Cầu Ma


Chiến khu nam bộ, Tô Minh mạnh tiến một bước, ngoài người lấp lóe ánh sáng xanh, kiếm nhỏ xé gió bay đi, Tô Minh nâng lên tay phải, lấy tay làm đao hướng ba chỗ chém ba nhát.


Trảm Tam Sát, thái tuế sát dã! Cho nên tam sát, gọi là tam sát!


Trong trời đất, tuyệt thai dưỡng tam phương, tuyệt là kiếp sát, thai là tai sát, dưỡng là tuế sát! Có thể xưng là kiếp sát, tai sát, tuế sát, tam thuật!


Một trảm kiếm, lại trảm tai, kế tiếp trảm tuế phương, tam sát cùng trảm, như rồng súc không!


Tô Minh dùng Trảm Tam Sát trên chiến trường mấy lần sau lờ mờ cảm thấy thuật này nếu đơn độc chém giết thì uy lực không đủ, nhưng trên chiến trường lại có thể phát huy điều kỳ diệu!


Lấy tu vi hiện giờ của hắn đã có thể làm được ba sát cùng trảm!


"Chiến trường, tất cả hỗn loạn cách cục!" Tô Minh cất bước, mắt chớp lóe, tay phải nhát chém đầu tiên rơi xuống. Kiếp sát vừa ra, dao động mắt thường khó thấy lấy Tô Minh làm trung tâm điên cuồng khuếch tán ra ngoài.


"Chiến tranh theo rất nhiều người thấy thì lấy thắng làm chính, nhưng nhìn từ cách cục thì là lấy kiếp làm lý do! Chiến giả, kiếp số! Cho nên thuật Trảm Tam Sát có hiệu quả tại đây không phải bởi vì mình hiểu sâu thêm, mà vì cách cục nơi này khiến uy lực Trảm Tam Sát tăng cao!"


Mắt Tô Minh chớp lóe, một chém hư không rơi xuống, sóng gợn khuếch tán, Vu nhân bốn phía hễ ai bị gợn sóng bao phủ thì đều bỗng dưng run rẩy.


Cái run này là trong phạm vi mấy trăm mét xung quanh Tô Minh, trong khu vực tất cả Vu tộc, từng người biến mất sát khí, tinh thần biến nặng nề. Dường như nỗi sợ hãi tử vong trong lòng chúng bỗng chốc phóng đại gấp vô số lần. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - truyenfull.vn


Bởi vì, kiếp sát của chúng, đã bị Tô Minh chém đi!


Không còn kiếp sát, trời đất nguyên chiến trường bởi vì trận đấu mà dấy lên giết chóc bị vô hình trùng kích, như là người mất đi con thuyền trong cơn sóng dữ, giãy dụa trong biển cả.



"Trảm Tam Sát, biến đổi cách cục trời đất, do đó phóng ra lực lượng hủy thiên diệt địa. Loại lực lượng huyền diệu khó giải thíc này chính là lực cách cục!" Rất nhiều ý nghĩa lúc trước Tô Minh không hiểu, theo tu vi tăng cao, theo thời gian trôi qua, theo kinh nghiệm ngày càng nhiều, bây giờ nhấm nháp càng hiểu sâu hơn.


"Tam sát có thể chém, không phải cũng có thể lập!" Trong đầu Tô Minh bỗng hiện ra ý niệm như vậy, nhưng bây giờ chưa thể thử. Hắn nâng lên tay phải, cất bước xung phong, lần nữa chém xuống.


"Tuyệt thai dưỡng, thai là tai sát, cách cục khác biệt. Bởi vì là tai như dựng dục thành họa, chém họa vốn là chuyện tốt, nhưng tại đây, trong cách cục hỗn loạn, một phát động toàn thân, một khi biến đổi, không phải phúc mà là bắt đầu tai!"


Tô Minh mạnh ngẩng đầu. Tai sát bị hắn chém xuống tạm thời không trông thấy biến hóa trong khu vực nhỏ, nhưng Tô Minh lờ mờ cảm giác được nơi này trời và đất, thậm chí máu trên mặt đất, gió thổi tới, tảng đá trên đất dường như đều khác đi.


Đây vốn là đất Vu tộc, nhưng hôm nay, hắn đạp lên đây có cảm giác như đạp trên Man tộc. Chẳng những hắn như thế, mấy trăm người theo sau lưng cũng cảm giác giống vậy.


Trái lại bên Vu tộc thì khác hẳn. Dần dần, theo mọi người xung phong, khi có vài mũi tên hỗn loạn xé gió lao đến, khi có vài thần thông bị người tránh đi bay thẳng tới khu vực này, Tô Minh nhìn thấy chém đi tai sát rồi biến đổi sát khí cách cục nơi này!


Những mũi tên, thần thông cực kỳ quái dị rơi vào người Vu nhân khác nhau. Giống như vận may, trên chiến trường, tên lạc dễ giết người nhất, bây giờ tên lạc tránh khỏi Man tộc, đều hướng Vu nhân.


Tô Minh chấn động tinh thần, nhưng không ngừng lại. Tam sát một sát cuối cùng, thuật tuế sát bị hắn chém ra. Gió thổi qua mặt đất, cuốn bốn phía, khiến không khí nơi này khác hẳn. Chỉ thấy vết thương trên người Vu nhân xuất hiện biến đổi xấu hơn!


Dưỡng sát vừa ra, thiên địa tuyệt!


Rất nhiều đạo lý Tô Minh vẫn mơ hồ, nhưng hắn nhìn ra được, trên chiến trường, sau khi Trảm Tam Sát biến đổi cách cục, hiện ra lực lượng kỳ lạ mà kinh người!


"Giết!



Tử Xa ở sau lưng Tô Minh gầm lên. Người Man tộc đi theo hắn tựa như cuồng phong thổi quét, đi qua đâu là Vu nhân chết rầm rầm. Diên Bác ở một bên cũng ngửa đầu rống.


"Săn Giả Tô Minh tại đây, triệu tập người Man tộc ta, đến đây ngưng tụ, tham gia chúng ta, kiến công lập nghiệp, gia nhập chúng ta, cùng săn Vu!!!"


Không phải một mình Diên Bác rống lên. Có gã sắp xếp, hơn trăm người cùng rống to, thanh âm như sóng truyền khắp bốn phía, khiến đội ngũ mấy trăm người không ngừng tiến lên, lục tục có người Man tộc tham gia.


Đối với hành động của Diên Bác, Tô Minh không thèm để ý. Hắn xung phong ở đằng trước mở đường, mang theo người ở phía sau lao tới mục tiêu. Gió tanh mưa máu tràn ngập bốn phía.


Theo mọi người tiến lên, theo đội ngũ ngày càng lớn, có Diên Bác sắp xếp, dần không phải một trăm người rống mà là hai trăm người!


Tiếng rống của hai trăm người mãnh liệt, càng có lực xuyên thấu hơn, quanh quẩn trên chiến trường, không lâu sau tăng đến ba trăm người gầm, khiến sóng âm ầm ầm kinh thiên.


Khi số người rống đạt tới sáu trăm thì thanh âm đã lan cả chiến khu nam bộ, khiến tất cả Man tộc và Vu tộc trong chiến khu đều nghe được.


"Săn Giả Tô Minh tại đây!"


"Săn Giả Tô Minh tại đây!


Từng tiếng sóng âm vang vọng, nhóm người Tô Minh không ngừng thu nhận, đạt tới quy mô gần ngàn người. Ngàn người thành quần, có khí thế kinh người, như vậy đội ngũ ngàn người này ở trong chiến khu nam bộ như cờ xí bắt mắt, đi qua đâu là khí thế hùng mạnh!


Chỗ Vu tộc, dù là đám Săn Giả, khi nhìn thấy đội ngũ ngàn người lấy Tô Minh dẫn đầu, gầm rống ầm ầm thì sẽ biến sắc mặt lựa chọn tránh đi. Chúng đã thế thì càng đừng nói tới Vu tộc khác.



"Đại nhân, lấy năng lực của ta, dù có Tử Xa phối hợp nhưng đội ngũ ngàn người đã là cực hạn. Qua ngàn người, khống chế có chút miễn cưỡng, người xem…"


Trên chiến trường, Diên Bác đi nhanh vài bước tới sau lưng Tô Minh, nhanh chóng nói.


"Ngàn người có thể, mang theo họ, chúng ta giết qua!"


Tô Minh ngoái đầu nhìn sau lưng, phía sau hắn rậm rạp đầy ắp người. Man tộc ngàn người đều cùng nhìn hướng Tô Minh. Trong đội ngũ này dù hắn không khống chế, nhưng hắn dùng hành động, dùng khí thế liều chết không sờn hóa thành ý chí thuộc về hắn.


Ý chí này tỏa ra, khiến mỗi một Man tộc đi theo hắn đều cảm nhận được, bị ảnh hưởng. Tô Minh chính là linh hồn của đội ngũ này!


Tô Minh thu lại tầm mắt, đằng sau Diên Bác và Tử Xa truyền lệnh xuống. Chốc lát sau, một tiếng rống kinh thiên động địa liên tục phát ra từ miệng ngàn người, dần hóa thành một âm, chấn động chiến khu nam bộ, thậm chí chiến khu khác đều có thể nghe thấy tiếng rống!


Đó là tiếng ngàn người cùng gào, phát ra thanh âm mạnh nhất trong đời!


"Giết!!!"


Trong tiếng rống này, Tô Minh ở phía trước mạnh vọt ra, lao tới phía xa góc hẻo lánh, tồn tại mấy trăm Vu nhân!


Chỗ đó có mấy trăm Vu tộc, có mấy chục Săn Giả, còn có mười mấy mãnh thú trăm mét, và một con thú khổng lồ ngàn mét. Nơi đó, là trọng địa Vu tộc!


Đằng sau lưng Tô Minh, tiểu đội ngàn người cũng đi theo. Mọi người như con rồng trên mặt đất, xé gió trong khí thế hùng mạnh, trở thành bị chú ý!


Vu tộc tránh né, Man tộc rung động. Đội ngũ ngàn người theo bước chân Tô Minh, trong chiến khu nam bộ, như mũi tên nhọn lao nhanh!


Hình ảnh này bị Chu Đức chiến khu nam bộ nhìn trong mắt. Gã siết chặt đôi tay, mắt sáng lấp lánh, bên trong có mong chờ. Thậm chí hô hấp gã dồn dập, nhìn chằm chằm.


"Tô Minh, hãy để ta nhìn xem, khiến tất cả mọi người thấy, lực lượng ý chí có bao nhiêu cường đại! Đây là đợt biểu diễn của ngươi, ngươi tại chiến khu nam bộ của ta là vận may của ngươi, cũng là cơ hội của ta. Nếu trận chiến này của ngươi gây chú ý, vậy ta cũng sẽ được chú ý! Nếu ngươi thành công, từ đây cách tác chiến đặc biệt của chiến khu nam bộ ta sẽ lấy Săn Giả dẫn đầu, tổ kiến đội ngũ riêng, đem ý chí Săn Giả khác nhau bao phủ tiểu đội của họ, chia nhau tác chiến!"



Trong chiến khu nam bộ, Tô Minh dẫn đầu ngàn người như cuồng phong quét ngang, biến cực kỳ bắt mắt. Thống soái chiến khu bắc bộ, ông lão bấm đốt tay như đang tính toán, mắt chớp lóe. Lão không cần dùng mắt thường quan sát, thông qua thuật thần thông đặc biệt giống như tận mắt thấy.


Cùng chú ý bên Tô Minh còn có Thiên Lam Mộng. Vẻ mặt cô căng thẳng nhìn màn sáng trước mắt, nhìn Tô Minh bên trong như mãnh hổ dẫn theo ngàn người, rời khỏi…chiến khu nam bộ!


Còn có bảy, tám ông lão trên Thiên Lam thành, lúc trước họ còn nói chuyện với nhau, nhưng bây giờ không ai lên tiếng. Tất cả ánh mắt đều rơi vào phương xa, bên ngoài chiến khu nam bộ, ngàn người rồng rắn xung phong giết ra!


Trong chớp mắt, tất cả người chú ý đều cảm nhận khí thế liều chết không sờn, lấy ngàn người dẫn đầu tràn ngập tại đó, trở thành ý chí mãnh liệt!


Trên bầu trời, mũi kiếm to Hàn Băng Thiên, ông lão đến từ Thiên Hàn Tông, lúc trước dạy Tô Minh có liên quan đến thuật tốc độ, lão ngồi xếp bằng, đối với chiến đấu trên trời và dưới đất vốn không quá để ý.


Lão có nhiệm vụ của mình.


Nhưng bây giờ, lão vẻ mặt rung động, ánh mắt nhìn là ngoài chiến khu nam bộ, một ngàn người Tô Minh xung phong lao ra!


"Tô Minh…" Ông lão có tu vi không bình thường, ánh mắt như điện, nhìn thấy rõ ràng người đằng trước, bộ đồ máu, Tô Minh!


Trên tấm gương khổng lồ Hải Đông Tông bềnh bồng trên chiến khu nam bộ cũng ngồi một người. Người này là một Đồng Tử. Nếu Tô Minh trông thấy sẽ lập tức nhận ra ngay, đó là người Hải Đông Tông lúc trước xuất hiện trong hội đấu giá.


"Là hắn…" Đồng Tử mắt lấp lóe, nhìn Tô Minh trên mặt đất, biểu tình rung động.


Trừ những người đó, còn có các Man tộc ở vị trí giáp ranh chiến trường cũng nhìn đội Tô Minh xung phong lao ra chiến khu nam bộ, hướng tới đất Vu tộc, chỗ trống trải cách bọn họ hơi xa, nơi tồn tại mấy trăm Vu tộc, đang lao nhanh.


Trong chiến khu đông bộ, Thiên Lam U lần đầu tiên quay đầu nhìn chiến khu nam bộ.


"Ngu xuẩn!" Cô lạnh lùng bật thốt, thu lại tầm mắt, tiếp tục chỉ huy chiến khu đông bộ chém giết.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận