Chân Linh Cửu Biến


Dịch giả: Titan


Sau khi Lục Bình lui ra, tìm một chỗ lại đem tấm bản đồ kia ra cẩn thận tra xét lúc, đột nhiên từ bắc phương bay lẽ tới một đạo diệu mục hồng quang, trong nháy mắt đã tới bầu trời Huyền Kỳ Đảo. Một trận uy áp phổ thiên cái địa bao lấy toàn bộ Huyền Kỳ Đảo, ngay sau đó lại giống như phát hiện ra điều gì, vừa chạm vào tức thu, sau đó hồng quang một trận lóe lên, đầu nhập vào trong lầu các.


Chúng đệ tử một trận xôn xao không rõ thế nào, Lục Bình cũng biết, nhất định là vì Khúc chân nhân áp trục cho lần hành động này đã tới.


Mới vừa Lục Bình ở trong lầu các cũng đã biết lần hành động này quả nhiên như mình phỏng đoán, Chân Linh Phái là có chuẩn bị mà đến, mây tên gián điệp kia chẳng qua chỉ là cái cớ. Nhưng linh thạch quáng xuất hiện phảng phất như bất ngờ, ý khiến cho cả sự kiện phức tạp hơn nữa.


Chỉ chốc lát hai vị tiên trưởng vội vã từ trong lầu các bay ra, triệu tập đệ tử nói:


- Khúc chân nhân có lệnh, chúng đệ tử lập tức lên đường, nhanh chóng công chiếm hạ hạt hải vực và các đảo chung quanh Huyền Kỳ Đảo, gặp phải bất kỳ Huyền Linh Phái tu sĩ nào giết không tha. Nếu không địch lại, đặc biệt là gặp phải Đồng tu minh" minh chủ Trương Chí Hòa, nhanh chóng phát ra tín hiệu, ta cùng với Đỗ tiên trưởng sẽ đến ngay.


Chúng đệ tử ầm ầm đáp ứng, lúc này mọi người không dám chậm trễ, tất cả mọi người đều tế lên pháp khí, hướng bốn phía Huyền Kỳ Đảo bay đi.


Lục Bình chọn phương hướng là đông nam, cự ly Huyền Kỳ Đảo một trăm dặm có một tòa vi hình đảo, phía trên có một tòa vi hình quáng mỗi ngày sản sinh sáu mươi khối linh thạch, dựa theo quy củ Huyền Linh Phái năm ngày thu gom một lần, đó chính là ba trăm khối linh thạch, trừ Huyền Kỳ Đảo ra là một trong những địa phương khẩn yếu nhất.


Chẳng qua là không biết tu sĩ đóng ở nơi đó có tu vi như thế nào. Lục Bình bỏ vào trong miệng lấp một viên Phục Nguyên Đan, thầm nói, cho dù là cao thủ tầng chín điên phong sắp trung cơ dung huyết gì đó cũng phải đấu một trận!


Trong hải vực này, các hòn đảo chia làm bốn tầng thứ, phương viên chừng mười dặm gọi là vi hình đảo, phương viên trong chừng năm mươi dặm gọi là tiểu hình đảo, trung hình đảo có phương viên một trăm đến hai trăm dặm, đại hình đảo phải đạt tới năm trăm dặm phương viên, cự hình đảo muốn có phương viên chừng ngàn dặm.


Chân Linh Phái thuộc về bắc hải vực đại phái, cũng chỉ có một tòa đại hình hải đảo làm Chân Linh Phái đại bản doanh, phương viên chừng bảy trăm dặm. Nhưng trên Chân linh đảo có một tòa đại hình linh mạch, là kết quả do Chân linh phái hơn vạn năm bồi dục mà thành, cũng vừa đủ cho sự phát triển trước mắt của Chân Linh Phái chi dùng.


Lục Bình dùng tới phi độn pháp khí tiểu linh chu, chỉ dùng thời gian một nén nhang liền bay tới chỗ vi hình đảo gọi là Hoàng Ngọc Đảo.


Lục Bình cố ý bay đến chỗ cao quan sát hòn đảo này, phát hiện trên đảo coi như bình tĩnh, bởi vì là ban đêm, người phàm ở đất chỉ còn lại có mấy ánh lửa đèn.


Lục Bình trầm ngâm một chút, đem y phục của Huyền Linh Phái đệ tử mặc lên người, hướng tiêu ký ghi trên bản đồ chạy tới. Hắn biết trú đảo đệ tử có trú địa khoảng cách linh thạch quáng khẳng định không phải là quá xa.


Đang khi Lục Bình còn cách địa điểm trên bản đồ khoảng cách nửa dặm, đột nhiên sau một tảng đá trước mặt truyền tới một tiếng quát lạnh:


- Ngươi là ai, tới đây làm cái gì?

- Ngươi là ai, tới đây làm cái gì?


Lục Bình thầm nói may mắn, nếu không phải mình trên - người mặc Huyền Linh Phái y phục, người nọ tám phần mười sẽ núp ở phía sau tảng đá đánh lén mình.


Lục Bình làm bộ lo lắng nói:


- Sư huynh, là ta a, Triệu Linh Kiều tiên trưởng có việc gấp, mệnh ta tới trước báo cho sư huynh cấp tốc đến Huyền Kỳ Đảo.


"Nga, "người nọ đáp một tiếng, nói tiếp:


- Có biết là chuyện gì không?


Lục Bình thầm mắng một tiếng, tiếp theo bịa chuyện nói:


- Triệu tiền trưởng nói Chân Linh Phái có thể muốn tới công kích Huyền Kỳ Đảo, lệnh cho trú đảo sư huynh chung quanh nhanh chóng trở về cứu viện, Triệu tiên trưởng đã phái Đồng tu minh" tu sĩ chạy về bổn phái báo tin.


Người sau đó rốt cục đi ra, nói:


- Ta nói tại sao người hoảng lên như vậy, chạy thẳng về phía trú địa của ta tới, thì ra là như vậy!


Lục Bình nhìn hướng tu sĩ đi tới phía mình, âm thầm đắc ý, nhưng nghe hắn vừa nói như thế, trong lòng nhất thời căng thẳng, nói:


- Thì ra là sư huynh một mực đi theo ta tới đây.


Người nọ lắc đầu một cái, nói:


- Là một loại Dự Cảnh phù lục bố trí chung quanh Hoàng Ngọc đảo. Ngay khi người lên đảo, xúc động phù lục, ta liền biết.


Nhìn tu sĩ đi tới gần, Lục Bình cười nói:


- Thì ra là như vậy, ta còn tưởng rằng sư huynh ngươi đến Dung huyết kỳ, tu luyện ra thần thức nữa chứ!

- Thì ra là như vậy, ta còn tưởng rằng sư huynh ngươi đến Dung huyết kỳ, tu luyện ra thần thức nữa chứ!


Người nọ lắc lắc đầu, cười khổ nói:


- Làm gì dễ dàng như vậy, ta vất vả lắm mới thu góp mấy chu luyện chế Dung Huyết Đan linh thảo, còn dư lại không biết lúc nào mới có thể gộp đủ.


Lục Bình nghe vậy, trong lòng vui mừng, nói:


- Nếu như vậy, vậy người đi chết ngay đi!


Lời còn chưa nói hết, một đạo kiếm quang đã bố tới, tu sĩ kia không kịp đề phòng, cả kinh thất sắc, chỉ kịp ném ra một thanh cực phẩm pháp binh, kinh hô:


- Ngươi không phải là bổn phái đệ tử, ngươi là ai?


Lục Bình giọng nói nặng nề:


- Người đến lấy tính mạng ngươi!"


Đang khi nói chuyện, không cho tu sĩ thở dốc, lại là hai tờ cực phẩm huyết phù đánh ra.


Pháp binh của tu sĩ kia bị Lục Bình một kiếm chém gãy, dù kịp tránh ra chỗ yếu hại nhưng trên người vẫn bị một vết thương dài nửa xích, mới vừa lấy ra một món tháp trạng pháp khí, chưa kịp tế lên, đang lúc vội vàng đã bị hai đạo huyệt phù đánh rơi xuống. Phải biết cực phẩm phù lục uy lực gần bằng Dung huyết kỳ cao thủ một kích, uy lực cường đại.


Lục Bình lại một kiếm đâm tới, đem hắn ép không cách nào từ trong trữ vật đại lấy ra pháp khí, chỉ có thể hai tay liên tiếp bấm quyết, đánh ra bốn năm đạo pháp thuật, vọng đồ làm chậm lại các đòn công kích của Lục Bình.


Lục Bình tiện tay ở trên người vỗ một lá cực phẩm bảo vệ huyết phù, liền không hề quản đến phòng thủ nữa, một mực chuyển sang tấn công.


Tu sĩ kia thấy pháp thuật đánh vào trên người đối phương nhưng một chút tác dụng cũng không, không khỏi tuyệt vọng mắng:


- Cực phẩm huyết phù, ngươi thật là hèn hạ!


Cũng không biết là mắng Lục Bình dùng huyết phụ lục hèn hạ, hay là mắng Lục Bình lừa gạt đánh lén mình hèn hạ.

Cũng không biết là mắng Lục Bình dùng huyết phụ lục hèn hạ, hay là mắng Lục Bình lừa gạt đánh lén mình hèn hạ.


Lời mới vừa mắng xong, Lục Bình đã một kiếm lấy thủ cấp trên cổ hắn.


Nhìn cột máu phun lên, mặc dù trong tay mình đã có một tánh mạng người chết, Lục Bình vẫn còn có chút không thích ứng, từ tu sĩ trên người cầm lên hai trữ vật đại, Lục Bình vội vàng rời đi nơi này.


Hắn lại đi tìm trên đảo ở một chỗ khác thu thập mấy chục cân linh cốc. Những địa phương khác tuy có chút linh tài, không biết sao cũng chưa tới thời điểm thu hoạch, có đi cũng vô ích, Lục Bình dứt khoát quay người lại, hướng một hòn đảo khác bay đi.


Ở trên đường, Lục Bình nhìn một chút chiến lợi phẩm. Trong túi đựng linh thạch có một trăm sáu mươi khối linh thạch. Trú đảo tu sĩ có thể từ trên đảo cung cấp tư nguyên trung chia xẻ hai phần mười, xem ra tu sĩ này đã đem phần mình phần được lấy ra rồi.


Sáu mươi cân linh cốc trị giá hai mươi khối linh thạch mà thôi.


Trữ vật đại trên mình tu sĩ kia cũng có chút thứ tốt. Món tháp trạng pháp khí lại là một món trung cấp phòng ngự pháp khí, điều này làm cho Lục Bình một trận chắt lưỡi. May nhờ lúc ấy Lục Bình tay mắt lanh lẹ, không đợi hắn tế lên đã dùng huyết phù đem pháp khí đánh ra, nếu không trận đánh này coi như khó khăn hơn nhiều.


Lần này lại giải quyết được vấn đề khi đến Luyện khí tầng chín phải thay đổi trang bị rồi! Bây giờ Lục Bình tuy nói cũng có thể dùng trung phẩm pháp khí, nhưng là rất miễn cưỡng. Điều này còn là bởi vì pháp lực của hắn so với kẻ khác hùng hậu hơn, nếu không trung cấp pháp khí chớ hòng mơ tưởng khu động.


Một món công kích pháp khí cấp thấp Lang nha bổng, nhìn qua rất uy vũ.


Ba bình cực phẩm đan dược Luyện khí tầng chín tu luyện dùng đến – Hồn Huyết đan, cái này so với đan dược trước đây Lục Bình thấy qua tốt hơn nhiều.


Ba cây năm trăm năm linh thảo luyện chế Dung Huyết Đan sử dụng, mặc dù có hai loại Lục Bình đã từng có, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng đến việc ở trong Chân Linh phải đổi lấy Dung Huyết Đan. Dung Huyết Đan cần hai mươi bốn loại năm trăm năm linh thảo, dù là chỉ có một loại, chỉ cần góp đủ tám cây linh thảo cũng có thể đổi lấy Dung Huyết Đan.


Linh thạch có gần hai trăm khối, cái công việc trồng chừng linh thạch quang quả nhiên là việc ngon, tu luyện dùng đan dược tốt nhất, còn có thể tiết kiệm được một số lớn linh thạch như vậy.


Ngoài ra còn có một luyện chế phù lục ngọc giản. Có thể làm ra phù lục như Dự Cảnh phù như vậy ở Luyện khí kỳ thực là hiếm thấy. Xem ra Huyền Linh Phái tu sĩ này có chế phù tài nghệ cũng không phải là thấp.


Lục Bình đem ngọc giản dính vào trán nhìn một chút, bên trong phần lớn phù lục Lục Bình đều luyện chế được, có một chút chế phù kinh nghiệm tổng kết của tu sĩ này, lại còn có phương pháp luyện chế Dự Cảnh phù chính là thứ khiến cho Lục Bình thèm thuồng mơ ước.


Những thứ linh tài tạp vật khác, Lục Bình đã không tâm tư đếm nữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận