Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Nếu như có thể nói được, Lục Tiểu Phong không muốn

chiến tranh lạnh một chút nào, nhưng chiến tranh là từ hai phía, một mình nàng

giơ cờ trắng đầu hàng là chưa đủ, cần phải đối phương đồng ý mới được. Liền

giống như lần trước, giống như một mình anh ta khơi mào chiến tranh, còn nàng

cũng không muốn giảng hòa.


Nhưng mà, trong đầu Tô Trí Nhược nghĩ những thứ gì,

không ai có thể hiểu được, nhưng quả thật anh ta tương đối khác thường. Mỗi

ngày một mình im lặng tập thể dục buổi sáng, tắm gội, ăn sáng xong không còn

bắt Lục Tiểu Phong đưa anh ta đi làm, làm thêm giờ là chuyện thường xảy ra, có

đôi khi vài ngày liên Lục Tiểu Phong cũng không nhìn thấy anh ta, mà lúc trở về

khuôn mặt luôn có vẻ lạnh nhạt thờ ơ mắt nhìn thẳng tiến vào phòng tắm, bình

thường sau hai giờ sẽ ra ngoài, sau đó một câu cũng không nói cúi đầu đi ngủ.


Lục Tiểu Phong đối với tình trạng như vậy thật sự

không biết phải làm sao, nàng thử đi theo Tô Trí Nhược khai thông thế bế tắc

thì bị anh ta lãnh đạm cản lại, bộ dạng hoàn toàn không muốn nhiều lời cùng

nàng, cùng ở chung một nhà nhưng hoàn toàn không đếm xỉa tới, ngay cả các hoạt

động giải trí phong phú mà anh ta thích nhất như “làm tổn thương người khác”,

“đâm chọc”, “lời nói ác độc công kích” đều một loạt không tái xuất hiện. Quan

hệ hai người bọn họ xuất hiện sự không cân bằng Lục Tiểu Phong khó có thể giải

thích được, trước đây mỗi lần như thế nàng chỉ cần tự hạ mình là có thể chuyện

lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có, nhưng lần này cũng không hiệu quả.


Lục Tiểu Phong đem tình huống ở trên báo cáo lại cho

Hạ Kỳ, Hạ Kỳ nghe xong im lặng một lúc lâu, mang theo giọng điệu hớn hở kết

luận cho nàng: “Hay là anh ta bị mình mắng tỉnh ngộ? Đây là chuyện tốt nha,

Tiểu Phong.”


“Chuyện tốt?”


Thời tiết dần dần chuyển lạnh, cảm giác man mát của mùa

thu đã vô tình bị hương vị đìu hiu thay thế, nhưng Lục Tiểu Phong vẫn mặc một

chiếc áo mỏng nằm ở trên ghế sô pha, mắt nhìn lên xà nhà, phía trên còn có một

mảnh giấy dán tường sắp bong ra, giống như cảm giác nội tâm nàng đang rối rắm

mơ hồ, như là đã hiểu được rõ ràng, nhưng thực tế lại chậm trễ không cách nào

biết được đáp án, vẫn giữ nguyên trạng thái hiện tại?


“Đương nhiên là chuyện tốt. Quan hệ của cậu cùng anh

ta vốn cũng chỉ là của chủ cho thuê nhà với người thuê nhà, mọi người chung

sống hòa bình là được, tốt nhất không cần can thiệp đến cuộc sống của đối

phương, cậu đừng quên anh ta là cảnh sát, sự tồn tại của anh ta đối cậu mà nói

chưa chắc đã là chuyện tốt, đương nhiên cũng không hẳn là chuyện xấu… Tóm lại

trạng thái trước mắt của hai người là trạng thái tốt nhất.”


Thanh âm của Hạ Kỳ lại đem nàng kéo về thế giới hiện

thực, ánh mắt Lục Tiểu Phong sáng thêm một ít: “Chỉ là, mình không thích loại

cảm giác này.”


“Cái gì?”


“Không thích.”


“Không thích cái gì.”


Lục Tiểu Phong trở mình, mặt hướng ra ngoài, đúng lúc

nhìn thấy tạp chí 《tạp chí

xe hơi》,《xe và cuộc sống》của Tô Trí Nhược ở trên bàn trà,

ngoại trừ súng, truy bắt, nghề nghiệp, sợ rằng xe là một bộ phận rất quan trọng

trong cuộc sống của anh ta, ví dụ như cái cỗ xe thể thao bảo bối của anh ta kia

là “Vợ cả”, đống tạp chí này của anh ta là “Vợ bé”, mỗi một số báo anh ta đều

mua, sau khi xem xong sẽ sắp xếp ngăn nắp, trên bàn trà nhất định là để ba số

gần nhất, còn lại đều thu dọn về phòng. Vẫn nhớ rõ có một lần nàng không cẩn

thận vẩy nước trà vào bìa tờ tạp chí, bởi vì như thế anh ta tức giận ba ngày

với nàng, cứ đuổi theo sau lưng nàng lải nhải đến khi nàng phải mua đền một

quyển giống y như đúc anh ta “khoan hồng độ lượng” buông tha nàng. (ha

ha =)))


Nàng giơ mu bàn tay lên che ngọn đèn trước mắt, nhưng

như vậy cũng không thể che đi nghi ngờ của nàng. Rất kỳ quái, nhưng ngày gần

đây quá mức yên tĩnh thoải mái, không có người bởi vì vấn đề dơ dáy bẩn thỉu

suốt đêm phê phán nàng, cũng không có người ỷ vào chính mình cơ chế thất thường

hết sai bảo lại sai bảo, bọn họ vẫn đối diện với nhau, nhưng giống như hai

người hai không gian, nhưng nàng phảng phất thấy cuộc sống u ám của hai người

bỗng đột nhiên quay trở về thời gian của một mình mình, bình yên, lười nhác,

chìm trong cô độc, không có cảm giác tồn tại, không phải quan tâm đến người

khác, cũng không thèm để ý người khác quan tâm.


Chắc hẳn nàng phải thích cuộc sống như thế, nhưng tại

sao ngược lại cảm thấy toàn thân không được thoải mái, giống như cảm thấy chỗ

nào đó có vấn đề, thế nhưng nàng rất không thích loại cảm giác chỉ có một mình

này.

này.


“Alo, Tiểu Phong, cậu còn nghe không đó? Cậu không

thích cái gì?”


Ánh mắt Lục Tiểu Phong từ trên mu bàn tay hạ xuống,

đứng dậy tìm kính mắt đeo vào: “Ờ, không có gì, chỉ là rất không thích tình

huống hiện tại, quên đi, không nói chuyện này nữa… Mình gọi điện tới chỉ muốn

nói là hôm đó thái độ của mình đối với cậu không tốt, cậu đừng để ở trong

lòng.”


“Không đâu, là mình không tốt, chỉ có điều, mình thật

sự rất lo lắng cho cậu.”


“Không có chuyện gì, yên tâm, thời gian không còn sớm,

mình muốn đi ra ngoài ăn cơm, khi khác nói chuyện tiếp nhé.”


Lục Tiểu Phong thay áo khoác, tiện tay buộc mớ tóc

thật dài lại, đi ra cửa, hình như cửa đã đóng liên tục ba ngày không mở ra, như

vậy nàng nên đi ra ngoài hít thở không khí một chút, cố gắng có thể tìm được

chút cảm hứng sáng tác.


Nàng nhớ rõ đi qua hai còn đường có một nhà hàng Trung

Hoa bán đồ ăn nhanh cũng không tệ lắm, có món tương cà cùng tôm hấp nàng rất

thích, thỉnh thoảng nàng cũng đến đó mua, nhưng vì túi tiền nên phần lớn đều ăn

mì hoặc nấu bát sủi cảo để giải quyết cơm nước. Lúc này đã qua giờ cao điểm,

đường xá không còn hỗn loạn làm người khác ngạt thở, nhưng cũng làm cho gió

lạnh không có gì ngăn cản thổi mạnh hơn, trên đường các cô gái trẻ đã vội vã

quàng các loại khăn thật đẹp, dưới chân lại giày một đôi, dép một đôi, Lục Tiểu

Phong đứng ở ven dường trong một lát đã quên cái bụng rỗng của mình đang đói,

chỉ là cứ đứng tán thưởng các cô gái xinh đẹp khuôn mặt tươi cười, trang phục

nhiều màu sắc, còn có vẻ tự tin bước đi.


Có lẽ mười lăm năm trước, hoặc là mười năm trước, nàng

cũng giống các cô ấy, tinh thần tuổi xuân phơi phới, tự tin vững bước, thích

ngắm nhìn mình xinh đẹp ở trong gương, cho dù sau này vào trường cảnh sát, tham

gia công tác, cắt đi mái tóc dài, vì thi hành nhiệm vụ không thể mang giày cao

gót, nhưng vẫn như xưa thích theo dõi các mốt mới đang thịnh hành gì đó không

muốn rời mắt, nhận được danh hiệu “Thần súng” cũng đồng thời nhận được lời khen

ngợi “Mười năm khó gặp, hoa khôi cảnh sát tài mạo song toàn” như vậy. Nàng cũng

giống như các cô ấy, khóe môi nhếch lên nụ cười tự tin, không có quan hệ với

bất kì người nào, cho dù bị hiện thực chèn ép, vẫn sẽ phát ra ánh sáng vàng kim

chói mắt trong đám người cùng thời như cũ, làm cho không ai có thể không chú ý

tới. Đương nhiên, nàng lại càng giống như các cô ấy, thích kéo tay của một

người, cho dù công việc nhiều và cấp bách, cũng phải đem thời gian nghỉ của hai

người điều chỉnh chung một lúc, sau đó lái xe du lịch tới ngoại ô chơi đùa tràn

đầy vui vẻ đến khi không còn xu nào trong túi mới chịu trở về, hoặc là cái gì

cũng không làm, đều ở trong nhà, nhưng mà phần lớn thời gian đều là anh ấy bày

bừa rác, nàng đi theo sau quét dọn sạch sẽ từng chút rác một, anh ấy đem phòng

bếp thành phòng thí nghiệm cho nổ bùng lên, bất đắc dĩ nàng đành thu dọn tàn

cuộc, cuối cùng anh ấy không có kiên nhẫn kéo nàng đi tới tiệm ăn.


Chỉ là, tự tin của nàng, kiên trì của nàng, không gì

nàng không làm được, đều tan biến chỉ sau một đêm.


Đột nhiên, Lục Tiểu Phong đỡ lấy cái trán, cảm thấy

một cơn chóng mặt buồn nôn, chẳng qua là ánh sáng chói mắt của đèn đường làm

cho nàng không thể không nhắm mắt lại, nàng cố gắng đứng vững, hết sức điều

chỉnh hô hấp, lắc đầu, thật vất vả mới bình tĩnh trở lại.


“Nghĩ hơi nhiều.” Lục Tiểu Phong tháo kính mắt xuống

khẽ day nhẹ ấn đường (điểm giữa hai lông mày), khóe

miệng lộ ra một nụ cười khổ.


“Đây không phải là Lục tiểu thư sao?”


Là một giọng nói quen thuộc, Lục Tiểu Phong nhanh

chóng phán đoán, đeo kính mắt ngẩng đầu, trong nháy mắt ngẩng đầu, nàng đã hoàn

hảo thay đổi về vẻ mặt có chút mơ màng, sau đó vài giây, bộ dạng lộ ra vẻ kinh

ngạc nhìn người trong xe nói: “Diệp tiểu thư.” Tầm mắt lại nhìn sang bên, người

đứng ngoài cửa xe không phải là Tô Trí Nhược đang giận dỗi với nàng sao, nhìn

thấy nàng, anh ta hình như cũng có chút kinh ngạc, nhưng đây chẳng qua là cảm

xúc chợt lóe lên, Tô đại gia rất nhanh lại theo thói quen nhíu mày khó chịu

nhìn nàng.


Diệp Nhuận An mỉm cười nói: “Lục tiểu thư muốn đi đâu,

tôi đưa cô đi?”


“Không cần, tôi…” Vốn dĩ muốn nói đi ăn cơm, nhưng

theo bản năng suy xét một chút, Lục Tiểu Phong sửa lại lời nói: “Gặp người bạn,

đang ở phía trước, đi một chút là tới.”


“Như vậy, được rồi.” Diệp Nhuận An quay đầu nhìn Tô

Trí Nhược nói: “Thật sự không cần em đưa về nhà sao?”


“Không cần.”


“Vậy em đi trước, sẽ liên lạc sau. Lục tiểu thư, hẹn

gặp lại.”


Diệp Nhuận An khởi động xe BMW của cô ấy lập tức quẹo

phải ở ngã ư đường không thấy gì nữa, Lục Tiểu Phong nghiêng đầu nhìn thấy Tô

Trí Nhược còn đứng ở chỗ đó, áo gió màu trắng rất tiêu sái, cánh tay anh ta đã

khỏi hắn, bàn tay đút trong túi áo, chỉ có điều cứ đứng như vậy sẽ dễ dàng thu

hút ánh mắt mọi người dõi theo. Mặt của anh ta bình tĩnh, màu sắc con ngươi

cũng sâu hơn một ít, môi mím thành một đường, dấu hiệu cho thấy tâm tình anh ta

bây giờ không tốt, vì thế, Lục Tiểu Phong định mở miệng chào hỏi muốn rời đi

cũng lưỡng lự trong lúc này.


“Gặp người bạn?” Không ngờ là Tô Trí Nhược mở miệng

trước.


Bởi vì bọn họ đã vài ngày không có nói chuyện bình

thường, cho nên Lục Tiểu Phong trả lời theo thói quen: “Đúng…” Nhìn thấy đột

nhiên lông mày anh ta giương lên, nàng nhanh chóng thay đổi lại nói: “Là ăn

cơm.”


“Không phải gặp người bạn?” Tô Trí Nhược oai quá

chừng, thản nhiên đánh giá mặt Lục Tiểu Phong, xem cô ta có phải đang nói trong

lúc hoảng sợ hay không.


“Là ăn cơm.”


“Rất tốt nha, bây giờ còn học được cách nói dối.” Mắt

hồ ly xinh đẹp bắn ra một ít tia sáng nguy hiểm.


Lục Tiểu Phong nghĩ thầm đây còn không phải là suy

nghĩ hộ anh sao, nếu như nói là đi ăn cơm tất nhiên sẽ lộ ngay nhà nàng ở gần

đây, rất có thể Diệp tiểu thư sẽ hoài nghi điều gì, vì giúp anh ta tránh khỏi

phiền toái không cần thiết nàng mới đành phải nói dối như thế. Chỉ có điều, Lục

Tiểu Phong còn chưa kịp giải thích, Tô Trí Nhược liền để lại một nụ cười lạnh,

đi về phía trước.


“Việc kia, thảm đã giặt sạch sẽ đem về.”


Lục Tiểu Phong hướng về phía bóng lưng Tô Trí Nhược

nói, Tô Trí Nhược cũng không có dừng lại, cũng không có trả lời, ngược lại bước

chân càng lúc càng nhanh hơn. Lục Tiểu Phong cũng xoay người tiếp tục bước về

phía tiệm ăn nhanh của nàng, chỉ là nửa sau giai đoạn này trong óc nàng tất cả

đều xuất hiện hình ảnh Tô Trí Nhược cùng Diệp Nhuận An, lúc anh ta cúi người

vuốt trần xe nghe cô ấy nói chuyện, bao nhiêu hình ảnh tốt đẹp, xe sang, gái

xinh, trai đẹp, một chút cũng không thể phá hỏng.


Cho dù là người soi mói cũng thừa nhận họ quả là một

cặp xứng đôi.


Lục Tiểu Phong bụng đói đến mức có chút tức ngực, nắm

lấy tờ thực đơn, chỉ vào vài món thức ăn nói: “Chính là đây.”


Tô Trí Nhược càng chạy càng tức giận, càng nghĩ càng

phát hỏa, hắn nhanh chóng xù lông lên, thế nhưng cô gái kia một chút ánh mắt

cũng không thèm nhìn, gặp người bạn, cô ta có thể có bạn bè gì chứ, đếm tới đếm

lui chỉ có biên tập, Hạ Kỳ, còn có cái tên Liêu Khả Nham kia. Lừa hắn nói là đi

ăn cơm, còn mặt không đổi sắc tim không đập loạn, Lục Tiểu Phong… Chờ một chút,

Tô Trí Nhược dừng lại, hắn khiếp sợ đứng ngây tại chỗ, có phải hay không hắn

lại đang nghĩ đến chuyện của cái cô kia? Đáng giận, rõ ràng đã nghĩ cố gắng

nhiều ngày như vậy, đem cô ta coi như bụi trong không khí, không nhìn tới,

không thèm nghĩ nữa, không quan tâm, thế nhưng tối nay lại lặp lại vết xe cũ.


Loại trạng thái này hắn không thể quay về, Tô Trí

Nhược cuống quýt cầm di động ra gọi cho Ma Thú: “Alo, Gọi mọi người tới đây,

đêm nay tụ tập.”


Cái gọi là tụ tập, là hoạt động không chuyên truyền

thống hàng đầu của đội bọn họ, làm cảnh sát thực sự rất vất vả, có rất nhiều

chỗ khổ nói không nên lời, nhiều nghị lực hơn người, nhân dân có lẽ chỉ nhìn thấy

bọn họ làm việc bất lợi, lúc phá án không tốt, lại coi thường không để ý tới

bọn họ, thời điểm cùng kẻ xấu liều mạng. Vì giảm bớt áp lực, sau khi tan làm

nếu không có nhiệm vụ trọng yếu, bọn họ sẽ tụ tập cùng một chỗ uống hai chén.


Ở trên phương diện này Tô Trí Nhược cũng rất soi mói,

cái loại quán bar dơ dáy bẩn thỉu hắn cũng không thèm nhìn liếc mắt một cái,

hắn thích đẳng cấp phải đạt cao nhất, nơi tao nhã một chút, cho nên quán bar

hắn thích đẳng cấp phải đạt cao nhất, nơi tao nhã một chút, cho nên quán bar

dưới quyền của Lương Thiển Thâm chính là lựa chọn số một của hắn.


Sau khi hắn đến đã có người tới trước, trong đội bọn

họ ngoại trừ Nghiêm lão đại, Văn Nam, những người bạn thân quen biết với hắn

cũng gần như đều đến đây, nhìn thấy hắn lập tức vung tay lên chào. Quan Nhân

Đình trong đội phụ trách công tác trinh sát được người ta gọi là “Kính mắt đẹp

zai” cười híp mắt quàng qua cổ Tô Trí Nhược nói: “Sớm nói sẽ mở cuộc liên hoan

giải xui cho cậu, lại không muốn, bây giờ đột nhiên kêu chúng tôi đến đây.”


“Hôm nay bỗng nhiên tôi mời còn không được sao?”


“Đương nhiên là cậu mời.” Mắt kính Quan Quân Đình phản

quang một mảng màu trắng, tính toán nói: “Đây là chỗ em gái cậu mở ra.” Dứt lời

một tay kéo Tô Tri Nhược ngồi xuống.


Bời vì bọn họ là khách quen, Tô Trí Nhược cùng Lương

Thiển Thâm lại là quan hệ đặc biệt, quản lí đã sắp xếp cho bọn họ cố định một

căn phòng VIP, ngọn đèn sáng tối vừa đủ, trong căn phòng màu đỏ sậm là sô pha

bằng da mềm xếp thành nửa vòng tròn, ngọn đèn trên đỉnh đầu cùng lòng bàn chân

độ sáng vừa đủ, phong cách đặc biệt hơn người, có thể làm cho tinh thần là thể

xác người khác lập tức trấn tĩnh lại, vùi đầu vào trong sự thảnh thơi mãn

nguyện.


Tô Trí Nhược nhìn Hứa Thạch ngồi bên tay phải, không

thoải mái nói: “Thạch Đầu lão ca, sao anh lại tới đây?”


“Không cần vô tình như vậy, tất cả mọi người là người

một nhà.”


“Cái gì mà người một nhà, anh không phải cùng một đội

với chúng tôi.” Tuy trên miệng nói như vậy, nhưng khi cần chén rượu vẫn cụng ly

một cái với Hứa Thạch.


Hứa Thạch uống một ngụm, sau khi khen câu “rượu ngon”,

nói: “Nghe nói tâm tình chú không tốt, anh đến hỏi thăm chút.”


Vốn cho rằng Tô Trí Nhược sẽ lớn tiếng nói: “Làm sao

anh lại nhìn thấy tâm tình đại gia ta không tốt?”


Nhưng mà ngoài dự đoán của mọi người, Tô Trí Nhược

chẳng những không có phản bác, còn ngầm thừa nhận, hắn không có khoe khoang rót

rượu, chỉ uống một chút, cần cái chén vô thức quay quay.


Hứa Thạch nhìn chằm chằm tay phải của cậu ta, đĩnh đạc

hỏi: “Thiếu chính xác?”


“Hừ.” Tô Trí Nhược lập tức nghiêng người hừ lạnh lướt

qua nói: “Anh nghe ai nói như thế, làm gì có chuyện đó.”


“Hôm trước vừa mới kiểm tra qua, hoàn toàn không thành

vấn đề.” Ma Thú đến gần giơ ngón tay cái lên bội phục nói: “Cường ca thật sự

rất mạnh mẽ.”


“Kỳ vậy, thế cậu còn có thể phiền não vì cái gì.” Hứa

Thạch quét mắt một vòng nhìn bốn phía, mọi người ào ào quẳng tới ánh mắt “Đừng

hỏi tôi, tôi không biết.”


“Vì sao tôi không thể có phiền não?”


“Hầu hết đàn ông chúng ta, phiền não chia làm ba loại,

một: vụ án, hai: ví tiền, ba: đàn bà. Cậu không gặp phải vụ án nào đau đầu,

tiền trong ví cũng không thiếu, chẳng lẽ là đàn bà?” Nói xong Hứa Thạch tự mình

nở một nụ cười, không phải anh ta nói đùa, vẻ mặt của Tô Trí Nhược nhìn qua rất

giống một công tử chơi bời, nhất định là nam nữ đều ăn sạch, nhưng trên thực tế

tuyệt đối là một đứa trẻ ngây thơ từ trong ra ngoài của đội cảnh sát, sạch sẽ

vô cùng, đừng nói chơi đùa với phụ nữ, vấn đề của phụ nữ từ đầu đến chân cậu ta

hoàn toàn không dính dáng.


Không ngờ, Tô Trí Nhược lại im lặng, ánh mắt u buồn có

thể giết người.


“Thật sự… là đàn bà?” Hứa Thạch thấp giọng lại xác

nhận một lần nữa.


Tô Trí Nhược kìm nén buồn bực, mặt không chút thay đổi

nói: “Muốn cười thì cứ việc cười đi.”


Miệng Hứa Thạch mở rộng ngoác ra giống như có thể nhét

vừa một quả trứng đà điểu, ai ya, cuộc đời không ai có thể nói trước được, yêu

nghiệt sẽ nghĩ tới tình yêu, cây vạn tuế có thể nở hoa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận