Cầu Ma


Hướng bắc sơn mạch cách động phủ của Tô Minh, trên bầu trời có người đàn ông trung niên dẫn đầu nhanh chóng rời đi, sợ chọc Nhiếp Hồn Ương Vu không vui.


Bây giờ bay ra ngoài gần vạn mét thì họ mới chậm tốc độ, đôi khi ngoái đầu nhìn ra sau. Khoảng cách vạn mét khiến tất cả biến mơ hồ, nếu không có tu vi nhất định thì chỉ thấy lờ mờ.


"Vu Chúc đại nhân, làm sao đây?" Một tộc nhân bên cạnh người đàn ông trung niên biểu tình sốt ruột hỏi.


"Đúng vậy, Vu Chúc đại nhân, nửa tháng trước mọi thứ còn bình thường nhưng bây giờ sao bỗng dưng xuất hiện một Nhiếp Hồn Ương Vu?"


"Không lẽ là cường giả Hắc Hạc bộ lạc mời đến, muốn tấn công chiếm đoạt?"


"Được rồi, câm miệng hết đi!" Người đàn ông trung niên nhíu mày, biểu tình tràn đầy bất đắc dĩ. Gã nhìn mấy người bên cạnh, lại liếc sơn mạch có Tô Minh ở, thở dài.


"Đại khái người này chỉ tạm trú tu hành, không bao lâu sau sẽ rời đi. Nơi này hoang vu thật không có gì hấp dẫn Nhiếp Hồn Ương Vu ở lâu dài. Đi thôi, về bộ lạc ta sẽ bẩm báo việc này cho Vu Công, để Vu Công quyết định." Người đàn ông trung niên nói, lắc đầu, dẫn người nhanh chóng rời đi.


"Chắc chắn là người Hắc Hạc bộ lạc mời đến. Sơn mạch đó đối với hai bộ lạc chúng ta đều cực kỳ quan trọng, ai..." Một tộc nhân đằng sau lưng người đàn ông trung niên lầm bầm rồi không lên tiếng nữa.


Theo đám người rời đi, chậm rãi bốn phía biến yên tĩnh.


Tô Minh ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, chú ý vòng xoáy nơi này liên tục tán đi. Hắn bỗng mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm lóe tia sáng âm u, nhìn hướng mấy tộc nhân Bạch Ngưu bộ lạc rời đi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại T.r.u.y.e.n.y.y chấm cơm.


"Bạch Ngưu bộ lạc gần đây…" Tô Minh thu lại tầm mắt, nhìn hướng sơn mạch.


Lấy lực lượng thần thức của hắn, nếu không tỏa hình tròn mà ngưng kết thành sợi chỉ thì có thể kéo dài vạn mét, lời của mấy tộc nhân Bạch Ngưu bộ lạc đều bị Tô Minh nghe rõ ràng.


"Xem ra sơn mạch này không phải không ai chú ý. Nhưng trước khi mình thay đổi thì chỗ này đúng là cằn cỗi, không có gì khác lạ. Bạch Ngưu bộ lạc và cái gì Hắc Hạc bộ lạc tại sao vì đất này mà tranh giành?" Tô Minh hơi ngạc nhiên.


Hắn xác định lúc trước khi quyết định ở đây mở động phủ từng tỉ mỉ tìm tòi vài lần, mãi đến khi phát hiện chỗ này chẳng có chút manh mối thì mới quyết định.


Nhưng hôm nay xem ra, dường như chỗ này có một ít bí mật Tô Minh chưa tìm ra.



Tô Minh suy tư, đứng dậy, nhìn chỗ này vì lực lượng thiên địa ngưng kết thành vòng xoáy đã thu nhỏ hơn phân nửa, xem bộ dáng thì khoảng hai ngày là sẽ hoàn toàn biến mất. Tới lúc đó, chỗ này sẽ trở lại như cũ. Trừ phi tiến vào trong, nếu không thì rất khó thấy ra chỗ này đã bị biến đổi thành nơi cực tốt để tu dưỡng.


Còn về vòng xoáy, mấy tộc nhân Bạch Ngưu bộ lạc bị hạn chế tu vi nên không thể thấy được. Chẳng qua chỗ này bởi vì lực lượng thiên địa ngưng kết khiến những người đó cảm giác nơi này khác lạ, cụ thể thì lại nói không nên lời.


Tô Minh nhoáng người lên, lần nữa dò tìm trong sơn mạch. Trên đường đi, thần thức tỏa ra, nhưng cuối cùng vẫn không phát hiện điều gì.


"Kỳ lạ." Tô Minh nhíu mày suy tư.


Lát sau mắt hắn chợt lóe, nhớ tới hướng mấy tộc nhân Bạch Ngưu bộ lạc đến và đi. Lần này hắn không xem xét trong sơn mạch mà lao nhanh ra ngoài.


Phạm vi tìm tòi mở rộng, đem trọng điểm đặt ở ngoài sơn mạch ngàn mét, dù là đất bằng thì Tô Minh cũng cẩn thận tra tìm. Vài tiếng đồng hồ sau, Tô Minh đứng ở bình nguyên lồi lõm gập ghềnh mé bắc sơn mạch hơn bảy trăm mét, nhìn chằm chằm mặt đất, mắt chớp lóe.


Phía trước hắn không xa có một cái động bị đào ra, cỏ dại che phủ động, nhìn thoáng qua không dễ phát hiện. Nơi này ở ngoài sơn mạch, lúc trước Tô Minh tìm tòi đa số là trong sơn mạch, không chú ý tới chỗ này.


Càng kỳ lạ là dù bây giờ Tô Minh đứng đây, tỏa thần thức xem xét thì cũng không phát hiện manh mối gì. Nhưng khi thần thức của hắn kéo dài vào trong động thì khẽ ồ lên.


Vị trí hơn mười mét trong động, thần thức của Tô Minh bị lực lượng thô bạo bắn ngược, dường như bên trong có loại trói buộc ngăn cản lực lượng thần thức kéo dài.



"Trừ phi Bạch Ngưu bộ lạc và Hắc Hạc bộ lạc tranh đoạt chính là chỗ này!" Tô Minh nhìn hang động trên mặt đất, nhoáng người lên lao tới, thấp người bước vào trong động.


Hang động không lớn nhưng có thể chứa một người. Sau khi vào động, Tô Minh không cảm thấy có gì khó chịu. Nhưng khi hắn bước ra hơn mười mét thì chợt khựng bước chân.


Vị trí này chính là chỗ thần thức của hắn bị bắn ngược. Mắt hắn chớp lóe, liếc mắt lập tức thấy trên mặt đất có hai vật.


Một là bát đá màu đen, bên trong chứa đầy nước trong.


Cái thứ hai ở bên cạnh, một cọng lông chim màu đen cắm trên mặt đất.


Chính hai thứ này là lực lượng chặn thần thức của Tô Minh len lỏi. Tô Minh đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn nửa ngày. Thoạt trông hai thứ này không có điểm gì khác lạ.


Cái gọi là lông chim chỉ là lông của con chim bình thường, màu sắc không phải tự nhiên đen, có một số vị trí vốn là màu trắng. Xem ra đây là cọng lông chim trắng, bị than củi sau khi đốt lên bôi trét, khiến màu sắc thành đen.


Bát đá càng bình thường hơn, nước bên trong cũng vậy.


Tô Minh nheo mắt, thần thức tản ra đánh hướng lông chim. Giây phút đụng vào lông chim, Tô Minh lập tức có cảm giác giống như nó không tồn tại. Theo cảm giác này dường như hang động cũng không có, hình như Tô Minh bị chôn dưới mặt đất vậy.


"Hèn chi lúc trước mình ở trong động phủ không hề cảm giác gì về chỗ này. Lông chim có hiệu quả che giấu, vật bình thường mà lại có năng lực này." Thần thức của Tô Minh bao phủ lông chim, tầng tầng tra xét, mặt hắn bỗng biến đổi.



Bởi vì ở bên trong lông chim hắn cảm giác thần thức yếu ớt, đây không phải cảm giác mà là thần thức! Giống hệt như thần thức trong người hắn! Đây là Tô Minh ở đất Vu tộc, hay có thể nói là cả đất Nam Thần, lần thứ hai tìm ra lực lượng giống với thần trí của mình trên vật phẩm.


Còn lần đầu tiên là hội đấu giá tại đất Thiên Hàn.


Thần thức này rất yếu, ngưng kết trong lông chim chính là một tia thần thức, khiến lông chim bình thường có năng lực ẩn giấu. Thần thức cũng nhận ra sự tồn tại của Tô Minh, giãy dụa như muốn phản kháng thần thức hắn xâm nhập. Nhưng so với toàn bộ thần thức hiện tại của Tô Minh, một tia thần thức trong lông chim yếu chút. Hai bên đụng chạm, một tia thần thức tan biến, bao gồm lông chim cũng hóa thành tro bụi rơi trên mặt đất.


Tô Minh ngẩn ra. Đây là lần đầu tiên hắn lấy thần thức bản thân va chạm với thần thức bên ngoài. Nhìn lông chim biến mất, ánh mắt Tô Minh rơi vào bát đá bên cạnh. Suy tư một lúc, thần thức của hắn lại tản ra. Nhưng lần này có hắn khống chế, chỉ tỏa ra thần thức rất ít ỏi. Thoáng chốc đụng vào bát đá, hắn lập tức cảm thấy bị lực lượng thô bạo từ bát đá tán ra mạnh đụng vào thần trí của mình.


Bất giác, Tô Minh lại có cảm giác đầu ù vang, thần thức của hắn mạnh bắn ngược. Nhưng cảm giác này lập tức tán đi, Tô Minh hừ lạnh một tiếng, thần thức tăng không ít ép hướng bát đá.


Dường như bát đá không thể chịu đựng, bên trên xuất hiện khe hở, bao gồm lực lượng thần thức không nhiều lắm ẩn chứa bên trong cũng tiêu tan. Bát két một tiếng thành hai nửa, nước bên trong chảy ra thấm vào bùn đất.


Tô Minh cau mày. Hắn không biết hai vật này là gì, nhưng có thể chắc chắn rằng chúng nó là vật của Bạch Ngưu bộ lạc, hoặc là Hắc Hạc bộ lạc, hoặc là thuộc về Vu.


Không còn bát đá và lông chim đen, Tô Minh nhắm mắt lại, đứng đó, thần thức không còn bị ngăn cản. Hắn không xâm nhập nhưng có thần thức quét, dọc theo hang động chạy vào trong. Khoảnh khắc, Tô Minh mạnh mở mắt ra, bên trong lóe tia sáng kỳ lạ.


"Thì ra là thế."


Khi thần thức của hắn tới tận cùng hang động, cách chỗ này chừng trăm mét, nhìn thấy một động đá vôi. Động không tính rộng, trên vách tường bốn phía có không ít tinh thể lóe sáng, có dấu vết khai thác. Những tinh thể này Tô Minh liếc mắt liền nhận ra ngay, chính là Vu tinh!


Nơi này rõ ràng là chỗ sản sinh ra Vu tinh!


Thần thức của Tô Minh phủ lên, hấy thấy nguyên Vu tinh mạch phạm vi không lớn, tất nhiên là đã bị khai thác phân nửa. Số còn dư khoảng gần vạn Vu tinh, có lẽ một số đại bộ lạc nhìn không vừa mắt nhưng đối với bộ lạc Vu tộc nhỏ thì là món tài sản khổng lồ.


Nhưng hiển nhiên quyền sở hữu xuất hiện tranh luận. Bạch Ngưu bộ lạc và Hắc Hạc bộ lạc bởi vì muốn tranh giành nơi này cho nên mới xuất hiện tranh chấp. Nhưng theo Tô Minh quan sát, chỗ này đã bị khai thác nhiều năm, hai bộ lạc hiện giờ còn đang ma sát, không khó đoán ra, chúng có cách giải quyết với nhau, tuy không tốt nhất nhưng có thể tránh cho khai chiến.


Nhưng mọi thứ bởi vì Tô Minh ngẫu nhiên đến mà biến đổi.


Tô Minh biểu tình quái lạ, hắn cũng không ngờ động phủ mình vừa mắt ở trước cửa sẽ có bảo tàng nhỏ như vậy. Chắc là Bạch Ngưu bộ lạc, Hắc Hạc bộ lạc sẽ không buông tha cho nơi này, ngày sau sẽ phiền phức lắm đây. Hắn thấy đau đầu.


"Thôi, nếu Vu tinh mạch ở trước cửa nhà mình thì coi như có duyên với mình, đã vậy thì không thể chắp tay nhường cho." Tô Minh chắp tay sau lưng đi ra khỏi hang. Trước khi rời đi, hắn để lại một lũ thần thức.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận