Chân Linh Cửu Biến


Dịch giả: Titan


Trận pháp bị phá trong nháy mắt, hai đạo độn quang liền từ trong bay ra. Trên không trung, Lưu Đỗ hai vị tiên trưởng phi thân tiến lên đón, nhất thời các loại pháp thuật, pháp khí đánh ra, va chạm điếc tai nhức óc, cũng may 8 bốn người càng đánh càng xa, dần dần rời bầu trời Huyền Kỳ Đảo, để cho chúng đệ tử thở phào nhẹ nhõm.


Mọi người phát một tiếng quát, vọt vào trong các kiến trúc trên đảo, mỗi người tìm kiếm đối thủ, bắt đối chém giết.


Lục Bình nguyên vốn nổi giận đùng đùng, muốn tìm tính sổ kẻ dùng viên châu pháp khí đánh lén mình. Nhưng điều khiến hắn hết nói chính là, Huyền Linh Phái đệ tử vốn ít, cộng thêm "Đồng tu minh" tán tu chạy trốn tới đây giỏi lắm là ba mươi người, mà Chân Linh Phái cộng thêm Huyền Hoa Đảo trú đảo đệ tử tổng cộng có hơn bốn mươi người, Lục Bình lại có mục đích tìm người trả thù, tránh qua lần tiếp chiến ban đầu, cho nên hắn hiện đang không có đối thủ!


Nhìn chúng huynh trưởng phấn dũng giết địch, Lục Bình đang suy nghĩ giúp vị bổn phái đệ tử nào lấy nhiều khi ít, thì chợt nhìn thấy phía sau một tòa lầu các có một đạo nhân ảnh chợt lóe lên.


Lục Bình dĩ nhiên là không bỏ qua, nhưng vì thấy đối phương hành động bí ẩn, lập tức trong lòng chợt động, cũng không trương dương, lặng lẽ đi theo phía sau người kia.


Trước mặt người áo đen hiển nhiên rất hoảng hốt. Lầu các xây ở chỗ cao quanh núi, người áo đen trực tiếp hướng phía dưới một tòa núi xa xa chạy đi. Đến gần vách núi, lại quẹo một đường cong, một khoảng trống do nhân công san phẳng dẫn tới cuối đầu là một hầm quáng, mười mấy thợ đào quáng phàm nhân ngồi ở cửa động, hiển nhiên cũng biết bên ngoài chuyện gì xảy ra, trong thần sắc có chút lo âu, nhưng mà tu sĩ tranh đấu không thiệp cập người phàm, cho nên họ cũng không chạy loạn, chẳng qua là tĩnh tọa chờ đợi kết quả.


Người áo đen thấy những thợ đào quáng không tứ tán chạy trốn, trong lòng vui mừng, trong miệng thì hoảng hốt hỏi vội:


- Linh thạch khai thác được năm ngày qua ở nơi nào?


Một người thợ đào quáng ra vẻ đầu lĩnh vội vàng tiến lên đưa hai trữ vật đại. Người áo đen không kịp chờ đợi, đã từ trong tay đầu lĩnh đoạt lấy trữ vật đại, mở ra vừa nhìn, trên mặt lộ ra sắc mặt vui mừng, xoay người rời đi.


Đợi người áo đen chuyển quá vách núi, còn đắm chìm trong niềm vui sướng và phát tài bất ngờ, đột nhiên cảm giác được sát khí rúng động, một cổ hàn khí từ đỉnh đầu truyền tới, ngẩng đầu nhìn lên, một vật liện hắc cô long đông vỗ đầu che mặt đập xuống.


Người áo đen trên mặt còn chưa kịp lộ ra vẻ tuyệt vọng, liền bị “Sơn Băng” trực tiếp đập vào trong đất sâu ba thước.


Lục Bình cũng có chút bất ngờ, người này một chút phòng bị cũng không, rốt cuộc bao nhiêu linh thạch có thể để cho một tu sĩ ở trong nguy cảnh mà mất hẳn tinh thần cảnh giác?


Lục Bình thu hồi Sơn Băng”, món này tuyệt đối là món tốt chuyên giết người cướp của, xem ra sau này mình tu vi cao, cũng phải đem cái pháp khí này thăng cấp lên, để thích ứng khi cần.


- Lục Bình đem hai trữ vật đại cộng thêm cái của tu sĩ áo đen gồm ba trữ vật đại cầm trong tay, nhìn chung quanh không người nào, nhanh chóng đem ba trữ vật đại kiểm tra một lần.


Tu sĩ áo đen trong túi có một chuỗi ngọc như ý cấp thấp pháp khí, hơn sáu mươi khối linh thạch, hai bình đan dược Luyện khí tầng chín dùng để gia tăng tu vi, còn có mấy cái ngọc giản cùng một bản đồ vẽ Huyền Kỳ Đảo cùng hải vực phụ cận, còn dư lại chính là một ít linh thảo, linh tài các loại tạp vật.


Đợi đến Lục Bình mở ra hai trữ vật đại còn dư lại, Lục Bình chưa kịp vui mừng, cũng biết sự đình đã lớn rồi!


Bên trong linh thạch không phải là ít, mà là quá nhiều, hơn một ngàn tám trăm khối linh thạch!


Lục Bình mới vừa ở ở trong góc nghe rõ ràng, đây là sản lượng năm ngày, chia đều một ngày có thể đào ra hơn ba trăm khối linh thạch, cái này, là một linh quáng tiểu hình!


Linh quáng đối với tu sĩ cũng giống như vàng bạc đối với người phàm!


Theo Lục Bình biết, trong tu luyện giới, mấy vạn năm qua phát hiện Linh quáng, thì chín mươi lăm phần trăm đều là vị hình quáng, khoảng ba phần trăm là tiểu hình quáng, trung bình quáng, đại hình quáng thậm chí trong truyền thuyết cự hình quáng cộng lại không tới hai phần trăm, đại hình quảng chỉ phát hiện mười hai nơi, cự hình quáng chỉ có sáu chỗ.


Một tòa tiểu hình quáng cần có môn phái có pháp tướng lão tổ phái ra đoán đan chân nhân đi đánh chết đánh sống mới chiếm được. Trung hình quáng thì chỉ có pháp tướng lão tố xoăn tay ra trận, kết quả còn thường thường là hai hoặc là ba môn phái hợp tác khai phát, có thể độc bá một tòa trung bình quặng quáng cũng chỉ có thể là nhất phương đại phái, giống như Huyền Linh Phái bắc phương hải vực vậy!


Đại hình quáng cùng cự hình quáng, Lục Bình cho tới bây giờ không nghe nói qua thuộc về người nào, hoặc là thuộc về cái địa vực nào. Linh quáng như vậy nhất định là phải hợp tác khai phát, nhưng là có bao nhiêu môn phái tới chia xẻ cũng không biết.


Mỗi ngày sản lượng bình quân ở hai trăm linh thạch trở xuống đều là vi hình quáng, không vượt qua năm trăm viên thì thuộc về tiểu hình quáng; đi lên nữa không vượt qua một ngàn, chính là trung hình quáng; về phần đại hình quáng cùng cự hình quáng sản lượng giới hạn ở nơi nào, Lục Bình cũng không biết, sợ rằng chỉ có các lão tổ tham dự chuyện lớn của môn phái mới có thể hiểu.


Lục Bình không biết tại sao quặng quang trọng yếu như vậy, Huyền Linh Phái chỉ phái Dung huyết kỳ tu sĩ trấn thủ, có thể là không muốn làm người khác chú ý. Chân Linh Phái xem ra cũng không biết tin tức này, nếu không cũng sẽ không xuề xòa số công kích Huyền Kỳ Đảo như vậy.


Cần biết nếu là mấy tiểu đảo thì chỉ cần đoán đan chân nhân tự thân ra tay, sau đó chính là ngồi xuống nói chuyện phiếm, nhiều nhất cũng sẽ để cho thủ hạ Dung lệ huyết kỳ mấy đệ tử bán mạng. Nhưng cái tiểu hình quặng quáng này có thể sẽ khiến cho hai phái hoàn toàn đánh đấu với nhau!


Chân Linh Phái lần hành động này bất kể mục đích ở chỗ nào, sau lưng nhất định là có đoán đan chân nhân. Chuyện Linh quáng không thể giấu được, cũng chỉ có thể để cho bốn phái hay biết trước để chọn lựa biện pháp ứng phó, nếu không nhóm người của hắn này nhất định sẽ bị Huyền Linh Phái đoán đan chân nhận ra tay diệt khẩu trước khi Chân Linh Phái đoán đan chân nhân kịp xuất thủ!


Nhưng mà linh thạch tới tay hắn cũng không thể không không nộp lên được, phải nghĩ cách thôi!


Suy nghĩ ra tiên nhân hậu quả, Lục Bình chuẩn bị ra một bộ lời giải thích, ẩn đi bút hoạnh tài này.


Có câu trong gắp nảy ra nhanh trí, Lục Bình nhanh chóng xóa hết dấu vết đấu pháp, rồi làm bộ như mới vừa phát hiện nơi này, chuyển qua khúc quanh vách núi, thấy thợ đào quáng ở cửa động, mặt ra vẻ ly kỳ, hỏi:


- Di, nơi này lại còn có cá hầm quáng, xin hỏi mấy vị, nơi này sản sinh quáng gì a?


Chuyện còn lại đơn giản đi nhiều, nhiều thêm ý khác, Lục Bình trên đường trở về lại đem các chỗ trú của Huyền Linh Phái trên đảo thu quát thêm một lần, rồi tiếc nuối là những thứ này trú đảo đệ tử khẳng định trước khi Chân Linh Phái tấn công đem mọi thứ thu thập xong hết, không còn dư lại thứ gì.


Lục Bình chẳng qua là ở một chỗ giống như nơi dùng để luyện đan tìm được mấy chục bụi trăm năm linh thảo, suy đoán có thể trị giá trên trăm khối linh thạch, thậm chí có một bụi là năm trăm năm linh thảo cần cho luyện chế Dung Huyết Đan, điều này làm cho Lục Bình vô cùng hưng phấn!


Trở lại trước trận, Chân Linh Phái đã đại chiến thượng phong, Lục Bình trợ giúp mấy huynh trưởng thu thập tàn địch, liền cùng Chân Linh Phái đệ tử nhìn xem phía xa mặt biển trên Lưu tiên trưởng cùng Đỗ tiên trưởng liên thủ đại chiến Huyền Linh Phái Triệu Linh Kiều cùng "Đồng tu minh" minh chủ Trương Chí Hòa.


Nhìn mọi người mặt sùng kính nhìn đại chiến trên bầu trời, Lục Bình cũng không yên lòng. Luyện khí kỳ đệ tử không tu luyện ra thần thức, căn bản không cách nào từ song phương giao thủ trung hoạch ích, chẳng qua là nhìn xem náo nhiệt mà thôi. Nhưng hết lần này tới lần khác, mọi người đều xem tận tân có vị.


Lục Bình trong lòng chợt động, đem bản đồ lấy được ở trên người của tu sĩ áo đen ra, ở một chỗ không người chú ý xem xét.


Cái này vừa nhìn lập tức gợi lên lòng tham của Lục Bình!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận