Chàng Tô Đại Chiến Bạch Cốt Tinh


Lục Tiểu Phong rất thức thời, nếu Tô Trí Nhược có đồng nghiệp hoặc bạn bè đến thăm, nàng liền lập tức tìm một chỗ biến mất, chờ bọn họ đi rồi nàng tiếp tục lặng lẽ trở về, tuy rằng không biết Tô Trí Nhược giới thiệu nàng như thế nào, chẳng qua nàng cũng không thèm để ý.


Nhưng mà, lần này nàng muốn rời đi cũng không kịp nữa rồi, quý bà lộng lẫy kia đi đến trước mặt nàng, dùng ánh mắt soi mói của bề trên, chăm chú nghiêm túc, so với tia X còn nhìn thấu từ đầu đến chân nàng, từ chân lên đầu quét qua một lần, cuối cùng có chút kiêu căng mở miệng: “Cô là ai?”


Đương nhiên Diệp Nhuận An biết Lục Tiểu Phong, nhưng ấn tượng trong cô thì Lục Tiểu Phong chẳng qua chỉ là một người quen biết sơ sơ với Tô Trí Nhược, chẳng biết tại sao ngay cả chính mình không biết tình hình Tô Trí Nhược bị thương mà cô ta lại ở bên cạnh anh ấy, còn cùng anh ấy có hành động… quấn quýt không rõ ràng như vậy. Tốt xấu gì Diệp đại tiểu thư cũng xuất thân từ một gia đình lớn, dược giáo dục tốt, cúi đầu ngoan ngoãn theo sát bên người bà Tô, duy trì im lặng.


Bây giờ Lục Tiểu Phong đã biết mặt mũi Tô Trí Nhược lấy từ nơi nào, nhưng mà nàng vẫn tương đối thích ánh mắt của Tô Trí Nhược hơn, ánh mắt của mẹ anh ta có quá nhiều điều tự cho mình là đúng, nàng chịu không nổi. Còn nữa, chắc chắn thân phận của Tô Trí Nhược là con nhà giàu có, xem cách ăn mặc của mẹ anh ta, khái niệm của Lục Tiểu Phong đối với đồ xa xỉ không nhiều lắm, nhưng cũng nhìn ra được đồ trên người bà Tô đều rất có giá trị.


Lục Tiểu Phong ngoan ngoãn nói: “Tôi là…”


Bà Tô quét mắt nhìn cách ăn mặc của cô ấy giản dị đến cực điểm, lại nhìn quả táo được gọt xong trên bàn, tự mình cho rằng: “Cô là người Tiểu Nhược thuê để làm hộ lý?”


Lục Tiểu Phong há hốc mồm, nghĩ đến lời nói ác độc của tên yêu nghiệt kia cũng kế thừa của quý bà lộng lẫy này, chỉ có điều nàng cũng không bác bỏ, giật giật khóe miệng đừng không nhúc nhích.


Bà Tô đương nhiên nghĩ rằng Lục Tiểu Phong đồng ý, gật gật đầu nói: “Tôi muốn nói chuyện cùng con mình, cô đi ra bên ngoài chờ đi.”


Lục Tiểu Phong chỉ cười cười, đang muốn đi ra bên ngoài, không ngờ cổ tay bị người nào đó gắt gao bắt lấy, nhìn lại, Tô đại gia đang mặt đen lên trợn trừng mắt nhìn nàng.


Nàng không có trêu chọc gì anh ta đi, Lục Tiểu Phong đưa mắt ra hiệu cho anh ta, ai ngờ mặt Tô đại gia càng đen thêm.


“Ai nói cô ấy là hộ lý?” Tô Trí Nhược ngồi thẳng người, một tay kéo Lục Tiểu Phong ra phía sau, không mặn không nhạt nói với mẹ của hắn: “Cô ấy là bạn của con.”


Bà Tô nhìn theo cánh tay Tô Trí Nhược kéo Lục Tiểu Phong, sắc mặt không dễ nhìn, chỉ có điều dù sao bà cũng xuất thân từ Tăng gia, đạt tại địa vị quý bà nhà giàu có, không thể tự mình đánh mất giá trị con người, cho dù trong lòng vẫn không thoải mái, cũng sẽ không biểu hiện rõ ràng ra ngoài, nhưng ánh mắt sắc bén đã muốn bắn vào trên người Lục Tiểu Phong. Hôm nay bà chỉ dẫn theo Nhuận An đi cùng, vốn dĩ nghĩ làm cho vị con dâu tương lai này cùng con mình vun đắp tình cảm thật tốt, như thế nào giữa đường lại xuất hiện một Trình Giảo Kim, cho dù mình không so đo, nhưng cũng không thể để Nhuận An tủi thân.


Không phải bà Tô muốn nịnh hót, lấy từ xuất thân của bà xưa nay coi thường tiền tài địa vị, chứ đừng nói đến leo lên địa vị thông gia tốt như này, Tăng gia bọn họ nói đến không ai không biết không ai không hiểu, tài lực nhân lực vật lực đều một tay che trời, ngay cả phó chủ tích tỉnh cũng phải kính sợ đối với bọn họ ba phần, chỉ sợ người khác muốn trèo cao. Cho nên, bà đối với con dâu tương lai của mình đặc biệt để ý, con của mình ưu tú như vậy, tuy rằng nó đi trên một con đường ở trong mắt bà không sáng sủa lắm, nhưng nó cũng không phải là con cái nhà giàu bình thường, nó đường dường chính chính là con cháu nhà giàu có quyền thế, đối với chuyện gì của nó bà cũng có thể mở một mắt nhắm một mắt, nhưng cũng không thể để cho một ít đàn bà con gái có tâm địa khác dùng thuật dụ dỗ quyến rũ con trai bảo bối của bà. Trước mắt, trong lòng bà đã chọn được vị Diệp đại tiểu thư đang đứng bên cạnh này, coi như là thanh mai trúc mã cùng Tô Trí Nhược.


Chỉ có điều, phẩm hạnh của cô gái trước mắt này, không phải bà khinh thường, nhưng thật sự bà nhìn không ra có chỗ nào đặc biệt. Mặc kệ như thế nào bà vẫn hiểu rõ con mình, tiêu chuẩn của Tô Trí nhược rất cao, cũng rất kén chọn, nó độc thân nhiều năm như vậy, trừ khi nó là đồng tính luyến ái, nhưng không có một người nào, không có một bà mẹ nào mong muốn con mình trở thành đồng tính luyến ái. Cho nên, bà Tô liên tục đánh giá Lục Tiểu Phong một lúc, tạm thời cảm thấy cô gái này so với Nhuận An, đúng là khác nhau một trời một vực, không thể so sánh, nghĩ đến cũng thấy an toàn, con mình sẽ không phải hồ đồ như vậy bị một cô gái chẳng có thứ gì quyến rũ đi, chỉ là bà lại quay đầu tiếp tục điều tra cô ấy. Lúc này nếu mình khinh thường bạn của tên tiểu tử này, chắc chắn nó sẽ tức giận.


Sau khi đem sự việc trước sau phải trái suy nghĩ một vòng, bà Tô cũng bình tĩnh lại, bày ra khuôn mặt tươi cười an ủi con trai bảo bối bị chính mình trêu chọc: “Tiểu Quai, đúng đúng, mẹ nghĩ sai rồi, mong vị tiểu thư này không lấy làm phiền lòng.”

Sau khi đem sự việc trước sau phải trái suy nghĩ một vòng, bà Tô cũng bình tĩnh lại, bày ra khuôn mặt tươi cười an ủi con trai bảo bối bị chính mình trêu chọc: “Tiểu Quai, đúng đúng, mẹ nghĩ sai rồi, mong vị tiểu thư này không lấy làm phiền lòng.”


Thật ra Lục Tiểu Phong cũng không nghĩ gì, bà Tô nói xin lỗi, trong ánh mắt lộ ra cũng không có xin lỗi bao nhiêu, nhưng mà nàng vẫn nhìn Tô mụ mụ cười cười.


Tô Trí Nhược thực không thích mẹ mình dùng loại ánh mắt khinh thường soi mói Lục Tiểu Phong, tuy rằng bản thân hắn thích bắt nạt Lục Tiểu Phong, nhưng mặc kệ hắn đối với cô ấy như thế nào, không thích khi người khác cũng làm như vậy, càng đừng nói làm trò chế giễu cô ấy trước mặt hắn, cho dù là mẹ hắn cũng không được, đối với người của mình Tô đại gia rất bênh vực. (người của anh từ bh vậy )


Bà Tô đè nén tức giận trong lòng, hướng mắt nhìn bốn phía, nơi này tám người bệnh ở cùng một gian phòng, bà không vừa lòng nói: “Làm sao con có thể ở nơi như thế này, nơi này không có phòng bệnh một người sao?”


“Chỉ ở vài ngày, không quan tâm nhiều như vậy.” Tuy rằng Tô Trí Nhược coi trọng chất lượng cuộc sống, nhưng hắn không thích nghĩ mình yếu ớt, hắn sẽ không bởi vì xuất thân của chính mình mà làm bộ làm tịch.


Bà Tô đâu đâu cũng thấy đau lòng, giống như con mình ở nơi này là bôi nhọ Tăng gia bọn họ biết bao nhiêu, nó chịu bao nhiêu tủi thân, lại nhìn đến cánh tay kia, bà Tô lời nói thành khẩn mở miệng: “Con trai, con nhìn xem, đi làm nhiệm vụ là bị thương, con làm cảnh sát chịu được bao nhiêu lần bị thương, con không được làm mẹ con cùng bà ngoại đau lòng muốn chết. Aizzz, con trai, nghe lời, con hãy suy nghĩ một chút, đừng làm cảnh sát, ba của con có một người bạn…”


Lục Tiểu Phong cẩn thận liếc mắt nhìn bà Tô một cái, trong lòng cuối cùng hiểu được vì sao Tô Trí Nhược bị thương cũng không muốn để người trong nhà biết.


Vế trước Tô Trí Nhược còn nhẫn nhịn nghe lấy, nhưng mà nghe được vế cuối sắc mặt hắn trầm xuống, mắt hồ ly xẹt qua ý lạnh, lời nói ra nghiêm túc hơn rất nhiều: “Mẹ, chuyện này con đã nói bao nhiêu lần rồi, mẹ không cần khuyên con, con sẽ không đổi nghề.”


Bà Tô hơi lo âu nhíu mi lại, bà biết nếu nói thêm gì đi nữa Tô Trí Nhược nhất định sẽ trở mặt, mỗi lần nói đến đề tài này con trai bà vốn lẩn như trạch gặp phải liền lập tức biến sắc mặt, bà nghĩ mãi không ra, làm sao nó lại mê công việc chẳng ra gì này như vậy.


Nhưng mà bà chưa từ bỏ ỷ định: “Tiểu Quai…”


“Dì Lương, Trí Nhược bị thương cần nghỉ ngơi điều dưỡng nhiều hơn, hay là chúng ta đừng làm phiền anh ấy.” Diệp Nhuận An lập tức nhận ra Tô Trí Nhược không thích, cô nhẹ nhàng ngắt lời của bà mẹ, giúp giải vây cho Tô Trí Nhược, bởi vì cô hiểu được Tô Trí Nhược cực ghét người khác coi thường công việc này của anh ta.


Bà Tô biết hôm nay nên tới đây thôi, nhưng phần sự nghiệp này bà sẽ kiên trì không lơ là, sớm hay muộn cũng khiến con trai cải tà quy chính.


Bà để lại một chồng thuốc bổ, lại quan tâm cực kỳ lâu, sau đó nhìn Lục Tiểu Phong nói: “Theo tôi đi ra ngoài.”


Lục Tiểu Phong gật gật đầu, nhưng mà tay nàng vẫn bị Tô Trí Nhược nắm, lúc này Tô Trí Nhược cũng không có ý định sẽ buông ra.


Tô Trí Nhược chắn trước mặt Lục Tiểu Phong: “Có điều gì không thể nói trước mặt con?”


“Con nhìn con xem cái đứa nhỏ này, lại suy nghĩ nhiều rồi.” Bà Tô lúng túng cười, nhưng khí thế nói chuyện không giảm: “Mẹ muốn cám ơn vị tiểu thư vày, đúng rồi, cô tên là gì?”


“Lục Tiểu Phong.”


“Ah, Lục Tiểu thư, cám ơn cô trong thời gian chúng tôi không có ở đây đã giúp đỡ chăm sóc cho Tiểu Nhược, hắn rất hay bắt bẻ, người bình thường cũng khó có thể chịu đựng được nó. Nhắc mới nhớ, làm sao cô biết Tiểu Nhược bị thương? Đến hôm qua tôi mới biết?” Lời này bà nói không mềm không cứng, nghe bình thường, nhưng mà thật ra đang trách Tô Trí Nhược tại sao mà bị thương ngay cả mẹ cũng không biết, ngược lại người ngoài lại biết trước.


“Tôi cũng là nghe đống nghiệp của anh ta nói.” Lục Tiểu Phong giống như tảng đá, đối với những gai nhọn trong lời nói kia cũng không có phản ứng gì.


Vốn dĩ Tô Trí Nhược không nói cho mẹ của hắn, vì sợ mẹ hắn đến sẽ cho hắn nghe ca cải lương, hơn nữa mỗi khi nghe bà gọi lớn Tiểu Nhược Tiểu Quai, hắn đã muốn phát điên.


Tô Trí Nhược bắt đầu nhức đầu đuổi người: “Mẹ, mẹ có thể đi được rồi, con không sao. Còn nữa, đừng nói cho bọn các bác các cậu, cũng đừng nói cho bà ngoại. Đây chỉ là chút vết thương nhỏ, không cần phải quấy rầy đến nhiều người như vậy.”


Hắn cũng không phải vì nghĩ rằng địa vị ở nhà của mình được nhiều thương yêu, sẽ khiến bác trai và anh lớn bận trăm công nghìn việc phải tới thăm, mà hắn rất khó chịu khi những người đó chỉ tới để xem khí thế bị suy giảm của hắn, hắn nghĩ lại cũng thấy bực bội.


Bà Tô thấy việc này không còn cách nào khác ngoài nghe lời con trai, gật đầu đồng ý, tương lai còn dài, trước mắt bà cứ lùi từng bước đã. Diệp Nhuận An đi theo bà Tô trở về, từ điểm này cũng có thể thấy được vì sao cô ấy có thể duy trì quan hệ tốt đẹp cùng Tô Trí Nhược cũng không phải không có lý do —— cô ấy rất biết đoán ý người khác qua sắc mặt, cũng sẽ không để tính tình gây náo loạn, rất biết vì đại cục, cho dù có nghi hoặc đối với Lục Tiểu Phong, lúc đi cũng không liếc nhìn nàng lấy một cái.


Bọn họ đi rồi, Lục Tiểu Phong mới kéo kéo cổ tay, nói: “Có thể buông ra được rồi.”


Tô Trí Nhược sửng sốt, lúc này mới phát hiện ra mình còn đang nắm chặt tay Lục Tiểu Phong, nhưng hắn không những không buông ra, còn càng nắm chặt hơn.


“Vừa rồi cô bị làm sao thế?” Trước mặt Tô Trí nhược lại bắt đầu chỉ trích.


Lục Tiểu Phong bị thái độ của anh ta làm cho không hiểu ra sao cả: “Cái gì bị làm sao?”


Tô Trí Nhược lạnh mặt, lông mày thanh tú nhăn tít lại, tức giận nói không nên lời: “Ai nói cô là hộ lý, mẹ của tôi nói như vậy cô liền đồng ý?”

Tô Trí Nhược lạnh mặt, lông mày thanh tú nhăn tít lại, tức giận nói không nên lời: “Ai nói cô là hộ lý, mẹ của tôi nói như vậy cô liền đồng ý?”


Hóa ra anh ta tức giận vì chuyện này, quái lạ, nàng còn chưa có tức giận, anh ta tức giận cái gì.


Chỉ là Tô Trí Nhược không muốn nhìn thấy bộ dạng như bị bông của cô ta, còn nói: “Cái cô này tại sao lại không biết phản kháng là như thế nào, cứ không nóng không lạnh, nhìn thấy bộ dáng này của cô tôi sẽ khó chịu.”


Lục Tiểu Phong hai mắt đã muốn trợn trắng, tên yêu nghiệt này đơn giản chính là chỉ cho phép quan đốt đèn, không cho phép dân chúng đốt đèn. (ý nói anh bắt nạt chị thì được, người khác thì không được.)


Cô ấy cũng không tức giận, rất nghiêm túc nói: “Thật ra tôi cảm thấy tôi rất xứng với chức hộ lý, làm gì có hộ lý nào ngoan ngoãn nghe lời anh không có phản kháng như vậy chứ.” Chủ yếu là nàng không thu tiền, sức lao động miễn phí.


Quả nhiên, nàng vừa thốt ra lời này xong, sắc mặt Tô Trí Nhược liền thay đổi, theo thói quen anh ta nheo mắt lại, mím chặt môi, trong mắt có chút mưa bão nổi lên rất nguy hiểm, thế nhưng trái lại làm chi anh ta nhìn qua xinh đẹp càng tỏa ra chấn động lòng người.


“Được rồi, nói hai câu là anh lập tức tức giận.” Lục Tiểu Phong bất đắc dĩ cười nói, “Tôi nói đùa với anh thôi.”


Tô Trí Nhược nghi ngờ nhìn cô ấy, sức lực trên tay vẫn chưa giảm bớt đi.


Lục Tiểu Phong thật sự không còn gì để nói với tên yêu nghiệt này rồi: “Thật sự chỉ là nói đùa, chẳng qua tôi không muốn cãi nhau với mẹ anh, bà ấy là mẹ của anh, lo lắng cho anh cũng là chuyện bình thường.”


Sắc mặt Tô Trí nhược có chút dịu đi, từ từ buông tay đang nắm Lục Tiểu Phong ra, nói: “Sau này lúc nào nên phản kháng thì cô nên phản kháng, đừng để cho người khác nghĩ rằng cô rất dễ bắt nạt. Hôm nay mẹ của tôi có chút quá đáng, cô không cần để ở trong lòng.”


Thật ra một chút nàng cũng không để ở trong lòng, cho dù coi như người ta có đứng ở trước mặt nàng mắng đi mắng lại xối xả, nàng cũng không để bụng, sức lực con người có hạn, nàng chỉ để ý đến bản thân mình.


Chỉ có điều, ngược lại Lục Tiểu Phong thuận miệng nói tiếp: “Có phải ngày mai tôi không cần phải đến đây?” (ý là chị dựa theo ý anh bảo phản kháng đi nên phản kháng với anh luôn


Tô Trí Nhược ngây người, lập tức buồn bực cười nói: “Cô dám.”


Nàng hiểu rõ rồi, phản kháng có hiệu quả với người khác, đối với yêu nghiệt không có hiệu quả.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận