Chân Linh Cửu Biến


Dịch giả: Titan


Huyền Kỳ Đảo hạ hạt có mười sáu vi hình đảo, Lục Bình từ sau khi từ Hoàng Ngọc đảo đi ra, liền lại hướng mặt đông bay đi, nơi đó chính là Huyền Kỳ Đảo hạ hạt vi - hình đảo có khoảng cách xa nhất — Hoàng Ly đảo.


Lần này tảo thanh Huyền Linh Phái đệ tử, Chân Linh Phái chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, có thể nói là mang nhiều thịt ít. Mọi người đều biết đây là một cơ hội phát tài, không ai muốn rơi ở phía sau. Trừ Hoàng Ngọc đảo, không phải là không có đảo có nhiều thứ thu hoạch hơn so với Hoàng Ly đảo. Chẳng qua là chờ Lục Bình đi tìm đảo khác, sợ là chỉ còn dư lại chút canh thừa, chi bằng đi Hoàng Ly đảo thử vận khí một chút.


Dựa theo đề kỳ trên bản đồ, cái Hoàng Ly đảo này là một đảo hơi hoang vu trong số mười sáu cái đảo. Ngày thường chỉ có thể làm căn cứ trồng một ít linh cốc. May là chỗ này có vài chỗ linh khí tụ tập, nên mở ra ra được năm mẫu linh điển, mỗi ba tháng có thể thúc giục cho chín một vụ linh cốc năm trăm cân, cũng có thể thu vào hơn một trăm linh thạch.


Lục Bình bây giờ có thể nói là tài đại khí thô, nhưng vẫn không nỡ bỏ cái đùi thịt của con muỗi này.


Sau thời gian uống cạn chén trà, Lục Bình bay tới Hoàng Ly đảo, vội vàng nuốt một viên Phục Nguyên Đan, khôi phục pháp lực trong cơ thể. Ngắn ngủi hai ngày, hắn đã sắp đem Phục Nguyên Đan làm thành đường đậu ăn rồi. Chiến đấu quả nhiên là xài linh thạch như nước chảy!


Thủ vệ Hoàng Ly đảo chính là một Luyện khí tầng tám đệ tử của Huyền Linh Phái. Lục Bình không nói hai lời, vừa đến đã phi kiếm đâm tới.


Đệ tử kia còn chưa phản ứng vì sap vị "Đồng môn" này lại muốn giết mình, trong lúc hoảng hốt chỉ có thể dùng một thế lười lăn lộn hướng một bên lật đi, nhưng vẫn bị Lục Bình xuyên thủng xương bả vai.


Kế tiếp không có gì huyền niệm, tên Huyền Linh Phái đệ tử bị trọng thương, vô luận là tu vi, tùy thân pháp khí, hay là tài sản phong phú, cũng không thể cùng Lục Bình tranh đấu, chỉ có thể nghênh đón số mạng vẫn lạc.


Lục Bình thu quát bản lĩnh trải qua khoảng thời gian rèn luyện, thật là thuần thục không ít, chỉ một canh giờ liền đem bảy tám chỗ năm mẫu linh cốc trên đảo cắt lấy sạch sẻ.


Từ trên người của tên Huyền Linh Phái đệ tử bị vẫn lạc này, Lục Bình thu hoạch không lớn. Dù sao thì đây chỉ là một gã tầng tám tu vi đệ tử, còn bị phái đến cái nơi tiểu đảo vắng vẻ này trồng trọt linh cốc, rõ ràng ở trong phái là một không người chịu nhiều chèn ép.


Trong trữ vật đại chỉ có mấy chục khối linh thạch, pháp khí cũng chỉ có một phi đao cấp thấp, đáng tiếc chưa kịp vận dụng liền bị đánh chết, bạch bạch tiện nghi Lục Bình.

Trong trữ vật đại chỉ có mấy chục khối linh thạch, pháp khí cũng chỉ có một phi đao cấp thấp, đáng tiếc chưa kịp vận dụng liền bị đánh chết, bạch bạch tiện nghi Lục Bình.


Một ít đan dược cũng bình thường, cùng Lục Bình giống nhau về tu vi, dùng tu luyện lại là thứ Tịnh huyết đan Lục Bình đã sớm đào thải. Dù gì thì bên trong Trữ vật đại còn có một trăm cân linh cốc coi như tạm được. Ngoài ra còn có một ít linh tài tạp vật, cũng không trị giá bao nhiêu linh thạch, Lục Bình lười kiểm tra, thoáng một cái đổ sạch bỏ vào trong trữ vật đại.


Cả đêm bôn tẩu đấu pháp, khiến cho Lục Bình cảm thấy rất mệt nhọc. Mắt thấy cách trời sáng chỉ còn lại hơn một canh giờ, Lục Bình quyết định đang ở trên Hoàng Ly đảo nghỉ ngơi một chút để khôi phục một chút pháp lực


hao phí và cùng tinh thần mệt mỏi.


Hai canh giờ sau, sắc trời đã sáng choang, trên đảo người phàm đã sớm bắt đầu cuộc sống bình thường của một ngày, không hề biết Hoàng Ly đảo đã biến đổi môn đình.


Lục Bình thở dài một cái, chậm rãi thu công, thể nghiệm pháp lực thâm hậu trong huyết mạch bộc phát, trong lòng hơi có chút hưng phấn. Chiến đấu quả nhiên là đường tắt tiến bộ hữu hiệu, tầng tám trung kỳ tu vi đã đến cực điểm, xem ra sau khi kết thúc nhiệm vụ lần này, hắn có thể đột phá đến hậu kỳ.


Chính vào lúc này, chỉ nghe nơi xa truyền tới tiếng sấm "Ùng ùng", Lục Bình đang cảm thấy kinh ngạc, tuy nói trên biển khí trời biến ảo khó lường, nhưng cái tiếng sấm này nghe cũng quái dị.


Vốn là không tính toán để ý tới, Lục Bình mới vừa tu luyện chốc lát, liền bị tiếng bước chân đột nhiên và vội vã cắt đứt.


Chỉ nghe một thanh âm trầm ổn của trung niên nam tử bên ngoài nói:


- Bẩm báo tiên trưởng, ngư dân trên đảo đi ra ngoài đánh cá đột nhiên gặp phải hải thú tập kích, mấy nhà thuyền câu lưới cá bị hải thú cắn rách, một số thuyền câu nhỏ cũng bị đụng lật, đã có mười mấy ngư dân táng thân bụng cá, kính xin tiền trưởng xuất thủ cứu giúp.


Lục Bình nguyên bổn định lập tức trở về Huyền Kỳ Đảo, không muốn quản cái chuyện nhàn này, nhưng chuyển niệm vừa nghĩ, Huyền Kỳ Đảo lập tức sẽ thuộc về Chân Linh Phái, mình cũng có thể vì bản phái gây dựng chút danh tiếng. Lục Bình coi như lớn lên trong Chân Linh Biệt Viện, đối với Chân Linh Phái còn có chút cảm giác thuộc về nó.


Lục Bình theo trung niên nam tử đi tới hải cảng. Mọi người thấy trú đảo tiền trưởng đội người, quả nhiên không dám nói thêm cái gì, ngược lại bởi vì hắn đến mà hoan hô đứng lên.


Bên ngoài hải cảng thuyền câu đã chìm mất mấy chiếc. Ngư dân rơi ở trong biển được cứu lên không ít. Cũng không ít người bị hải thú trong biển kéo vào trong nước, trên mặt nước nổi lên mấy đoàn huyết dịch nhuộm đỏ cả. Còn có mấy chiếc thuyền bỏ ra lưới cá, bị hải thú kéo chạy tán loạn khắp nơi, bờ biển tụ tập dân đảo một trận kinh hộ xen lẫn tiếng khóc.


Lục Bình bị tiếng khóc huyên náo trong lòng phát hoảng, tế lên pháp khí tiêu chu, ở trên mặt biên tách ra một đạo bạch lãng. Trong nháy mắt hắn đã đến bên ngoài hải cảng, trong thời gian đó Lục Bình đem hai thanh phi kiếm, một ngọn phi đao đầu nhập vào trong biển. Ba món pháp khí qua đâm xuyên qua lại, trên mặt biển nhất thời bị hải thú huyết dịch nhuộm đỏ, tất cả hải thú với thi thể to lớn đều nổi cả lên.


Lục Bình lại đem mấy tờ Bằng Thứ phù cùng Kim Đao phù hướng mấy chiếc thuyền câu chạy loạn khắp nơi ném đi. Kim đao phủ chặt đứt giây thừng lưới cá, Băng Thứ phù đâm vào trong biển, lại mang theo một vài máu.


Trên Hoàng Ly đảo ngư dân thấy được tiền trưởng trong lúc giở tay nhấc chân liền đem một cuộc đại nạn hóa thành vô hình, không khỏi lớn tiếng đối với Lục Bình ca công tụng đức. Ngư dân trên mấy chiếc thuyền được cứu càng đối với Lục Bình cảm kích rơi nước mắt, trong lúc nhất thời khiến Lục Bình tay chân luống cuống.


Lục Bình có lòng vì Chân Linh phái dương oai, cất giọng quát lên:


- Bản thân chính là Chân Linh Phái môn hạ đệ tử, bắt đầu từ hôm nay, Hoàng Ly đảo thuộc về Chân Linh Phái, - bổn phái tự nhiên sẽ che chở cho dân chúng trên đảo.


Đảo dân quả nhiên đối với việc thay đổi môn đình không có gì bất mãn, chẳng qua là cùng kêu lên hưởng úng.


Lúc này nơi xa lại có một tiếng muộn lôi vang lên. Lục Bình cái này mới phát giác trước đây không phải là sấm gầm, chỉ sợ là có người ở gần đây đấu pháp. Những thứ này khiến hải thú sợ hãi, chạy trốn tứ phía, Hoàng Ly đảo ngư dân trở thành cá ương ao cạn.


Lục Bình trong đầu chợt rúng động, lúc này còn có thể có ai đấu pháp? Hắn vội vàng sử dụng một Khoách âm thuật, hướng về phía thuyền câu bên ngoài hải cảng hộ:


- Mau trở về ngư cảng, trên đảo mọi người ai về nhà nấy, cẩn thận gặp họa!

- Mau trở về ngư cảng, trên đảo mọi người ai về nhà nấy, cẩn thận gặp họa!


Mọi người nào dám nghi ngờ Lục Bình, rối rít đi ngược lại, khi mọi người ở trên đảo mới vừa sơ tán xong, nơi xa một đạo huyết quang cấp tốc hướng Hoàng Ly đảo phương hướng bay tới. Sau huyết quang, một đạo độn quang đuổi theo thật sát.


Tới gần, Lục Bình phát hiện trong huyết quang kia có tu sĩ chính là Trương Chí Hòa trước đó chạy trốn. Độn quang phía sau cũng truyền tới một tiếng quát to:


- Trước mặt là Lục sư điệt? Mau đem tên "Đồng tu minh" dư nghiệt chặn lại!


Chính là Đỗ Tử Siêu tiền trưởng.


Lục Bình trong lòng một trận phát khổ, Trương Chí Hòa là dung huyết sơ kỳ cao thủ, mặc dù bị thương nặng, nhưng cũng không phải là kẻ mà một Luyện khí tầng tám tu sĩ như hắn có thể ngăn cản.


Liều mạng, cùng lắm thì trọng thương một lần, chỉ cần có thể hơi ngăn cản một cái, phía sau Đỗ tiên trưởng có thể tới ngay.


Mắt thấy huyết quang cách mình càng ngày càng gần, Lục Bình tay phải giương lên, một viên thiết ấn bay lên, đón gió chuyển một cái, phồng thành mấy trượng lớn nhỏ, đón bay tới huyết quang đập tới.


Đồng thời một mặt gương đồng lơ lửng ở đỉnh đầu Lục Bình, tay trái của hắn chỉ kịp đánh ra một cực phẩm kim cương huyết phù, liền nghe cách đó không xa "Đồng tu minh" minh chủ Trương Chí Hòa trong huyết quang hét lên một tiếng khí cấp bại phôi:


- Muốn chết!


Một cổ pháp lực không thể ngăn trở vọt tới, đem “Sơn Băng" đụng về phía sau bay đi. Trên đầu Lục Bình, gương đồng quang hoa lúc sáng lúc tối, kim quang lóe lên, kim cương phù trong nháy mắt trở nên trong suốt. Ngực Lục Bình cảm thấy một trận khó chịu, trong cơ thể pháp lực nhất thời vận lên không được, hắn liên tiếp lui về phía sau mấy bước mới lấy lại hơi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận