Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Sáng sớm mặt trời vẫn như thường ngày đúng giờ nhô lên

từ phía đông, một ngày mới có trật tự lại bắt đầu, giống như tất cả đều không

thay đổi, lại phảng phất có cái gì đó không giống với lúc trước.


Lúc Lục Tiểu Phong tỉnh dậy Tô Trí Nhược đã ra khỏi

nhà đi làm, trên bàn ăn bữa sáng ngon miệng được đặt ngay ngắn, chất lượng cuộc

sống của Tô đại gia yêu cầu rất cao, kèm theo chất lượng cuộc sống của Lục Tiểu

Phong cũng được nâng cao, chẳng qua nàng ăn không quen bữa sáng theo kiểu Tây

Âu của Tô Trí Nhược, nàng thích nhất sữa đậu nành và bánh quẩy, nhưng nàng biết

cửa hàng bán hai thứ này ở gần nhất cũng cách ba con đường. Nhìn một bàn đồ ăn

sáng Lục Tiểu Phong nhéo nhéo mặt, đau quá, xem ra không phải nàng đang nằm mơ,

nhưng tại sao nàng vẫn cảm thấy đây không phải là sự thật.


Trên bàn còn có tờ giấy: Nhất định phải ăn hết!


Anh ta muốn bắt nàng chết vì ăn no sao, nhiều như vậy,

cho dù là ăn cả bữa trưa cũng chưa chắc có thể ngốn hết được.


Lục Tiểu Phong dở khóc dở cười ngồi xuống ngoan ngoãn

hoàn thành nhiệm vụ, cầm di động trong tay đọc tin nhắn.


“Biểu diễn ca nhạc tối ngay, có thời gian? —— Liêu Khả

Nham.”


Lục Tiểu Phong lập tức trả lời: “Có.”


Chỉ trong chốc lát, di động lại rung lên: “Vậy tối nay

7h tôi qua đó đón em.”


Lục Tiểu Phong để điện thoại di động xuống, mấy chữ

“Biểu diễn ca nhạc” phóng thật to trong óc, lúc này nàng mới cảm thấy buồn

phiền, nếu muốn đi nghe ca nhạc không thể ăn mặc tùy tiện được. Nhưng mà quần

áo của Lục Tiểu Phong tất cả đều hết sức hết sức bình thường giản dị, nàng lục

tung hơn nửa ngày, cuối cùng tìm khắp ngóc ngách mới thấy một chiếc áo liền váy

hơi đoan trang một chút.


Khi Tô Trí Nhược về đến nhà đứng chần chừ ở cửa nửa

ngày, trong tay hắn cầm hai vé xem ca nhạc, đây chính là vé vào cửa khó kiếm đi

xem ban nhạc quốc tế nổi tiếng biểu diễn, hắn cũng rất vất vả nhờ quan hệ mới

kiềm được hai vé. Hai ngày trước Diệp Nhuận An đã ám chỉ hôm nay cô ấy có rảnh,

cô ấy cũng muốn đi xem biểu diễn lần này, Tô Trí Nhược đấm một quyền bỏ qua đề

nghị của cô ta. Hắn hơi nghĩ nghĩ một chút lí do hẹn để giải thích với Lục Tiểu

Phong, tự cảm thấy không có sơ hở gì, lúc này mới mở cửa đi vào nhà. Nhưng mà

vừa đi vào cửa chính liền nhìn thấy Lục Tiểu Phong vội vội vàng vàng chạy ra

chạy vào, cô ta lại mặc một chiếc áo liền váy màu đen thắt thắt lưng rất không

tầm thường, bên ngoài khoác một chiếc áo bành tô dày, tóc hiếm khi gọn gàng đã

được xử lý qua, nhìn hắn hắn trở về cũng không kịp chào hỏi.


“Cô muốn đi ra ngoài?” Giọng Tô Trí Nhược quái dị đặt

câu hỏi.


Lục Tiểu Phong nhìn đồng hồ, nói: “Đúng vậy, nhanh

không không kịp nữa.”


“Đi đâu?” Tô Trí Nhược chạy theo sau lưng cô ta hỏi.


“Khả Nham hẹn tôi đi xem biểu diễn ca nhạc.”


“Cái gì?” Bàn tay Tô Trí Nhược đặt trong túi áo căng

cứng.


Lục Tiểu Phong dừng động tác lại: “Làm sao vậy? Chưa

ăn cơm tối sao, a, thật ngại quá, tôi quên không nói cho anh biết, hôm nay tôi

không chuẩn bị cơm tối…”


“Làm sao cô có thể như vậy!”


Lục Tiểu Phong bị anh ta mắng bất ngờ khiến cho không

nghĩ được gì, không khỏi giật mình, nhưng cẩn thận nghĩ lại mình cũng thật

không chu đáo: “Thật có lỗi, thật sự tôi quên mất không nói cho anh biết một

tiếng, làm sao bây giờ, hay là gọi người mang đồ ăn tới đi, tôi đi gọi giúp

anh.”


Tô Trí Nhược một phen đoạt lấy di động của Lục Tiểu

Phong, hùng hổ nói: “Không được đi!”


Lục Tiểu Phong càng không hiểu ra làm sao: “Vì sao?

Tôi đã hẹn với Khả Nham.”


“Cô đi… Tôi, tôi làm sao bây giờ?” Tô Trí Nhược gấp

“Cô đi… Tôi, tôi làm sao bây giờ?” Tô Trí Nhược gấp

đền độ đầu lưỡi thiếu chút nữa thắt lại.


“Không phải bảo anh gọi người đưa đồ ăn tới sao, thỉnh

thoảng ăn một lần sẽ không chết người.” Lục Tiểu Phong thật không nghĩ rằng

lòng dạ yêu nghiệt này lại nhỏ nhen như vậy.


“Chết người!”


Tô Trí Nhược lập tức phản bác, con người trong lúc

nguy cấp thường có thể cái khó ló cái khôn, Tô Trí Nhược đột nhiên ngã lăn trên

ghế sô pha: “Hôm nay tôi đau dạ dày cả một ngày, thật vất vả mới chịu được về

đến nhà, bây giờ bị cô làm cho tức giận lại càng đau.”


Lục Tiểu Phong sửng sốt, buông túi xách chạy tới: “Đau

dạ dày? Uống thuốc chưa?”


“Uống rồi, không tác dụng.” Mặt Tô Trí Nhược hướng vào

bên trong, cong lưng, từ phía sau nhìn qua giống như thật sự đau đớn vô cùng.


“Vậy làm sao bây giờ, đau lắm hả?”


Tô Trí Nhược nhíu mày, cố ý run run nói: “Đương nhiên

đau muốn chết, cô lại cứ bỏ tôi một mình ở nhà đi ra ngoài dong chơi như vậy.”


Lục Tiểu Phong nhìn đồng hồ, lại nhìn Tô Trí Nhược,

suy nghĩ một lát sau đó không khỏi nghi ngờ hỏi: “Không phải anh giả vờ đó

chứ?”


“Giả vờ? Cái cô này… hứ…” Tô Trí Nhược lật người, một

tay gắt gao đè bụng lại, từ từ nhắm hai mắt, lông mày cùng mặt nhăn nhó.


Lục Tiểu Phong sờ sờ trán của anh ta, vậy mà chạm phải

một lớp mồ hôi, xem bộ dạng anh ta đau đớn như vậy thật sự không phải giả vờ,

lương tâm của nàng đang quấy phá, không có cách nào, Lục Tiểu Phong đành phải

gọi điện cho Khả Nham nói rất nhiều câu thật xin lỗi, cũng may Khả Nham rộng

lượng không có tức giận.


Lục Tiểu Phong cúp điện thoại, nhìn thấy Tô Trí Nhược

đau đến ngã trên mặt đất, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao bây giờ:

“Tôi không ra ngoài nữa, anh muốn tôi làm gì?”


“Đau…” Tô Trí Nhược chỉ nhắm mắt nói một chữ như vậy.


Lục Tiểu Phong nghĩ một lát, vội vàng chạy đến phòng

bếp lấy nước ấm, Tô Trí Nhược nằm trên ghế sô pha vừa mới rồi còn đau đớn nói

năng lộn xộn lập tức không có việc gì, mở một con mắt liếc trộm Lục Tiểu Phong,

cười giống như một con mèo thành tinh. Lục Tiểu Phong quay người lại, Tô Trí

Nhược vội vàng lại bày ra một bộ dạng nửa sống nửa chết.


Lục Tiểu Phong nâng Tô Trí Nhược dậy: “Uống chút nước

ấm trước đi.”


Tô Trí Nhược miễn cưỡng uống được hai hớp, lắc đầu,

lại quay về co rút trên ghế sô pha.


“Hôm nay anh có ăn cơm đúng giờ không?”


“Ăn… có ăn chút cơm trưa.” Tô Trí Nhược nhỏ giọng nói.


“Rốt cuộc có ăn hay không?” Lục Tiểu Phong không nhịn

được nghiêm giọng.


Suy nghĩ của Tô Trí Nhược thay đổi, lập tức giả vờ có

bộ dạng thật sự không tình nguyện nói: “Không có…”


Vẻ mặt Lục Tiểu Phong không có cách nào: “Tôi chỉ

biết, đại khái là do đói quá mức, tôi đi nấu chút cháo, đầu tiên phải đỡ anh

trở về phòng đã.”


Sau khi thu xếp tốt cho Tô Trí Nhược, Lục Tiểu Phong

đi ra ngoài nấu cháo. Sau khi mưu kế được thực hiện Tô Trí Nhược liền vươn vai

duỗi chân nằm ở trên giường, hắn thở phào một cái bình tĩnh lại, may mà hắn

thông minh, cũng may hôm nay trong xe hắn mở chút máy sưởi, nóng đến mức hắn ứa

mồ hôi mới gạt được ánh mắt của Lục Tiểu Phong. Tô Trí Nhược lấy từ trong túi

ra hai tấm vé xem ca nhạc, tờ vé đã bị hắn nắm đến hoàn toàn mất hết hình dạng,

tuy có chút đáng tiếc, nhưng dù sao vẫn dễ chịu hơn để cô ấy đi xem ca nhạc

cùng người đàn ông khác.


Xem ra không thể phớt lờ cái gã đàn ông tên là Liêu

Xem ra không thể phớt lờ cái gã đàn ông tên là Liêu

Khả Nham kia, địa vị đối phương cũng không nhỏ, hắn còn nhớ rõ người này bộ

dạng thư sinh chững chạc, ăn nói tài giỏi, gia cảnh cực tốt, trước mắt đang

cùng hẹn hò với Lục Tiểu Phong. Theo hắn quan sát thì mỗi tuần bọn họ đều tranh

thủ thời gian gặp gỡ, nhưng nếu nói họ là bạn trai bạn gái lại có vẻ không đủ

thân mật. Thái độ Lục Tiểu Phong luôn không rõ ràng, lấy tính cách của cô ta sẽ

không hay tùy tiện ra ngoài cùng đàn ông, chẳng lẽ quan hệ thật sự của bọn họ

là như thế? Tô Trí Nhược suy đi nghĩ lại, càng nghĩ càng phát bực, trước kia

hắn không đem Liêu Khả Nham để vào trong mắt, nhưng mà hiện tại xem ra bởi vì

người đàn ông này hắn sẽ gặp phải nguy cơ lớn nhất đời người.


Tô Trí Nhược còn đang ở đó miên man suy nghĩ một mình,

Lục Tiểu Phong đã bưng bát đĩa đi tới. Tô Trí Nhược lập tức giả chết, Lục Tiểu

Phong ngồi vào bên giường, vỗ vỗ bờ vai của anh ta: “Có thể ngồi dậy không?”


Tô Trí Nhược gắng gượng lật người, nhích dần hướng lên

trên, Lục Tiểu Phong đem gối dựa sau lưng anh ta, cầm bát đũa đưa cho anh ta,

Tô Trí Nhược khôn đón, cau mày cứ ấn dạ dày xuống không động đậy, mắt hồ ly nửa

nhắm nửa mở, ánh mắt có chút đáng thương. Lục Tiểu Phong ngẩn ra sau đó lập tức

hiểu ý, nàng múc một muôi, nhẹ nhàng thổi thổi hơi nóng, đưa tới bên miệng Tô

Trí Nhược: “Chỉ là cháo hoa, bên trong có cho thêm ít ruốc thịt, lấy trình độ

trước mắt của tôi không thể nấu cháo thịt hay cháo trứng được.”


Tô Trí Nhược không nói gì, im lặng ăn một ngụm này.


Lục Tiểu Phong tiếp tục múc muôi thứ hai lên để nguội,

hỏi: “Cũng tạm chứ?”


Tô Trí Nhược nói một câu dễ nghe hiếm thấy: “Uhm, cũng

tạm.”


Một bát cháo rất nhanh đã thấy đáy, Lục Tiểu Phong thu

dọn bát đĩa xong, lại lấy ra một cốc nước mật ong nong nóng: “Uống chút đi.”


Tô Trí Nhược lại nhấp một hớp, Lục Tiểu Phong vẫn cầm

trên tay, tầm mắt liếc hướng lên trên người Lục Tiểu Phong: “Tại sao cô phải ăn

mặc thế này? Không biết hôm nay trời rất lạnh sao, còn mặc ít như vậy.”


Lục Tiểu Phong cúi đầu nhìn nhìn quần áo trên chính

người mình, nói: “Tôi nghĩ nếu như đi xem ca nhạc chắc hắn phải mặc cẩn thận

một chút, cho nên sẽ mặc cái này. Có phải rất kỳ quái hay không? Cái này coi

như là quần áo tương đối cẩn thận của tôi, rất lâu rồi không có mặc qua.”


“Vì đi hẹn hò có cần phải mặc thành như vậy không, đi

thay đồ nhanh, mắt thẩm mỹ của cô thật sự làm cho người ta không dám gật bừa.”

Tô Trí Nhược cố tình chê. “Hai ngày nữa tôi dẫn cô đi mua quần áo.”


“Cái anh này, miệng vừa mới nói tốt một chút lại bắt

đầu rồi đó. Còn nữa, vì sao tôi phải đi mua quần áo với anh.”


Tô Trí Nhược thản nhiên trả lời: “Bởi vì mắt thẩm mỹ

của tôi tương đối tốt.”


“Anh thật đúng là…”


“Ôi chao ơi, lại đau.” Tô Trí Nhược cố tình đánh trống

lảng.


Lục Tiểu Phong không chút thông cảm: “Xem đó, báo ứng

đến đó.”


Ngoài miệng nói như vậy, Lục Tiểu Phong vẫn lấy một

cái gối ôm đặt trên bụng Tô Trí Nhược: “Ôm chặt nó trên dạ dày, như vậy sẽ đỡ

một chút, khi tôi đau bụng làm như vậy đều có tác dụng.”


Tô Trí Nhược nhướng mày: “Tôi không cần. Lúc trước tôi

đau bụng, mẹ của tôi đều mát xa giúp tôi.” (ôi

sặc =)), đây gọi là được nước lấn tới a)


Lục Tiểu Phong sửng sốt: “Cái gì?”


Tô Trí Nhược không chịu buông tha: “Nếu không có ai

giúp tôi mát xa sẽ đau rất lâu. A, lại đau, a, đau chết…” Tô Trí Nhược một bên

kêu, một bên trộm nhìn sắc mặt Lục Tiểu Phong.


Lục Tiểu Phong coi như hiểu rõ nếu anh ta không đạt

được mục đích sẽ không bỏ qua, nhưng mà nàng hiện đang không có biện pháp gì

với anh ta, từ chối một hồi, nàng đành phải nói: “Vậy anh nhắm mắt lại.”


Tô Trí Nhược rất nghe lời, lập tức nhắm mắt lại.

Tô Trí Nhược rất nghe lời, lập tức nhắm mắt lại.


Tay Lục Tiểu Phong đặt ở trên bụng Tô Trí Nhược nhe

nhàng ấn ấn: “Nơi này đau không?”


“Không phải, xuống dưới một chút nữa.”


“Nơi này?”


“Cũng gần gần như thế.”


Lục Tiểu Phong từ từ, nhẹ nhàng mát xa ở chỗ đó theo

nhiều kim đồng hồ, bên trong phòng lập tức yên tĩnh, ngay cả hô hấp cũng nhẹ

nhàng rất nhiều, hơi thở trong lúc đó cũng có chút dịu dàng không nói nên lời,

khéo léo quẩn quanh trong lòng người. Lục Tiểu Phong giương mắt nhìn Tô Trí

Nhược, bởi vì ban nãy khó chịu mà trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra chút tính trẻ

con, lông mi dài đáng ngạc nhiên, tôn lên độ cong hoàn mỹ, chỉ cần anh ta mở

mắt ra liền sẽ lộ ra một đôi mắt xinh đẹp lại sắc bén, so với màu đen nhạt hơn

một chút, lại so với màu nâu thẫm hơn một chút, bên trong giấu đi sức hấp dẫn.

Nàng thích nhất ánh mắt của anh ta, lại thường xuyên không dám đối diện cùng

nó.


Một người đàn ông có thể lớn lên nhìn đẹp như vậy thật

đáng ghen tị, nếu tính tình anh ta tốt hơn một chút nhìn chung liền hoàn mỹ.


Thời gian yên tĩnh rất lâu, động tác tay của Lục Tiểu

Phong càng lúc càng nhẹ, Tô Trí Nhược nhắm mắt lại không có phản ứng gì, nàng

rón rén đứng dậy, bưng bát đĩa lên đang muốn đi tới cửa, ống tay áo đột nhiên

bị người bắt lấy.


Tô Trí Nhược nhắm mắt lại, giọng nói cương quyết: “Nhớ

rõ cô đã đồng ý, hai ngày nữa đi mua quần áo.”


Anh ta bao giờ cũng cố chấp một cách khó hiểu như vậy,

Lục Tiểu Phong thở dài: “Đã biết.”


Nghe được tiếng đóng cửa, Tô Trí Nhược lấy tay đặt ở

bụng chỗ lục Tiểu Phong vừa rồi chạm vào, nhịn không được nhếch khóe miệng một

cái, lại nhịn không được nhếch khóe miệng một cái, cuối cùng nhịn không được

kéo chăm trùm qua đầu cười to, hắn nhìn thấu tính tình của cô ấy, bọn họ giằng

co hắn chưa từng thất bại.


Hôm sau là thứ bảy, tâm tình Tô Trí Nhược thật tốt rời

khỏi gường, Lục Tiểu Phong còn đang ngủ, sau khi Tô Trí Nhược tập thể dục trở

về, Lục Tiểu Phong vẫn chưa dậy, đến tận gần trưa, Lục Tiểu Phong đột nhiên

hùng hục chạy vội từ trong phòng ra, sau khi đánh răng rửa mặt liền chạy ra

ngoài.


Tô Trí Nhược giữ chặt cô lại: “Đi đâu vội vã như vậy?”


Lục Tiểu Phong vô cùng lo lắng nói: “Hôm qua bởi vì

anh mà cho Khả Nham ăn thịt thỏ, hôm nay hẹn anh ta đi ăn cơm trưa. Đi đây, bye

bye.”


Cái gì gọi là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, Tô Trí Nhược

còn chưa kịp ngăn cản Lục Tiểu Phong đã mất dạng, hắn giống như bị người khác

giáng một gậy vào đầu, sắc mặt đen có thể so với trong động tối om, tâm tình

tốt cái gì tất cả đều ném vào thùng rác.


Khả Nham Khả Nham, gọi cũng thật thân thiết, Tô đại

gia tức giận tới mức nghiến răng.


Một lát sau, chuông cửa vang lên, tư tưởng Tô Trí

Nhược đang âm u bỗng sáng lạn lên, hắn nghĩ rằng Lục Tiểu Phong hối hận quay

lại, bắt máy điện thoại nói:”Không đi?”


“Alo, Xin chào, làm ơn mở cửa.”


Vừa nghe không phải Lục Tiểu Phong, giọng của Tô Trí

Nhược lập tức chuyển sang nóng nảy: “Cô là ai?”


“Hạ Kỳ.”


Khuôn mặt hùng hổ xuất hiện trong đầu Tô Trí Nhược,

hắn lập tức trả lời: “Lục Tiểu Phong đi vắng,” Nói xong liền muốn cúp máy.


Hạ đại tiểu thư vội vàng kêu Tô Trí Nhược dừng: “Từ từ

đã, hôm nay tôi không tìm cô ấy, tôi đến tìm anh.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận