Cây Lớn Ở Phương Nam FULL



Nam Kiều bắt đầu thấy không ổn.
Bố cô, ông Nam Hoành Trụ càng ngày càng không thể rời xa Thời Việt.
Người ta thường nói người già tuổi càng cao tính tình càng như con trẻ, bố cô đúng là như vậy.

Sau khi có thai, chắc vì một số hormone nào đó tiết ra quá nhiều, tâm trạng của cô trở nên phức tạp hơn, dù không phải cô chưa từng nghĩ đến chuyện tình yêu Thời Việt dành cho cô sẽ bị chia sẻ, ví dụ như cho Tiểu Thụ, hay Tiểu Diệp Tử trong tương lai.
Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ người đầu tiên cướp mất lại là bố cô.
Bố cô hoàn toàn không biết cô đã có thai, thỉnh thoảng lại gọi điện đến rủ Thời Việt đi, không biết Thời Việt nghĩ gì mà chỉ cần ông Nam Hoành Trụ gọi gấp một cái, anh đã nhanh chóng lái xe đến.
Có lần ông Nam Hoành Trụ ra lệnh “Buộc phải đến trong vòng bốn mươi phút, nếu không kịp thì đừng về nhìn mặt ông”, Nam Kiều còn tưởng xảy ra chuyện gì nên đi cùng, ai ngờ phát hiện ông Nam Hoành Trụ chỉ đang dắt chó đi dạo bên hồ Nhạn Tề, chán quá mới gọi Thời Việt tới đi dạo nói chuyện cùng.
Nam Kiều mắng bố mình một trận.
Nói chuyện.
Đúng thế, chỉ là nói chuyện.
Sau khi cùng chơi bài, ông Nam Hoành Trụ còn phát hiện ra một khả năng mới của Thời Việt, nói chuyện.
Nghỉ hưu rồi, ông cũng không thể tụ tập với đám chiến hữu già suốt ngày được, ngoài lúc đọc sách xem ti vi, ông rảnh đến phát hoảng.

Cảnh vệ không dám nói chuyện với ông, Nam Cần, Trịnh Minh, Nam Tư có thể nói được, chỉ vì họ đều quá chín chắn, quá tôn trọng ông, không bao giờ dám đấu khẩu thách thức ông, cho nên cuối cùng chẳng thú vị chút nào.
Thời Việt thì khác.
Quen lâu rồi, ông Nam Hoành Trụ phát hiện thằng nhóc này rất ghê gớm, tuy miệng cung kính gọi ông là bố, có lúc gọi thủ trưởng, nhưng về bản chất, Thời Việt không sợ ông như những người khác, có lúc thấy ông không đúng còn dám làm trái ý ông.

Sự bất kham đó khiến ông Nam Hoành Trụ ngứa ngáy trong lòng, nhưng toàn thân lại vô cùng sảng khoái.
Thời Việt rất thích quân sự, nhất là không quân.

Dù đã rời khỏi “Kiếm sắc trên trời xanh” nhiều năm, anh vẫn luôn quan tâm tới sự phát triển của không quân, rảnh rang, anh thường đọc sách báo về đề tài này.

Vì thế, một khi đã bàn về không quân, hai người nói mãi không hết chuyện.
Ông Nam Hoành Trụ có nhiều kinh nghiệm, còn đầu óc Thời Việt nhanh nhạy, học một biết mười, có lúc ông Nam Hoành Trụ cũng cứng họng vì Thời Việt.

Khi cao hứng, ông còn đưa Thời Việt đến doanh trại Không quân phương Bắc thảo luận ngay tại thực địa, hai người hứng khởi vô cùng.

Thời Việt thật lòng khâm phục ông, một người có kinh nghiệm có bản lĩnh có lý luận, đúng là anh hùng của thời đại này.

Anh càng ngày càng quý ông, dù tính ông quái lạ và cố chấp.
Nam Kiều mang thái khá ổn định, đến tháng Tư, tháng Năm vẫn không nôn nghén, vì vậy, cô về nhà nhiều lần mà không ai nhận ra cả.

Đến tháng Sáu, tuy vẫn chưa có bụng nhưng không biết tại sao, sáng nào cô cũng nôn rất dữ.

Thời Việt thương vợ ghê gớm lại cũng không biết phải làm gì.

Hai người đi khám, bác sĩ nhận định vậy là rất bình thường!
Anh vốn định qua ba tháng, Tiểu Thụ bắt rễ thật chắc rồi, anh có thể cùng cô về Vụ Nguyên ăn tết Đoan Ngọ, dù sao mẹ anh cũng rất nhớ cô.

Nhưng Nam Kiều nôn nghén như thế, anh không nỡ để cô đi lại xa xôi.

Trước tết Đoan Ngọ, anh về nhà một chuyến, hỏi mẹ rất nhiều kinh nghiệm chăm sóc bà bầu, giảm nôn nghén rồi quay lại Bắc Kinh, cùng Nam Kiều về hồ Nhạn Tê ăn tết.
Tết Đoan Ngọ, ông Nam Hoành Trụ biết Học viện Không quân phương Bắc đạt được một số thành quả quan trọng nên vui mừng lắm, đến tối, ông lấy mấy bình Mao Đài đã cất giữ rất nhiều năm ra uống.

Nam Kiều có bầu, Thời Việt không còn áp lực kiêng rượu nữa, cùng bố vợ uống một trận đã đời.

Bao nhiêu năm trời không có đối thủ uống rượu, lần này gặp Thời Việt kỳ phùng địch thủ, ông vẫy tay liên tục: “Qua đây, qua đây, ngồi xa thế làm gì? Ra ngồi cạnh bố”.
Nam Kiều khá bình thản nhưng Nam Tư lại bắt đầu tị nạnh, nhân lúc có hơi men mới dám cười ông: “Quên mất mình là bố ruột của ai rồi!”.
Mặt ông hầm hầm, vỗ vai Thời Việt nói: “Sau này kẻ nào dám nói anh không có bố, bảo kẻ đó đến gặp tôi!”.

Tối đó, ông Nam Hoành Trụ uống rất nhiều rượu, Thời Việt vẫn còn tỉnh táo.

Uống rượu xong, ông xem phim “Bắc Bình không chiến sự” một lúc rồi nói chuyện với Thời Việt về trường hàng không Kiển Kiều, sau đó lại nói tới cuộc không chiến “Mười bốn tháng Tám” ở Kiển Kiều và cuộc xung đột Falklands… Ông càng nói càng tỉnh táo, càng nói càng hăng máu.
Thời Việt thấy Nam Kiều đã bắt đầu buồn ngủ bèn nói muốn đưa cô về phòng ngủ, ai ngờ ông chau mày, nghiêm mặt, kéo anh lại nói: “Đàn bà con gái sao phải đưa đón gì! Tối nay hai bố con mình ngủ ở thư phòng, nói chuyện cả đêm!”.

Thời Việt: “…”
Nam Kiều: “…”
Không để anh nói nhiều, ông vừa đẩy vừa kéo Thời Việt lên thư phòng trên lầu, lớn tiếng gọi cảnh vệ khiêng một cái giường vào đó.
Nam Kiều im lặng đứng dưới nhà một lúc bèn tự về phòng ngủ.
Ở bên nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Thời Việt ở nhà mà cô phải ngủ một mình.
Người cướp chồng cô lại còn là bố cô nữa.

Nam Kiều cảm thấy chuyện này thật khó tin.
Sáng sớm hôm sau, Thời Việt vừa tắm xong đã sộc vào phòng Nam Kiều, vén chăn ra, chui vào ôm lấy cô.
Nam Kiều mơ màng sờ mái tóc ngắn còn ẩm và cái má đã được cạo sạch râu của anh, nói: “Vừa tắm xong à?”.
Thời Việt “ừ” một tiếng, đôi chân dài rắn rỏi giương lên, kẹp chặt đôi chân thon thả mịn màng của Nam Kiều, người anh cong lên, dụi đầu vào bộ ngực ấm áp của cô như một con báo lớn.
Nam Kiều bỗng cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, cô vừa tỉnh táo lại vừa như lơ lửng giữa không trung, vừa mong muốn nhưng lại vừa không dám.

Hai người vốn đã không gặp nhau hơn một năm, vừa gặp mặt lại đã có bầu, đúng là tự làm tự chịu.

Cố nhịn ba tháng trời, Thời Việt cuối cùng được vào một lần, nhưng lại không dám cử động mạnh, chỉ như lửa nhỏ hầm liu riu, hai người đã coi như được ăn một bữa mặn.
Thời Việt vuốt ve cái bụng trắng trẻo mịn màng của cô, cảm thấy nó hơi nhô lên một chút, cảm giác vừa bí ẩn lại vừa ấm áp cảm động.
Nam Kiều nói: “Chắc là to bằng quả trứng gà rồi”.
Thời Việt: “…”
Hơn chín giờ, cả nhà xuống lầu ăn sáng.
Ông Nam Hoành Trụ nhìn thấy Thời Việt liền nói: “Này, anh kia, sáng nay sao lại chạy mất hả?”.
Thời Việt: “…”
Nam Kiều đúng lúc nhìn thấy trứng gà trên bàn, dạ dày liền cuộn lên, lập tức đứng dậy nhanh chóng lên lầu vào nhà vệ sinh.

Thời Việt nhìn một cái đã biết cô lại nghén rồi, vội vàng cầm chai nước suối đi theo.
Mọi người nhìn nhau, lờ mờ đoán được chuyện gì nhưng không ai dám chắc chắn.

Duy có ông Nam Hoành Trụ là hoàn toàn không nhận ra vấn đề, vẫn vô tư ăn sáng.

Thấy những người khác đều có vẻ thẫn thờ, ông hơi bực bội nói: “Đã hơn chín giờ rồi mà còn chưa tỉnh ngủ à? Ăn cơm!”.
Mọi người đành cắm đầu ăn cơm, không ai dám nói gì trước mặt ông, bởi dù sao theo như suy tính sơ bộ của ông, đám cưới của hai người dự định tổ chức vào tận tháng Chín năm nay kia.
Nam Kiều khi đó bụng chửa vượt mặt, đám cưới còn chẳng phải đi tong…
Một lúc sau, Nam Hoành Trụ nhận được điện thoại: “Cái gì? Các ông đã đến rồi à? Được được được, tôi đến ngay đây.

Lo tôi bị bỏ lại á? Còn lâu nhé!”.
Ông cúp máy, đúng lúc này, Thời Việt dắt Nam Kiều về chỗ.

Sắc mặt Nam Kiều hơi xanh nhưng cũng không có gì bất thường.

Thời Việt múc cho cô một bát cháo trắng.
Ông Nam Hoành Trụ nói với anh: “Anh, chỉnh trang một chút rồi theo tôi ra ngoài”.
Thời Việt ngạc nhiên: “Bây giờ ạ?”.
Ông Nam Hoành Trụ sốt ruột nói: “Đúng đúng! Chưa no thì cầm theo hai cái màn thầu hai quả trứng gà! Hôm nay, mấy lão già kia định lên núi bắn súng, tôi đã xem băng ghi hình anh bắn tội phạm ma túy rồi, bắn chuẩn lắm! Theo tôi đi cho mấy lão kia biết mặt!”.
Thời Việt: “…”
Thời Việt chần chừ nói: “Bố, Nam Kiều…”.
“Tôi biết thừa nó rồi, không có anh vẫn ăn ngon ngủ tốt như thường”.

Rồi thô bạo ngắt lời anh, “Đừng dềnh dàng nữa, nhanh lên!”.
Thời Việt thiếu điều quỳ xuống lạy bố vợ.
Trên đường đi, ông Nam Hoành Trụ ngồi ghế phụ, vốn là cảnh vệ lái xe, ông chê chậm, bèn bảo Thời Việt lái.

Thời Việt đang sẵn cục tức trong bụng, vừa thế chỗ là phóng với tốc độ xe bay.
“Hay lắm!”, ông Nam Hoành Trụ thắt chặt dây an toàn, tất nhiên phân biệt được sự khác nhau giữa người lái bừa và người biết đua xe: “Cứ lái thế đi! Ông đây không tin không vượt được mấy lão già kia!”.
Phía trước dần xuất hiện bóng mấy chiếc xe Jeep quân đội, ông Nam Hoành Trụ phấn khích nói: “Vượt đi!”.
Thời Việt sầm mặt sang số tăng tốc, bánh xe Jeep hầm hố bám sát vào mặt đường, động cơ phát ra tiếng gầm trầm thấp, lao như điên về phía trước.
Ông Nam Hoành Trụ cuối cùng cũng nhận ra Thời Việt im lặng nãy giờ có gì đó khác thường.


Nhớ lại chuyện xảy ra trước khi ra cửa, ông chợt tỉnh ngộ…
Ông tức tối gầm lên: “Lão Tam nhà ta có con à?”.
“Vâng, của con ạ”.

Thời Việt trả lời vừa dứt khoát vừa rõ ràng.
“Cái thằng khốn nạn này!”.
“Thủ trưởng, có xông lên hay không ạ?”.

Thời Việt tập trung tinh thần nhìn mấy chiếc xe trong làn khói bụi mù mịt phía trước, bình tĩnh nói.
“Xông!”.
“Thế có con thì phải làm sao?”.

Thời Việt lại thản nhiên mặt dày hỏi tiếp.

Thủ trưởng kiêm nhạc phụ đại nhân có giỏi thì giết con đi.
Ông Nam Hoành Trụ tức sôi máu nhưng tiếng cười giễu cợt của đám bạn già lại như vang lên bên tai.

Ông quát tướng: “Có thì sinh! Nói gì lắm thế!”.
“Vâng! Thưa thủ trưởng!”.
Tiểu Thụ qua cửa ông ngoại như vậy đấy.

Sau mười tháng nằm trong bụng mẹ, Tiểu Thụ ra đời thuận lợi, quả nhiên là một bé trai khỏe mạnh xinh xắn, tiếng khóc vang lanh lảnh.

Thời Việt ở bên Nam Kiều suốt quá trình sinh nở, không rời cô một phút nào.
Nam Kiều sinh thường khá thuận lợi, vừa sinh Tiểu Thụ đã xuống giường đi lại được luôn.

Cô nhìn Thời Việt bế Tiểu Thụ bé xíu hồng hào bước tới, vô cùng phấn khích cười nói: “Gọi bố đi con!”.
Nam Kiều mỉm cười.

Mẹ cô và bà Việt Tú Anh đều cười bảo Thời Việt ngốc nghếch.

Thế nhưng Tiểu Thụ đang cuộn chân cuộn tay giãy giãy trong tay anh lại há mồm cười với anh, đôi mắt to sáng đến độ gần như trong veo, giống hệt anh, không khác một chút nào.
Thời Việt, người đàn ông cao mét chín đột nhiên kêu “ối” một tiếng.
Tiểu Thụ được mẹ Nam Kiều bế ra cho ông Nam Hoành Trụ, Nam Cần, Nam Tư nhìn.

Bà Việt Tú Anh nháy mắt với Thời Việt, vừa cười vừa lùi ra ngoài và đóng cửa phòng bệnh cho anh…
Sau khi Tiểu Thụ ra đời được sáu tháng, Tức Khắc Phi Hành vừa hay lên sàn chứng khoán New York, Mỹ.

Nam Kiều là người sáng lập công ty tất nhiên không thể vắng mặt, nhưng Tiểu Thụ đang trong thời kỳ bú sữa mẹ, đâu thể xa mẹ lâu như vậy được? Nam Kiều cũng không nỡ xa Tiểu Thụ, bèn bàn bạc với Thời Việt, quyết định chuẩn bị cẩn thận đưa Tiểu Thụ đi cùng.
Ngày lên sàn, sở giao dịch New York chen kín người.

Trong không gian rộng lớn của sở giao dịch, khắp nơi là màn hình điện tử được treo trên những thanh xà bằng thép đang không ngừng nhấp nháy logo rất nổi bật của Tức Khắc Phi Hành.
Nam Kiều và Ôn Địch vừa xuất hiện, vô số ánh đèn flash lập tức lóe lên.

Người trung gian của ngân hàng đầu tư, văn phòng luật, văn phòng kiểm toán, các nhà đầu tư của các tổ chức… đều đã đợi ở đó từ sớm.

Đại sảnh giao dịch, ban công ngắm cảnh và phòng truyền hình trực tiếp đều đã chuẩn bị xong.
Hôm nay có lẽ là thời khắc huy hoàng nhất từ ngày Tức Khắc Phi Hành được thành lập đến nay, sự nỗ lực của tất cả mọi người đều đã nhận được sự đền đáp hoàn hảo.
Nam Kiều đứng trên bục gõ chuông, cô nhìn xuống dưới, ở đó có Ôn Địch, Tần Thời Vũ, anh Q, Tiểu An… tất cả các đồng nghiệp, các chiến hữu đã cùng cô phấn đấu.

Trên gương mặt họ đều tràn đầy vẻ rạng rỡ, kích động và phấn khích.
Cô sẽ không bao giờ quên mình từng thề với chị cả:

“Họ đều là anh em của em, cùng em mất ba năm tuổi trẻ ở đây, em chắc chắn không để ba năm của họ phí hoài”.
Tức Khắc Phi Hành không gục ngã.

Nhiệt huyết và tuổi trẻ mà tất cả mọi người đổ vào không chỉ có ba năm, nhưng cô đã không phí hoài sự cố gắng của bất cứ ai.
Cô nhìn từng gương mặt quen thuộc và mỉm cười.
“Khi nào Tức Khắc thành công thực sự, tôi nhất định sẽ uống với các cậu cho đã thì thôi, không say không về”.
Cô còn nợ họ một bữa rượu.
Sắp đến giờ gõ chuông rồi.

Nam Kiều nhìn thấy đám đông nhường đường, Thời Việt mặc áo vest đen, sơ mi trắng bước tới, thân hình cao lớn, gương mặt đẹp trai đến ngạt thở.

Anh bế một đứa bé nhỏ xíu mềm mại có đôi mắt rất đen và sáng giống hệt anh, có hàng lông mày đã phần nào thấy được vẻ sắc sảo trong tương lai.

Thằng bé rất xinh đẹp đáng yêu, nó đang ôm kính râm của bố, miệng ê a, thỉnh thoảng còn liếm một cái.

Thời Việt cẩn thận lấy kính ra khỏi tay nó, nhưng ngay lập tức, nó lại liếm cho mặt anh đầy nước bọt.
Nam Kiều nhìn hai bố con, gương mặt có chút lạnh lùng dần trở nên dịu dàng.
Thời Việt bế Tiểu Thụ đi tới, trước vô vàn ống kính và ánh mắt của mọi người, anh tự nhiên hôn Nam Kiều.

Miệng Nam Kiều hơi cong lên, cầm cây dùi đặt vào tay Tiểu Thụ, giúp năm ngón tay mũm mĩm của nó cầm chặt dùi.
Cô và Thời Việt nhìn nhau, cùng nắm bàn tay nhỏ xinh của Tiểu Thụ, gõ vào chuông.
Khoảnh khắc đó, tiếng chuông vang vọng khắp sàn giao dịch được truyền hình trực tiếp đi khắp thế giới.

Bảng giá chứng khoán điện tử khởi động, tất cả màn hình lớn bắt đầu liên tục nhảy số liệu giao dịch cổ phiếu.
Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường, rất nhiều nhân viên làm việc từ những ngày đầu của Tức Khắc Phi Hành không kìm lòng được mà rơi nước mắt…
Tiểu Thụ ê a ê a, giơ hai tay về phía mẹ.

Nam Kiều mỉm cười, bế nó từ tay Thời Việt.

Tiểu Thụ bám vào cổ mẹ như một con gấu Koala, thơm “chụt” một cái rất mạnh vào má cô.

Thời Việt nhìn cô cười, vuốt mái tóc đã được cắt ngắn cho dễ chăm sóc từ sau khi sinh, cũng cúi đầu hôn lên má kia của cô một cái.
Nam Kiều bật cười.
Thứ đáng quý nhất trên đời chính là sự kiên trì, dù là trong sự nghiệp hay tình cảm.

May mắn thay, cô trước sau đã không từ bỏ.
Đời này, cô toàn tâm toàn ý làm một việc, thành tâm thành ý yêu một người, và đã được đáp lại toàn bộ.
Đột nhiên, cô nhìn thấy Châu Nhiên trong đám đông.
Công ty của Châu Nhiên là ngân hàng đầu tư quốc tế danh tiếng nhất, tất nhiên cũng chính là một trong số những lựa chọn hàng đầu của Ôn Địch khi chọn người môi giới lên sàn.

Công ty này rất coi trọng Tức Khắc Phi Hành, hai bên nhanh chóng đạt được thỏa thuận hợp tác.

Tuy rất khó xử nhưng Châu Nhiên cũng không thể thay đổi quyết sách của công ty, nhóm anh ta lãnh đạo là một phần của phái đoàn môi giới, buộc phải cung cấp dịch vụ cho Tức Khắc Phi Hành với tư cách bên B.
Nam Kiều vốn không trực tiếp làm việc với bên môi giới, trước đó cũng chưa từng gặp Châu Nhiên ở công ty.

Ôn Địch biết ân oán giữa hai người, nhân cơ hội này làm khó Châu Nhiên không ít lần.

Châu Nhiên biết mình đuối lý, là tự anh ta có mắt như mù, cho nên đành nhẫn nhịn.

Anh ta từng là cổ đông lớn thứ hai của Tức Khắc Phi Hành, bây giờ Tức Khắc Phi Hành lại trở thành khách hàng của anh ta, không nghĩ cũng biết anh ta hụt hẫng đến mức nào.
Châu Nhiên đi theo đoàn môi giới, khi nhìn thấy cảnh gia đình đề huề kia, đủ thứ cảm xúc chợt dội lên trong lòng.

Nếu năm đó không vì một ý nghĩ sai lầm, có lẽ người đàn ông đứng đó hôm nay đã chính là anh ta.

Nhưng đời này làm gì có “thuốc hối hận” cơ chứ?
Nam Kiều nhìn Châu Nhiên thất thểu bỏ đi, chút vướng mắc cuối cùng trong lòng cũng được giải tỏa.
Tháng Tám, trên thảo nguyên Đông Phi rộng lớn, hàng nghìn hàng vạn động vật đang từ Tanzania di cư sang Maasai Mara, Kenya.

Linh dương đầu bò vừa sợ hãi vừa điên cuồng chạy qua sông Mara toàn cá sấu, báo Ấn Độ chạy giữa những đàn ngựa vằn, linh dương Nam Phi và trâu rừng châu Phi.

Tiếng móng ầm ầm như tiếng sấm, cuốn tung bụi đất ngập trời.
Thời Việt và Nam Kiều đang ở trong một chiếc máy bay.

Khi máy bay bay cao dần, các loài động vật di cư dưới mặt đất càng lúc càng nhỏ, dần dần biến thành những đốm lớn màu đen di động trên thảo nguyên.

Sau khi Tức Khắc Phi Hành lên sàn chứng khoán, Nam Kiều bèn gấp rút tham gia một dự án hợp tác với tổ chức Y tế Thế giới WHO ở châu Phi.

Dự án chủ yếu lợi dụng máy bay không người lái để vận chuyển thuốc men cho các vùng giao thông không thuận tiện.

Cô cùng nhân viên WHO đến các thôn làng lạc hậu nghèo đói điều tra, vì đường xá quá gập ghềnh nên thời gian ở lại châu Phi dài hơn kế hoạch ban đầu rất nhiều.
Vừa hay, một đạo diễn phim tài liệu đang hợp tác với Wings, Đường Đệ đến thung lũng Great Rift – thung lũng tách giãn lớn ở Đông Phi để quay phim tài liệu về thể thao mạo hiểm.

Thời Việt bèn đi cùng đến đón Nam Kiều về nước.
Trước khi rời khỏi châu Phi, Thời Việt nói muốn nhảy dù cùng Nam Kiều.

Tuy Nam Kiều lớn lên trong doanh trại không quân nhưng cô chưa bao giờ thử nhảy dù.

Khi biết Thời Việt muốn nhảy cùng mình, cô bèn vui vẻ đồng ý.
Thời Việt trước là lính dù được “Kiếm sắc trên trời xanh” huấn luyện, không biết đã từng nhảy dù bao nhiêu lần, có anh, cô còn gì phải sợ nữa?
Hoạt động nhảy dù lần này do Wings và một đơn vị nhảy dù địa phương hợp tác tổ chức, Thời Việt và Nam Kiều là tốp đầu tiên lên trời.
Thời Việt mặc trang bị xong liền giúp Nam Kiều, cố định cô thật chặt trước ngực mình.

Sau khi kiểm tra chất lượng trang thiết bị, đèn báo hiệu trên máy bay từ đỏ chuyển thành xanh – độ cao lên đến năm nghìn mét, có thể nhảy được rồi.
Nam Kiều biết Thời Việt từng nhảy từ độ cao mấy chục nghìn mét, lần này vì cô nhảy dù lần đầu nên mới chọn một độ cao an toàn như vậy.
Cửa khoang máy bay mở ra.

Gió lớn sộc vào.

Thời Việt hỏi bên tai Nam Kiều, giọng cười cười: “Có sợ không?”.
Nam Kiều lắc đầu.
Thời Việt cười: “Thế thì nhảy nhé… giơ chân lên”.
Anh ôm cô, đứng bên cửa khoang máy bay.

Hai chân Nam Kiều đã hoàn toàn lơ lửng trên không trung, phía dưới là khoảng không bao la, là thế giới nhỏ xíu, cô kêu “á” một tiếng!
“Còn nói không sợ”.

Thời Việt cười trêu chọc, đột nhiên anh nhảy ra, đưa Nam Kiều nhảy xuống.
Trời đất quay cuồng, đường chân trời đang không ngừng nhào lên lộn xuống, cảm giác như không trọng lượng.
Nam Kiều khi ấy đầu óc trống rỗng, không thể hít thở.

Ngoài tiếng gió ầm ào, bên tai dường như hoàn toàn yên tĩnh như ở giữa vũ trụ.
Cô nghe thấy Thời Việt nói bên cạnh mình: “Đừng nhắm mắt, thả lỏng, dang tay ra”.
Cô cảm thấy tay Thời Việt nắm lấy ngón tay cô, hôn lên đỉnh đầu cô.

Cô đột nhiên tìm được cảm giác với cơ thể mình, cảm giác rơi tự do như chim chưa bao giờ được trải nghiệm.
Biển cả, núi non, sông ngòi, thảo nguyên, những cảnh quan tráng lệ của trái đất trải ra bao la trước mắt cô, máy bay cho cô tầm nhìn rộng lớn, Thời Việt lại cho cô cảm giác bay lượn bằng chính cơ thể mình, tuyệt diệu làm sao!
Thời Việt cũng cảm nhận được sự thả lỏng của cô, bèn hét bên tai cô: “Có vui không?”.
Ở độ cao mạo hiểm này, Nam Kiều không bình thản như lúc ở trên mặt đất, cả người cô như được mở ra.

Cô cười khanh khách như một đứa trẻ:
“Vui!”.
Gió lớn sộc vào miệng cô, khiến giọng cô bay vút trong gió.
Thời Việt cũng cười lớn, đột nhiên, anh lấy một chiếc nhẫn kim cương ra trước mắt cô như diễn trò ảo thuật, rồi hét lớn trong không trung:
“Nam Kiều! Lấy anh nhé!”.
Gió lớn thổi giọng nói của anh đập mạnh vào màng nhĩ cô.
Lần đầu tiên, cô bỗng cảm thấy rất muốn, rất muốn khóc.
Nhưng cô vẫn cười lớn.
Thời Việt tiếp tục hét to: “Nam Kiều! Em không thoát được đâu! Nếu em không nhận lời, anh sẽ không mở dù, chúng ta cứ thế này rơi xuống! Em nhận lời thì phải ở bên Thời Việt này suốt đời suốt kiếp, không bao giờ rời xa!”.
Anh hét lên: “Nam Kiều, em có lấy anh không!”.
Một giọt nước mắt trong suốt rơi vào kính chắn gió, lăn xuống dưới, khiến thế giới trở nên mơ hồ, ánh sáng chiết xạ ra một màu sắc hoàn toàn khác.
Cô vẫn cười, dùng hết sức hét lớn trong không trung:
“Lấy!”.
Xoẹt một tiếng, chiếc dù ngũ sắc to lớn mở ra sau lưng họ, gió lớn lại thổi họ bay lên, tạo nên cảm giác vô cùng kích thích và nguy hiểm.
Những ngọn núi lửa đã ngưng hoạt động dốc đứng hiểm trở, bình nguyên bao la, đàn ong chăm chỉ, rừng nguyên sinh trải rộng ngút ngàn hiện lên trước mặt họ.
Họ tự do tự tại phiêu du, nhào lộn trong không trung… Chiếc nhẫn được đeo vào ngón vô danh của cô, họ hứa trao nhau cả một đời.
“Sao em lại dùng ngón vô danh bên tay trái?”
“Vì ngón vô danh chỉ sự kiên trinh”.
….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận