?


Ngay thời điểm chủ ý của nàng còn không chắc, bên kia

lại truyền đến thanh âm.


“Xin tạm biệt.”


“Nếu đã đến thì ở lại cùng dùng cơm với chúng tôi đi.”


“Không được, hôm nay tôi đến chủ yếu là muốn chúc mừng

Tăng gia sẽ có bé chắt ngoại đầu tiền, cũng hi vọng hai gia đình sau này có thể

có nhiều cơ hội hợp tác hơn.”


“Nhất định rồi, tôi tiễn anh đi ra ngoài.”


Tiếng bước chân càng lúc càng xa, cuối cùng không còn

nghe thấy gì nữa. Lục Tiểu Phong từ từ thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới ngạc

nhiên phát hiện ra toàn thân mình mướt mồ hôi, có lẽ là ông trời không muốn vẫn

phải nghe cầu nguyện của nàng, không có làm khó nàng, nếu thật sự để cho nàng

và anh ta gặp mặt ở chỗ này, nàng hoàn toàn không thể dự đoán được anh ta sẽ có

phản ứng gì, chính nàng sẽ làm ra những chuyện gì.


Đột nhiên, nàng nghĩ đến Tô Trí Nhược, anh ta biết

Tiêu Duy, có lẽ anh ta không biết Tiêu Duy và Mông Sa trước đây xảy ra những

chuyện gì, nhưng nhất định anh ta biết chính bởi vì vụ án Tiêu Duy mà Mông Sa

mới biến mất một cách thần bí. Vốn dĩ nàng nghĩ rằng cho dù Tô Trí Nhược muốn

diều tra Tiêu Duy như thế nào, chỉ cần có Nghiêm Đội cùng Kha Địch ở đó đè ép,

anh ta không thể nào tiếp cận được với Tiêu Duy. Thật không nghĩ rằng anh ta là

người nhà Tăng gia, Liêu gia cùng Tăng gia có chuyện buôn bán làm ăn thường

xuyên qua lại không phải không có khả năng.


Thật sự mỉa mai, nàng luôn tránh đụng chạm tới quá

khứ, vì bắt đầu cuộc sống lại một lần nữa, nàng thay tên đổi họ, khiêm tốn đến

không thể khiêm tốn hơn, nàng chỉ muốn nước sông không phạm nước giếng, yên ổn

sống qua cuộc đời này. Nhưng mà ông trời hình như cố tình không cho nàng thực

hiện được, đầu tiên là Liêu Khả Nham, hiện tại là Tô Trí Nhược, chỉ vì là có

lưu luyến rất sâu với gian phòng kia, không muốn đi nơi đất khách quê người,

hiện giờ lại đưa tới nhiều phiền toái như vậy.

hiện giờ lại đưa tới nhiều phiền toái như vậy.


Lục Tiểu Phong cảm thấy tinh thần và thể xác nặng nề,

nàng cắt đứt quan hệ cùng với Liêu Khả Nham, bây giờ nàng nhất định phải cắt

đứt quan hệ cùng với Tô Trí Nhược, nghĩ đến đây, đầu của nàng đau đớn như muốn

nổ tung.


Khi nàng trở lại nhà ăn, lập tức phát hiện không khí

không thích hợp, nhanh chóng trở về chỗ ngồi, sau đó nhìn thấy sắc mặt Tô Trí

Nhược lại đen lại, đang nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn anh trai của mình.


“Vì sao nhà chúng ta lại muốn có quan hệ với Tiêu

Duy?”


Tăng Học Dương tức cười hỏi lại: “Vì sao không thể,

nhà chúng ta từ xưa tới nay có quan hệ làm ăn qua lại với Liêu gia, có tiền mọi

người cũng kiếm, chẳng qua hiện tại Tiêu Duy phụ trách bàn bạc thay mặt họ

thôi.”


“Bác có biết tên kia là hạng người gì hay không?” Một

tay Tô Trí Nhược buông đũa xuống.


Tuy rằng Tăng Học Dương đã bỏ phần lớn quyền cho con

của mình, nhưng vẫn là một lão cáo già trên thương trường như trước, ông ta

không đồng ý cười nói: “Tiểu Quai, bác biết nghề nghiệp của con đối với một số

chuyện rất nhạy cảm, nhưng con cần hiểu rõ nhà chúng ta là dân buôn bán, chỉ

cần Tiêu Duy không đụng chạm đến chúng ta, chúng ta liền tiếp tục hợp tác với

cậu ta. Lại nói, mặt mũi của Liêu lão gia ở đó, coi như nhà chúng ta cũng phải

nhún nhường ba phần. Con không tham gia vào công việc của gia tộc không hiểu

phép tắc ở đây, quan tâm tốt chuyện của mình sẽ tốt hơn.” Dứt lời mắt hướng

nhìn về phía Lục Tiểu Phong.


“Anh cả, lời này của anh nói cũng không đúng. Trí

Nhược nhà chúng ta chẳng qua chỉ có hứng thú thích làm cảnh sát, sớm hay muộn

nó cũng sẽ về giúp đỡ trong nhà, lại nói cổ phần của nó vẫn còn ở trong công

ty, cho dù hiện tại nó muốn nhúng tay vào quan lí cũng là chuyện bình thường.”

Bà Tô lần này trái lại rất nhanh chóng giúp con trai.


Tô Trí Nhược không tức lại cười: “Con chỉ hi vọng

thanh danh nhà chúng ta trong sạch, không nên để đến lúc đó con tra ra cái gì.

Về phần chuyện của con, không cần bác cả nói nhiều.”


“Tiểu Quai!” Tăng lão phu nhân cuối cùng không chịu

nổi, vỗ mạnh tay xuống bàn: “Hôm nay các anh các chị nhất định phải làm cho tôi

tức giận phải không!”


Tất cả mọi người buông bát đũa xuống, ngồi im, không

Tất cả mọi người buông bát đũa xuống, ngồi im, không

khí trong phòng ăn đều bởi vì bầu không khí căng thẳng trở nên bất động.


Tăng Vịnh Ngâm cười híp mắt phá tan tình thế căng

thẳng: “Bà nội, không nên tức giận, em bé trong bụng Thiển Thâm nhìn thấy khuôn

mặt tức giận của bà nội sẽ sợ hãi.”


Vẻ mặt Tăng lão phu nhân có một chút buông lỏng, Lương

Thiển Thâm lại cười như không cười liếc mắt nhìn Tăng Vịnh Ngâm. Lục Tiểu Phong

chú ý qua đến chị cả ở Tăng gia này, dịu dàng trang nhã, nhưng nhận ra được đối

nhân xử thế lão luyện, cũng không phải người dễ đối phó.


Tăng Vịnh Ngâm làm bộ như không phát hiện ra ánh mắt

của Lương Thiển Thâm, nói tiếp: “Hôm nay vốn dĩ rất vui, chủ yếu là vì Tiểu

Quai đột nhiên dẫn theo một cô bạn gái trở về, lại không giới thiệu cẩn thận

với chúng ta, khiến cho mọi người đoán lên đoán xuống ồn ào không thoải mái.

Đây chính là do cậu không đúng, em trai, nếu dẫn về nhà, nên thẳng thắn vô tư

đi.”


Đề tài cuối cùng lại quay trở lại người Tô Trí Nhược

và Lục Tiểu Phong.


Đang lúc Tô Trí Nhược muốn mở miệng giải thích thì Lục

Tiểu Phong nâng tay đè chặt lên bờ vai của anh ta, Tô Trí Nhược nhíu mày, ánh

mắt vội vàng muốn ra hiệu cho nàng, lại bị nàng tránh đi không nhìn.


Tầm mắt Lục Tiểu Phong thản nhiên nhìn về phía mọi

người, nàng nghiêm mặt, giọng nói đúng mực: “Đầu tiên, thật xin lỗi đột nhiên

tới chơi quấy rầy hứng thú của mọi người, đối với Lương tiểu thư lại càng thật

có lỗi, bởi vì lúc một giờ trước tôi cũng không biết tính chất của buổi liên

hoan hôm nay, anh giúp tôi sắp xếp, tôi rất cảm ơn. Nhưng mà, có mấy lời không

thể không nói rõ, quan hệ của Tôi và Tô Trí Nhược không phải như suy nghĩ của

các vị.” Lục Tiểu Phong nhìn về phía bà Tô, giọng nói cực kỳ lạnh nhạt: “Xin dì

Tô yên tâm, tôi không phải là bạn gái của con dì, tôi chỉ là chủ cho thuê nhà

của anh ta, bình thường cũng hay nói chuyện. Tuy rằng đến tận một giờ trước tôi

mới biết được Tô Trí Nhược là thiếu gia của một đại gia tộc, nhưng tôi là một

người rất khách quan, cũng thấy rõ hiện thực xã hội, tuyệt đối sẽ không có ý

nghĩ muốn bay lên cây làm phượng hoàng. Bởi vì, để cho dì không hài lòng là sai

lầm của tôi, tôi sẽ lập tức hủy bỏ hợp đồng thuê nhà, để cho Tô Trí Nhược

chuyển đi, để dì sau này không còn lo sợ. Như vậy nếu không có chuyện gì nữa,

tôi đi trước.”


Lục Tiểu Phong tự mình cầm lấy túi xách cùng áo khoác

ngoài, không hề quay đầu lại đi ra khỏi biệt viện Tăng gia, từ đầu tới cuối

trên mặt nàng không có một chút biểu cảm nào, không có liếc mắt nhìn khuôn mặt

trắng bệch đáng sợ của Tô Trí Nhược ở bên cạnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận