Chân Tình Ngàn Năm


Nghe nàng nói như thế , lúc này vẻ mặt Thúy nhi đã muốn khóc, hiển nhiên nàng đã có chút tin tưởng.Theo Thúy nhi quan sát mấy ngày nay , Dạ Thủy Linh xác thực không giống như chủ tử nhà nàng , vậy chủ tử của nàng đâu? Chủ tử của nàng hiện tại đang ở nơi nào?“ Ô ô...... Chủ tử...... Chủ tử, người tại sao lại ngốc như vậy ......” Thúy nhi khổ sở liên tiếp lau lệ.Nếu như ngày trước nàng trông chừng chủ tử cẩn thận, không cho chủ tử có cơ hội tìm chết, hiện tại sẽ không biến thành như vậy .Nhất định là ngày đó...... Như vậy, nói như thế , chủ tử nàng thật sự đã chết sao?Thúy nhi không dám nghĩ tiếp nữa, chủ tử trước mắt lại không phải là chủ tử,nàng cũng không biết nên làm như thế nào.“ Được rồi, ngươi cũng đừng thương tâm ......” Đột nhiên, nàng như là nghĩ đến cái gì,” A! Ta nghĩ đến, chủ tử nhà ngươi có một khối ngọc bội màu trắng rất đẹp hay không ?” Nàng nhớ rõ, có một lão nhân gia tự xưng là Nguyệt lão công công đưa nàng một khối bạch ngọc giống như tiền cổ.Trước khi rơi xuống nước nàng còn mang, hôm trước khi nàng xem , đã không ở trên cổ nàng .Nói không chừng, tìm được nó, nàng có thể dựa vào thứ đó mang nàng trở về ......Bạch ngọc? Thúy nhi nghiêng đầu nghĩ nghĩ, tiếp theo lại lắc lắc đầu,” Không có a! Tôi theo chủ tử nhiều năm như thế , cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy chủ tử mang qua cái gì gọi là vòng cổ bằng bạch ngọc.”Thúy nhi dùng ống tay áo lau đi nước mắt nơi khóe mắt .“Không có? Ngươi cẩn thận ngẫm lại xem, không phải vòng cổ cũng được, có loại trang sức nào gần giống như thế bằng bạch ngọc hay không, thí dụ như: Đồ trang sức hoặc là ngọc bội đeo bên hông?” Nàng muốn Thúy nhi suy nghĩ rõ ràng một chút, đây là cơ hội duy nhất có thể mang nàng trở về gì đó.Đôi mắt khẽ đảo một vòng, suy nghĩ tưởng, đáp án vẫn là giống nhau,” Không có.” Nội tâm khó hiểu vì sao lại hỏi nàng chuyện này.“ Được rồi, để ta tự mình nghĩ biện pháp tìm vậy! Ngươi đã tin tưởng ta không phải chủ tử nhà ngươi, sau này ngươi muốn gọi ta là chủ tử hay giống như những người khác gọi ta là Dạ phi nương nương cũng được.”Dạ Thủy Linh có chút lười nhác ngồi trở lại trên ghế đá , tiếp tục thưởng thức hương thơm ngan ngát của những cánh hoa bay trong gió mang đến.“ Vì không để người nghi hoặc, nô tỳ vẫn là kêu người là chủ tử đi!” Thúy nhi bình tĩnh nhìn chủ tử trước mắt này không phải chủ tử, quyết định một lần nữa thích ứng với vị tân chủ tử hiện tại này .Tuy rằng thực luyến tiếc, nhưng hiện tại nàng duy nhất có thể làm, chính là hầu hạ chủ tử hiện tại này thật tốt, có lẽ có một ngày trong tương lai , chủ tử của nàng sẽ trở về .“ Ừm! Ngươi đã quyết định , vậy cứ như vậy đi! Ngươi nói ngươi tên là Thúy nhi ? Ta nhớ rồi, nhưng trước hết đem mấy món này dẹp hết đi!” Nghĩ nghĩ, không đúng a! Nếu đem đi hết vậy hiện tại nàng nên ăn cái gì?Cảm giác bụng có chút đói bụng, thật sự nhớ các món ăn vặt ở Đài Loan a.“ Dạ.” Thúy nhi vẫn cung kính nghiêng người thi lễ như cũ , sau đó thu dọn mâm thức ăn ngọt trên bàn.“ À! Đúng rồi! Nơi này có món súp vịt hầm ngũ vị không?” Thực sự nhớ cái món ngon tuyệt với đó a.“ Dạ?” Có chút không rõ nhìn phía chủ tử, đó là cái gì a? Chưa từng nghe qua,” Dạ...... Chủ tử nói là súp gì? Hay là chủ tử muốn thưởng thức món canh tảo, hương vị cũng thực sự rất ngon!”Canh tảo, đó là dùng nước hầm xương hầm đến thật mềm thêm gia vị nấu đến mềm, sau đó bỏ rong biển vào vừa sôi là nhắc xuống, thêm chút mật hoa, quả đào, cùng một ít dưa hấu thịt quả đi vào, món khai vị này ngon vô cùng.Nàng lộ ra biểu tìnhhoảng sợ ,” Canh tảo?” đó là cái gì? Nàng thực sự không rõ, cái tên cổ quái kì lạ như thế có thể ăn sao? “Quên đi, còn có món khác không?” Aiiii!! Món súp vị của nàng a!“Vậy món canh mật anh đào thì sao ạ? Đã được ướp lạnh trước, nghe nói đầu bếp buổi sáng có làm qua mang đến cho Vương Thượng, hình như vẫn còn, chủ tử uống một chén nhé?”Thúy nhi nghĩ đến sáng sớm nàng mới ghé qua nhà bếp,có nghe đầu bếp nữ nhắc tới, thế này mới nghĩ đến.“ Ừm! Nghe cũng không tệ, vậy này đi!” Cái tên này nghe không cổ quái lắm,hẳn là không khó ăn đi! Thế này mới nở một nụ cười.“Dạ, thỉnh chủ tử chờ trong chốc lát, nô tỳ lập tức mang đến cho người dùng.” Thu dọn xong,Thúy nhi xoay người rời khỏi hoa viên.Dạ Thủy Linh quay đầu nhìn hai ã thị vệ nhìn phía sau nói:” Các ngươi theo ta lâu như vậy không phiền chán sao? Đều đi xuống trước đi! Ta muốn yên lặng một chút.” Thực chịu không nổi, nàng cũng không phải phạm nhân, làm cái gì bám sát lấy nàng không buông như thế.Làm cho toàn thân nàng cảm giác cũng không tự tại......Mặt không chút thay đổi, “Không phiền chán, Vương thượng phân phó qua, trừ phi là nương nương đi ngủ, bằng không phải canh giữ ở bên cạnh nương nương .” Nữ hầu vệ đứng cách nàng hai mét, hai người đồng loạt lên tiếng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận