Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Hệ thống ra đa thần kinh đặc biệt mẫn cảm nói cho nàng

biết, tâm tình Tô đại gia hôm nay rất không tốt. Nhưng nguyên nhân dù sao cũng

thuộc về mình, Lục Tiểu Phong rất tự giác cho rằng mình không thể trốn tránh

trách nhiệm. Lục Tiểu Phong đứng khó xử tại chỗ, chậm chạp thay giày, đóng cửa

lại.


Sau khi Tô Trí Nhược hung hăng nhìn lướt qua Lục Tiểu

Phong xong, lại bực tức rời tầm mắt đi.


Nàng chạy về phòng thay đồ mặc ở nhà, chạy ra sau

phòng bếp nhìn qua, lạnh tanh, xem ra không có nấu nướng qua. Lục Tiểu Phong rón

rén ngồi xuống trước bàn đọc sách mở máy tính lên, Tô Trí Nhược ngồi trên ghế

sô pha mặt đen giống như pho tượng phật. Trong phòng khách yên tĩnh, tiếng gõ

bàn phím vang lên vô cùng rõ nét, Lục Tiểu Phong càng đánh chữ càng chột dạ,

càng đánh chữ càng áp lực, cuối cùng chịu thua xoay người hướng về phía cái

bóng lưng vẫn không hề nhúc nhích kia nói: “Anh ăn cơm chiều chưa?”


Pho tượng phật kia không lên tiếng.


Lục Tiểu Phong đi đến ngồi xuống bên cạnh anh ta, tuy

rằng ban ngày nàng rất tức giận, nhưng sau khi hết giận lại mềm lòng, bày ra bộ

mặt tươi cười thăm dò nói: “Ừm… Chuyện ban ngày tôi có hơi quá đáng, nhưng mà

nếu anh đứng ở trên góc độ của tôi mà suy nghĩ lại cũng sẽ thấy có chỗ khó.

Chúng ta cùng ở chung một nhà, mọi người nên giúp đỡ nhau, thông cảm cho nhau,

như vậy cuộc sống mới có thể trôi qua êm ả.”


“Uống rượu không?” Tô đại gia quay sang, hỏi một câu

không đầu không đuôi.


Lục Tiểu Phong ngẩn người, vẫn còn chưa trả lời, Tô

Trí Nhược đã bước vào trong phòng bếp, khi đi ra trong tay đã cầm theo một túi

bia lạnh. Anh ta tự lấy cho mình một lon, ngón trỏ kéo cái móc mở bia, ngửa đầu

uống một ngụm, thở dài một hơi nhẹ nhõm, sắc mặt từ từ trở lại. Anh ta cầm một

lon ném cho Lục Tiểu Phong, Lục Tiểu Phong bắt được do dự nói: “Anh làm sao

vậy?”


Tô Trí Nhược không trả lời, mở máy tính lên, lấy tay

chơi game ra, đây là một trong những trò chơi anh ta thích nhất, Lục Tiểu Phong

không hiểu lắm, chỉ là hình như là trò bắn nhau gì đó.


“Chơi chứ?”


Tô Trí Nhược đem một cái tay chơi game đưa cho nàng,

trên mặt không tỏ vẻ gì.


Lục Tiểu Phong vừa định nói không, nhưng lại nhìn thấy

khuôn mặt Tô đại gia đang đen lại, nàng đành phải nhận lấy.Tô Trí Nhược lại cầm

lấy lon bia kia uống một ngụm, ngồi xếp bằng ở trên sô pha bắt đầu chăm chú

nhìn chằm chằm vào màn hình, cũng không để ý xem Lục Tiểu Phong có chơi hay

không. Lục Tiểu Phong ngồi bên cạnh nhìn anh ta chơi, đại khái hiểu được một

chút, chỉ cần nhắm chuẩn, nổ súng, hoàn thành nhiệm vụ. Lục Tiểu Phong nhìn Tô

Trí Nhược đang cầm tay chơi game, chỉ dùng một bàn tay nhưng thao tác cực kỳ

nhanh, nàng nghiên cứu một lúc, tay do dự nắm lấy cái tay chơi game.


Trò chơi điện tử có một lợi ích, đó là thời gian bạn

càng đắm chìm vào trong đó càng lâu, thì có thể từ từ quên hết chuyện phiền

lòng, đi vào trong thế giới ảo mà ở nơi đó bạn giống như vua chúa.


“Cô trông chừng bên trái, tôi trông chừng bên phải.”

Ánh mắt Tô Trí Nhược phản chiếu trên màn hình toàn hình ảnh bắn nhau trong lòng

đất, cả tinh thần và thể xác đều nhập vào bên trong. “Mau lên, một mình tôi

không xử lý hết được, cô đừng ngốc nghếch ở đó nữa.”


Lục Tiểu Phong thử di chuyển, họng súng trên màn ảnh

lập tức nhắm trúng ngay vào một người mặc áo đen đứng nấp sau cột đá cách đó

không xa, ống ngắm chữ thập dừng lại trên màn hình, Lục Tiểu Phong mơ màng nhìn

chằm chằm cái hình chữ thập kia, ánh mắt có chút đáng sợ. Súng vừa mới nhoáng

chằm chằm cái hình chữ thập kia, ánh mắt có chút đáng sợ. Súng vừa mới nhoáng

giơ lên, đối phương đột nhiên chui ra, hướng về phía Lục Tiểu Phong bắn mấy

phát, Lục Tiểu Phong hoảng sợ, tay cầm run lên, bắn trượt ra ngoài, chỉ có điều

hình ảnh biểu hiện viên đạn của nàng bắn trượt qua cột đá.


“Không sao chứ?” Tô Trí Nhược lại tiêu diệt mấy tên,

mắt chăm chú không rời khỏi màn hình, đồng thời bỏ bớt một chút chú ý hỏi: “Bắn

bừa là được rồi.”


Tô Trí Nhược còn chưa nói xong, liền dùng tầm nhìn bên

ngoài thấy Lục Tiểu Phong cầm tay chơi game đặt xuống một bên.


“Cô làm gì thế?” Tô Trí Nhược nhíu mày không hài lòng

nói.


“Tôi… không, tôi không chơi được trò này.” Lục Tiểu

Phong né tránh tầm mắt, cúi đầu nói.


“Cô không phải như vậy chứ. Lần trước ở trường bắn cô

nói không cũng đành vậy, nhưng đây chỉ là trò chơi, chơi hai lần liền lên tay.”

Tô Trí Nhược đồng thời vừa xông qua mưa bom bão đạn, vừa nhìn Lục Tiểu Phong có

chút tức giận nói: “Nhanh lên, đừng làm tôi mất hứng.”


“Có thể chơi cái khác được không?” Lục Tiểu Phong đan

hai tay vào nhau làm động tác dò hỏi.


Tô Trí Nhược đột nhiên bất động, ngay sau đó liền ném

tay chơi game, im lặng cầm lon bia uống mạnh một hớp. Lục Tiểu Phong có chút lo

lắng nhìn anh ta, nàng thật sự không muốn phá hỏng sụ thích thú của anh ta, chỉ

có điều có chút chuyện làm cho nàng không làm được, ít nhất đến bây giờ vẫn còn

chưa được. Thật sư nàng thấy khổ không nói được nên lời, thái độ ngày hôm nay

của Tô Trí Nhược rất không bình thường, nếu anh ta cứ giống như ngày thường

nhìn thấy nàng trừng mắt xì mũi, dù sao đi chăng nữa cũng chỉ cùng anh ta ầm ỹ

một trận, nhưng mà không hiểu cố tình hay thế nào mà anh ta lại cứ ngồi ở đó,

cũng không lên tiếng, tự làm mình bực bội, muốn trút hết ra nhưng nàng lại

không có cách nào giúp anh ta, Lục Tiểu Phong giương mắt nhìn anh ta im lặng đã

mở đến lon bia thứ ba, trong lòng không khỏi sốt ruột.


Lục Tiểu Phong đang ngầm nghĩ xem nên mở miệng như thế

nào để tách tinh thần anh ta khỏi sự buồn bực, Tô Trí Nhược đã mở miệng trước:

“Cô nói, trên thế giới này có trắng đen phải trái, chính nghĩa cùng gian ác hay

không? Có phải thật sự, tà không thể thắng chính?”


Hai ngón tay Tô Trí Nhược lại nắm lấy lon bia, hơi hơi

nghiêng mặt, khuôn mặt không chút tì vết nhìn như một khối băng đang không

ngừng tỏa khí lạnh, ánh mắt xinh đẹp trĩu nặng tâm sự, đã không còn ngang ngược

của ngày xưa. Tiếng nhạc nền trò chơi trong máy tính lại vang lên, phối hợp với

tiếng súng, không khí đã tràn ngập khẩn trương cùng kích thích.


Lục Tiểu Phong không biết vì sao đột nhiên anh ta lại

hỏi như vậy, nhưng nhìn thấy vẻ mặt anh ta có chút kìm nén, bản năng của nàng

lại bắt đầu nghiêm túc.


“Chính nghĩa cùng gian ác, có đôi khi không được phân

chia rõ ràng công khai như vậy. Trên thế giới này không phải đen chính là đen,

trắng chính là trắng.” Suy nghĩ tìm tòi một lát, nàng vẫn quyết định định trả

lời anh ta như vậy.


“Vì sao?” Tô Trí Nhược sửng sốt, hắn nghĩ đến một

người thích ở nhà an phận như cô ta, thường xuyên ôm lấy ảo tưởng khờ khạo ngây

thơ viết tiểu thuyết nhất định sẽ nói: “Đương nhiên có trắng đen phải trái,

đương nhiên tà không thể thắng chính!”


“Anh đã gặp chuyện gì sao?” Lục Tiểu Phong không trực

tiếp trả lời mà hỏi ngược lại, trực giác nói cho nàng biết chắc hẳn anh ta gặp

phải chuyên gì đó không vừa ý.

phải chuyên gì đó không vừa ý.


Tô Trí Nhược cười có chút tự chế giễu, lại nhấp một

hớp bia, sau khi cười xong lại im lặng. Lục Tiểu Phong không thúc giục anh ta,

lẳng lặng ngồi bên cạnh anh ta, nhìn anh ta uống hết một lon lại một lon, sắc

mặt càng lúc càng tái nhợt, trên nét mặt thoáng hiện chút quật cường, như là có

gì đó không cam lòng.


Đến khi uống tới lon thứ sáu, Lục Tiểu Phong rốt cuộc

không nhịn được ngăn tay anh ta lại: “Đừng uống nữa, đối với thân thể của anh

không tốt. Có chuyện gì anh cứ nói ra, nói ra sẽ dễ chịu hơn một chút.”


Tô Trí Nhược quay đầu lại, trong tròng mắt che phủ một

tầng sương mù màu bạc, yếu ớt đến mức làm cho người ta không đành lòng nhìn

lâu, anh ta im lặng nhìn Lục Tiểu Phong, nửa ngày sau mới từ từ nói: “Nếu không

thể bắt được kẻ xấu, tôi làm cảnh sát để làm gì?”


Nàng không biết chuyện này xấu hay tốt, thế giới của

anh ta nhìn qua rất đơn giản, đen chính là đen, trắng chính là trắng, sạch sẽ

đến không thể tưởng tượng nổi, nàng đành phải nói: “Kẻ xấu có rất nhiều, anh

không thể bắt hết được.”


Tô Trí Nhược lắc lắc đầu: “Nhưng mà, biết rõ y chắc

chắn là đồ khốn nạn, rõ ràng là một tên súc sinh đã phạm vào rất nhiều tội ác,

rõ ràng là tìm người khác gánh hết mọi tội lỗi thay cho chính mình, nhưng tôi

lại không có cách nào, nhìn thấy y cứ nhơn nhơn ngoài lòng pháp luật, không

những tôi không có cách nào, ngay cả kinh nghiệm tôi cũng không có. Cô nói, tại

sao thế giới này lại hỗn loạn như vậy? Chẳng lẽ không có cách nào khắc chế được

y sao?”


Nói xong anh ta có chút kích động, trên khuôn mặt

trắng nõn từ từ lộ vẻ đỏ ửng mất tự nhiên, giống như một đứa trẻ bị sự thật làm

cho vỡ mộng, Lục Tiểu Phong lần đầu tiên nhìn thấy rõ được sự không cam lòng

cùng phẫn hận ở trong mắt anh ta, không có chỗ trút hết phẫn hận, đè nén lại

không cam lòng.


“Tôi sẽ không hối hận khi đi trên con đường này, cũng

sẽ không buông tay. Chỉ có đều, tôi cố gắng nhiều như vậy, làm trái ý của mọi

người trong nhà, bỏ nhà trốn đi, cũng vì xuất thân và diện mạo, khi còn ở

trường cảnh sát bị bạn bè xa lánh, bị thầy giáo coi thường, tôi cũng đều mặc kệ

kiên trì tới cùng. Nhưng mà cho tới bây giờ, tôi lại bị người khác nói không

thể gánh vác việc này, không đủ kinh nghiệm, tôi còn không có đủ điều kiện để

trở thành một cảnh sát vĩ đại. Tôi cũng không biết, đến tận bây giờ cuối cùng

tôi cố gắng vì cái gì.” Tô Trí Nhược ngẩng đầu lên, không ngừng chớp mắt, hàm

dưới mím chặt lại, cuối cùng không thể nói lên lời.


Lục Tiểu Phong rất chật vật, nàng không hình dung được

đây là loại cảm giác gì, có chút giống như máu thịt mềm mại bị trộn lẫn vào một

hạt cát nhỏ, không đau, nhưng lại rất khó chịu. Trong lúc nhất thời nàng không

biết an ủi anh ta như thế nào, vừa có thể không tổn thương lòng tự trọng của

anh ta, lại có khả năng giúp anh ta khôi phục lại tinh thần. Chính anh ta còn

không nhận ra được, nhưng nàng hiểu được một chút, điều anh ta thiếu không phải

là kỹ thuật, cũng không phải ước vọng, mà là kinh nghiệm và rèn luyện. Anh ta

giống như một viên kim cương chưa được mài giũa, tuy rằng bắt đầu tỏa chút hào

quang, nhưng chỗ nào cũng thô ráp, vẫn còn đầy góc cạnh, không đủ trầm, không

đủ cặn kẽ, không đủ ổn định. Chắc hẳn anh ta cho rằng chỉ cần có khát vọng, có

nhiệt huyết, không sợ khó không sợ khổ là có thể thực hiện được mục tiêu, chỉ

có điều, thế giới làm sao có thể để cho người ta sống thuận lợi như vậy.


Tổng hợp lại trong mỗi người đều là một viên ngọc bích

bị lãng quên, thực tế là người nào cũng phải tự mài giũa, bất kể đau đớn về thể

xác máu thịt, từng chút một đem người mài giũa bằng phẳng. Có một số người

trong quá trình này nhanh chóng cắn răng đối diện, tự mình kiên trì cuối cùng

biến thành một viên bảo thạch rực rỡ, nhưng lại có một số người rụt rè trốn

tránh thậm chí bỏ quên chính mình, cuối cùng phai tàn theo thời gian.


Giống như trên thế giới này không chỉ có màu trắng,

màu đen, vẫn còn có một vùng đất tên là màu xám. Ở trong đó chính nghĩa cùng

gian ác khó phân biệt được đâu là chính đâu là tà. Người đáng thương cũng có

chỗ đáng giận, rất đáng giận cũng sẽ có chỗ đáng thương. (dịch

đoạn đạo lý này điên cái đầu >”)


Anh ta chỉ còn thiếu một chút, cánh chim còn chưa đầy

đặn, nhưng chỉ chờ tới một ngày kia, anh ta trưởng thành học được tất cả, nhất

định anh ta sẽ trở thành một viên kim cương rất chói mắt.


Lục Tiểu Phong đứng dậy, đứng trước mặt Tô Trí Nhược,

nâng đầu của anh ta lên, vô cùng nghiêm túc nhìn anh ta nói: “Cố gắng vì cái

gì? Anh hãy nhớ ngày đó vì sao anh lại lựa chọn con đường này. Anh nói chính vì

anh yêu thích nghề nghiệp này, rất vất vả anh mới đến được cuộc sống mình

thích. Bây giờ có rất nhiều người chỉ vì miếng cơm, hoặc là vì người nhà có đầu

ra mới học trường cảnh sát, nhưng mà anh không giống bọn họ. Anh có một lý

tưởng trong tim, hơn nữa cho đến bây giờ anh vẫn đang cố gắng, anh đã làm rất

khá. Chỉ có điều, anh còn trẻ, anh còn cần rèn luyện, nhưng anh cũng còn có rất

nhiều cơ hội, chỉ cần kiên trì, một ngày nào đó còn có người nói anh không gánh

vác được, không có kinh nghiệm. Tôi tin vào anh có tư chất trời cho, cũng có

năng lực này. Tôi coi trọng anh.”


Lục Tiểu Phong nhìn Tô Trí Nhược cười cười cổ vũ, còn

dùng lực vỗ vỗ bờ vai của anh ta, Tô Trí Nhược trợn tròn mắt ngây ngốc nhìn Lục

Tiểu Phong, giống như không phải là cô gái anh vẫn biết. Qua một lúc lâu sau,

hắn đột nhiên lui về phía sau, ánh mắt khẽ đảo loạn xung quanh một chút, cúi

đầu rối loạn dùng tay trái xoa xoa mặt, không để ý đụng đổ một lon bia, hốt ha

hốt hoảng muốn nhặt lên, không ngờ cùng lúc chạm vào tay của Lục Tiểu Phong. Tô

Trí Nhược bật cả người dậy, phản ứng rất không bình thường, hắn lùi tránh xa

Lục Tiểu Phong hai thước như nhìn thấy ôn dịch, trợn mắt nhìn chằm chằm vào vẻ

mặt đang khó hiểu của cô ta, nói: “Tôi sẽ không từ bỏ, tôi muốn làm cho những

người dám coi thường tôi phải câm miệng lại. Ai bảo cô làm những việc này, xen

vào chuyện của người khác.”


Hắn đi rất nhanh, không cẩn thận đụng đầu vào cửa

phòng, nhe răng nhếch miệng bưng lấy cái trán, ở trong lòng hung hăng nguyền

rủa, lại khăng khăng không quay đầu lại, giọng hung ác nói với người đứng phía

sau: “Thu dọn phòng khách sạch sẽ lại, tôi đi ngủ.”


Lục Tiểu Phong nhìn theo anh ta vội vội vàng vàng trốn

vào trong phòng, lại nhìn thấy vỏ lon bia bày đầy đất, còn có máy tính, tay

chơi game, thở một hơi thật dài, thôi, xem ra cuối cùng tên yêu nghiệt này cũng

khôi phục lại bình thường, nàng cố chịu mệt một chút đi.


Tô Trí Nhược trở về phòng, ngơ ngẩn ngồi trên giường,

một lát sau bắt đầu liều mạng nện xuống giường, giống như muốn nện xuyên thủng

cái giường vậy.


Nhất định là hắn điên rồi, nhất định điên rồi, ngàn

vạn lần điên rồi. Tại sao hắn lại nói những lời đó với cái cô gái kia, còn để

cho cô ta an ủi hắn. Tô Trí Nhược vò đầu bứt tóc, hận không thể đâm đầu vào

giường chết luôn đi, thật quá mất mặt.


Hắn chỉ vào khuôn mặt đỏ hồng trong gương vẻ mặt vẫn

chưa bình tĩnh lại được nói: “Mày hết thuốc chữa rồi!”


Hết thuốc chữa, thế nhưng hắn, thế nhưng ở một phút

đó… cảm thấy bộ dạng cô ấy cười rộ lên, nhìn dễ coi như vậy….


Tô Trí Nhược rối rắm ngã vật xuống giường, trong đầu

buồn bực kêu rên. Quá quỷ quái, cả ngày hôm nay đều rất quỷ quái.


Vì thế, vốn dĩ vấn đề rối rắm cả ngày nay của Tô đại

gia lại bị một vấn đề khác lặng lẽ thay thế.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận