Cầu Ma


Ngoài sơn cốc cư trụ gần ngàn Vu nhân bây giờ mây đen đang lao nhanh tới gần, rậm rạp mấy trăm Bức Thánh tộc lưng có cánh, mặt mày dữ tợn, lộ răng nhanh sắc bén, mắt toát ra ánh đỏ hung ác, chi chít đầy trời. Bộ dạng tộc nhân Bức Thánh tộc có chút đáng sợ, người đen thui, thân hình to gấp ba Vu tộc, trông như gần bốn mét, cánh tay vạm vỡ như có lực lượng xé rách người. Chúng nó không mặc quần áo mà có vô số lông chim rậm rạp phủ trùm trông như áo dài. Tay chúng nó, mỗi tộc nhân Bức Thánh tộc đều cầm một đao nhẫn hình tròn, lưỡi dao màu đỏ thẫm tựa như nhuộm đẫm máu. Tiếng gào quanh quẩn, có ánh trắng chiếu xuống, bầy Bức Thánh tộc tựa hung thần tới gần sơn cốc Vu tộc ở.


"Thiết Mộc tiền bối sao rồi?"


Trên đài sơn cốc, Nam Cung Ngân thái dương có tóc bạc nhìn trên trời Bức Thánh tộc tới gần, trầm giọng hỏi.


"Thiết Mộc tiền bối còn đang ngủ say, không có dấu hiệu thức tỉnh. Lần trước ngài ấy bị thương quá nặng, chỗ chúng ta lại không có đủ thuốc, sợ rằng dù có tỉnh thì tu vi sẽ rớt nhiều." Im lặng một lúc sau mười mấy người đứng cạnh Nam Cung Ngân có một thấp giọng nói.


"Hắc Nhai tiền bối thì sao?" Nam Cung Ngân thầm than, hỏi tiếp.


"Lúc trước sai người đi mời Hắc Nhai tiền bối nhưng chẳng hiểu sao ngài ấy bỗng bế quan, không gặp ai cả, còn đóng cửa động phủ."


Trong lúc họ nói chuyện thì bầu trời mây đen cuồn cuộn mạnh áp xuống, cùng lúc đó tiếng rít sắc nhọn xen lẫn hưng phấn quanh quẩn. Chỉ thấy tộc nhân Bức Thánh tộc bảy, tám tên từ giữa không trung lao hướng sơn cốc.


Tộc nhân Bức Thánh tộc bảy, tám tên tốc độ cực nhanh, mắt thấy sắp tới gần, Nam Cung Ngân đứng nhìn chằm chằm, mắt lộ sát khí.


Mười mấy người sau lưng gã cũng giống thế, có kẻ siết chặt nắm tay, biểu tình âm độc. Không chỉ có họ, những Vu nhân ẩn núp trong sơn cốc ai nấy đều nhìn thấy hình ảnh đó, hình ảnh ở trong mộng là ác mộng, ở trong mắt họ là hiện thực tàn khốc.


Trong thời gian ngắn, tộc nhân Bức Thánh tộc bảy, tám tên cách đỉnh cơn cốc chưa đến hai mươi mét, nhưng khi chúng hưng phấn rít gào lại lao ra mười mét thì bỗng vang tiếng nổ, chỉ thấy có màn sáng ảo ảnh hiện ra ngoài sơn cốc. Màn sáng kịch liệt dao động, tộc nhân Bức Thánh tộc bảy, tám tên va đụng vào màn sáng nhưng chúng chẳng hề bị tổn thương, chẳng qua thân thể bị chấn bắn ra mười mét.


"Bức Thánh tộc về mặt chiến lược giống như trước không thay đổi, đều là dụ tộc nhân ta ra ngoài đấu với chúng rồi bị xem thành con mồi. Sức mạnh cơ bắp có thể so với đỉnh trung kỳ Tế Cốt Man tộc, so với lần trước chúng nó đến thì mạnh hơn chút. Dự tính lần sau chúng nó đến sức mạnh cơ bắp có thể đạt tới hậu kỳ Tế Cốt Man tộc." Sau lưng Nam Cung Ngân, trong mười mấy người có một bà lão gầy gò, khuôn mặt già nua, mắt tràn đầy tơ máu, nhỏ giọng nói.


"Lần này Bức Thánh tộc đễnâm nhập tộc nhân bình thường tăng tiến không ít, như vậy tử tuyến tộc nhân của chúng sức mạnh thân thể có khả năng trước tiên đạt tới mức tương đương hậu kỳ Tế Cốt Man tộc."


Khi bà lão thốt lời thì tám màn sáng sơn cốc bắn ra tám Bức Thánh tộc tỏa ánh sáng chói lòa, những ánh sáng đan xen giữa không trung hình thành lưới lớn hướng tới tám Bức Thánh tộc như muốn bao lấy chúng.


Nhưng khoảnh khắc lưới sáng tới gần chúng nó thì trong tám Bức Thánh tộc có một nâng lên tay phải đặt trước ngực, miệng phát ra thanh âm chú ngữ phức tạp khó hiểu. Thanh âm quanh quẩn, lập tức sau lưng tộc nhân Bức Thánh tộc không khí như bị xé rách, lao ra một con dơi đỏ to lớn.


Dơi đỏ to đến vài mét, lao ra xong xé gió hướng tới võng lớn, va vào nhau. Dơi đỏ nổ tung, hóa thành mấy trăm giọt máu đánh vào màn võng, trời đất ầm ĩ. Lưới ánh sáng lập tức tan vỡ, mấy trăm giọt máu như có sinh mệnh bay tám hướng, trông như vài trăm u hồn đỏ hồng.



"Độ mạnh thần thông cũng tăng không ít, so với lần trước khác rõ rệt. Bây giờ những tộc nhân Bức Thánh tộc bình thường này đều có trình độ tương đương với trung kỳ Ương Vu. Trận chiến này nếu không có gì ngoài ý muốn, nếu không đưa ra tế phẩm thì chỉ cần màn sáng bảo vệ còn giữ vững được, thế thì chúng ta có sáu phần chiến thắng, nhưng cái giá là ba trăm, thậm chí năm trăm sinh mệnh tộc nhân bị màn sáng hút sạch mà chết." Bà lão thấp giọng nói, toát ra đau thương.


Nam Cung Ngân im lặng, tất cả người sau lưng gã đều im lặng xuống.


Trên bầu trời, trong tầng mây đen kịt cuồn cuộn lại có mười mấy cái bóng xé gió lao nhanh, cùng tám đồng tộc trước lao hướng màn sáng.


Tiếng nổ vang vọng, màn sáng chớp động dữ dội. Bên trong sơn cốc phía dưới có một vị trí bị đào rỗng, trên mặt đất có trận pháp to lớn chừng trăm mét, trên trận pháp đang ngồi xếp bằng ba mươi Vu nhân. Những Vu nhân ai nấy gầy gò, mặt tái nhợt, lực Vu tộc trong người họ liên miên bất tận bị trận pháp hút đi, thành căn nguyên chống đỡ trận pháp bên ngoài vận chuyển.


Trận pháp không yên lặng mà không ngừng lấp lóe, tần suất đối lập với bên ngoài trận pháp bị oanh kích. Chớp lóe ngày càng kịch liệt, thân thể ba mươi mấy tộc nhân Vu tộc run rẩy, có vài người hộc máu lung lay sắp đổ. Bốn phía lập tức có kẻ tiến lên đỡ họ, lại có người ngồi vào đó giữ cho trận pháp vận chuyển. Những người bị dìu ra không chút do dự ở một bên phun nuốt tranh thủ hồi phục nhiều chút lực lượng.


Nhưng vẫn có mấy tộc nhân không đợi người dìu xuống thì trận pháp không ngừng chớp lóe hấp thu, cười thảm toàn thân bị hút khô nhanh, cuối cùng hóa thành bộ xương tan biến thành tro, tất cả hơi thở và sinh mệnh đều thành một phần giữ trận pháp.


Trên bầu trời ngoài sơn cốc, thời gian trôi qua, Bức Thánh tộc đánh vào màn sáng đã tới gần trăm. Gần một trăm tộc nhân Bức Thánh tộc hú kêu không ngừng oanh kích khiến màn sáng phát ra tiếng khó chịu đựng, tùy thời tan vỡ vậy.


"Đại nhân, chúng ta ra tay đi! Đã có mười sáu tộc nhân kéo dài trận pháp bị hút khô sinh mệnh mà chết!"


Mười mấy người sau lưng Nam Cung Ngân vang lên tiếng sốt ruột.


Nam Cung Ngân im lặng, mặt tái nhợt lắc đầu.


Tiếng nổ không ngừng vang vọng tám hướng. Lát sau, tộc nhân Bức Thánh tộc công kích màn sáng đã tới một trăm năm mươi mấy, tiếng gào thét khiến người nghe tinh thần chấn động.


"Đợi chút nữa, chúng ta chỉ có một lần cơ hội, không thể uổng phí." Nam Cung Ngân nghiến răng lầm bầm.


"Đại nhân, đã có bốn mươi ba tộc nhân chết trong trận pháp, nếu cứ chờ nữa thì nhân số tử vong sẽ tăng gấp đôi!"


Nam Cung Ngân nhìn bên ngoài màn sáng giờ gần hai trăm tộc nhân Bức Thánh tộc, lại nhìn mây đen trên trời, cắn răng.


"Sát cung chuẩn bị!"



Thanh âm phát ra, lập tức có người lùi ra sau. Hơn mười giây sau, lập tức từ trong một số động phủ đi ra chín gã đàn ông.


Chín gã đàn ông đều là Chiến Vu, họ đứng bên ngoài bình đài động phủ của mình, ngẩng đầu nhìn trời, trong tay ai nấy cầm cung to màu đen. Cung cao cỡ một người bị chín gã đàn ông cầm, dùng hết sức chậm rãi kéo ra. Khoảnh khắc họ kéo cung ra, sau lưng chín người có ba Linh Môi, ba Nhiếp Hồn, ba Dự Tư Vu tộc bước ra.


Linh Môi thấp giọng khẽ ngầm, tử khí đậm đặc lập tức từ dưới sơn cốc ngưng tụ lao hướng chín Chiến Vu kéo sát cung, mơ hồ hình thành chín mũi tên!


Nhiếp Hồn mở mắt ra, lực lượng kỳ lạ thuộc về nhiếp hồn ở trong không khí dao động, dường như tinh thần họ ngưng tụ trong cung tên sát cung thật lâu không tán đi.


Dự Tư nhắm mắt như đang minh tưởng. Giây phút họ nhắm mắt, đôi mắt nanh tranh của chín Chiến Vu lóe tia sáng trắng, dường như lúc này họ đã mất đi tâm trí, con mắt trắng dã trống rỗng.


"Mở sát cung!" Nam Cung Ngân gầm lên.


Khoảnh khắc thanh âm vang vọng sơn cốc, chín Chiến Vu mắt trắng gầm lên, lại kéo sát cung giãn ra chút, bả vai và cánh tay xé rách đẫm máu vẫn kiên trì kéo căng sát cung rồi mạnh buông tay.


Tiếng *ù ù* quanh quẩn trong sơn cốc, vang trong cõi trời đất. Cùng lúc đó, trong sơn cốc như có chín con hắc long rít gào lấy tốc độ cực nhanh trực tiếp lao ra, xuyên thấu qua màn sáng bảo vệ xuất hiện bên ngoài màn sáng, gần hai trăm tộc nhân Bức Thánh tộc.


Vang lên tiếng hét thảm thiết tứ phương, chín mũi tên mang theo điên cuồng, trùng kích trước nay chưa từng có xuyên thấu thân thể chín tộc nhân Bức Thánh tộc, dư lực chưa tan lại đâm xuyên qua!


Tiếng nổ lan tràn, mỗi tộc nhân Bức Thánh tộc bị mũi tên xuyên thủng thân hình nổ tung, hóa thành máu thịt văng khắp nơi.


Chín sát tên mỗi cây đều lấy mạng ít nhất ba tên, khi dư lực chín mũi tên mất đi chúng không tan biến mà nổ tung. Khi nổ thì hóa thành tử khí bao phủ bầu trời bên ngoài màn sáng.


"Lấy tử khí làm dẫn, phóng thích một lần lực tử khí!" Nam Cung Ngân rống to.


Sơn cốc run rẩy, từng đợt tử khí từ trong lòng đất rít gào ngưng tụ chính giữa sơn cốc, khiến sơn cốc biến mơ hồ.



Cùng lúc đó, theo tử khí lna tràn phạm vi lớn, vài giây sau hình thành lực lượng *bùm* một tiếng, tất cả tử khí trong sơn cốc trực tiếp lao ra, như cột trụ khí to lớn va đụng vào những tộc nhân Bức Thánh tộc trên trời.


Tiếng nổ vang vọng, dần tán đi. Trên bầu trời không còn mây đen, hóa thành tơ khói khuếch tán tám phương. Mấy trăm Bức Thánh tộc giờ chỉ còn chưa đến một trăm, bay tứ tán trên trời, thật nhiều máu thịt từ giữa không trung rơi xuống.


Sát cung và tử khí Vu tộc bùng nổ có thể nói là lực lượng cuối cùng của Vu tộc, chính vì nhờ vào lực lượng này nên họ mới có thể tại đây chống đỡ mười lăm năm! Nhưng loại lực lượng này phải trả cái giá rất đắt. Sát cung mỗi lần chỉ có thể dùng một lần, không phải pháp bảo này vô hiệu mà là không có một Chiến Vu nào có thể trong thời gian ngắn liên tục kéo cung hai lần! Mỗi lần kéo ra thì kỳ thực lấy gân cốt đứt vỡ làm trả giá, cần tiến hành chữa trị, là người cần bảo vệ chặt chẽ, để lần sau chiến đấu thì sẽ lại đem đến tác dụng quan trọng. Còn tế đàn xương thú ngưng tụ ra tử khí trùng kích, lực lượng này càng không phải con người có thể tích lũy mà cần thời gian trôi qua. Mười năm nay Nam Cung Ngân tại đây chỉ tích lũy năm lần bùng nổ, mỗi ba năm mới ngưng tụ ra một lần, giờ dù còn lại một lần nhưng cách ba năm sau rất lâu dài.


"Đưa ra...tế phẩm..."


Nam Cung Ngân cúi đầu, không muốn nhìn nữa. Gã nửa quỳ trên mặt đất, siết chặt nắm đấm. Những người sau lưng gã cũng vẻ mặt đau thương, cũng nửa quỳ dưới đất. Giây phút họ quỳ xuống, tất cả Vu tộc trong sơn cốc đều im lặng, bi ai quỳ. Họ lạy là hai mươi tộc nhân Vu tộc, hai mươi người đều là ông lão, thân thể họ chậm rãi bay lên hướng tới màn sáng, trên mặt họ lộ cảm thán và mỉm cười. Cảm thán vận mệnh của mình, mỉm cười là nhìn hướng tộc nhân, họ cam tâm tình nguyện trở thành tế phẩm. Bởi vì họ biết mình sống không được bao lâu, chẳng bằng dùng cái chết đổi lấy mọt đoạn thời gian yên bình cho tộc nhân, như vậy họ chết cũng đáng giá.


Khi tất cả Vu nhân quỳ lạy và đau thương, thân thể hai mươi mấy ông lão xuyên thấu qua màn sáng ra ngoài sơn cốc, xông đến hơn một trăm tộc nhân Bức Thánh tộc quanh quẩn trên không trung không đi. Những tộc nhân Bức Thánh tộc thét gào bay tới, cuộc giết chóc triển khai, cuộc giết chóc không có chống cự chỉ có tử vong đẫm máu. Tất cả Vu nhân nhìn thấy hình ảnh này, im lặng, đau thương càng nồng. Mãi đến khi hơn hai mươi ông lão bị nhiều tộc nhân Bức Thánh tộc ngược sát chết đi thì chúng mới giương cánh bay đi xa. Nam Cung Ngân ngẩng đầu lên, mắt đầy tơ máu. Tại đây mười lăm năm, họ đấu nhiều lần với Bức Thánh tộc, biết chủng tộc Chúc Cửu Giới này thích săn bắn, chúng thường kéo cả bầy đến, nếu không săn bắn thành công thì tuyệt đối không từ bỏ, sẽ đến ngày càng nhiều. Cho nên bên Vu tộc chỉ có hơi chống lại chút rồi tặng đi tế phẩm, thỏa mãn Bức Thánh tộc săn bắn. Chỉ có như vậy mới đổi lấy mấy ngày yên bình. Hơn nữa nếu không đấu mà trực tiếp đưa ra tế phẩm thì không có tác dụng gì, nhất định phải khiến Bức Thánh tộc tử thương mới thích hợp nghi thức săn bắn của chúng. Điều này đám Nam Cung Ngân tại đây mười lăm năm đều hiểu rõ.


"Chúng ta vẫn là đưa ra tộc nhân làm tế phẩm, cơ hội thắng sáu phần trăm nhưng cái giá thật sự quá lớn." Bà lão sau lưng Nam Cung Ngân thấp giọng nói.


"Sáu mươi bảy người giữ trận pháp đã chết, cộng thêm hai mươi người cam nguyện làm tế phẩm, lần này chúng ta chết tám mươi bảy người."


"Chiến Vu sát cung cần nửa năm mới có thể lần nữa triển khai, thuốc trị thương không đủ, cần sắp xếp người mạo hiểm đi Vu thành một chuyến tìm dược vật."


"Tế đàn tử khí còn lại cho lần sau."


Nam Cung Ngân nghe người ở phía sau lục tục báo cáo kết quả trận chiến này, biểu tình dần mờ mịt. Mười lăm năm trước kịch biến gã không thành công rời đi mà ở tại đây, chờ đợi Vu tộc cứu viện. Khi đó họ có gần vạn người, trong số họ có nhiều Hậu Vu. Nhưng theo từng đợt chém giết và giao đấu, nhân số ngày càng ít, cuối cùng trong một lần phân liệt đi ra một số người chẳng biết tới đâu rồi. Dần dần gã vì thân phận mà thành thủ lĩnh nơi đây, nhìn tộc nhân lần lượt chết đi. Đến nay tương lai mờ mịt, không biết ở đâu.


Có lẽ bên ngoài đã quên chúng ta rồi. Có lẽ tai biến Đông Hoang đã xảy ra, thế giới bên ngoài xuất hiện biến đổi nghiêng trời lệch đất. Không còn ai nhớ, tại Chúc Cửu Giới chúng ta tồn tại. Có lẽ đời này không thể rời khỏi đây, chỉ có chết trận. Tương lai, ở đâu? Nam Cung Ngân khuôn mặt tang thương, thầm than. Chẳng qua thần thức của gã trong mờ mịt nhìn hướng bầu trời thì lập tức biến sắc mặt.


Biến sắc trừ gã ra còn có mười mấy người sau lưng, thậm chí không ít Vu tộc trong sơn cốc trông thấy bầu trời thì lộ ra kinh khủng và hoảng sợ. Nam Cung Ngân chính mắt thấy chân trời có một áng mây đen còn khổng lồ hơn trước nhiều đang cuồn cuộn đến. Trong sương khói lộ ra thân hình Bức Thánh tộc khiến người thấy ghê rợn! Số lượng xem ra cỡ gần ngàn!!! Phương hướng của chúng chính là sơn cốc!


"Ta nhìn thấy tử tuyến tộc nhân Bức Thánh tộc, số lượng...rất nhiều, loại chuyện này chưa từng xảy ra. Trước kia tán loạn một đám ít nhất nửa năm mới săn bắn tiếp! Nhiều tử tuyến tộc nhân như vậy bên trong chắc chắn có tộc nhân Bức Thánh tộc kim tuyến. Cuọc chiến này khả năng thắng gần như là không, dù là tất cả tộc nhân chống đỡ trận pháp vận chuyển thì sẽ không được bao lâu!"


"Dốc sức vận chuyển trận pháp bảo vệ, chuẩn bị tử khí trùng kích, khiến Chiến Vu sát cung dự khuyết, dù chết cũng phải kéo sát cung!!!"


"Nếu chúng nó chỉ đi ngang qua thì thôi, nếu không phải hãy nói cho tất cả tộc nhân, giây phút quyết chiến, sinh tử tồn vong, chúng ta chờ mười lăm năm rốt cuộc đến rồi!" Nam Cung Ngân biểu tình nghiêm túc thấp giọng nói.


Giây phút Nam Cung Ngân nói ra mấy lời đó, lập tức có người đưa tin đi, bên trong sơn cốc trận pháp kia Vu nhân ai nấy mắt lộ dứt khoát xếp bằng trong trận pháp, hiến dâng tất cả sức mạnh. Bên trong sơn cốc, trong từng động phủ, Vu nhân im lặng đứng ở cửa động nhìn lên trời, lau vũ khí, vận chuyển tu vi trong người, biểu tình quyết tuyệt! Một số con nít sinh ra trong mười lăm năm ở trong ôm ấp của mẹ nhìn bên ngoài, nhìn cha mình, đôi mắt ngây thơ lộ ra sợ hãi, nhưng càng nhiều là ý niệm chết chung. Còn có không ít ông lão đứng ngoài động phủ, khuôn mặt tang thương đầy dấu vết năm tháng nhìn lên trời, chuẩn bị sẵn dùng cái chết đổi lấy tôn nghiêm. Tất cả Vu nhân đều nhìn lên trời, nhìn khói đen cuồn cuộn, nhìn xem chúng nó đi ngang qua hay mục tiêu là chỗ họ.



Khi khói đen ngừng ở giữa không trung sơn cốc, tất cả Vu nhân đều biết quyết chiến đến rồi!


Nam Cung Ngân cắn răng, mắt toát ra điên cuồng. Gã nhìn khói đen tạm dừng đột nhiên bùng phát, bên trong lao ra mấy trăm tộc nhân Bức Thánh tộc, chúng thét gào lao xuống. Nam Cung Ngân phát ra tiếng gầm, mạnh vọt ra, sau lưng hắn mười mấy người đi theo.


"Chiến, là chết, không chiến, cũng là chết, nhưng nếu chiến thì chết cũng không tiếc!"


"Chúng ta đợi mười lăm năm, cứu viện bên ngoài bặt vô âm tín, có lẽ họ đã quên chúng ta, từ bỏ chúng ta rồi. Tương lai ở đâu? Tương lai nằm trong tay chúng ta! Chúng ta không chờ, chúng ta phải oanh oanh liệt liệt chiến đấu. Nấu may mắn đâu thắng thì từ nay chúng ta không là Vu tộc nữa, chúng ta tự lập một tộc! Nắm giữ vận mệnh của mình, truy đuổi tương lai của mình, người ngoài không cứu thì tự cứu, từ nay chúng ta tự xưng là Mệnh tộc!!!"


Tay phải Nam Cung Ngân nâng lên hư không chộp, lập tức thanh trường thương biến ảo ra bị gã nắm trong tay. Nguồn: https://truyenfull.vn


"Mệnh tộc!"


"Từ nay chúng ta không phải Vu, là Mệnh tộc!"


Từng tiếng gầm điên cuồng phát ra từ miệng mỗi Vu nhân trong sơn cốc, hóa thành tùng kích cường đại xông lên trên, xuyên thấu màn sáng bảo vệ va chạm Bức Thánh tộc xâm nhập. Tiếng nổ ngập trời.


Nam Cung Ngân rống to.


"Tộc nhân Mệnh tộc, chúng ta giết!"


Từng bóng người thét gào vang trong sơn cốc, loại hùn hồn này như dân tộc vùng lên, là loại bị áp bực bị tử vong bao trùm chờ đợi mười lăm năm, điên cuồng giãy dụa, không cam lòng kêu gào, mặc kệ tất cả phóng thích!


Trừ một số Vu tộc còn đang giữ trận pháp vận chuyển bảo vệ con nít trong sơn cốc vẫn ngồi xếp bằng vận dụng lực lượng ra, hơn năm trăm Vu nhân vọt ra sơn cốc cùng đám Bức Thánh tộc bị tử khí trùng kích triển khai chém giết sinh tử!


"Không biết lượng sức!"


Tiếng hừ lạnh vang vọng từ khói đen trên trời, chỉ thấy khói đen khuếch tán ra ngoài, có mười tộc nhân Bức Thánh tộc giữa trán có sợi chỉ tím đậm cất bước ra. Sau lưng chúng có một tộc nhân trán có chỉ vàng thân thể to lớn đến năm mét! Gã hừ lạnh, tay phải nâng lên ấn xuống. Cái ấn này lập tức khiến tử khí khựng lại, nổ tung khuếch tán tám phương, khiến uy lực phút chốc tan biến.


"Thánh tổ sắp thức tỉnh, tất cả tộc ngoại giới tại đây đều giết hết để hiến tế, cửu thánh tế đàn đó, Bức Thánh tộc chúng ta muốn!"


Càng nhiều tộc nhân Bức Thánh tộc hưng phấn rít gào lao hướng Vu nhân!


Chính lúc này, cách nơi này không quá xa trên bầu trời Tô Minh vẻ mặt bình tĩnh cất bước đi tới. Trên vai hắn rắn nhỏ ngẩng đầu nhìn đằng trước phát ra tiếng rít. Tô Minh nhướng mày, tốc độ bước chân tăng vọt dấy lên tiếng xé gió sắc nhọn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận