Chân Linh Cửu Biến


Dịch giả: Titan


Lục Bình trên đường trở về biệt viện phải vượt qua một rừng cây. Lục Bình sau khi tiến vào, liền ở trong trữ vật đại lấy ra một lá phù lục vỗ vào trên người mình. Lục Bình thân ảnh của một trận hoảng hốt, liền không thấy bóng dáng.


Ẩn thân phù, Luyện khí kỳ có thể đủ luyện chế, ẩn thân phù đơn giản nhất chỉ có thể đủ che giấu thân hình, nếu là Dung huyết kỳ tu sĩ ở chỗ này, trong chớp mắt là có thể phát hiện Lục Bình. Nếu là Luyện khí kỳ tu sĩ có kinh nghiệm, cũng có thể thông qua dấu vết tìm được tung tích Lục Bình. Chỉ chốc lát, chợt thấy thân ảnh hai tu sĩ dựa vào núi đá cây cối che chắn len lỏi tới, thân hình ẩn núp nghiêm thực, tốc độ cũng cực nhanh, trong nháy mắt đã đến chỗ rừng cây nơi Lục Bình ẩn nấp.


Hai người dừng lại, một người trong đó chính là đại hán tu sĩ Lục Bình mới vừa ở trong phường thì nhìn thấy, tên còn lại thân hình thon gầy, giống như cây trúc.


Cao gầy tu sĩ hướng nhìn chung quanh một chút nói:


- Người đi tới đây, dấu vết đã không thấy tăm hơi, xem ra hắn đã phát hiện chúng ta, lúc đi đã xóa sạch dấu vết lưu lại.


Đại hán tu sĩ hung hãn nói:


- Tuổi không lớn lắm, người thế mà cơ trí. Ta thăm dò qua rồi, tiểu tử này ở trong phường thị chế phù lục rất có danh tiếng, vốn định bắt giữ tiểu tử này chế phù lục cho mọi người, thuận tiện ép hỏi một chút tình huống về Chân Linh Phái, không ngờ để cho hắn chạy thoát.


Cao gầy tu sĩ nhíu mày một cái, không vui nói:


- Những lời như thế không nên nói lung tung, bọn ta chẳng qua là bị người thuê dò xét thôi, lần này nếu không phải cần một người tinh thông chế phù, làm sao lại đối với Chân Linh Phái đệ tử hạ thủ, Chân Linh Phái há là thứ ‘Đồng tu minh" chúng ta chọc nổi sao?


Đại hán tu sĩ nghe vậy ngượng ngùng cười một tiếng, không nói thêm gì nữa. Cao gầy tu sĩ nhìn kỹ dấu vết chung quanh, không xác định nói:


- Có lẽ người này cũng không có rời đi, chẳng qua là dùng ẩn thân phù giấu ở trong rừng cây này thôi.


Đại hán tu sĩ xem thường nói:


- Coi như là ở bên cạnh đây thì đã sao, tiểu tử kia chỉ là một Luyện khí tầng tám tiểu tu sĩ thôi, mới tu luyện mấy năm sao dám hướng ta và người một người tầng tám tu vi, một người tầng chín tu vi đến hai tu sĩ, hơn nữa lại là những kẻ thường ở bên bờ sinh tử hạ thủ chứ?

- Coi như là ở bên cạnh đây thì đã sao, tiểu tử kia chỉ là một Luyện khí tầng tám tiểu tu sĩ thôi, mới tu luyện mấy năm sao dám hướng ta và người một người tầng tám tu vi, một người tầng chín tu vi đến hai tu sĩ, hơn nữa lại là những kẻ thường ở bên bờ sinh tử hạ thủ chứ?


Đại hán tu sĩ vừa mới dứt lời chợt cảm giác được sau luồng linh khí một trận dao động, kinh hãi quay đầu nhìn, chỉ thấy một cái đại ấn xoay mòng mòng bay tới ở trên không trung, hóa thành mấy trượng lớn nhỏ, như tấn lội không kịp che tai hướng đại hán tu sĩ đập tới, đáy ân có khắc hai chữ to, chính là “Sơn Băng”!


Cao gầy tu sĩ thầm quát một tiếng "Không xong", nhanh chóng đánh ra một lá thượng phẩm phù lục hướng Lục Bình vừa lộ ra thân hình công tới. Trong tay y bấm một đạo pháp quyết, trong miệng nói lẩm bẩm, chính là một đạo "Bạo viêm thuật" súc thể chờ đánh. Đồng thời một thanh phi kiếm pháp khí từ trong trữ vật đại bay ra, pháp lực cuồn cuộn không ngừng hướng trong phi kiếm rót vào, mũi kiếm chỉ hướng Lục Bình, có thể muốn đem Lục Bình một kích đánh chết vậy, chính là phương pháp vây Ngụy cứu Triệu.


Lục Bình trên người hồng quang chợt lóe, một đạo cực phẩm huyết phù hóa thành "Kim cương thuẫn", hộ ở trước người Lục Bình, đồng thời một đạo cực phẩm phù lục hóa thành ba đạo lợi kiếm hướng đại hán tu sĩ bay đi.


Lục Bình quyết định chủ ý giết chết một người trước!


Đại hán tu sĩ không hổ là người hàng năm ở bên bờ sinh tử lăn lộn, trong lúc khinh thường đột nhiên gặp tập kích, vẫn kị tế ra một món pháp khí hình cái bình, từ trong đó phun ra một cỗ sóng lớn, hướng “Sơn Băng vọt tới.


Chẳng qua là hữu tâm toán vô tâm, “Sơn Băng” như cũ xông phá sóng lớn, "canh" một tiếng vang thật lớn, bình trạng pháp khí bị đánh bay đi. Đại hán tu sĩ bị ảnh hưởng, một ngụm máu tươi phun ra ngoài, đã bị trọng thương.


Ba đạo lợi kiếm phá không bay tới, đại hán tu sĩ cũng không kịp để ý trong cơ thể pháp lực đang rối loạn, lấy ra một lá thượng phẩm phù lục, vỗ vào trên người mình, hóa thành một đạo tường gỗ ngăn ở trước người, đồng thời lại lấy ra một cây pháp binh hình côn, còn chưa kịp thi triển thì đã thấy tường gỗ trước mặt bị lợi kiếm đâm thủng.


Ba đạo lợi kiếm dư thế không kiệt, trực tiếp hướng trên người đại hán tu sĩ đâm tới. Đại hán trên mặt nhất thời tái hắn, kêu lên "Cực phẩm huyết phù!" Trường côn quơ múa đánh nát hai đạo lợi kiếm, đạo thứ ba trong ánh mắt kinh hãi của đại hán tu sĩ đem trái tim của y đâm thủng.


Cao gầy tu sĩ trong khi Lục Bình không để ý thế công của y, vẫn như cũ công hướng đại hán tu sĩ, liền cảm giác không ổn. Nhưng y đang ở thế tên đã lắp vào cung, không cho phép suy nghĩ nhiều, "Bạo viêm thuật" trong tay hóa thành một hỏa cầu hướng Lục Bình bay đi.


Nhưng vào thời điểm đó, tiếng hô cầu cứu của đại hán đã truyền tới, cao gầy tu sĩ trong lòng trầm xuống, nhưng phi kiếm pháp khí trong tay vẫn còn theo sát phía sau, hướng Lục Bình công tới.


Quả nhiên, cực phẩm phù lục biến thành "Kim cương thuẫn" trên người Lục Bình sau khi bị cao gầy tu sĩ đánh một kích bằng thượng phẩm phù lục, lại bị một đạo "Thuật" cảnh "Bạo viêm thuật" đánh tới, lúc này mới tiêu tán ra.


Ngay sau đó, chỉ thấy một mặt gương đồng hóa thành vài thước lớn nhỏ, một tiếng vang thật lớn, chặn lại phi kiếm pháp khí vừa bay tới.


Chẳng qua là trong nháy mắt, đại hán tu sĩ bỏ mạng, Lục Bình cùng cao gầy tu sĩ cầm cực, thợ săn cùng con mồi biến đổi ngay thân phận.


Cao gầy tu sĩ ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm Lục Bình, hận không nuốt sống ăn thịt, nói:


- Còn nhỏ tuổi, tính toán chặc chẽ thật, thật là lòng dạ độc ác!


Lục Bình không sao cả, cười cười nói:


- Nếu không phải như vậy, tại hạ chẳng phải là biến thành vị nằm trên đất kia rồi sao?


"Hảo, hảo!" Cao gầy tu sĩ trong lòng rúng động, nơi này dù sao cũng thuộc Chân Linh Phái, đối thủ thực lực không kém, lập tức sát ý dân lui, thổi ý liên sinh, vì vậy nói:


- Các hạ thủ đoạn ta đã lãnh giáo, Đồng tu minh" tất có báo đáp!


Dứt lời, rút người ra định chạy đi.


- Muốn đi, sao dễ dàng như vậy!?


Lục Bình một tiếng quát ngắn, pháp binh trong tay liền hướng cao gầy tu sĩ công tới.


Cao gầy tu sĩ cũng không yếu thế, trong tay một thanh pháp binh ngăn cản Lục Bình công kích, đồng thời mắng:


- Tiểu tử, đừng nói người chỉ có tầng tám tu vi, coi như ngươi có hai món pháp khí, lão tử muốn đi, ngươi cũng không ngăn được!


Lục Bình cũng không đáp lời, trực tiếp đem “Sơn Băng” tế lên, hướng cao gầy tu sĩ đập tới.

Lục Bình cũng không đáp lời, trực tiếp đem “Sơn Băng” tế lên, hướng cao gầy tu sĩ đập tới.


Cao gầy tu sĩ thầm mắng một tiếng, phi kiếm pháp khí cũng bay đến không trung, ngăn cản “Sơn Băng”.


“Sơn Băng” thế lớn lực chìm, nhưng lại rất phí pháp lực; phi kiếm mặc dù không thể so với “Sơn Băng” lợi hại, nhưng thắng ở linh hoạt, hơn nữa cao gầy tu sĩ Luyện khí tầng chín tu vi, nên miễn cưỡng ngăn cản được “Sơn Băng” của Lục Bình.


Hai người đấu một trận, cao gầy tu sĩ đã quyết định rút đi, chưa nói cái tên Chân Linh Phái tiểu tử này pháp lực hùng hậu, tầng tám tu vi đã có thể cùng mình tầng chín tu vi đối địch về sự hao tổn pháp lực, hơn nữa hai người đấu pháp vị trí dù sao ở Chân Linh Phái phụ cận, không chừng một Chân Linh Phái tu sĩ nào đó đi ngang qua, y sẽ phải xong đời.


Cao gầy tu sĩ càng nghĩ thối ý trong lòng càng lớn, mấy lần muốn rút đi, không ngờ Lục Bình cứ liều chết dây dưa bám riết, giống như đoán chắc ý tưởng của cao gầy tu sĩ vậy, cũng ở là đang chờ. Chân Linh Phái tu sĩ đi ngang qua.


Xem ra toàn thân rút lui là không thể nào, cao gầy tu sĩ ngược lại cũng quyết tuyệt. Sau khi quyết định chủ ý, trong trữ vật đại liên tiếp bay ra mấy chục tờ phù lục, thượng trung hạ phẩm đều có, một cổ não hướng Lục Bình đập tới, liền khiến Lục Bình luống cuống tay chân, liên tiếp hướng trên người mình bổ sung hai đạo cực phẩm huyết phù lục, lại liên tiếp tránh né, bấy giờ mới miễn cưỡng chặn lại thế công của cao gầy tu sĩ.


Lục Bình ngẩng đầu nhìn lên, cao gầy tu sĩ đã thật nhanh lui về phía lúc nãy đi đến, Lục Bình hất tay một lá cực phẩm phù lục hóa thành một đám châm nhỏ như lông trâu, hướng cao gầy tu sĩ bay theo.


Cao gầy tu sĩ trở tay hất ra một đạo pháp thuật ngăn cản, người cũng không dừng lại, coi như là bị thương cũng muốn rời khỏi nơi này.


Mấy cây châm không bị pháp thuật ngăn trở đâm ở trên lưng của cao gầy tu sĩ. Cao gầy tu sĩ hự lên một tiếng, chân lảo đảo một cái, ngay sau đó càng nhanh chân hơn chạy như bay về trước.


Lục Bình nhìn cao gầy tu sĩ càng chạy càng xa, thầm hừ một tiếng:


- Chạy sao?


Dưới chân đột nhiên hiện ra một lá tiểu chu, chính là phi độn pháp khí Lục Bình ở trong kỳ tỷ thí đạt được. Pháp lực của hắn ngầm truyền vào, tiểu chu bạch quang chợt lóe, đã cùng cao gầy tu sĩ rút gần lại một nửa khoảng cách.


Cao gầy tu sĩ đang âm thầm nguyền rủa Lục Bình, đột nhiên cảm thấy sau ót sinh phong, quay đầu nhìn lại, một quả đại ấn che ở đỉnh đầu, hướng đầu y đập xuống.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận